Chương 43: Thực Lực Của Tiêu Viêm
Nhìn Tiêu Ninh thảm bại giữa sân, dưới đài thoáng chốc tĩnh lặng rồi lập tức xôn xao hẳn lên. Sự chấn động lúc trước chưa kịp tan đi thì một cơn sóng kinh ngạc khác lại chậm rãi dâng lên trong lòng mọi người.
Thế hệ trẻ tuổi của Tiêu gia đều trợn mắt há mồm nhìn Tiêu Ninh đang hộc máu bất tỉnh trên mặt đất. Cùng là người đồng lứa, bọn họ đương nhiên hiểu rất rõ thực lực của Tiêu Ninh. Trong số các thiếu niên của Tiêu gia, ngoại trừ Huân Nhi vốn sâu không lường được, gần như không ai là đối thủ của hắn. Vậy mà giờ đây, chỉ mới giao thủ với Tiêu Viêm, hắn đã bị đánh cho tan tác. Biến cố bất ngờ này quả thực khiến người ta không kịp trở tay.
Dưới đài, chứng kiến Tiêu Ninh bại trận nhanh chóng, Tiêu Ngọc không giấu được vẻ kinh ngạc tột độ. Đôi môi hồng nhuận khẽ hé mở, nội tâm chấn động khôn cùng.
Hồi lâu sau mới định thần lại, nàng lẩm bẩm với gò má ửng hồng: “Tên tiểu tử này, sao lại trở nên lợi hại như vậy? Chẳng lẽ trong lúc khổ tu đấu khí, hắn còn có thời gian để tu luyện cả đấu kỹ sao?”
“A a, Tiêu Viêm tiểu thiếu gia không chỉ có đấu khí mạnh mẽ, mà ngay cả đấu kỹ cũng nắm vững đến mức lô hỏa thuần thanh, hẳn đã hao phí không ít tâm huyết của Tiêu tộc trưởng rồi.” Dù đã có chuẩn bị tâm lý, Nhã Phi vẫn bị thủ đoạn của Tiêu Viêm làm cho chấn động. Nàng khẽ mỉm cười, quay sang nói với Tiêu Chiến, nhưng trong đôi mắt đẹp mê người lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Muốn luyện thành một môn đấu kỹ cao thâm, ngoài thiên phú ra còn cần có người tự mình chỉ dạy. Xem ra Nhã Phi cho rằng chính Tiêu Chiến đã tự mình dạy dỗ Tiêu Viêm.
Nghe vậy, Tiêu Chiến chỉ biết dở khóc dở cười, lắc đầu khổ sở. Đừng nói là dạy dỗ, ngay cả loại đấu kỹ kỳ dị mà Tiêu Viêm vừa thi triển, chính hắn cũng chưa từng thấy qua. Theo những gì hắn biết về các loại đấu kỹ của gia tộc, dường như không hề có môn nào như vậy.
Nếu đã chưa từng thấy qua, vậy chỉ có một khả năng: Đấu kỹ mà Tiêu Viêm sử dụng vốn không phải của Tiêu gia.
“Nếu không phải đấu kỹ của Tiêu gia, vậy Viêm Nhi học được từ đâu?” Lòng đầy nghi hoặc, Tiêu Chiến đưa mắt nhìn về phía các vị trưởng lão, lại bắt gặp ánh mắt quái dị của họ đang nhìn mình.
Thấy vẻ kinh ngạc của họ, Tiêu Chiến sững sờ, hóa ra bọn họ cũng nghĩ chính mình đã dạy cho Viêm Nhi môn đấu kỹ đó.
Bất đắc dĩ bĩu môi, Tiêu Chiến không giải thích thêm, lại đưa mắt nhìn về phía thiếu niên áo đen giữa sân, thầm nghĩ: “Tiểu tử này, quả nhiên che giấu không ít bí mật.”
Giữa sân, nhìn Tiêu Ninh đang gục trên mặt đất, Nhị trưởng lão cũng dần hồi phục từ cơn chấn động, bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Tiêu Viêm.
Thiếu niên kia chỉ cúi đầu đứng lặng, gương mặt thanh tú non nớt vẫn bình thản như mặt hồ, không một tia đắc ý của kẻ chiến thắng, cũng chẳng có vẻ kiêu ngạo.
Khẽ thở dài một hơi, Nhị trưởng lão giơ cánh tay khô héo lên, đang định lớn tiếng tuyên bố trận đấu kết thúc thì sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Cách đó không xa, Tiêu Ninh đang nằm trên mặt đất bỗng nhiên lao vọt lên như một con báo săn vờ chết. Đấu khí vốn yếu ớt bỗng nhiên tăng vọt, chân hung hăng đạp mạnh xuống đất, thân hình bùng nổ lao đi.
Hai mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm bóng lưng Tiêu Viêm, vết máu trên khóe miệng khiến gương mặt hắn trông càng thêm dữ tợn: “Tiểu hỗn đản, chết đi cho ta!”
“Tiêu Ninh, dừng tay!”
Biến cố đột ngột khiến Nhị trưởng lão sững sờ, vội vàng quát lớn. Song, lửa giận và lòng đố kỵ đã xâm chiếm tâm trí Tiêu Ninh, khiến hắn chẳng còn nghe thấy gì nữa. Nhờ vào dược lực của một viên “Tăng Khí Tán”, hắn cắn răng lao về phía Tiêu Viêm.
“Hắn đã dùng Tăng Khí Tán.” Nhã Phi kiến thức rộng rãi, vừa thấy thực lực của Tiêu Ninh đột ngột tăng vọt liền nhận ra, gương mặt xinh đẹp khẽ biến sắc, trầm giọng nói.
“Tên khốn!” Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Chiến càng thêm âm trầm, một quyền nện mạnh xuống bàn. Mặt bàn tức thì rạn nứt như mạng nhện. Hắn quay lại hung hăng nhìn chằm chằm Đại trưởng lão, sắc mặt biến đổi: “Lão già kia, con trai ta mà có mệnh hệ gì, cháu của ngươi có đền mạng cũng không đủ!”
Với tiềm lực của Tiêu Viêm hiện giờ, một trăm Tiêu Ninh cũng không thể so sánh được. Nếu hắn thật sự bị trọng thương trong cuộc tỷ thí này, dù cho Tiêu Ninh là cháu của Đại trưởng lão, gia tộc cũng tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua.
Bị ánh mắt như sói đói của Tiêu Chiến nhìn chằm chằm, da mặt khô quắt của Đại trưởng lão cũng khẽ giật, miệng thoáng nét cười khổ. Nếu Tiêu Viêm vẫn là Tiêu Viêm của ngày trước, bị trọng thương thì cũng thôi. Nhưng bây giờ… gia tộc có thể bỏ qua cho Đại trưởng lão, nhưng với tiềm lực của Tiêu Viêm, một khi hắn trở thành cường giả Đấu Hoàng trong tương lai, e rằng chuyện này sẽ không dễ dàng cho qua như vậy.
Giữa sân, tiếng quát của Nhị trưởng lão không có chút tác dụng nào. Khoảng cách gần trong gang tấc giúp Tiêu Ninh nhanh chóng áp sát Tiêu Viêm, đấu khí trên song quyền ngưng tụ, miệng hét lớn: “Thiết Sơn Quyền!”
Thực lực cuồng bạo khiến cho một quyền này mang theo luồng kình phong áp bức mãnh liệt.
Gió mạnh thổi bay mấy sợi tóc trên trán Tiêu Viêm, để lộ ra đôi đồng tử đen láy lạnh lùng.
Đối mặt với một kích toàn lực của Tiêu Ninh, Tiêu Viêm không hề có ý định lùi bước. Hữu quyền siết chặt, thân hình khẽ thu lại như một con mãnh sư rình mồi, sau một thoáng tĩnh lặng, cả người đột nhiên bắn ra như một mũi tên sắc bén.
Tiêu Viêm lại chọn cách lấy cứng đối cứng. Nhị trưởng lão không khỏi tức giận giậm chân: “Tên khốn!”
“Bát Cực Băng!”
Một tiếng quát trầm thấp khẽ vang lên, nắm đấm của Tiêu Viêm, trong ánh mắt kinh hãi của Nhị trưởng lão, hung hăng va chạm với nắm đấm của Tiêu Ninh.
“Phanh!” Hai nắm đấm chạm nhau giữa không trung, sau một thoáng tĩnh lặng, gương mặt dữ tợn của Tiêu Ninh chợt trắng bệch, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng.
Sắc mặt tái nhợt, cánh tay run lên bần bật, ống tay áo kêu lên phần phật. Một luồng ám kình từ nắm đấm phía trước tuôn ra, thân hình Tiêu Ninh như một chiếc lá khô trong cuồng phong, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, bay thẳng ra khỏi võ đài.
Nhìn một màn này, Nhị trưởng lão trên đài cao đồng tử co rụt lại, không nén được hít một ngụm khí lạnh. Cách đó không xa, bóng lưng của thiếu niên áo đen kia, trong khoảnh khắc này, dường như càng thêm phần thần bí.
Đề xuất Voz: Pháp y Tần Minh