Chương 2257: Bất cẩn!
Hơn hai vạn kỵ binh Đại Hạ sau khi chỉnh đốn đội ngũ, thay ngựa hoàn tất, khí thế đang lúc bừng bừng như cầu vồng quét ngang trời đất.
Dưới sự dẫn dắt của chiến kỳ Đại Hạ, các thê đội kỵ binh tựa như sóng lớn cuộn trào, rầm rộ tiến về phía trước. Chiến mã nện vó xuống bình nguyên, phát ra những tiếng vang trầm đục mà uy nghiêm.
Hàng vạn tiếng vó ngựa hội tụ lại thành thanh âm đinh tai nhức óc như sấm rền, thanh thế kinh hồn bạt vía.
“Hô quát!”
“Gào!”
Trên lưng ngựa, binh sĩ Đại Hạ không ngừng gào thét, hò reo đầy quái dị. Bọn họ không giống với đệ ngũ kỵ binh đoàn chính quy, mà là bộ tộc binh do Hoàng Hạo chiêu mộ từ vùng biên thùy giá lạnh xa xôi.
Những kẻ này quanh năm sinh tồn nơi đất cằn giá rét, đấu với sói dữ hổ báo, chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, bản tính còn hung tàn hơn cả người Hồ. Bọn họ dốc sức cho quân đoàn Đại Hạ không phải vì lòng trung thành, mà vì quân lương hậu hĩnh và chiến công có thể đổi lấy vinh hoa.
Trong mắt đám kỵ binh Liêu Châu này, thủ cấp của quân Hồ chính là tiền đồ và phú quý của bọn họ.
Kỵ binh Đại Hạ thúc ngựa càng lúc càng nhanh. Trên chiến trường rộng lớn, tốc độ chính là sinh mệnh, và họ hiểu rõ đạo lý này hơn ai hết.
Vạn kỵ trưởng Hồ tộc Bố Hòa cũng thấu hiểu điều đó, nhưng trong tay hắn binh mã quá ít, chỉ có thể dùng kỳ mưu liều chết để mong xoay chuyển thế cục.
“Đột kích từ chính diện, chặt đứt đại kỳ trung quân cho ta!”
Bố Hòa nhìn chằm chằm vào lá cờ của Hoàng Hạo. Phía sau Hoàng Hạo luôn có hai mặt đại kỳ bay phấp phới đón gió, đặc biệt nổi bật: một là hắc kỳ của quân đoàn Đại Hạ, hai là soái kỳ của Trấn thủ Phó sứ Liêu Châu.
Hai mặt cờ ấy đang lao nhanh về phía trước, cổ vũ sĩ khí tướng sĩ Đại Hạ, nhưng đồng thời cũng đẩy Hoàng Hạo vào vòng nguy hiểm.
Bố Hòa dẫn năm ngàn kỵ binh Vương đình dàn trận dày đặc, liều chết lao thẳng về phía soái kỳ. Hắn biết không thể đánh bại hơn hai vạn quân địch, chỉ có thể đặt cược vào một ván bài duy nhất: chém tướng đoạt cờ.
Một khi chủ tướng Đại Hạ ngã xuống, quân địch như rắn mất đầu, hắn mới có cơ hội đẩy lui đối phương.
“Giết!”
Tiếng gào thét vang trời, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Khi khoảng cách giữa hai bên thu hẹp, vô số mũi tên như mây đen bao phủ lấy đầu đối phương.
Tiếng tên cắm vào da thịt, tiếng người ngựa ngã gục vang lên liên tiếp. Những chiến mã đang lao nhanh trúng tên ngã khuỵu, hất văng kỵ binh xuống đất, ngay lập tức bị vó ngựa phía sau giẫm nát thành bùn máu.
Dù kỵ thuật có tinh diệu đến đâu, trong cơn cuồng phong ấy, chẳng ai có thể kìm hãm được quán tính của tử thần, chỉ biết dốc toàn lực lao về phía trước.
Nơi tiền tuyến, Giáo úy Vân Thư nhìn những khuôn mặt căng thẳng của quân Hồ mà nhếch môi cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia khát máu.
