Chương 4865: Bắc Tĩnh Vương bí mật

Bắc Tĩnh Vương, không chỉ là một vị thiên tài tuyệt thế, phóng nhãn Hạ Tam Châu cũng là một vị thiên tài khó lường, ít có người sánh vai.

Đồng thời, Bắc Tĩnh Vương cũng là lương đống chi tài của Bát Thất vương triều, có thể xưng là trụ cột vững vàng của Bát Thất vương triều. Tuổi còn trẻ đã có thành tựu như thế, thậm chí bị người cho là, ngày sau nhất định có thể siêu việt Tôn Long Chiến Thần.

Trong Bát Thất vương triều, thậm chí là toàn bộ Loạn Châu, có người cũng tò mò Bắc Tĩnh Vương cùng Bát Thất Đạo Quân rốt cuộc là quan hệ như thế nào: hồng nhan tri kỷ, tình nhân, hay thê thiếp?

Nhưng, tựa hồ những quan hệ này lại không giống. Mọi người có thể biết được là, Bắc Tĩnh Vương với tư cách thiên tài phi thường, có tạo hóa kinh người như vậy, nàng đã được Bát Thất Đạo Quân chỉ điểm.

Cho nên, cũng có người cho là Bắc Tĩnh Vương cùng Bát Thất Đạo Quân là quan hệ thầy trò, nhưng mà, bọn hắn lại chưa bao giờ lấy sư đồ tương xứng qua, hơn nữa, càng giống một loại quan hệ quân thần.

Bắc Tĩnh Vương, thiên tài tuyệt thế của Bát Thất vương triều, cũng là thiên tài vô song của Loạn Châu, ngay cả phóng nhãn toàn bộ Hạ Tam Châu, đều như thế có thể xem thường quần hùng.

Có người đã từng cho là, nếu Bắc Tĩnh Vương cùng Bát Thất Đạo Quân thật là quan hệ thầy trò, như vậy, Bắc Tĩnh Vương cũng coi như kế thừa y bát của Bát Thất Đạo Quân.

Bắc Tĩnh Vương phụ trách việc cương vực của Bát Thất vương triều, thường vắng mặt trong vương triều. Bát Thất vương triều phần lớn thời gian do Tôn Long Chiến Thần trấn thủ. Còn Bắc Tĩnh Vương, lúc ở ngoài biên cương, có vãng lai chặt chẽ với những truyền thừa đại đạo vô thượng khác.

A Chuy vừa thấy Bắc Tĩnh Vương liền lập tức nhào vào lòng nàng, thút thít với nàng, đòi Bắc Tĩnh Vương dạy dỗ Lý Thất Dạ một trận ra trò.

“Công chúa, người nghỉ ngơi trước đi, nơi này giao cho ta là được.” Lúc này, Bắc Tĩnh Vương trấn an A Chuy.

Lời nói của Bắc Tĩnh Vương đối với A Chuy rất hữu dụng. Nàng nhăn mũi với Lý Thất Dạ, hừ một tiếng, vẫn hung dữ nói: “Chờ xem, ngươi xong đời rồi.” Nói xong, lúc này mới dưới sự hộ tống của thị vệ rời đi.

Lúc này, Bắc Tĩnh Vương đứng trước mặt Lý Thất Dạ, không khỏi nhìn ngắm Lý Thất Dạ, nhìn vị nam nhân bình thường trước mắt.

Liệt Diễm Cuồng Đao đứng bên cạnh Lý Thất Dạ cũng ngưng thần đứng, siết chặt trường đao, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Bắc Tĩnh Vương.

Trong Bát Thất vương triều, đối với Liệt Diễm Cuồng Đao mà nói, dưới Tôn Long Chiến Thần, Bắc Tĩnh Vương là người hắn kiêng kỵ nhất.

Dù sao, Bắc Tĩnh Vương quá trẻ tuổi, hơn nữa có được thiên phú kinh người, tương lai tiền đồ vô lượng, thậm chí có khả năng siêu việt Tôn Long Chiến Thần trong tương lai.

Thiên phú kinh người như vậy, tiềm năng vô lượng, Bắc Tĩnh Vương tuổi còn quá trẻ có dã tâm cũng không có gì lạ. Thậm chí nói không chừng, Tôn Long Chiến Thần cũng có thể giúp đỡ Bắc Tĩnh Vương, dù sao, tương lai Bắc Tĩnh Vương có thể trở thành Bát Thất Đạo Quân thứ hai, có thể ổn định Bát Thất vương triều.

“Điện hạ.” Lúc này, Bắc Tĩnh Vương khom người cúi đầu với Lý Thất Dạ, nói: “Bắc Tĩnh từ biên cương trở về, không thể nghênh quan tài.” Nói xong, vô tình lộ ra bi thương trong thần thái.

Lý Thất Dạ nhìn Bắc Tĩnh Vương một chút, cũng không nói thêm gì.

“Cận vệ trưởng, ta và điện hạ tâm sự có được không?” Lúc này, Bắc Tĩnh Vương nói với Liệt Diễm Cuồng Đao vẫn ngưng thần đứng bên cạnh Lý Thất Dạ.

“Cái này...” Liệt Diễm Cuồng Đao không muốn, dù sao, theo hắn, Bắc Tĩnh Vương cũng là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ của Lý Thất Dạ. Nếu Bắc Tĩnh Vương thật có dã tâm, an nguy của Lý Thất Dạ tất lo.

“Đi thôi.” Lý Thất Dạ cười cười, nhẹ nhàng vẫy tay, phân phó Liệt Diễm Cuồng Đao.

Liệt Diễm Cuồng Đao do dự một chút rồi lui xuống, nói: “Có thuộc hạ ngoài cửa, điện hạ tùy thời hô chi.”

Liệt Diễm Cuao Đao nguyện ý lui ra, không chỉ vì Bắc Tĩnh Vương vẫn tính là đáng tin cậy, quan trọng hơn là câu nói tùy ý của Lý Thất Dạ lại khiến Liệt Diễm Cuồng Đao có lòng tin khó hiểu, một tiếng phân phó liền đi chấp hành.

Sau khi Liệt Diễm Cuồng Đao lui ra, Lý Thất Dạ lười biếng ngồi một chút, còn Bắc Tĩnh Vương lại rất thản nhiên, không nhanh không chậm, vậy mà lại pha trà cho Lý Thất Dạ. Sau một lát, hương trà liền bay ngập đại điện.

“Điện hạ mới tới, nên uống chút tuyết bay vương triều.” Bắc Tĩnh Vương rót đầy cho Lý Thất Dạ, trà sương mù mờ mịt.

Lý Thất Dạ cũng không khách khí, bưng lên ngọc trà, từ từ hớp lấy.

“Ta xuất thân Ma tộc, cũng xuất thân từ Thiên Thần Đạo.” Khi Lý Thất Dạ hớp nhẹ trà thơm, Bắc Tĩnh Vương cũng tự rót cho mình một chén, nhẹ nhàng nhấp một cái, ngồi cạnh Lý Thất Dạ.

Nếu lời này để ngoại nhân nghe được, chắc chắn sẽ sợ đến nhảy dựng.

Thiên Thần Đạo là lãnh tụ của Hạ Tam Châu, cũng là lãnh tụ của cổ tộc tại Hạ Tam Châu. Mặc dù nói Thiên Thần Đạo không phải chỉ một môn một phái, nhưng tất cả môn phái trong Thiên Thần Đạo đều thuộc về Thiên Thần Đạo.

Và tất cả mọi người ở Hạ Tam Châu đều biết, Thiên Thần Đạo đương kim do Đế Quân vô địch Ly Ẩn Đế Quân nắm đại quyền, chấp chưởng tai trâu.

Ly Ẩn Đế Quân và Bát Thất Đạo Quân là kẻ thù sống còn, giữa hai bên đã từng không biết bao nhiêu lần liều mạng tranh đấu.

