Chương 129: Vong linh
Nhìn quanh bốn phía, chúng ta cũng không phát hiện trong phòng có hài cốt hay gì đó tồn tại, cũng không có đống bột canxi nào giương nanh múa vuốt trước mặt chúng ta, điều này làm cho chúng ta vốn đã đề phòng cao độ cảm thấy có chút không biết làm sao.
Đương nhiên, chúng ta cũng không thể hy vọng nhìn thấy thật sự có một con thực thi quỷ hay gì đó đứng trước mặt là được rồi.
"Kỳ quái, rõ ràng lúc đi vào có trong nháy mắt cảm giác được dao động năng lượng."
Giọng nói đầy nghi hoặc của Lâm Tuyết vang lên bên cạnh, sau đó nàng nhìn quanh đi vào phòng, đột nhiên lớn tiếng kêu lên:
"Có — ma — không?"
Đại tiểu thư, tôi lạy cô, tôi thực lòng lạy cô!
Đúng lúc này, chúng ta đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng rầm thật lớn.
Âm thanh này quả thực là quá quen thuộc... Ta nín cười xoay người, đúng lúc thấy Alaya tay chân vụng về bò dậy từ dưới đất, sau đó đùng đùng phủi bụi đất trên người.
Mặc dù tòa nhà hào hoa phú quý này có trần nhà rất cao, nhưng đối với Alaya tới nói, độ cao trong hành lang vẫn không dễ bay lượn, bởi vậy từ nãy đến giờ nàng vẫn luôn đi bộ theo sau chúng ta.
Một thiên sứ ngã sấp mặt khi đi bộ bằng hai chân có lẽ không có gì lạ, nhưng giả dụ thiên sứ này là Alaya thì nhất định sẽ phát sinh một ít chuyện rất khôi hài.
Mỗi lần nghĩ đến thiên sứ trang trọng thánh khiết lúc nào cũng chân trái đá chân phải để mình ngã sấp mặt, ta liền không khỏi cảm thấy tương đương cạn lời.
Lúc này Alaya rốt cuộc phủi sạch bụi dính trên người, sau đó đôi cánh to lớn sau lưng nhẹ nhàng rung lên một cái. Ta còn chưa kịp ngăn cản, thiên sứ muội muội phản ứng hơi chậm chạp liền như chim nhỏ rũ nước trên mình bắt đầu "ào ào" rũ cánh.
Nhất thời, cả phòng bụi mù mịt, tất cả mọi người đều bị sặc ho khan...
Con nha đầu ngốc này làm việc lẽ nào chưa bao giờ qua não sao? Chỉ bằng tư duy kiểu thoát tuyến nghiêm trọng này, trước đây rốt cuộc nàng quyết định trạng thái vận hành của một tinh cầu kiểu gì vậy!
Ngay khi cả phòng bị bụi mù bao phủ, khóe mắt ta đột nhiên liếc thấy có một cái bóng mờ từ phía sau chúng ta chợt lóe lên.
Lờ mờ có thể phân biệt được, đó là một cô gái lạ mặt mặc váy dài.
"Pandora!"
Pandora thân thủ nhanh nhẹn nhất trong chúng ta lập tức hành động, lao tới con đường tất yếu phải đi qua của đối phương với tốc độ gần như quỷ mị, nhưng ai cũng không ngờ tới là, bóng người kia dường như không bị bất kỳ cản trở nào, trực tiếp xuyên qua thân thể Pandora!
Pandora hơi khựng lại, sau đó hai mắt trong nháy mắt chuyển sang trạng thái tính toán số liệu tốc độ cao màu băng lam, nàng liếc nhìn bóng người không có thực thể kia, lập tức tính ra phương án giải quyết tốt nhất.
"Trường lực trói buộc năng lượng!"
Dứt lời, lấy Pandora làm trung tâm, khắp phòng lập tức che phủ một loại vầng sáng màu lam nhạt. Cô gái kỳ quái đã lao tới cửa cũng đồng thời bị đông cứng giữa không trung dường như hình ảnh bị ngắt quãng.
Một sinh vật được hình thành hoàn toàn từ năng lượng khắp toàn thân? Ta lập tức liên tưởng đến một loại diễn viên quần chúng không thể thiếu trong các cảnh tượng nhà ma.
Quả nhiên, khi hiệu ứng mây mù hàng nhái do Alaya tình bạn dâng hiến rốt cuộc tan hết, chúng ta nhìn thấy một u linh bị cố định giữa không trung, toàn thân tỏa ra vầng sáng trắng bệch mờ ảo.
Xem ra người trốn vào căn phòng này lúc đó và cuối cùng chết ở bên trong chính là cô gái này. Nghĩ đến những gì nàng gặp phải, nói thật, chúng ta đều có chút đồng tình — đương nhiên, tiền đề là nàng vẫn chưa hoàn toàn chuyển biến thành con rối vong linh mất hết nhân tính.
