Chương 92: Tương Phùng Đêm Khuya
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Nghe thiếu nữ thản nhiên hỏi, hắc bào nhân bất đắc dĩ nhún vai, trầm mặc một thoáng rồi thanh âm già nua chậm rãi truyền ra: “Ta nghĩ ngươi đã từng gặp ta ở Tiêu gia rồi?”
Đôi chân tuyết trắng nhẹ nhàng bước tới, sóng mắt Huân Nhi lưu chuyển, nàng nhẹ giọng dò hỏi: “Ngươi đến Gia Liệt gia tộc làm gì?”
“Nhận lời ủy thác của một người, đến đây giải quyết chút phiền toái.”
“Nhận lời ủy thác của ai?” Đôi mắt trong veo híp lại, Huân Nhi hỏi dồn.
“Ách, điều này không thể nói được.” Dược Lão xoa xoa tay, cười nói.
“Nhưng ta muốn biết.” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo thoáng hiện nụ cười thản nhiên, Huân Nhi bước tới một bước, thân hình đã lơ lửng giữa không trung, ngọn lửa màu vàng nhạt trên tay cấp tốc ngưng tụ.
“Hắc hắc, tiểu nha đầu, ta biết ngươi hiện tại rất mạnh, nhưng chỉ bằng thế này mà muốn ngăn cản lão phu thì còn kém một chút đấy.” Dược Lão cười nói.
Huân Nhi chau đôi mày liễu nhưng không nói gì, ngọc thủ trắng nõn giơ lên, đầu ngón tay tỏa ra kim sắc hỏa diễm.
Nhìn bộ dạng không chịu bỏ qua của Huân Nhi, hắc bào nhân nhất thời có chút đau đầu, thở dài một hơi, Dược Lão bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không muốn động thủ với ngươi, vạn nhất ngươi bị thương ở đâu, tiểu tử kia hẳn sẽ đau lòng lắm.”
“Được rồi, được rồi, sợ ngươi rồi. Hôm nay có kẻ không biết điều trêu ghẹo một nữ hài tử, mà tiểu tử kia vừa hay lại quen biết ta, cho nên ta được hắn gọi tới làm việc khổ sai này. Haiz, lão phu đã ngần này tuổi rồi mà nửa đêm còn phải chạy tới đây!”
Hàng mi thon dài nhẹ nhàng chớp chớp, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo khẽ ửng đỏ, đôi bàn tay của Huân Nhi thu lại, kim sắc hỏa diễm cũng chậm rãi tiêu tán. Nàng liếc nhìn hắc bào nhân, cười khúc khích nói: “Lão tiên sinh quả thật có quan hệ với Tiêu Viêm ca ca.”
“Hắc, nói vậy cũng đúng.” Dược Lão cười cười nói: “Hẳn là ngươi đã sớm đoán ra ta và Tiêu Viêm có quan hệ, phải không?”
“Trước kia chỉ là phỏng đoán mà thôi, không ngờ lại chính xác.” Huân Nhi lắc đầu cười, đứng trên không trung cúi người thi lễ với Dược Lão, mỉm cười nói: “Tuy không biết lai lịch của lão tiên sinh, nhưng một năm trước Tiêu Viêm ca ca có thể vứt bỏ dáng vẻ chán chường khi xưa, hẳn là có liên quan đến ngài, phải không?”
Dược Lão thản nhiên cười một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.
Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắc bào nhân, Huân Nhi ngọt ngào cười, nhẹ giọng nói: “Bất kể lão tiên sinh tiếp cận Tiêu Viêm ca ca vì mục đích gì, nhưng vẫn xin lão tiên sinh tuyệt đối đừng có ý đồ bất chính với Tiêu Viêm ca ca. Nếu không, Huân Nhi sẽ không cần biết người đó là ai, hễ kẻ nào uy hiếp đến Tiêu Viêm ca ca, nhất định sẽ tiêu diệt kẻ đó. Có lẽ lão tiên sinh rất mạnh, nhưng xin hãy tin Huân Nhi, lời ta nói ra, ta có khả năng làm được.”
“Chà chà, khá lắm, thật là một nữ tử cường thế.” Nghe lời nói thản nhiên của Huân Nhi lại ẩn chứa uy hiếp, Dược Lão sững sờ, rồi chợt cười nói.
“Ta chỉ là không muốn Tiêu Viêm ca ca bị người khác lừa gạt làm tổn thương mà thôi.” Huân Nhi khẽ cười, lại một lần nữa thi lễ với Dược Lão, nói: “Sắc trời không còn sớm, Huân Nhi phải trở về. Chuyện tối nay gặp lão tiên sinh, xin ngài đừng cho Tiêu Viêm ca ca biết.”
“Yên tâm, ta sẽ không nói một chữ nào.” Dược Lão gật gật đầu, trong lòng thầm trêu một câu: “Bởi vì chính hắn đã nghe thấy cả rồi.”
Thấy Dược Lão đáp ứng, Huân Nhi mỉm cười, vừa định xoay người rời đi thì đột nhiên một đạo bóng xanh xé gió bay đến. Nàng thoáng sững sờ, bàn tay nhỏ vung lên, hút vật đó vào tay.
Nhìn bình ngọc trong tay, Huân Nhi ngẩn ra, rồi đưa mắt nhìn về phía hắc bào nhân.
“Ngươi sử dụng bí pháp, mấy ngày tới sợ rằng sẽ có chút suy yếu. Đây là bình Dưỡng Khí Tán, ngươi giữ lấy đi, hồi phục sớm một chút, kẻo bộ dạng tiều tụy lại khiến cho người nào đó đau lòng.” Dược Lão thản nhiên cười nói.
Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi hiện lên nét ửng đỏ. Nàng nắm chặt bình ngọc, cảm kích gật đầu với hắc bào nhân, mũi chân điểm nhẹ trên hư không, thân hình nhanh chóng hòa vào bóng tối rồi dần dần biến mất.
Đứng nhìn bóng lưng nàng khuất dạng nơi cuối tầm mắt, Dược Lão đột nhiên khẽ thở dài một hơi, lẩm bẩm nói: “Năm đó tiểu tử ngươi len lén vào phòng tiểu nữ oa kia ân cần chăm sóc, quả nhiên có tác dụng. Vậy mà lại chiếm được trái tim của nàng. Ai, nói đi cũng phải nói lại, vận may của ngươi thật khiến người khác phải ghen tị.”
Bên dưới hắc bào, Tiêu Viêm sờ sờ mũi. Trong lòng hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải vì sự kiện hồi bé, sợ rằng sau khi lớn lên, thái độ của Huân Nhi đối với mình cũng giống như bọn Tiêu Trữ, chẳng có gì khác biệt.
Đương nhiên, đó chỉ là giả thiết, còn sự thật trước mắt là, hắc hắc, ai bảo hắn lại xông vào đúng lúc tâm hồn tiểu nữ oa ấy yếu đuối nhất cơ chứ, hơn nữa trong lòng nàng đã sớm có một dấu ấn thuộc về hắn.
Thoáng có chút đắc ý, Tiêu Viêm nhàn nhã vòng hai tay ra sau gáy, rồi mặc cho Dược Lão khống chế thân thể, nhanh chóng lao về phía Tiêu gia.
Sau khi về tới Tiêu gia, vì sợ Huân Nhi phát hiện, Tiêu Viêm đặc biệt cẩn thận vòng qua khoảng sân nơi nàng ở, lúc này mới đáp xuống bên ngoài phòng mình, sau đó nhanh chóng lách vào trong, nhẹ nhàng đóng kỹ cửa phòng và cửa sổ.
Vào trong phòng, Tiêu Viêm nhanh chóng cởi bỏ hắc bào, cất vào trong nạp giới, lúc này mới thở phào một hơi nặng nề, ngã vật ra giường, khẽ lẩm bẩm: “Ai, thật là một đêm tuyệt vời.”
Hôm sau, sáng sớm, Gia Liệt gia tộc.
Sắc mặt Gia Liệt Tất lúc này âm trầm đến đáng sợ, hơi thở lạnh lẽo toát ra khiến cho thị nữ xinh đẹp đang quỳ trên mặt đất sợ đến run cầm cập.
Ánh mắt lạnh lùng cẩn thận quan sát khắp căn phòng trong biệt viện của Liễu Tịch, Gia Liệt Tất lạnh giọng nói: “Ngươi nói Liễu Tịch mất tích?”
“Vâng thưa tộc trưởng, đêm qua tì nữ không biết vì sao đột nhiên bất tỉnh, đến rạng sáng mới tỉnh lại. Nhưng vừa tỉnh dậy đã không thấy Liễu Tịch đại nhân đâu. Tì nữ đã hỏi qua hộ vệ tuần tra bên ngoài, bọn họ cũng nói không thấy Liễu Tịch đại nhân.” Thị nữ nơm nớp lo sợ nói.
“Từ đêm qua sau khi hắn vào phòng, ta liền để ý, hắn vẫn chưa hề đi ra. Hơn nữa, hai cổng lớn của Gia Liệt gia tộc đều có cường giả cấp bậc Đấu Sư canh giữ, với thực lực của hắn, tuyệt đối không thể nào rời khỏi Gia Liệt gia tộc một cách vô thanh vô tức được!” Gia Liệt Tất âm lãnh nói.
“Tì nữ cũng không biết ạ.” Thị nữ sắc mặt trắng bệch, sợ Gia Liệt Tất sẽ trách tội mình.
Mi mắt khẽ giật, tâm tình có chút hỗn loạn, Gia Liệt Tất hít sâu một hơi, không để ý đến thị nữ đang run rẩy quỳ gối bên dưới, chậm rãi bước đi quan sát các nơi trong phòng.
Thấy Gia Liệt Tất hành động, thị nữ cũng không dám lên tiếng, cứ quỳ trên mặt đất, không dám nhúc nhích.
Từng bước một đi lại trong phòng, tại một góc tường, bước chân Gia Liệt Tất chợt dừng lại, đồng tử co rút lại, nhìn chằm chằm vào một đống bột phấn nhỏ màu trắng nơi góc tường.
Trong lòng kinh hãi, Gia Liệt Tất ngồi xổm xuống, lấy tay vê lên một ít bột phấn, đặt ở đầu mũi khẽ ngửi. Sắc mặt âm lãnh nhất thời biến thành kinh hãi.
Thở ra một hơi thật sâu, Gia Liệt Tất đột nhiên cảm thấy gót chân mình có chút mềm nhũn, một luồng hàn khí không kiềm chế được từ đáy lòng chậm rãi lan tỏa.
“Liễu Tịch… lại có thể bị người ta giết chết một cách vô thanh vô tức?”
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)