Vương Tử Dương, Trưởng quan Tình báo mới nhậm chức của Khổng thị, vốn là Trưởng phòng Tình báo. Khi thăng chức lên Trưởng phòng, hắn đã tiến cử Chung Trăn lên thay thế vị trí của mình cho Khổng Nhĩ Đông.Đáng tiếc thay, Chung Trăn vừa nhậm chức chưa được vài ngày, mông còn chưa kịp ấm chỗ thì bản thân đã nguội lạnh.Trưa hôm trước, Vương Tử Dương còn cảm khái rằng số phận của Chung Trăn không được tốt cho lắm.Giờ đây, Vương Tử Dương đột nhiên cảm thấy số phận của mình có lẽ cũng chẳng tốt hơn là bao...Hắn không phải kẻ ngu. Nhìn Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận từng bước tiến đến, không hề tỏ vẻ sợ hãi, tâm trạng của Vương Tử Dương đã dần chìm xuống đáy vực.Trong thời đại của những Siêu Phàm Giả đang dần hiển hiện, kẻ có thể xem hắn như một con cừu non sắp bị làm thịt, tất nhiên phải là Siêu Phàm Giả, ví như hai người trước mắt đây.
Lúc này, xe của hắn cách Tổ chức Tình báo chỉ còn hai con phố. Vương Tử Dương cố gắng giữ ngữ khí trấn tĩnh một chút, nói: "Đi, quay đầu xe lại!"Thế nhưng lời vừa dứt, trên phố chợt vang lên một tiếng rền vang. Vương Tử Dương kinh ngạc nhìn lại, chỉ thấy cô gái kia chẳng biết từ lúc nào đã giơ lên một khẩu súng bắn tỉa hắc sắc, trực tiếp phá nát động cơ xe!Một luồng khói trắng đột nhiên bốc lên từ dưới nắp động cơ. Khi khói trắng tan đi, Vương Tử Dương đã thấy đối phương xuất hiện bên cạnh xe.Trong lòng Vương Tử Dương đã nguội lạnh một nửa. Đối phương tùy tiện nổ súng ở địa điểm không xa Tổ chức Tình báo, rõ ràng là có chỗ dựa, hơn nữa căn bản không sợ viện binh kéo đến.
Ngay lúc này, người lái xe nuốt nước bọt nói: "Trưởng quan, xe của chúng ta là xe chống đạn đó!"Vương Tử Dương nghe xong lời này thì hai mắt sáng bừng lên. Nhưng chưa kịp để ánh mắt hắn sáng hẳn lên, chợt nghe xoẹt một tiếng, chiếc xe cuối cùng bị Hắc Đao trong tay thiếu niên kia cắt đôi.Cảnh này khiến người lái xe sững sờ. Đây chẳng phải là xe chống đạn sao, sao lại có kẻ có thể dùng đao mà cắt trực tiếp như vậy?Hơn nữa nhìn qua thì đối phương cắt chiếc xe này, cũng chẳng tốn sức hơn cắt một chiếc bánh ngọt là bao.Nhâm Tiểu Túc đẩy phần xe bị cắt lìa ra, sau đó cười nói: "Ngươi chính là Vương Tử Dương à?"Vừa nói, Nhâm Tiểu Túc còn vươn tay ra bắt tay Vương Tử Dương. Dương Tiểu Cận ở một bên nhìn thấy, cảm thấy Nhâm Tiểu Túc giống như một cán bộ đến từ bên ngoài Hàng rào, đang an ủi dân lưu vong vậy...Cái bắt tay đó, trực tiếp khiến Vương Tử Dương ngơ ngác.
Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói: "Ngươi hẳn là đối thủ cạnh tranh trước đây của Vương Uẩn. Sau này Vương Uẩn được xem là người Tây Bắc của ta, cho nên ta thay hắn hỏi thăm ngươi..."Nhâm Tiểu Túc còn chưa nói hết lời, thì Vương Tử Dương vừa nghe đến cái tên Vương Uẩn, lập tức phản ứng kịp: "Khoan đã, các ngươi đến đây là để cướp ngục và giết ta phải không? Ta sẽ cho các ngươi khí nổ! Ta đang mang nó trên người đây!"Lời còn chưa dứt, Vương Tử Dương liền từ túi áo lót trong ngực lấy ra một cái hộp nhỏ nhắn, kích thước áng chừng bằng hộp thuốc lá.Khi Nhâm Tiểu Túc mở hộp ra nhìn, bên trong thì mắc kẹt một cái điều khiển từ xa hắc sắc.
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ: "Còn rất thức thời a, vậy thì..."Phanh!Tiếng súng lục vang lên. Trong xe, Vương Tử Dương đã chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ, máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả nội thất và cửa sổ xe.Ngay sau đó, Dương Tiểu Cận lại tiện tay cho người lái xe ở phía trước một phát súng nữa."Sao lại trực tiếp giết chết rồi?" Nhâm Tiểu Túc cười khổ: "Ta định bắt hắn cùng đến bí mật ngục giam kia mà, nói không chừng có thể có tác dụng.""Giết thì cũng giết rồi, đi thôi," Dương Tiểu Cận phất phất tay: "Đừng vướng mắc chuyện đã qua. Ngươi chưa từng xem phim Mục Vãn Ca đóng sao? Nhân vật phản diện đều chết vì nói nhiều đấy."Nhâm Tiểu Túc bật cười. Đối phương vẫn trước sau như một cứng rắn như hạch a.
