Chương 29: Ngày Trọng Đại

Ba tháng thoáng chốc đã trôi qua hơn một nửa, thời điểm diễn ra nghi thức thành nhân của Tiêu gia cũng chỉ còn chưa đầy một tháng.

Bên trong căn phòng nhỏ sạch sẽ, Tiêu Viêm lặng lẽ nhìn dược dịch màu xanh trong chậu gỗ. Đây đã là phần Trúc Cơ Linh Dịch cuối cùng. Đấu khí càng về giai đoạn sau lại càng khó tu luyện. Kể từ lần đột phá lên thất đoạn, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm đã im lìm gần hai tháng. Trong hai tháng này, mặc cho hắn tu luyện thế nào, cảm giác đột phá vẫn không hề xuất hiện.

Thẫn thờ nhìn chậu gỗ hồi lâu, Tiêu Viêm mới bất đắc dĩ lắc đầu, tự nhủ: “Không biết dùng hết phần Trúc Cơ Linh Dịch cuối cùng này có thể đột phá lên bát đoạn đấu khí không?”

Chậm rãi đứng dậy, vươn vai cho đỡ ê ẩm, hôm nay Tiêu Viêm không vội tu luyện đấu khí mà lại lấy ra một bộ hắc sam vừa vặn từ trong tủ.

Một tháng trước khi cử hành nghi thức thành nhân, tất cả tộc nhân đều phải tham gia một cuộc kiểm tra. Mục đích của cuộc kiểm tra này là để sàng lọc những người có đấu khí không đạt chuẩn. Tộc nhân đạt từ thất đoạn đấu khí trở lên, sau khi hoàn thành nghi thức thành nhân sẽ có tư cách tiến vào Đấu Khí Các tìm kiếm công pháp. Ngược lại, những người dưới thất đoạn sẽ không có quyền lợi này, sau nghi thức sẽ bị điều về các sản nghiệp của gia tộc. Sau này, trừ phi có biểu hiện kiệt xuất hoặc tốc độ tu luyện vượt qua các tộc nhân ưu tú khác, nếu không sẽ rất khó trở lại nội bộ gia tộc.

Vừa thay xong y phục, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ nhẹ nhàng.

"Tiêu Viêm ca ca, ta vào được không?"

Nghe thấy thanh âm trong trẻo của thiếu nữ, Tiêu Viêm khẽ cau mày, vội vàng bê chậu gỗ giấu vào một góc khuất rồi mới ung dung ra mở cửa.

Cửa phòng vừa mở, ánh nắng ấm áp lập tức tràn vào, chiếu lên thân hình thiếu niên trong bộ hắc sam, trông vô cùng nổi bật.

Ngoài cửa, một thiếu nữ mảnh mai duyên dáng trong chiếc áo màu xanh nhạt đang đứng đó, bộ y phục ôm trọn lấy thân thể mềm mại. Vòm ngực non nớt tuy còn có chút e ấp nhưng đã kiêu hãnh phô bày sức hấp dẫn của tuổi thanh xuân. Một chiếc thắt lưng màu tím siết lấy vòng eo yêu kiều, gió nhẹ thổi qua làm tà áo khẽ tung bay...

Nhìn thiếu nữ xinh đẹp ngoài cửa, Tiêu Viêm ngẩn người một lúc rồi mới dần hồi phục tinh thần. Hắn nhìn Huân Nhi từ trên xuống dưới, kỳ quái nói: “Sáng sớm tinh mơ, ta còn cứ ngỡ là nữ thần nào giáng thế, nhìn kỹ lại thì ra là Huân Nhi nhà ta a.”

Nghe lời tán dương có vài phần trêu chọc của Tiêu Viêm, Huân Nhi chớp chớp đôi mắt to, khẽ mím môi cười, nhưng đôi mày liễu cong thành vầng trăng khuyết xinh đẹp đã nói lên niềm vui trong lòng thiếu nữ.

Làn thu thủy long lanh niềm hân hoan, Huân Nhi cũng ngẩng đầu đánh giá thiếu niên vừa bước ra.

Một năm khổ tu đã khiến Tiêu Viêm bớt đi vài phần non nớt, khuôn mặt thanh tú toát ra vài phần sắc sảo. Thân thể được rèn luyện trong thời gian dài cũng trở nên rắn rỏi, cường tráng. Khoác lên mình bộ hắc sam, cả người hắn trông như một thiếu niên tuấn tú.

Bước ra khỏi phòng, Tiêu Viêm tiện tay đóng cửa lại. Thấy Huân Nhi cứ nhìn mình chằm chằm, hắn có chút ngạc nhiên tự nhìn lại bản thân, nghi hoặc hỏi: “Có gì không đúng sao?”