Còn Bắc Tĩnh Vương, thiên tài tuyệt thế, vương hầu cương vực của Bát Thất vương triều, lại xuất thân từ Thiên Thần Đạo. Tin tức như vậy, nếu truyền đi, chắc chắn sẽ khiến người chấn động vô cùng.

Nói đến đây, Bắc Tĩnh Vương bưng trà, nhìn Lý Thất Dạ, chân thành nói: “Việc này, trừ bệ hạ, chỉ có số ít người biết.”

Bắc Tĩnh Vương nói bí mật xuất thân của mình cho Lý Thất Dạ, rất chân thành, cũng rất thẳng thắn, trao tín nhiệm cho Lý Thất Dạ.

Bắc Tĩnh Vương nhìn Lý Thất Dạ. Mặc dù nói Lý Thất Dạ nhìn bình thường, cũng không có gì đặc biệt xuất chúng, nhưng Bắc Tĩnh Vương hiểu bệ hạ của mình. Hắn sẽ không dễ dàng truyền Bát Thất Đế Tỷ cho một người bình thường, cũng sẽ không trước khi chết tùy tiện truyền vị trí đại thống của Bát Thất vương triều cho người khác.

“Ta chỉ là một người qua đường mà thôi.” Đối với thái độ thẳng thắn nói xuất thân của mình của Bắc Tĩnh Vương, Lý Thất Dạ nhàn nhạt cười một tiếng.

Bắc Tĩnh Vương nghe Lý Thất Dạ chỉ nói ra lời như vậy, nàng cụp mắt xuống, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nàng cũng không thể nhìn ra manh mối gì từ trên người Lý Thất Dạ.

Nếu Lý Thất Dạ không muốn nói ra xuất thân của bản thân, nàng cũng không thể làm gì.

Bắc Tĩnh Vương điều chỉnh lại tâm thần, bưng trà, nói: “Ma tộc đã suy. Ta từ nhỏ chỉ xuất thân tầm thường mà thôi, thiên phú u tối, từ nhỏ tu hành cũng vụng về.”

Nói đến đây, Bắc Tĩnh Vương nhìn vào chén trà, nhìn làn khói lượn lờ, không khỏi lâm vào hồi ức.

Nếu có người khác nghe được lời như vậy, chắc chắn sẽ không tin tưởng. Bắc Tĩnh Vương ở tuổi này đã là một vị Long Quân có hai viên thánh quả, thành tựu như vậy, xưng là thiên tài tuyệt thế, kiêu ngạo thiên hạ, cũng không đủ là lạ, sao lại liên quan đến vụng về?

“Trong tông môn nhỏ bé kia, ta chỉ là một đệ tử nhỏ bé ti tiện mà thôi, làm những việc nặng hèn mọn nhất thôi.” Bắc Tĩnh Vương nhẹ nhàng nói.

Lúc này, đại điện dường như lâm vào sự yên tĩnh tột độ, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng ngọn đuốc cháy cũng nghe rõ mồn một.

Bắc Tĩnh Vương nói ra thân thế, nói ra lai lịch của mình.

“Đời này, vốn cho là cả đời hèn mọn.” Nói đến đây, Bắc Tĩnh Vương nhẹ nhàng nói: “Không nghĩ tới, sẽ có một ngày gặp bệ hạ. Hắn như mặt trời, chiếu sáng nhân sinh của ta. Hắn lần đầu thấy ta liền nói huyết thống của ta có tiềm lực vô tận, hỏi ta có theo hắn tu hành không.”

“Ừm.” Nghe Bắc Tĩnh Vương nói, Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu, nói: “Hắn cũng quả thật có nhãn lực, có thể nhìn ra ngươi có cổ huyết.”

“Sao ngươi biết...” Khi Lý Thất Dạ vừa dứt lời, chén trà Bắc Tĩnh Vương bưng suýt chút nữa rơi xuống đất. Nàng không khỏi hét to một tiếng, vô cùng kinh ngạc.

Người có thể biết chuyện huyết thống của nàng chỉ có lác đác vài người. Huống chi, năm đó nàng xuất thân tiểu môn phái, lại sao có thể có thực lực phân biệt huyết thống của nàng chứ?