Lúc này, người của Tổ chức Tình báo đã nghe được tiếng súng mà đuổi tới. Từ xa, bọn họ đã thấy bên trong cửa sổ xe toàn bộ đều là vết máu, chiếc xe được mệnh danh là chống đạn cũng bị cắt đôi vứt lăn lóc trên đường.Nam nữ thiếu niên kia càng chạy càng xa, bọn họ lại có chút không dám đuổi theo!"Gọi tiếp viện! Tất cả nhân viên ở khu vực Một, khu vực Hai mau đến truy sát hung thủ cho ta!"...
Hàng rào Số 176.Bức tường thành hoang tàn đã được Vương thị sửa chữa hoàn tất. Chỉ là bức tường thành vĩ đại này giống như bị vá một miếng màu sắc khác lạ vậy, trông vô cùng xấu xí và chắp vá.Bên trong Hàng rào yên tĩnh. Kể từ khi Vương thị tiếp quản nơi này, toàn bộ Hàng rào Số 176 liền ở trong trạng thái giới nghiêm toàn diện. Gần đây càng trở nên như vậy, cư dân nội thành đều cảm thấy nơi đây có lẽ sắp có chiến tranh, nhưng bọn họ không cách nào biết được cuộc chiến này sẽ đánh với ai.Có người nghe nói lần này kẻ đến không còn là người ở thảo nguyên, nhưng bọn họ nghĩ mãi không ra, phương Bắc chẳng phải chỉ có người ở thảo nguyên sao?
Lúc này, trên tường thành đứng vững hơn mười ngọn đèn pha. Cột sáng to lớn chói mắt như những thanh lợi kiếm sắc bén chỉ thẳng về phương Bắc.Cảm giác này, giống như đang báo hiệu mối nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.Cây cối trong vòng mười cây số ở phương Bắc đã sớm bị chặt trụi, nhằm mở rộng tầm nhìn của đèn pha. Những cây gỗ bị đốn hạ đó đều được vận chuyển vào trong Hàng rào, trở thành công sự phòng ngự mới.
Bên cạnh đèn pha, là những khẩu súng máy hạng nặng, súng phóng lựu đạn hắc sắc và lạnh lẽo. Còn có súng vác vai, binh sĩ lên đạn vào nòng súng, tất cả mọi người căng thẳng thần kinh, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.Quan chỉ huy của Vương thị đứng ở đỉnh tường thành, khuôn mặt lạnh lùng. Trong đêm khuya đầu xuân, cho dù mang đôi bao tay da hắc sắc dày dặn, hắn cũng khó lòng ngăn được cái lạnh.Sĩ quan phụ tá ở một bên thở ra một hơi khí lạnh màu trắng. Hắn khó hiểu nói: "Trưởng quan, lúc này chúng ta rõ ràng nên từ bỏ Hàng rào Số 176, lợi dụng thế núi phía sau để xây dựng phòng tuyến, chứ không phải ở trong Hàng rào. Nếu đối phương có vũ khí hạng nặng thì sao? Vậy chúng ta đã có thể trở thành bia ngắm sáng choang rồi."Trong chiến tranh hiện đại, tường thành đã biến thành một thứ vô dụng, hoàn toàn không hiệu quả bằng việc dựa vào địa hình phức tạp của núi để xây dựng phòng tuyến.
Quan chỉ huy nói: "Lính trinh sát của ta cũng không phát hiện địch nhân có vũ khí hạng nặng. Hiện tại xem ra, tường thành vẫn có chút tác dụng. Hơn nữa, chúng ta đã không kịp ngăn cản mấy chục vạn cư dân trong Hàng rào rút lui.""Quản những người này làm gì vậy," sĩ quan phụ tá thở dài nói: "Nơi đây trước kia cũng không phải Hàng rào của chúng ta mà.""Bây giờ thì phải," quan chỉ huy bình tĩnh nói: "Để đối mặt với cuộc chiến sắp tới cùng Khổng thị, Hỏa Chủng, thậm chí là Chu thị, sức lao động mới là thứ chúng ta cần nhất. Nếu người chết có thể vào nhà xưởng làm việc, ta sẽ không ngại lui về giữ phía sau Đại Ngưu Sơn."Quan chỉ huy nói xong liền quay đầu nhìn về phía nội thành. Bên trong Hàng rào có một dòng sông uốn lượn chảy qua nội thành, đen sì như một dải ranh giới, chia Hàng rào thành hai phần.
Ngay lúc đó, một đội binh sĩ tuần tra bên trong Hàng rào Số 176 bỗng nhiên nghe thấy tiếng động dưới nước. Bọn họ nhìn về phía bờ sông, lại vừa hay nhìn thấy hơn mười cái bóng người da xám bò lên từ trong sông, sau đó phát ra tiếng gầm gừ kinh thiên động địa, tựa như thổi lên tiếng kèn hiệu chiến tranh.Có người rống to: "Bọn chúng đã đột phá tuyến phòng thủ dưới sông bằng cách nào?""Nổ súng!"Binh sĩ tuần tra vội vã nổ súng, nhưng đạn bắn vào người đối phương lại chỉ có thể kẹt lại ở lớp da ngoài màu xám.Chỉ trong chớp mắt, đội binh sĩ tuần tra này đã bị lũ vật thí nghiệm kiểu mới xông lên xé nát.Đây là kiệt tác đắc ý của Hắc Bào Vu Sư. Trước đây, bản thân người Trung Nguyên tương đối suy yếu, cho nên những vật thí nghiệm chế tạo ra tuy cũng cường đại, nhưng vẫn lỗi thời và rất khó khiến người ta thỏa mãn.Hiện tại, mọi thứ đều đã khác.
Buổi tối còn có hai canh.