Chương 5033: Cửa vào chi địa

Minh Thị công chúa xem xét Kim Quan công tử, sau đó đối với Ám Ảnh Dạ Kỵ nháy mắt, cười hì hì nói:- Nếu như ta xuất tiền, ngươi có phải hay không có thể giết hắn, chặt đầu gà của hắn cho ta?- Cô nãi nãi, đừng nói đùa!Kim Quan công tử bị lời Minh Thị công chúa làm giật mình.

Ám Ảnh Dạ Kỵ chậm rãi nhìn Kim Quan công tử, khiến hắn run rẩy toàn thân. Khi ánh mắt Ám Ảnh Dạ Kỵ chiếu thẳng tới, giống như một thanh lợi kiếm đâm thẳng vào tim.- Đừng nói giỡn, tuyệt đối đừng nói đùa!Kim Quan công tử thật sự bị nhìn đến rùng mình. Ám Ảnh Dạ Kỵ, tên sát thủ chi vương này, không phải chuyện đùa. Hắn một khi xuất thủ, hẳn là phải chết không nghi ngờ.

Hắn, Tiểu Yêu Vương này, mặc dù không yếu, nhưng trong mắt một sát thủ vương như Ám Ảnh Dạ Kỵ thì chẳng là gì.- Có thể.Ám Ảnh Dạ Kỵ chậm rãi nói:- Cho ngươi bớt 20%.- Ha ha, ha ha, ha ha.Minh Thị công chúa cười hì hì nói:- Có nghe không, gà trống lớn, giết ngươi có thể bớt 20%. Sau này ta đến Mãng Hoang Thập Vạn Đại Sơn, nếu như ngươi không hảo hảo chiêu đãi, vậy ta liền mời Dạ Kỵ ngươi.- Được rồi, được rồi, đi.Kim Quan công tử gật đầu như gà con mổ thóc, vội nói:- Đây đều là chuyện gì, việc nhỏ, việc nhỏ, cô nãi nãi vui vẻ là được rồi. Nhưng ngàn vạn lần đừng nói giỡn.

Minh Thị công chúa kiêu ngạo ngẩng đầu, lúc này mới tha Kim Quan công tử một lần.Kim Quan công tử thấy Ám Ảnh Dạ Kỵ đều sợ, nên tự giác đứng sang một bên khác, không muốn lại gần Ám Ảnh Dạ Kỵ như vậy. Hắn không muốn không cẩn thận đắc tội Ám Ảnh Dạ Kỵ, chết thảm trong tay hắn.- Đồ hèn nhát.Minh Thị công chúa ngược lại tương đối ngây thơ rực rỡ, chỉ cần đứng bên cạnh Lý Thất Dạ, dù là Ám Ảnh Dạ Kỵ, nàng cũng không sợ.

- Chúng ta chuẩn bị đi thôi.Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói, sau đó nhìn Tiễn Vân Vận một chút, chậm rãi nói:- Bất quá, ngươi cũng không cần ôm hy vọng.- Công tử nói chuyện gì vậy ạ?Lý Thất Dạ vừa nói vậy, Tiễn Vân Vận lập tức có cảm giác chẳng lành.

Lý Thất Dạ chậm rãi nói:- Nếu như ta không đoán sai, vậy chúng ta hẳn là có thể tìm được người mất tích, bao gồm Thanh Minh lão tổ tông của các ngươi —— Thanh Thần thái hậu. Bất quá, vận khí tốt một chút, khả năng còn nhìn thấy thi thể.Lý Thất Dạ thốt ra lời này, Tiễn Vân Vận trong lòng rắc đăng một tiếng. Mặc dù trước đó nàng đã nghĩ tới khả năng này, nhưng khi chân chính nghe được tin tức này, cũng không dễ chịu.- Ta minh bạch.Tiễn Vân Vận hít thở thật sâu.

Bầu không khí lập tức trở nên ngưng trọng. Minh Thị công chúa và Kim Quan công tử cũng không biết an ủi Tiễn Vân Vận thế nào cho tốt. Dù sao, họ đối với Thanh Thần thái hậu hiểu biết rất ít, huống chi, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

Dưới sự dẫn dắt của Ám Ảnh Dạ Kỵ, họ xuyên qua Mãng Hoang Thập Vạn Đại Sơn, qua từng ngọn núi lớn, từng đỉnh núi hiểm trở, vượt qua hết dãy núi này đến dãy núi khác, cuối cùng đã tới một thâm cốc.Thâm cốc này vô cùng kín đáo, nhìn tựa như bị từng gốc đại thụ che trời che kín. Nếu bay lượn từ trên không trung, căn bản không nhìn thấy sơn cốc sâu thẳm này.

Lúc này, họ đang đứng trước một vách đá nhỏ trong sơn cốc. Ở đây, không có bất kỳ vật gì. Vách đá nhỏ cũng thô ráp, mọc đầy cỏ dại, nhìn chỉ là vách đá bình thường thôi.- Nơi này.Lý Thất Dạ đứng ở đây, ngẩng mắt trông, nhìn chung thiên địa, cảm thụ đại đạo nhịp đập, không khỏi thần thái ngưng tụ.

Cấp bậc nhìn chung thiên địa, cảm thụ đại đạo nhịp đập như vậy, cũng chỉ có tồn tại cấp bậc như Lý Thất Dạ mới có thể làm được. Ngay cả Ám Ảnh Dạ Kỵ cũng không thể làm được, hoàn toàn không biết gì cả.- Chính là ở đây.Ám Ảnh Dạ Kỵ dừng lại, nói.- Nơi đây, từng có đại tạo hóa nha.Lý Thất Dạ cũng có chút ngoài ý muốn, chậm rãi nói.- Đại tạo hóa thế nào?Minh Thị công chúa cũng không khỏi hết sức tò mò.

Lý Thất Dạ nhìn Minh Thị công chúa một chút, cuối cùng, chậm rãi nói:- Có thể cho ngươi cả đời được lợi vô cùng đại tạo hóa, nếu cơ duyên tốt, có thể coi là cả đời vô địch.- Thật sao?Nghe được lời như vậy, Minh Thị công chúa không khỏi hai mắt sáng lên, nói:- Ha ha, ha ha, ha ha, vậy chúng ta tìm tiếp, xem có hay không tạo hóa khác.- Đừng suy nghĩ.Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói:- Cái nên có được, đã bị người có được.

Lúc này, ánh mắt Lý Thất Dạ rơi vào vách đá nhỏ phía trước. Vách đá nhỏ này nhìn không ra manh mối gì.Ám Ảnh Dạ Kỵ nói:- Chính là ở đây, mấy lần ta đều nằm ở đây, bất quá, cũng chỉ xuất thủ qua hai lần mà thôi.- Là ngươi giết Thanh Thần thái hậu của chúng ta sao?Lúc này, Tiễn Vân Vận hỏi một câu.

Ám Ảnh Dạ Kỵ chỉ lạnh lùng nhìn Tiễn Vân Vận một chút. Đây chính là sát thủ vương, một ánh mắt lạnh lùng nhìn tới, khiến bất luận kẻ nào đều không khỏi run rẩy một chút. Tiễn Vân Vận cũng không ngoại lệ, trong lòng run lên, sợ hãi.Nhưng Tiễn Vân Vận vẫn hít thở thật sâu, lấy hết dũng khí, đối diện ánh mắt Ám Ảnh Dạ Kỵ.Ám Ảnh Dạ Kỵ cũng không lộ ra sát khí, hoặc bất kỳ động tác khác. Cuối cùng, hắn chỉ lạnh lùng nói:- Ta chỉ là người giữ cửa được thuê, cũng không phải để giết người. Còn Thanh Thần thái hậu ngươi nói, cũng chưa chết trong tay ta.- Hắn nói không sai.Lý Thất Dạ nhìn vách đá nhỏ, nhẹ gật đầu.

Minh Thị công chúa cũng không khỏi đưa tay sờ lên vách đá nhỏ này, gõ một chút, chỉ là một vách đá bình thường, nói:- Nơi này không có gì nha.- Sẽ có huyền cơ gì đó không?Kim Quan công tử suy nghĩ một chút, nhưng cũng không phát hiện được manh mối gì.- Là một phong ấn.Lúc này, Ám Ảnh Dạ Kỵ nói.

Minh Thị công chúa tương đối không sợ Ám Ảnh Dạ Kỵ, nháy mắt với Ám Ảnh Dạ Kỵ, cười hì hì nói:- Ngươi không hiếu kỳ bên trong có gì sao? Ngươi không nghĩ vào xem xét sao?Ám Ảnh Dạ Kỵ lạnh lùng nhìn Minh Thị công chúa một chút, lạnh lùng nói:- Hiếu kỳ hại chết mèo.Lời như vậy, từ miệng Ám Ảnh Dạ Kỵ nói ra, đích xác khiến người ta không khỏi run lên. Minh Thị công chúa cũng không khỏi lè lưỡi.

- Đó chính là lần giao dịch cuối cùng của các ngươi, từ đó về sau, không còn mở ra.Lý Thất Dạ nhìn vách đá nhỏ, đánh giá nói:- Coi như không phải, e rằng cũng đã rất lâu không mở ra, e rằng đã vạn năm rồi.- Hẳn là.Ám Ảnh Dạ Kỵ nói:- Ta từng hoài nghi, hắn phải chăng đã không còn ở Hạ Tam Châu.- Nếu như không phải thì sao?Lý Thất Dạ chậm rãi nói.

Lời Lý Thất Dạ khiến Ám Ảnh Dạ Kỵ không khỏi ánh mắt hơi nhúc nhích. Nếu như Đế Quân thần bí này không hề rời khỏi Hạ Tam Châu thì sao, vậy hắn vì sao không tiếp tục tới đây, vì sao không tiếp tục ăn người?Đằng sau này nhất định có nguyên nhân, mặc dù hắn từng âm thầm đến quan sát, nhưng không nhìn ra bất kỳ manh mối nào.- Nhất định đã xảy ra chuyện gì.Lý Thất Dạ chậm rãi nói.

Minh Thị công chúa không khỏi tò mò nói:- Các ngươi nói đúng ai nha?Lý Thất Dạ không nói, Ám Ảnh Dạ Kỵ cũng không trả lời.

Lúc này, Lý Thất Dạ đưa tay ấn vào vách đá nhỏ. Theo đại đạo chi lực của Lý Thất Dạ hiển hiện, nghe được tiếng "Ông" vang lên, chỉ thấy vách đá nhỏ phát sáng, đạo văn giăng khắp nơi, trong đạo văn phù văn kết thành một phong ấn.- Quả nhiên là một phong ấn.Nhìn thấy phong ấn này hiện lên, Kim Quan công tử và những người khác đều không khỏi kêu lên.

Vừa rồi, bất luận họ suy nghĩ thế nào, đều không phát hiện bất kỳ dị tượng nào. Nếu không phải Lý Thất Dạ xuất thủ, e rằng họ mãi mãi cũng không thể tìm thấy chỗ khác biệt, chứ đừng nói là tìm thấy phong ấn.- Đây là...Lý Thất Dạ vừa suy đoán phong ấn, cũng không khỏi ngoài ý muốn.Phải biết, kỷ nguyên này là do hắn khai sáng, trong kỷ nguyên này, loại đại đạo pháp tắc nào, loại đại đạo ảo diệu nào, loại công pháp biến hóa nào có thể làm khó được hắn?Có thể nói, bất kỳ đại đạo ảo diệu, đại đạo pháp tắc nào hắn cũng có thể suy đoán được.

Nhưng phong ấn đại đạo pháp tắc trước mắt này, lại có một ít biến hóa không thuộc về kỷ nguyên này, càng kỳ quái hơn là, lại dung nhập vào công pháp trong kỷ nguyên này.Mà lại, cái ảo diệu không cần ở kỷ nguyên này, Lý Thất Dạ lại rất quen thuộc.- Xem ra, quả thật là như vậy nha.Lý Thất Dạ thôi diễn đại đạo pháp tắc, không khỏi chậm rãi nói.

Theo Lý Thất Dạ thôi diễn, chỉ thấy đại đạo pháp tắc đang biến hóa, phong ấn trên vách đá nhỏ lưu chuyển không ngừng, từng đầu đại đạo pháp tắc, đại đạo ảo diệu đều giao thoa lẫn nhau, nghe được tiếng "Két, két, két" vang lên.Khi âm thanh như vậy vang lên, tựa như trong vách đá nhỏ này chứa một đĩa quay cực lớn vô song. Theo Lý Thất Dạ đại đạo thôi diễn, đĩa quay này bắt đầu chuyển động, bắt đầu mở ra phong ấn này.Cuối cùng, nghe được tiếng "Ông" vang lên, phong ấn này bị Lý Thất Dạ giải khai. Khi tiếng "Ông" vang lên, trên vách đá nhỏ xuất hiện một cánh cửa.Cánh cửa này vừa rồi đều không tồn tại. Khi phong ấn vừa mở ra, cánh cửa này tựa như khảm nạm trên vách đá, màng ánh sáng trong cánh cửa tựa như ba quang đang dập dờn.

- Chính là như vậy.Nhìn thấy Lý Thất Dạ trong nháy mắt liền giải khai phong ấn, Ám Ảnh Dạ Kỵ cũng không khỏi kêu lên.Lý Thất Dạ nhìn cánh cửa này, đối với Tiễn Vân Vận và những người khác nói:- Chúng ta đi vào đi.- Ta thủ cửa ra vào.Ám Ảnh Dạ Kỵ nói.- Được.Lý Thất Dạ lập tức đáp ứng.

Mà Minh Thị công chúa, Kim Quan công tử, Tiễn Vân Vận liền không khỏi rợn cả tóc gáy, để sát thủ vương canh giữ ở cửa ra vào, vạn nhất chuyện gì xảy ra thì sao? Vạn nhất hắn chặn lại cánh cửa thì sao?- Như vậy không tốt đâu.Tiễn Vân Vận thấp giọng nhắc nhở Lý Thất Dạ, Kim Quan công tử cũng vội vàng gật đầu.Lý Thất Dạ nhìn Ám Ảnh Dạ Kỵ một chút, vừa cười vừa nói:- Có gì không tốt, trốn được hòa thượng, trốn được miếu sao? Hơn nữa, chính hắn biết chừng mực.

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
Quay lại truyện Đế Bá (Dịch)
BÌNH LUẬN