Bát Thất Đạo Quân có thể nói là tuệ nhãn biết châu, liếc mắt nhìn ra Bắc Tĩnh Vương có cổ lão huyết thống, cũng chính vì thế mới chỉ điểm Bắc Tĩnh Vương tu hành, khiến nàng đạt được đại tạo hóa, theo Bát Thất Đạo Quân đi đến Bát Thất vương triều.

Bắc Tĩnh Vương cũng quả thật không làm Bát Thất Đạo Quân thất vọng, nàng tu hành cũng tiến bộ vượt bậc, biểu hiện ra thiên phú tuyệt thế vô song, khiến người ta kinh ngạc thán phục. Tuổi còn trẻ đã chứng Long Quân, thành tựu tuyệt đối có thể xem thường Hạ Tam Châu, trong thế hệ trẻ tuổi được xưng là thiên tài tuyệt thế.

Có thể nói, nếu không có tuệ nhãn biết châu của Bát Thất Đạo Quân, Bắc Tĩnh Vương hôm nay vẫn chỉ là một đệ tử nhỏ bé hèn mọn mà thôi.

Đại ân của Bát Thất Đạo Quân, Bắc Tĩnh Vương khắc ghi cả đời trong lòng. Bát Thất Đạo Quân có thể nhìn ra cổ lão huyết thống của nàng, theo Bắc Tĩnh Vương, cũng không đủ là lạ, dù sao, hắn là Đạo Quân vô địch một đời, hùng thao vĩ lược, có kiến thức vô thượng.

Trong suy nghĩ của Bắc Tĩnh Vương, không có người nào có thể so với Bát Thất Đạo Quân có kiến thức hơn, không có người nào có thể cùng Bát Thất Đạo Quân vĩ lược hơn.

Hơn nữa, bí mật xuất thân của nàng, bí mật huyết thống của nàng, người biết chỉ có lác đác vài người.

Nhưng bây giờ, Lý Thất Dạ lại một câu nói toạc ra, điều này quả thật khiến Bắc Tĩnh Vương giật mình. Nếu lời này từ miệng Bát Thất Đạo Quân nói ra, Bắc Tĩnh Vương không bất ngờ, nhưng từ miệng Lý Thất Dạ nói ra, một tu sĩ bình thường không có gì đặc biệt, câu nói tùy tiện này lại khiến Bắc Tĩnh Vương kinh ngạc kêu lên.

“Việc nhỏ thôi.” Lý Thất Dạ nhàn nhạt cười cười, nói: “Bát Thất mặc dù nhìn ra cổ lão huyết thống của ngươi, mặc dù cũng chỉ điểm ngươi tu hành, nhưng hắn cuối cùng không phải Ma tộc, cũng đối với huyết thống Ma tộc biết không sâu, nếu không, với tạo hóa Long Quân của ngươi, cổ huyết Ma Nịch của ngươi lại sao chỉ dừng ở đây?”

“Ngươi...” Bắc Tĩnh Vương lập tức bị chấn động, thật lâu chưa hoàn hồn lại, hoảng sợ nói: “Ngươi, ngươi, ngươi biết cổ huyết Ma Nịch.”

Lần đầu thấy Bát Thất Đạo Quân, hắn biết huyết thống của nàng có tiềm lực kinh người, nhưng lại không biết nàng có loại huyết thống gì.

Cho đến sau này bọn họ trở về Bát Thất vương triều, Bát Thất Đạo Quân tìm rất nhiều cổ tịch xong mới biết được huyết thống của nàng là một loại cổ lão huyết thống gọi là cổ huyết Ma Nịch.

“Tám đại cổ huyết, Ma Nịch vậy.” Lý Thất Dạ tùy ý nói.

Lời nói tùy ý như vậy của Lý Thất Dạ, nhất thời, khiến Bắc Tĩnh Vương kinh hãi, thật lâu chưa hoàn hồn lại.

Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những đóa hoa trong ký ức!
Quay lại truyện Đế Bá (Dịch)
BÌNH LUẬN