Trong tiếng va chạm chấn động, hai luồng thác lũ đâm sầm vào nhau. Người ngã ngựa đổ, thây chất đầy đường. Vân Thư vung trường phủ nặng nề, mỗi nhát búa vung ra là một quân Hồ bay khỏi lưng ngựa, xương tan thịt nát.
Sức chiến đấu của kỵ binh Đại Hạ khiến quân Hồ kinh hãi. Trận hình dày đặc ban đầu của địch nhanh chóng bị xé rách, trở nên thưa thớt tiêu điều.
“Theo ta xông lên!”
Bố Hòa nghiến răng nhìn thuộc hạ bị chém rụng, hắn dẫn quân xuyên qua biển máu hướng thẳng về phía Hoàng Hạo. Quân Hồ như một con thuyền nhỏ ngược dòng thác lũ, dù bị sóng lớn đánh cho chao đảo nhưng vẫn hung hãn tiến tới.
Đây là kỵ binh Vương đình, tuy không bằng Lang kỵ nhưng cũng cực kỳ ngoan cường. Họ mạnh mẽ mở ra một con đường máu giữa vạn quân, áp sát trước mặt Hoàng Hạo.
“Phó sứ đại nhân, tình thế bất ổn! Quân Hồ bao vây chúng ta càng lúc càng đông!”
Tham quân Tiền An Quốc biến sắc khi nhận ra quân Hồ đang tập trung toàn lực đâm thẳng vào tim quân Đại Hạ, hòng chia cắt chủ tướng với đại quân.
Hoàng Hạo cũng chú ý tới điều đó. Nếu ông ta lùi bước, soái kỳ ngã xuống, sĩ khí sẽ tan rã ngay lập tức.
“Mẹ kiếp!”
Hoàng Hạo gầm lên một tiếng giận dữ: “Đều theo ta xông lên, chém tên tướng Hồ dưới lá đại kỳ kia cho lão tử! Chúng đã tìm đến tận cửa, thì xem ai chém ai trước!”
Hoàng Hạo không lùi mà tiến, tập hợp mấy trăm tinh nhuệ mặc giáp quanh mình, lập tức kết trận nghênh chiến. Tiếng kim loại va chạm, tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Quân Hồ như điên dại lao vào hòng chặt đứt soái kỳ.
Chiến trường lúc này đã mất đi tốc độ, trở thành một cuộc đồ sát hỗn loạn. Người ngựa chen chúc, đao quang kiếm ảnh loang loáng, máu thịt văng tung tóe.
“Phó sứ đại nhân, quân Hồ quá đông, anh em sắp chống đỡ không nổi rồi!”
Hoàng Hạo chém bay một tên lính Hồ vọt tới trước mặt, gầm lớn: “Không chịu được cũng phải chịu! Đại Hạ vạn thắng, giết!”
Các tướng sĩ toàn thân đẫm máu gào thét, liều mạng huyết chiến.
Trong lúc Hoàng Hạo đang sa lầy trong vòng vây, các cánh quân Đại Hạ khác đã xuyên thủng trận thế quân Hồ. Nhìn thấy chủ tướng lâm nguy, những tướng lĩnh vừa giết chóc thỏa thuê như Đạt Đốn, Vân Thư, Tạ Bảo Sơn, Đa Xích đều kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Bọn họ lập tức quay đầu ngựa, từ các phía đánh thốc vào tâm chiến trường để giải vây. Quân Hồ bị bao vây ngược lại, từng lớp từng lớp bị tiêu diệt như lột vỏ hành.
Trên chiến trường thi thể chất cao như núi, máu chảy thành sông.
“Giết!”
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, A Châu trong bộ quân phục hiên ngang, dẫn theo hơn ngàn kỵ binh dũng mãnh mở đường máu xông tới trước mặt Hoàng Hạo.
Nhìn thấy viện binh đã đến, Bố Hòa đứng cách đó không xa tức giận đến nghiến răng bật máu. Chỉ thiếu một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa là hắn đã có thể lấy đầu chủ tướng đối phương, xoay chuyển càn khôn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Mục Thần Ký [Dịch]