Chương 94: Nửa Đường Hủy Dược

Trên đại lộ thênh thang, bảy tám cỗ xe ngựa đang chậm rãi lăn bánh. Ánh nắng gay gắt từ trên cao chiếu xuống khiến đám hộ vệ mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tiết trời oi bức làm cho những tiếng quát tháo không ngừng vang lên trên đường.

Gia Liệt Nộ, nhị trưởng lão của Gia Liệt gia tộc, hiện giờ thực lực đã là tam tinh Đại Đấu Sư. Thực lực bực này, nhìn khắp Ô Thản Thành cũng được xếp vào hàng ngũ cường giả. Lần này do chính hắn hộ tống đội xe vận chuyển dược liệu, đủ thấy Gia Liệt gia tộc coi trọng số dược liệu này đến mức nào. Bất quá, hiện tại Gia Liệt Nộ vẫn chưa nhận được tin tức Liễu Tịch đã mất tích, nếu không, e rằng hắn đã lập tức lệnh cho đoàn xe mang số dược liệu đắt tiền này quay trở về.

Ngồi trên xe ngựa, Gia Liệt Nộ khoanh chân tĩnh tọa, mặc cho xe ngựa xóc nảy thế nào, thân hình vẫn ngụy nhiên bất động. Chuyến đi kéo dài ba bốn ngày này thật sự khiến hắn, người vốn quen sống an nhàn sung sướng, có chút không chịu nổi.

“Tất cả là do đám Tiêu gia đáng chết kia hại! Sớm muộn gì cũng sẽ bắt các ngươi trả giá!” Nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng, Gia Liệt Nộ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn những loại đê cấp dược liệu được xếp ngay ngắn ở phía sau, trên khuôn mặt vô cảm lộ ra một tia bất đắc dĩ. Tuy nói nạp giới có thể giúp việc vận chuyển trở nên thuận tiện, nhưng một chiếc đê cấp nạp giới cũng chỉ có không gian chừng hai ba thước. Muốn dùng nó để vận chuyển hết đám dược liệu này, ít nhất phải cần đến năm chiếc. Song, việc chế tạo nạp giới cực kỳ tốn kém lại hiếm có, cho dù là cả Gia Liệt gia tộc cũng chỉ có vỏn vẹn hai chiếc, cho nên bọn họ đành phải lựa chọn cách vận chuyển bằng xe ngựa.

Mệt mỏi nhắm mắt lại, Gia Liệt Nộ vừa định chợp mắt một lát thì phát hiện đoàn xe phía trước đột nhiên dừng lại, mơ hồ còn có tiếng quát tháo truyền đến.

Nhíu mày, Gia Liệt Nộ đang định gọi người đến hỏi tình hình thì một gã hộ vệ đã từ phía trước vội vã chạy tới, gấp giọng báo cáo: “Trưởng lão, phía trước có một hắc bào nhân vô cớ chặn đường!”

Nghe vậy, sắc mặt Gia Liệt Nộ trầm xuống. Nơi này đã xem như tiến vào địa giới Ô Thản Thành, kẻ nào dám ở đây ngăn cản bọn họ?

Nhãn đồng lóe lên hàn quang, Gia Liệt Nộ khẽ gật đầu, nhảy xuống xe ngựa rồi nhanh chóng đi tới đầu đoàn xe. Quả nhiên, hắn nhìn thấy một tảng đá lớn đặt ngay giữa đường, một hắc bào nhân đang tùy ý ngồi trên đó. Mặc dù không thấy rõ diện mục của kẻ này, nhưng Gia Liệt Nộ có thể cảm nhận được ánh mắt của y tựa hồ không có chút thiện ý nào.

“Các hạ là ai? Vì sao lại cản trở chúng ta?” Ánh mắt đảo qua người hắc bào nhân, Gia Liệt Nộ trầm giọng hỏi.

“Các ngươi hẳn là người của Gia Liệt gia tộc?” Dưới tấm hắc bào, một thanh âm già nua chậm rãi truyền ra.

Cơ mặt khẽ giật, Gia Liệt Nộ mặt mày âm trầm, vung tay lên, mấy chục gã hộ vệ phía sau lập tức rút vũ khí ra, vẻ mặt bất thiện nhìn chằm chằm vào hắc bào nhân.

“Ồ, xem ra là không tìm lầm người.” Nhìn phản ứng của Gia Liệt Nộ, hắc bào nhân nhàn nhạt cười, từ trên tảng đá nhảy xuống, sau đó chậm rãi đi về phía đoàn xe.

Gương mặt âm hàn nhìn hắc bào nhân đang tiến tới, Gia Liệt Nộ giật lấy cây cung tên cỡ lớn từ một hộ vệ bên cạnh, cánh tay dùng sức kéo căng dây cung. Bàn tay vừa buông lỏng, mũi tên liền hóa thành một luồng kình phong sắc bén, hiểm hóc bắn về phía yết hầu của hắc bào nhân.

Mũi tên xé gió lao đi, nhưng khi còn cách hắc bào nhân chừng một thước, một quầng hỏa diễm màu trắng đột ngột xuất hiện. Mũi tên vừa lao vào liền hóa thành tro đen trong nháy mắt.