Gương mặt nhỏ nhắn yêu kiều hơi ửng hồng, Huân Nhi dời ánh mắt sang một bên, hé miệng cười nói: “Đi thôi, Tiêu Viêm ca ca, hôm nay là ngày kiểm tra, huynh chuẩn bị tốt chưa?”

Đôi mắt khẽ híp lại, Tiêu Viêm nhún vai, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kiêu ngạo như ẩn như hiện. Bàn tay hắn chậm rãi vuốt phẳng nếp áo, nhẹ giọng nói: “Cái danh phế vật này, kể từ hôm nay, ta sẽ trả lại cho những kẻ đã ban cho ta!”

Thấy Tiêu Viêm tự tin mười phần, Huân Nhi nghiêng đầu, khẽ cười: “Ta tin Tiêu Viêm ca ca!”

“Ngươi đương nhiên tin tưởng, chỉ sợ ngươi đã sớm nhìn thấu thực lực của ta rồi.” Tiêu Viêm liếc nàng một cái, bất đắc dĩ nhếch miệng.

Thấy Tiêu Viêm dường như có chút buồn bực, Huân Nhi quay người, khẽ gật đầu, bàn tay xinh xắn nắm nhẹ, cười nói: “Từ tam đoạn lên thất đoạn đấu khí chưa đến một năm, thiên phú tu luyện của Tiêu Viêm ca ca, ngay cả Huân Nhi cũng không dám mong bì kịp a...”

"Đi thôi, nha đầu!"

Tiêu Viêm sờ sờ mũi, bàn tay thân mật vỗ nhẹ lên đầu Huân Nhi, sau đó vung tay, sải bước hướng về phía huấn luyện trường của gia tộc.

Nhìn bóng lưng thiếu niên hoàn toàn khác với vẻ cô độc, ảm đạm trước kia, Huân Nhi vui mừng mỉm cười, khẽ thì thầm: “Tiêu Viêm ca ca, Huân Nhi đã sớm nói rồi, huynh nhất định sẽ tìm lại được tôn nghiêm và vinh quang của chính mình...”

Trên huấn luyện trường lát đá xanh rộng lớn, hơn một trăm thiếu niên thiếu nữ đã tập trung đông đủ, từng trận âm thanh ồn ào vang lên, khuấy động cả không gian.

Giữa sân dựng một tấm bia đá đen dùng để trắc nghiệm rất lớn. Loại bia đá này chỉ có những gia tộc thực lực hùng hậu mới đủ tư cách trang bị, giá trị vô cùng xa xỉ. Bên cạnh bia đá đen vẫn là vị trắc nghiệm viên mặt lạnh như tiền của một năm trước.

Trên đài cao bên trái huấn luyện trường là chỗ ngồi của các thành viên cốt cán trong gia tộc. Ngồi ở chính giữa là tộc trưởng Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão.

Trong quảng trường, các thiếu niên thiếu nữ đang chờ kiểm tra đều đứng thẳng người với vẻ bồn chồn. Một số người có biểu hiện xuất sắc thường ngày thì trên mặt không có nhiều vẻ khẩn trương, còn những người thiên phú bình thường hoặc quá thấp thì lại mang vẻ mặt hoang mang, lo lắng.

Tiêu Chiến với vẻ mặt điềm tĩnh nhìn xuống các tộc nhân sắc mặt khác nhau dưới sân, trong lòng khẽ thở dài, Viêm nhi, con có thể vượt qua cửa ải này không?

“Tộc trưởng, thời gian sắp đến rồi, sao Tiêu Viêm còn chưa tới?” Bên cạnh Tiêu Chiến, nhị trưởng lão nhíu mày hỏi.

Tiêu Chiến nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói: “Thời gian còn chưa tới, vội cái gì? Nhị trưởng lão ngay cả một chút định lực này cũng không có sao?”

Bị Tiêu Chiến nói cho cứng họng, sắc mặt nhị trưởng lão thoáng chút khó coi, âm trầm hừ lạnh: “Cho dù ngài có mua Trúc Cơ Linh Dịch cho hắn ở buổi đấu giá thì cũng không thể khiến hắn trong một năm tăng lên thất đoạn đấu khí được! Ngài đừng mong chờ kỳ tích gì xảy ra.”

Nghe vậy, Tiêu Chiến mặt lộ vẻ giận dữ. Hắn hiện tại cũng đang phiền não, tên gia hỏa này lại còn thích nói lời khó nghe, đúng lúc hắn định quát mắng thì giữa sân bỗng xôn xao hẳn lên.

Chuyển mắt nhìn lại, trên con đường nhỏ phía xa quảng trường, hai bóng người đang thong thả đi tới, bước chân ung dung, dường như không hề vì ngày hôm nay trọng yếu mà phải vội vã.

Híp mắt nhìn nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt thiếu niên mặc hắc sam ở phía xa, Tiêu Chiến không hiểu vì sao lại bất giác thở phào nhẹ nhõm...

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN