Chương 137: Kim cổ tiêu chìm danh lợi bên trong

Khánh Chẩn tuyệt nhiên không ngờ, hắn chỉ trở về trễ chút thôi, lại lỡ mất cơ duyên với Hứa Hiển Sở.

Nhưng hắn vốn không phải kẻ cố chấp, nếu đã bỏ lỡ, cũng không đáng để phải hối tiếc điều gì.

"Nhập quan ải!" Khánh Chẩn bình tĩnh nói. Kỳ thật hiện tại việc hắn nên quan tâm nhất không phải là Hứa Hiển Sở, mà là đám chư lão trong Khánh Thị Tập Đoàn sẽ xử phạt mình như thế nào.

Hoặc nói, đối phương có ý định tước đoạt quyền hành của hắn ra sao.

Ngoại giới rất nhiều người cho rằng Khánh Chẩn chấp chưởng quyền hành trong nội bộ Khánh Thị Tập Đoàn, nhưng hắn nắm giữ chỉ là một bộ phận danh sách tác chiến.

Bởi vì cơ bản mọi việc đối ngoại đều do Khánh Chẩn lộ diện, nên tạo cho ngoại giới một cảm giác Khánh Chẩn uy danh lừng lẫy.

Chỉ có Khánh Chẩn nội tâm vẫn luôn minh bạch, đám chư lão kia từ trước đến nay chưa từng tin tưởng hắn.

Ảnh Tử trong tập đoàn biến đổi không ngừng, chỉ có những "bộ mặt" kia mới là hạch tâm Khánh Thị mà đám chư lão quan tâm.

Dựa theo thuyết pháp lưu truyền trong Khánh Thị Tập Đoàn chính là: Bạo lực chỉ là thủ đoạn bảo vệ trật tự, lại vĩnh viễn không thể trở thành bản thân trật tự.

Nói tóm lại, Ảnh Tử, chỉ có thể là Ảnh Tử, bất nhập lưu.

Hiện giờ Khánh Chẩn trong quá trình đối kháng Hỏa Chủng Công Ty đã thanh danh hiển hách, đám chư lão cũng đã sớm muốn đè nén nhuệ khí của hắn, vì vậy quản thúc, phân quyền cũng liền thành sự tình đương nhiên.

Hứa Man nhẹ giọng nói: "Lão bản, ngày mai chúng ta phải đến Bộ tư lệnh tác chiến trình báo, đại khái tất cả chúng ta cũng sẽ bị phân tán đến các Bộ đội tác chiến khác."

"Ừm." Khánh Chẩn thản nhiên như không có chuyện gì gật đầu: "Đi thôi."

"Bên ngài còn có điều gì muốn dặn dò không?" Hứa Man hỏi: "Nếu không ngài xuống xe nói với các chiến sĩ mấy câu đi, hoặc là chúng ta cùng ngài cùng đi hoang dã. Chúng ta nhiều người như vậy, lại có vũ khí, làm gì cũng có thể."

Khánh Chẩn khẽ cười lắc đầu: "Bao nhiêu người đang chờ về nhà đoàn tụ thê nhi, kết quả ngươi lại bảo bọn họ đi mưu sinh nơi hoang dã sao?"

"Bọn họ nguyện ý." Hứa Man nói.

Khánh Chẩn mở cửa xe. Hắn vừa xuống xe, binh sĩ trong đội xe vận binh phía sau đều đồng loạt xuống xe, có đến mấy ngàn người, nhất thời lấp đầy thị trấn, đám lưu dân kinh hoàng bỏ chạy tán loạn.

"Chư vị!" Khánh Chẩn nhìn các binh sĩ trước mặt bình tĩnh nói: "Hãy thể hiện thật tốt ở các Bộ đội tác chiến khác, đừng làm ta mất mặt."

Ngay khoảnh khắc Khánh Chẩn dứt lời, mấy ngàn người đồng thời đứng thẳng người: "Vâng!"

Các binh sĩ giờ khắc này minh bạch, bọn họ sẽ phải đối mặt với vận mệnh nào.

"Lên xe!" Khánh Chẩn nói xong liền bình thản lên xe. Binh sĩ trấn thủ quan ải trên tường thành thấy một màn như vậy có chút kinh hãi, hình như tất cả các chủ quản Bộ đội tác chiến của Khánh Thị Tập Đoàn, không ai có sức ảnh hưởng như Khánh Chẩn.

Khánh Chẩn vừa tiến vào quan ải liền trở về biệt thự của mình. Hắn tắm rửa, thay một bộ âu phục trắng tinh, còn bộ cũ thì trực tiếp sai người đốt hủy.

Bọn họ vừa vào quan ải, một số đại nhân vật của Khánh Thị Tập Đoàn liền không thể chờ đợi mà tiếp quản quyền chỉ huy tác chiến của hắn. Mấy ngàn tên lính kia bị các đại nhân vật ấn theo danh sách mà mang đi, phân tán triệt để.

Binh lính dưới trướng Khánh Chẩn đều là những dũng sĩ thân kinh bách chiến, hiện giờ bọn họ có cơ hội chia cắt chi đội quân này, ai cũng sẽ không bỏ lỡ.

Bất quá Khánh Chẩn dường như không màng chuyện gì.

Khánh Chẩn rửa mặt xong xuôi đi ra cửa, chiếc xe chuyên dụng đỗ ngoài cổng đã sớm rời đi. Hắn cười cười: "Ngay cả chiếc xe cũng không để lại sao."

Hắn bước ra ngoài, kết quả lúc này hai tên binh sĩ gác cổng vẻ mặt khó xử nhìn hắn nói: "Khánh lão bản, ngài không thể ra khỏi phòng, đừng làm chúng tôi khó xử."

Khánh Chẩn nhướn mày: "Đám chư lão nói không được ra khỏi 111 quan ải, lúc nào nói ngay cả căn phòng cũng không được ra? Chẳng lẽ có kẻ giả truyền thánh ý? Yên tâm, ta chỉ đi nghe hát mà thôi, trong 111 quan ải này ai mà chẳng biết ta Khánh Chẩn thích nghe khúc ca?"

Hai tên binh sĩ nhìn nhau, giờ này còn đi nghe hát? Vị Khánh lão bản thanh danh hiển hách này chẳng lẽ một chút cũng không lo lắng cho tình cảnh của mình sao? Thế nhưng các binh sĩ cũng không tránh ra.

Mà Khánh Chẩn cũng không nói gì, ngay vào lúc này, một viên đạn không biết từ phương hướng nào bắn tới, đánh vào phiến đá lát đường ngay trước mặt hai tên binh sĩ. Khu vực này thậm chí có xạ thủ ẩn nấp đang bảo hộ Khánh Chẩn!

Hai tên binh sĩ biết đối phương đã hạ thủ lưu tình. Vừa rồi tên xạ thủ này dù có một phát súng giết chết bọn họ, Hội đồng Chủ tịch cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ như vậy mà tăng thêm hình phạt cho Khánh Chẩn.

Đúng lúc Bộ đội tác chiến đang bàn giao nhiệm vụ, không ai sẽ muốn gây thêm sự cố!

Khánh Chẩn như cũ bình tĩnh nhìn bọn họ, các binh sĩ kiên quyết lùi lại: "Cảm ơn Khánh lão bản đã hạ thủ lưu tình."

"Đi đi, không ai làm khó các ngươi đâu." Khánh Chẩn khẽ cười ung dung bước ra ngoài.

Hai tên binh sĩ phía sau Khánh Chẩn không khỏi trầm tư. Trước kia mọi người đều đồn rằng Khánh Chẩn bên mình có không ít quân át chủ bài, không ngờ quả nhiên là thật.

Thế nhưng Hội đồng Chủ tịch không phải đã tước quyền Khánh Chẩn sao, làm sao còn có người cam tâm tình nguyện đi theo một kẻ thất thế?

Chỉ nghe Khánh Chẩn tâm trạng vui vẻ ngâm nga khúc ca đi về phía nơi phồn hoa đô hội. Một tên lính chờ hắn đi xa mới hỏi: "Khánh lão bản đang hát gì vậy?"

"Không biết, ta lại không có tiền đi nghe hát..." Tên lính khác không quá chắc chắn.

Ban đêm, Khánh Chẩn một mình ngồi trong một hí viện. Những người khác đều tránh hắn như tránh hủi, nhìn thấy hắn tới liền sớm rời đi, duy chỉ có Khánh Chẩn một mình nhìn hí cơ liên tục đổi vai trên sân khấu.

Hắn một tay chống cằm, uống rượu càng nhiều ánh mắt càng thêm sáng ngời.

Trong hí quán chỉ còn lại tiếng ca ai oán uyển chuyển phiêu du trong ánh đèn neon.

"Ba lối rẽ, thập tự đường, bắc đi nam về mấy sớm tối?Triều kiến du dương cầm giữ che, hoàng hôn nhìn vắng vẻ hồi xe.Kim cổ tiêu chìm danh lợi, đoản đình nước chảy trường đình thụ..."

Lúc này có người đi đến sau lưng hắn nói: "Khánh Chẩn, Hội đồng Chủ tịch có việc cần thương lượng, mời ngươi dự hội."

Khánh Chẩn cười cười: "Báo với bọn họ, ta không đi."

...

Nhâm Tiểu Túc từ tiệm vàng trở về cửa hàng, trên đường vẫn luôn suy nghĩ dự định tương lai. Hiện giờ bán Hoàng Kim không được, có thể từng phút sẽ bị người để mắt tới, vì vậy đại lượng Hoàng Kim trong tay không có cách nào tiền mặt hóa, nhìn mà sốt ruột.

Vốn dĩ Nhâm Tiểu Túc cũng vì trong tay có Hoàng Kim, nên không mấy mặn mà với việc kinh doanh cửa hàng. Hiện tại dĩ nhiên là phải cân nhắc lại chuyện buôn bán cửa hàng, hắn cũng không thể thực sự trông cậy vào trường học cấp phụ cấp sinh hoạt cho đệ tử được...

Bán Hắc Dược sao? Nhâm Tiểu Túc không quá muốn làm vậy, chung quy khiến người khác mang ơn còn khó hơn kiếm tiền.

Đang đi bỗng ngẩng đầu nhìn lên, đã đến trước cửa cửa hàng. Kết quả vừa vào cửa liền thấy Vương Phú Quý vẻ mặt thần bí cùng một nam tử đang rao bán gì đó.

Khi Nhâm Tiểu Túc đến gần nhìn thử, rõ ràng là đang rao bán Hắc Dược...

Nhìn vẻ mặt Vương Phú Quý lúc này, rất rõ ràng đối phương cũng không phải đang giới thiệu công dụng chính đáng của Hắc Dược, mà trung niên nam nhân kia cũng có vẻ mặt bất chính.

Nhâm Tiểu Túc có phần phiền muộn, chẳng lẽ mệnh số đã định hắn là kẻ bán thuốc sao?!

Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám
Quay lại truyện Đệ Nhất Danh Sách
BÌNH LUẬN