Chương 37: Tiêu Ngọc

Một gia tộc muốn không suy bại, điều quan trọng nhất chính là phải duy trì được sức sống, mà ngọn nguồn của sức sống lại đến từ thế hệ trẻ của gia tộc. Bọn họ chính là dòng máu mới, có bọn họ, gia tộc mới có thể phát triển không ngừng.

Bởi vậy, lễ thành nhân đối với mỗi một gia tộc đều hết sức trọng đại, và Tiêu gia cũng không ngoại lệ.

Là một trong ba đại gia tộc ở thành Ô Thản, lễ thành nhân của Tiêu gia tự nhiên thu hút sự chú ý của các thế lực trong thành, một vài thế lực thậm chí còn trực tiếp đến tham dự buổi lễ.

Tiêu Viêm híp mắt nhìn đài cao to lớn ở phía xa, đài được dựng lên từ những cây cự mộc, đặc biệt chuẩn bị cho lễ thành nhân.

Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua, nhìn vào đám người của các thế lực lớn đến tham dự, bất đắc dĩ lẩm bẩm: “Thật là đông người…”

Bỗng có tiếng cười nhẹ vang lên, Tiêu Viêm nhìn sang, là Huân Nhi.

Nàng vừa thấy ánh mắt hung hăng của Tiêu Viêm, cái miệng nhỏ nhắn khẽ bĩu lại, đôi mắt đẹp nhìn hắn, một tia kim quang thoáng xẹt qua, có chút kinh ngạc, cười duyên nói:

“Tiêu Viêm ca ca đạt đến tám đoạn đấu khí rồi sao?”

Tiêu Viêm nghe vậy liền liếc nàng một cái, ở cùng với cô nàng này, dường như không có gì che giấu được. Hắn thầm thở dài một hơi, bất lực gật đầu.

Ánh mắt khẽ chuyển, ở một nơi gần đài cự mộc, Tiêu Viêm chợt nhận ra một người quen.

Một cô gái xinh đẹp đang cười nói, hồng y bao quanh thân thể đầy đặn lả lướt, như ẩn như hiện, cực kỳ quyến rũ. Lúc này, xung quanh nàng đã có không ít người vây quanh, nghiễm nhiên trở thành nơi náo nhiệt nhất.

Ngay lúc Tiêu Viêm đang nhìn Nhã Phi, bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng hừ nhẹ.

“Khụ…” Tiêu Viêm chớp chớp mắt, nhẹ nhàng thu hồi tầm mắt, nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của Huân Nhi bên cạnh, thản nhiên cười nói:

“Không ngờ ngay cả phòng đấu giá Đặc Thước Nhĩ cũng cử người đến tham dự lễ thành nhân của gia tộc ta.”

Khẽ liếc nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì của Tiêu Viêm, Huân Nhi thản nhiên nói:

“Tiêu gia và phòng đấu giá Đặc Thước Nhĩ ở thành Ô Thản vốn có quan hệ không tồi, nàng ta đến thì có gì kỳ quái? Hơn nữa, thủ đoạn của nữ nhân này, ở thành Ô Thản ai mà không biết, bao nhiêu công tử thế gia vì nàng mà tiêu tốn không biết bao nhiêu kim tệ, nhưng cuối cùng có được gì đâu! Tiêu Viêm ca ca nếu có ý niệm đó trong đầu thì tốt nhất nên bỏ đi, Huân Nhi sẽ không cho ca ca mượn tiền đi làm việc này đâu…”

Tiêu Viêm nghe thế ngượng ngùng cười khổ:

“Ta dù có ý niệm này thì nàng ta cũng chỉ coi ta như trẻ con thôi, ta kém nàng ta đến bảy, tám tuổi.”

“Hừ, chẳng phải có những nữ nhân thích như vậy sao?” Huân Nhi khẽ cười.

Thấy Tiêu Viêm không có ý phản bác, Huân Nhi cũng buông tha cho hắn, đột nhiên…

“A, sao nàng ta lại trở về?”

“Ai cơ?” Tiêu Viêm ngẩn người, theo ánh mắt của Huân Nhi nhìn lại, mày bỗng chậm rãi nhíu lại.

Theo ánh mắt của hai người, một mỹ nữ mặc trang phục của học viện, bên hông đeo một thanh trường kiếm, đang đứng dựa người vào một gốc đại thụ. Vóc người mỹ nữ cao ráo, mà điều làm người ta chú ý nhất chính là cặp chân thon dài nuột nà, cho dù xinh đẹp động lòng người như Nhã Phi cũng không thể sánh bằng.

“Tiêu Ngọc?” Tiêu Viêm nhìn chằm chằm mỹ nữ, nhíu mày nói:

“Nàng ta không phải đã đến học viện Già Nam rồi sao? Sao lại trở về!?”

Huân Nhi khẽ nhún vai, đột nhiên quay lại, trêu chọc:

“Tiêu Viêm ca ca, lần này ngươi dường như gặp phiền toái rồi a…”

Khóe miệng cứng lại, Tiêu Viêm day day cái trán đã hơi đau nhức, thấp giọng mắng:

“Cái con mụ điêu ngoa này, phiền chết đi được, năm đó chẳng qua ta chỉ vô tình đi vào suối nước nóng sau núi, sau đó lại vô tình chạm vào chân nàng ta thôi, kết quả là bị con mụ điên này truy sát suốt nửa năm.”

“Hừ, thân thể nữ nhi, sao có thể để người khác tùy ý sờ soạng được.”

Nghe vậy, Huân Nhi che miệng cười duyên, bỗng nhiên, nhớ tới hồi bé chính mình cũng bị người này sờ soạng một hồi, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không khỏi đỏ lên.

Tiêu Viêm bĩu môi, cười lạnh nói:

“Nữ nhân này chính là tỷ tỷ của Tiêu Ninh, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Hừ, tên hỗn đản đó đối với ta như vậy, cũng có một phần nguyên nhân lớn là do nàng ta.”

Đang chần chờ, cặp chân thon dài mê người kia bỗng hướng về phía Tiêu Viêm mà đi tới.

Thấy vậy, Tiêu Viêm nhíu mày chặt hơn, thoáng chút chán ghét.

“Ồ, Tiêu Viêm, không ngờ ngươi cũng có ngày xoay người được thế này, thật làm người ta kinh ngạc.”

Đi đến gần, nhìn vẻ mặt thiếu kiên nhẫn không chút che giấu của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc cười lạnh nói.

“Không liên quan đến ngươi.”

Tiêu Viêm đối với Tiêu Ngọc cực kỳ chán ghét, sự lạnh nhạt thường ngày giờ hoàn toàn biến mất, vừa mở miệng đã không chút nể nang.

“Hừ, cái miệng của ngươi vẫn điêu ngoa như vậy. Xem ra, ba năm qua vẫn không làm giảm nhuệ khí của ngươi.”

Tiêu Ngọc nhìn Tiêu Viêm bằng giọng điệu dạy đời, khinh thường nói.

“Vẫn là cái khẩu khí này…” Trong lòng cực kỳ chán ghét, Tiêu Viêm thở dài một hơi, cẩn thận đánh giá lại nữ nhân này sau một năm không gặp, ánh mắt lại chậm rãi chuyển qua đôi trường thối nuột nà, sờ sờ mũi, hắn thản nhiên nói:

“Chân ngươi vẫn dài như vậy nhỉ, chỉ không biết kể từ năm đó, còn có nam nhân nào khác sờ qua chưa?”

Đề xuất Voz: Làng Quê, Thành Phố, Tôi và Em
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN