Chương 9: Dược Lão, "Luyện Dược Sư?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm rùng mình, ngay sau đó lại nhíu mày: "Trên Đấu Khí đại lục, phàm là người thì ai cũng muốn trở thành Luyện Dược Sư, nhưng nghề nghiệp này đâu phải ai cũng làm được? Những điều kiện hà khắc đó…"
Thanh âm đột nhiên ngừng lại, Tiêu Viêm ngẩng mạnh đầu, há hốc miệng: "Ta đạt yêu cầu?"
Lão giả vô cùng thích thú khi nhìn thấy vẻ mặt hỗn loạn, vừa mừng như điên lại vừa xen lẫn chờ đợi của Tiêu Viêm, bèn vuốt râu trầm ngâm, lại dò xét một phen, rồi tựa hồ có chút khó xử mà thở dài: "Tuy miễn cưỡng cũng coi như có tư cách, nhưng ai bảo ta nợ ngươi một ân tình cơ chứ, ai, được rồi, coi như là đền bù cho ngươi đi…"
Liếc nhìn vẻ mặt đầy miễn cưỡng của lão giả, trong lòng Tiêu Viêm cảm thấy lão gia hỏa này nói "miễn cưỡng đủ tư cách" có phần giả tạo, nhưng hắn lúc này cũng không hỏi thêm. Giữa cơn vui mừng, hắn vẫn còn vài phần hoài nghi: "Cho dù ta đạt tới điều kiện, nhưng Luyện Dược Sư bình thường đều do lão sư tự tay dạy dỗ, ngài… chẳng lẽ cũng là một vị Luyện Dược Sư?"
Nhìn khuôn mặt tràn đầy hoài nghi của Tiêu Viêm, lão giả hắc hắc cười, ngực khẽ ưỡn lên, trong thanh âm cũng ẩn chứa một cỗ kiêu ngạo: "Đúng vậy, ta chính là một Luyện Dược Sư!"
Trong chớp mắt, ánh mắt Tiêu Viêm nhìn lão giả cũng thay đổi. Luyện Dược Sư a, đó chính là sinh vật vô cùng hiếm có…
"Lão tiên sinh, xin hỏi một chút, ngài trước kia là mấy phẩm Luyện Dược Sư?" Tiêu Viêm liếm liếm môi, thanh âm non nớt thêm một phần khách khí.
Trên Đấu Khí đại lục, Luyện Dược Sư tuy rất ít, nhưng vì thân phận tôn quý nên cũng có hệ thống cấp bậc rõ ràng, từ thấp đến cao chia làm chín phẩm. Chủ nhân của Tụ Khí Tán mà Nạp Lan Yên Nhiên mang đến chính là Đan Vương Cổ Hà, một Lục phẩm Luyện Dược Sư, có thể nói là nhân vật đệ nhất trong giới luyện dược của Gia Mã đế quốc.
"Mấy phẩm ư? Hắc hắc, nhớ không rõ nữa… Ai, tiểu tử, cuối cùng ngươi có học hay không?" Lắc lắc đầu, lão giả bỗng nhiên có chút mất kiên nhẫn hỏi.
"Học, học!"
Tiêu Viêm không hề do dự, vội vàng gật đầu. Luyện Dược Sư, cho dù là ở thế lực lớn như Vân Lam Tông cũng là cấp bậc nhân vật phải cung phụng trân quý.
"Hắc hắc, nguyện ý? Nguyện ý thì mau bái sư đi." Lão giả khoanh chân ngồi trên một tảng đá, gian trá cười nói.
"Còn phải bái sư sao?"
"Lời thừa, ngươi không bái sư mà còn muốn ta khuynh nang tương thụ à? Nằm mơ đi!" Lão giả ném cho Tiêu Viêm một cái trừng mắt. Hiển nhiên, lão nhân có tính tình cổ hủ này rất để ý đến quan hệ thầy trò.
Bất đắc dĩ liếm liếm miệng, vì để trở thành một Luyện Dược Sư tôn quý, Tiêu Viêm cũng đành phải cung kính tiến hành bái sư lễ với lão giả.
Nghiêm mặt tiếp nhận lễ số của Tiêu Viêm, lão giả mới hài lòng gật gật đầu, trong thanh âm cũng thêm vài phần thân thiết: "Ta tên Dược Lão, lai lịch của ta bây giờ chưa nên nói cho ngươi, tránh làm ngươi phân tâm. Ngươi chỉ cần biết, cái tên tự xưng là Đan Vương kia… thật ra cũng chỉ là một cái rắm."
Khóe miệng co giật, Tiêu Viêm nhìn bộ dáng tùy ý của lão giả, lời vừa muốn nói ra lại nuốt xuống: "Lão nhân này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Danh chấn Gia Mã đế quốc, Đan Vương Cổ Hà, lại là một cái rắm…? Nếu lời này truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ bị cả Gia Mã đế quốc cười nhạo là kẻ thần kinh mất."
Hít nhẹ một hơi, áp chế sự khiếp sợ trong lòng, Tiêu Viêm di chuyển ánh mắt, cười hắc hắc nói: "Không biết lão sư định dùng biện pháp gì giúp ta trong một năm đạt đến thất đoạn Đấu Khí?"
"Tuy ba năm nay Đấu Khí của ngươi một mực thụt lùi, nhưng cũng vì vậy mà căn cơ của ngươi trở nên vững chắc hơn người bình thường. Tu luyện Đấu Khí, căn cơ là quan trọng nhất! Sau này ngươi sẽ cảm nhận được, ba năm thực lực suy yếu đã mang đến cho ngươi rất nhiều chỗ tốt!" Nụ cười của Dược Lão chậm rãi thu lại, nghiêm mặt nói.
Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên, hắn quả thật không biết thực lực thụt lùi có thể mang đến chỗ tốt gì.
"Vậy khi nào mới dạy ta luyện dược thuật a?" Tiêu Viêm đảo con ngươi, chuyển sự chú ý đến việc trọng yếu nhất.
"Muốn trở thành Luyện Dược Sư, cần phải có hỏa diễm Đấu Khí chống đỡ. Cho nên trước khi học tập luyện dược thuật, ngươi ít nhất phải trở thành một Đấu Giả và tu luyện một môn hỏa thuộc tính Đấu Khí công pháp!"
"Hỏa thuộc tính công pháp? Hắc hắc, lão sư, ta đã là đệ tử của người, vậy người lấy vài quyển Thiên giai hỏa thuộc tính công pháp cho ta tu luyện chứ?" Tiêu Viêm giơ tay ra, cười nói.
"Nhảm nhí! Ngươi cho rằng Thiên giai công pháp là cỏ dại ven đường à? Miệng lưỡi thật không biết điều!" Nghe vậy, khuôn mặt Dược Lão run lên, dở khóc dở cười mắng.
"Lão đầu, một khi đã gia nhập môn hạ của người, chẳng lẽ vẫn bắt ta phải đi tìm công pháp trong gia tộc chắc? Công pháp hỏa thuộc tính đứng đầu của gia tộc, theo ta nhớ cũng chỉ là Hoàng giai cao cấp. Việc này người cũng quá keo kiệt rồi?" Khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ rất buồn bực.
"Tiểu tử, là lão sư, không phải lão đầu!"
Bị cách xưng hô của Tiêu Viêm làm cho tức đến trợn mắt, Dược Lão không ngờ tiểu gia hỏa này vừa bái sư xong đã quay lại xưng hô như cũ.
"Hừ, một khi đã gia nhập môn hạ của ta, tự nhiên sẽ không keo kiệt với ngươi. Thiên giai công pháp, ta không có! Nhưng ta có một bộ công pháp còn quỷ dị hơn cả Thiên giai công pháp, ngươi muốn học hay không?" Hừ nhẹ một tiếng, trong mắt Dược Lão bỗng nhiên tràn đầy mưu mô.
"Còn quỷ dị hơn cả Thiên giai công pháp?"
Tim Tiêu Viêm nhảy dựng lên, hắn nuốt một ngụm nước miếng, con ngươi đen láy lặng lẽ nóng cháy: "Đó là công pháp cấp bậc nào?"
"Hoàng giai sơ cấp." Dược Lão mỉm cười, làm khuôn mặt Tiêu Viêm nhất thời cứng ngắc lại.
"Lão đầu, ngươi lừa ta?"
Một lát sau, trên đỉnh núi vang lên tiếng rít gào phẫn nộ của thiếu niên.
Nhìn tiểu gia hỏa trước mặt tức giận đến khuôn mặt vặn vẹo, Dược Lão đắc ý cười. Có thể khiến một Tiêu Viêm bình tĩnh như tiểu yêu quái tức giận thành bộ dáng này, hắn thật sự cảm thấy rất có thành tựu.
"Công pháp kia có gì quỷ dị?" Trừng mắt nhìn khuôn mặt hài hước của Dược Lão, Tiêu Viêm bỗng nhiên im lặng, nhíu mày hỏi.
"Nó có thể tiến hóa!" Thoáng trầm mặc, Dược Lão mỉm cười nói.
Đồng tử co rụt lại, hai mắt Tiêu Viêm không chớp nhìn chằm chằm Dược Lão trước mặt, một lúc sau mới lắc lắc đầu: "Không có khả năng! Ta chưa từng nghe nói qua công pháp nào có thể tiến hóa!"
"Thiết, tiểu tử ngươi thì biết cái gì. Đấu Khí đại lục vô cùng rộng lớn, kỳ nhân dị sự nhiều không đếm xuể. Trong mắt một tiểu gia hỏa chưa từng đi khỏi Gia Mã đế quốc như ngươi, những việc không thể xảy ra nhiều như biển." Dược Lão khinh thường châm chọc.
Tiêu Viêm nghẹn lời, lại lập tức không phục nói: "Chẳng lẽ ngươi đã nghe nói qua có công pháp có thể tiến hóa?"
Nụ cười của Dược Lão cứng lại, một lát sau mới cười lắc đầu, nói: "Bởi vì chưa từng có, nên mới thể hiện được sự độc đáo của nó chứ!"
"Thực sự có thể tiến hóa?" Nhìn Dược Lão, Tiêu Viêm nhịn không được lại mở miệng hỏi.
"Thực sự có thể tiến hóa!" Dược Lão vô cùng khẳng định gật đầu.
"Ngươi từng tu luyện?" Tiêu Viêm lại hỏi.
"Ách… Chưa từng." Dược Lão cười khan lắc đầu.
"Vậy đã có ai từng tu luyện?"
"Ách… không có."
Trên trán, gân xanh nổi lên, tay Tiêu Viêm nắm chặt lại, cố nén xúc động muốn đấm một phát, thanh âm kìm nén sự tức giận: "Chưa ai tu luyện qua, vậy vì sao ngươi biết nó có thể tiến hóa?"
"Vì trên phần giới thiệu công pháp viết như vậy." Dược Lão cười ngượng.
"Thực sự có loại công pháp như vậy?" Mày nhíu chặt lại, Tiêu Viêm chần chừ một lát, sau đó mới đảo con ngươi đen nhánh, nói: "Có thể cho ta xem không?"
"Hắc hắc…" Dược Lão cười quái dị liếc qua khuôn mặt tò mò của Tiêu Viêm, khóe miệng nhếch lên, bỗng nhiên lại chuyển lời: "Thôi đi, ngươi bây giờ xem cũng không có tác dụng, vẫn nên chờ đến khi trở thành Đấu Giả, ta sẽ đưa nó cho ngươi."
Bàn tay đưa ra có chút cứng ngắc, khóe miệng Tiêu Viêm hung hăng giật giật, thanh âm từ kẽ răng rít ra hai chữ: "Ngươi được lắm!"
Sảng khoái cười to vài tiếng, Dược Lão phớt lờ ánh mắt tràn ngập lửa giận của Tiêu Viêm, cười nói: "Nhiệm vụ hiện nay của ngươi chính là trong vòng một năm tu luyện Đấu Khí lên đến thất đoạn."
"Ngươi có biện pháp gì?" Tiêu Viêm mạnh mẽ áp chế lòng hiếu kỳ với bộ công pháp thần bí kia, cắn răng hỏi.
"Tu luyện Đấu Khí sơ đoạn chủ yếu là mở rộng kinh mạch, rèn luyện thân thể, cường hóa mạch lạc, tạo ra căn cơ để ngưng tụ Đấu Khí sau này. Vì thân thể trong độ tuổi này yếu ớt và dễ uốn nắn nhất, cho nên quá trình tu luyện này phải tuần tự mà tiến, không thể nhờ ngoại lực nâng đỡ, nếu không sau này khi Đấu Khí trở nên cường đại thì kinh mạch sẽ không chịu nổi sự xung kích mà đoạn mạch nhân vong!" Dược Lão thần sắc ngưng trọng nói.
Đối với việc này, Tiêu Viêm cũng hiểu rõ. Trong ba năm hắn trở thành phế vật, phụ thân hắn vì nóng vội mà muốn mạnh mẽ rót Đấu Khí vào cơ thể hắn, nhưng mỗi lần đều thất bại vào thời khắc mấu chốt. Cho nên, Tiêu Viêm rất rõ ràng mối lợi hại trong đó.
Dược Lão liếc nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Viêm, vừa lòng gật gật đầu, cười nói: "Đối với người khác thì như vậy, nhưng ngươi thì khác. Nền tảng cơ thể của ngươi từ ba năm trước đã vô cùng kiên cố, hơn nữa trong ba năm này ngươi cũng cực kỳ chăm chỉ, chưa bao giờ bỏ một ngày tu luyện. Cho nên, nền tảng hiện tại của ngươi, vi sư có thể không khách khí mà nói, phi thường tốt!"
"Chẳng lẽ người muốn dùng ngoại lực để nâng cao thực lực của ta? Ví dụ như ăn đan dược?" Con mắt Tiêu Viêm chuyển động.
"Cũng gần như vậy. Bất quá, với trình độ cứng cỏi kinh mạch của ngươi hiện tại, cũng không thể chịu nổi sự xung kích của bất kỳ loại đan dược nào, cho dù là Tụ Khí Tán cấp thấp nhất cũng không thể!" Dược Lão nhàn nhạt cười nói.
"Cấp thấp nhất là Tụ Khí Tán…" Ngón tay run rẩy, Tiêu Viêm có chút đảo mắt. Kỳ dược ở Gia Mã đế quốc có thể bán đến giá trên trời, đến miệng vị lão sư thần bí này lại trở thành thứ cấp thấp nhất, sự khác biệt này làm Tiêu Viêm thực sự kinh ngạc.
"Vậy ngài có biện pháp gì?" Thầm hít một hơi, Tiêu Viêm khôi phục bình tĩnh, nhíu mày thấp giọng hỏi.
"A a, hiệu lực của đan dược rất lớn, dễ làm tổn thương kinh mạch, cho nên chúng ta phải dùng phương thức ôn hòa hơn!" Dược Lão mỉm cười nói: "Ngày mai, ngươi chuẩn bị ba cây Tử Diệp Lan Thảo tuổi càng lớn càng tốt, còn có hai gốc Tẩy Cốt Hoa, cái này độ tuổi tùy ý. À, đúng rồi, còn phải có một viên mộc hệ nhất cấp ma hạch. Mấy thứ này đều là tài liệu cấp thấp, ngươi có thể kiếm được… Có người lên đây, ta về giới chỉ trước! Mặt khác, đừng để bất cứ ai biết sự tồn tại của ta, kể cả người mà ngươi thân cận nhất."
Nói xong, Dược Lão cũng không để ý đến cái miệng đang càng lúc càng mở lớn của Tiêu Viêm, lập tức tiến vào hắc sắc giới chỉ. Giới chỉ khẽ run lên, vừa vặn lồng vào ngón tay Tiêu Viêm.
"Ba cây Tử Diệp Lan Thảo hoàn chỉnh? Hai gốc Tẩy Cốt Hoa? Một cái mộc hệ nhất cấp ma hạch? Lão gia hỏa, ngươi cho ta là vương tử của hoàng thất sao? Mấy thứ này cộng lại, ít nhất cũng một ngàn kim tệ! Ta tiết kiệm nhiều năm cũng mới có bốn trăm kim tệ, vừa đủ mua một viên nhất cấp ma hạch thôi!" Tiêu Viêm trừng mắt thật lớn, quát to về phía chiếc nhẫn.
"Đó là việc của ngươi, hắc hắc, ta chỉ có trách nhiệm làm ra Ôn Dưỡng Linh Dịch. Người khác muốn mua cũng không được, cho ngươi bỏ tiền mua một ít tài liệu cũng đau lòng thành bộ dáng này…" Thanh âm hài hước của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
"… Mẹ nó, thứ mà Luyện Dược Sư làm ra quả nhiên chỉ có kẻ có tiền mới dùng được." Tiêu Viêm bất đắc dĩ cười khổ một tiếng. Tiền tiêu vặt hắn lĩnh ở Tiêu gia mỗi tháng cũng không ít, mỗi lần hai mươi kim tệ. Bằng số tiền này, một gia đình bình thường có thể no đủ một năm, nhưng để mua những tài liệu như Dược Lão nói thì quả thật chính là cửu ngưu nhất mao, không đáng kể chút nào. Đây chính là chênh lệch!
"Ai, chỉ có thể đi vay người khác…" Buồn bực thở dài một tiếng, Tiêu Viêm chậm rãi thu liễm cảm xúc, khuôn mặt hồi phục vẻ bình tĩnh trước kia, quay đầu lại nhìn sơn đạo phía dưới, một thân ảnh màu tím giống như tinh linh đang nhẹ nhàng đi tới.
Đề xuất Tiên Hiệp: Sủng Mị