Chương 39: Nghi Thức Phục Trắc
Nghi thức thành nhân được cử hành, các công đoạn dài dòng buồn tẻ quả thực khiến người ta phải đau đầu.
Ngồi dưới khán đài, Tiêu Viêm nhìn đám thiếu niên đang đứng trên đài như tượng gỗ, bất giác xoa xoa trán, quay sang Huân Nhi bên cạnh cười khổ nói:
“Nghi thức thành nhân này đúng là tự chuốc lấy khổ mà.”
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Tiêu Viêm, Huân Nhi chỉ có thể mỉm cười đáp:
“Biết làm sao được, đây là quy củ của gia tộc. Cho dù là Tiêu thúc thúc cũng không thể sửa đổi.”
Tiêu Viêm thở dài, bất đắc dĩ gật đầu. Hắn vừa định chợp mắt một lát thì đôi mắt bỗng híp lại, chậm rãi đưa tầm nhìn sang phía bên trái khán đài.
Cách đó không xa, Tiêu Ninh đang dùng ánh mắt ghen ghét nhìn chằm chằm Tiêu Viêm và Huân Nhi trò chuyện. Thấy Tiêu Viêm nhìn sang, hắn liền giơ nắm đấm lên khiêu khích.
“Ngu ngốc.”
Khẽ buông ra hai chữ, ánh mắt Tiêu Viêm lướt sang Tiêu Ngọc đang đứng cạnh Tiêu Ninh, cố tình dừng lại vài lần trên đôi chân thon dài gợi cảm của nàng. Mãi cho đến khi sắc mặt Tiêu Ngọc sa sầm, hắn mới cười lạnh thu hồi ánh mắt.
Ngồi bên cạnh, Huân Nhi chứng kiến cảnh này vừa thấy buồn cười lại vừa bất đắc dĩ. Dường như mỗi khi gặp Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm lại đánh mất vẻ bình thản thường ngày, không chút kiêng dè mà trêu chọc nàng.
Khẽ ngả người trên ghế, Tiêu Viêm hít nhẹ mùi hương thanh khiết từ người Huân Nhi, khoan khoái nhắm mắt lại.
Trên đài cao, nghi thức đã tiến hành được hơn nửa, cuối cùng cũng đến lượt Tiêu Viêm.
Nghe thấy tiếng gọi từ trên đài, khu khách quý lập tức dấy lên vô số ánh mắt tò mò xen lẫn nghi hoặc. Hôm nay bọn họ đến tham dự nghi thức thành nhân của Tiêu gia, phần lớn là vì muốn xác nhận xem vị thiếu niên huyền thoại của Ô Thản Thành dạo gần đây, rốt cuộc có đúng như lời đồn hay không.
Nghe tiếng gọi, Tiêu Viêm chậm rãi mở mắt. Nhìn mọi người xung quanh đang đổ dồn ánh mắt về phía mình, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.
Thở ra một hơi nhẹ nhõm, Tiêu Viêm vẫn giữ vẻ mặt bình thản, rồi dưới vô số ánh mắt chăm chú, hắn từng bước tiến lên đài cao.
Người chủ trì nghi thức thành nhân là Nhị trưởng lão Tiêu Ưng. Vị trưởng lão này trước nay vốn không có thiện cảm với Tiêu Viêm, nhưng kể từ sau buổi kiểm tra sơ bộ, thái độ của ông ta đã thu liễm đi ít nhiều, sự khinh thường không thèm che giấu ngày trước giờ đã hoàn toàn biến mất.
Ánh mắt Tiêu Ưng có chút phức tạp nhìn thiếu niên đang bước lên đài, trong lòng khẽ thở dài. Ông ta cầm lấy những vật dụng dùng trong nghi lễ rồi tiến về phía Tiêu Viêm.
Nhìn Nhị trưởng lão tiến đến, nghĩ tới sự lê thê của nghi thức, Tiêu Viêm lại cảm thấy đau đầu. Hắn cười khổ một tiếng, đành chấp nhận số phận mà nhắm mắt lại.
Dưới ánh mắt chăm chú của toàn trường, Tiêu Viêm ngây người đứng yên suốt nửa giờ, nghi thức dài dòng cuối cùng cũng kết thúc.
Thầm thở phào một hơi, Tiêu Viêm mở mắt, liếc nhìn những hương liệu vương trên người mình, trong lòng vừa bực bội lại vừa vui mừng.