Chứng kiến một màn này, sắc mặt Gia Liệt Nộ khẽ biến, trong lòng dâng lên một cỗ bất an. Xem ra thực lực của hắc bào nhân này cũng không kém gì cường giả Đại Đấu Sư.

Chậm rãi thở ra một hơi, Gia Liệt Nộ rút từ sau lưng ra một thanh trường thương màu lam. Đấu Khí màu lam tuôn ra từ cơ thể hắn, nhất thời khiến không khí xung quanh trở nên ẩm ướt. Hiển nhiên, công pháp Đấu Khí hắn tu luyện thiên về thủy thuộc tính âm hàn.

Bàn tay nắm chặt trường thương, Gia Liệt Nộ gắt gao nhìn chằm chằm hắc bào nhân, thân thể khẽ điều chỉnh, chân đột ngột dẫm mạnh một bước, thân hình hóa thành một đạo lam quang, trực tiếp công kích về phía hắc bào nhân.

Giữa không trung, sắc mặt Gia Liệt Nộ nghiêm nghị, trường thương trong tay đột nhiên rung lên, Đấu Khí quang hoa từ mũi thương bắn ra bốn phía, một tiếng hét lớn vang lên:

“Lãng Trọng Điệp!”

“Lãng Trọng Điệp”, Huyền giai hạ phẩm Đấu kỹ, là Đấu kỹ cao cấp nhất mà Gia Liệt Nộ nắm giữ. Trải qua thời gian dài tu luyện, hắn đã luyện loại Đấu kỹ này đến mức lô hỏa thuần thanh. Toàn lực thi triển, cho dù đối phương là một lục tinh Đại Đấu Sư cũng không dám khinh thường.

Theo tiếng hét của Gia Liệt Nộ, quang mang màu lam trên trường thương tức thì ngưng tụ, hóa thành một con sóng lớn. Sóng lớn cuộn trào, hung hãn ập về phía hắc bào nhân đang đứng yên bất động.

Đám người trong đoàn xe thấy nhị trưởng lão phát thần uy, đều đồng thanh reo hò cổ vũ. Trên đường đi, bọn họ cũng từng gặp phải vài toán đạo phỉ, nhưng tất cả không ngoại lệ đều trở thành vong hồn dưới ngọn trường thương của Gia Liệt Nộ. Trong lòng mọi người lúc này đều cho rằng hắc bào nhân kia cũng sẽ chịu chung số phận.

Sóng lớn màu lam cuồn cuộn giữa không trung, bên trong ẩn hiện một điểm sáng chói lòa. Cây trường thương như một tia chớp đâm thẳng tới đỉnh đầu của hắc bào nhân.

“Chết đi!” Nhìn mục tiêu đã ở trong gang tấc, khuôn mặt Gia Liệt Nộ hiện lên vẻ tàn nhẫn, kình khí từ trường thương tuôn trào ra.

Trường thương sắp chạm đến đỉnh đầu, hắc bào nhân mới chậm rãi ngẩng lên. Một gương mặt thiếu niên thanh tú, dưới ánh mặt trời, chợt hiện ra trong mắt Gia Liệt Nộ.

“Đây… sao lại là tiểu tử của Tiêu gia?”

Nhìn gương mặt không hề xa lạ này, nhãn đồng của Gia Liệt Nộ co rút lại, sát ý trong lòng lập tức dâng trào.

Trường thương ngày càng đến gần, song ngay khi đòn tấn công sắp trúng đích, một luồng hỏa diễm màu trắng từ trong cơ thể hắc bào nhân bỗng tuôn ra mãnh liệt, cuối cùng hóa thành một cơn lốc lửa, cuốn phăng Gia Liệt Nộ đang ở giữa không trung.

Quầng hỏa diễm màu trắng lóe lên giữa trời, mọi người chỉ cảm thấy da thịt mình chợt lạnh buốt. Bóng thương, bóng người... tất cả đều biến mất không còn tăm tích.

Trên đại lộ, tiếng reo hò cổ vũ của đám hộ vệ Gia Liệt gia tộc chợt tắt lịm. Những cái miệng đang há to vội ngậm chặt lại, vẻ đắc ý trên mặt dần dần hóa thành kinh hãi, ánh mắt sợ sệt nhìn hắc bào nhân như nhìn thấy ác ma.

Lạnh lùng liếc nhìn đám hộ vệ, hắc bào nhân chậm rãi đưa tay ra, vài ngọn hỏa diễm màu trắng lượn lờ trên đầu ngón tay. Khẽ búng ngón tay, những ngọn lửa liền bắn nhanh về phía trước, lững lờ rơi xuống mấy cỗ xe ngựa trên đường.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục khẽ vang lên, toàn bộ dược liệu trong xe ngựa, trước ánh mắt kinh hoàng của đám người Gia Liệt gia tộc, cứ thế hóa thành tro bụi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh
Quay lại truyện Đấu Phá Thương Khung
BÌNH LUẬN