Hoàn tất các nghi thức, Nhị trưởng lão lau vội mồ hôi, xoay người bước đến bên Trắc nghiệm ma thạch, cất cao giọng tuyên bố: “Nghi thức phục trắc!”
Nghi thức phục trắc chính là kiểm tra lại Đấu Khí một lần nữa. Buổi trắc nghiệm một tháng trước chỉ là sơ bộ, mục đích là chọn ra những cá nhân xuất sắc nhất trong gia tộc, và cũng chỉ có những người đó hôm nay mới được phép lên đài trải qua nghi thức thành nhân. Những tộc nhân dưới Thất đoạn Đấu Khí chỉ có thể cử hành một vài nghi thức đơn giản mà thôi.
Nghi thức phục trắc so với trắc nghiệm một tháng trước cũng tỉ mỉ hơn rất nhiều. Lần phục trắc này do chính Nhị tinh Đại Đấu Sư là Nhị trưởng lão tự mình kiểm nghiệm, bởi vậy có thể thấy nghi thức thành nhân được coi trọng đến mức nào.
Nghe Nhị trưởng lão hô lớn, Tiêu Viêm đang có chút nhàm chán lập tức phấn chấn hẳn lên, ánh mắt sáng rực, nhìn thẳng lên đài cao.
Trên khu khách quý, đại diện các thế lực cũng đang dán chặt mắt vào thiếu niên hắc bào trên đài. Mục đích bọn họ đến đây lần này chính là để xác nhận xem, vị thiên tài ngày xưa có thật sự đã khôi phục được thiên phú tu luyện hay không...
Mặc kệ những ánh mắt nóng rực xung quanh, Tiêu Viêm bình tĩnh bước tới, dừng lại trước Trắc nghiệm ma thạch.
Híp mắt nhìn thiếu niên trước mặt, Nhị trưởng lão khẽ vuốt tấm bia đá màu đen, truyền vào một luồng Đấu Khí rồi mặt không biểu cảm đứng sang một bên. Thế nhưng, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm vẫn thoáng qua một tia nghi vấn: “Tiểu tử này, thật sự đã đạt tới Thất đoạn Đấu Khí sao?”
Xem ra lần này Tiêu Viêm đã tạo ra một đả kích không nhỏ cho vị Nhị trưởng lão. Dù biết Trắc nghiệm ma thạch rất khó sai lầm, nhưng ông ta vẫn ngoan cố không muốn tin, cho nên lần này mới muốn tự mình kiểm nghiệm.
Hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt nghi hoặc của Nhị trưởng lão, Tiêu Viêm chậm rãi đặt tay lên tấm bia đá...
Nhìn Tiêu Viêm trên đài cao, Tiêu Ngọc ở dưới không nén được nhíu mày, nghiêng đầu về phía Tiêu Ninh, thấp giọng hỏi:
“Tên kia thật sự đã đến Thất đoạn rồi sao?”
Vì mới về nhà được hai ngày nên Tiêu Ngọc không hề chứng kiến buổi trắc nghiệm lần trước.
Nghe tỷ tỷ hỏi, Tiêu Ninh có chút bực bội đáp:
“Đúng vậy, không hiểu hắn ăn phải thứ gì mà trong vòng một năm tăng liền bốn đoạn Đấu Khí.”
Nghe Tiêu Ninh xác nhận, Tiêu Ngọc khẽ mím đôi môi đỏ mọng, tức giận di di chân xuống đất, trừng mắt nhìn bóng người hắc bào trên đài, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ quật cường:
“Không tận mắt nhìn thấy, ta không tin tên phế vật này lại có thể…”
Thầm thở dài một hơi, Tiêu Ngọc cười lạnh nhìn chằm chằm giữa sân:
“Lần trước không biết ngươi giở trò quỷ gì, lần này có Nhị trưởng lão tự mình chủ trì, để xem ngươi làm thế nào…”
Nàng còn chưa dứt lời, nụ cười trên mặt đã chợt cứng đờ, những lời còn lại như nghẹn lại nơi cổ họng.
Trên đài cao, tấm bia đá đột nhiên tỏa ra quang mang chói lọi, một hàng chữ lớn màu vàng kim, tựa rồng bay phượng múa hiện ra:
“Đấu Khí: Bát đoạn!”
Đề xuất Voz: Đừng Đùa Với Gái Hư