Ta bảo Pandora lợi dụng cái trường lực gì gì đó kia phong tỏa căn phòng lại, sau đó mở trói buộc năng lượng trên người đối phương ra.
Vừa mới được tự do, u linh kia lập tức phát ra một tiếng rít trầm thấp, sau đó đột nhiên lao về phía cửa lớn. Khi bị một bức tường ánh sáng màu lam chặn lại, nàng cấp tốc lao vào góc tường, cuộn mình thành một cục, ánh sáng cả người khi tỏ khi mờ, bộ dạng sợ hãi không gì sánh được.
Thế nào cứ cảm thấy vai diễn bị đảo lộn nhỉ? Thời điểm như thế này lẽ ra phải là u linh dọa người chứ không phải người dọa u linh mới đúng chứ?
Lâm Tuyết, kẻ thích quấy rối tinh thần nhất cũng rất đồng cảm, nàng nhún vai, lắc đầu nói: "Tôi còn chuẩn bị hét lên cơ, con u linh này thật sự không phối hợp..." Nói xong, nàng tiến lên vài bước, nhìn từ trên cao xuống u linh đang run rẩy nói: "Này, u linh, phối hợp một chút, dọa ta một cái có được không?"
Ta cạn lời day day trán, tỏ vẻ không thể hiểu nổi tính cách dở hơi của Lâm Tuyết: "Cô chắc chắn cô ta nghe hiểu tiếng Hán?"
Lâm Tuyết nhướng mày với ta, không thể nghi ngờ nói: "Lẽ nào cậu không phát hiện cái gã tác giả lười chảy thây kia đã thực hiện thống nhất tiếng Hán thiên hạ trong quyển sách này rồi à?"
Tất cả chúng ta đều biểu thị trầm mặc.
"Không... Không..." U linh kia rốt cuộc mở miệng, là một giọng nữ có chút trống rỗng và sắc nhọn, nàng run rẩy toàn thân, cố sức cuộn mình thành một cục, "Đừng thanh tẩy tôi, tôi chưa bao giờ hại người... Thật sự, tôi chưa bao giờ hại người..."
Thanh tẩy cô ta? Ta có chút không load kịp, thân là một u linh, kẻ này cũng quá làm mất mặt giới ma quỷ rồi chứ?
Nhưng rất nhanh, ta liền chú ý tới cái u linh kia rốt cuộc đang trốn tránh ai — Alaya, người đang hết sức chăm chú chỉnh sửa lông vũ đằng sau ta, hoàn toàn không ý thức được mình đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Một lúc lâu sau, thiên sứ muội muội mới rốt cuộc chú ý tới bầu không khí xung quanh, tò mò ngẩng đầu lên khỏi cánh, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn ta, sau đó nở một nụ cười ngốc nghếch mười phần.
Em dám ngốc hơn chút nữa không?!
Ta cuối cùng cũng hiểu rồi, hóa ra con u linh này sợ thiên sứ trước mặt. Cũng phải thôi, cơ thể Alaya được cấu tạo hầu như hoàn toàn từ năng lượng thần thánh, đối với một tiểu u linh mà nói, đây quả thực là quái vật cấp ?? Tinh Anh, e rằng một cái lông vũ tùy tiện rơi xuống từ người thiên sứ muội muội cũng có thể nổ con u linh này thành tro bụi. U linh trước mắt rất rõ ràng còn giữ được thần trí, nàng không phải đám cương thi không não không sợ trời không sợ đất, đón chân thần cũng dám không biết sợ chơi trò tấn công cảm tử.
Thần linh mà thế giới Azeroth tín ngưỡng không phải là Thượng Đế, Thánh Quang, Nguyên Tố, Titan, Nguyệt Thần, tín ngưỡng của thế giới này có thể nói là tương đối hỗn tạp, giáo lý cũng thiên kỳ bách quái. Nhưng có một điều dường như giống với Cơ Đốc giáo trên Trái Đất, đó là: Thiên sứ là sứ giả của thần, họ vô cùng mạnh mẽ và cao quý, đồng thời là khắc tinh của tất cả sinh vật bóng tối.
Lúc ở dị giới, Ding Dang đã từng nói với chúng ta, ở đại đa số thế giới, hình tượng thiên sứ đều tồn tại. Điều này là do sức ảnh hưởng của Thần Tộc Tinh Vực quá lớn, khiến cho cả thế giới không thờ phụng họ cũng chịu sự can thiệp của lực lượng quy tắc, nảy sinh sự sùng bái đối với thiên sứ. Alaya mặc dù là Sứ đồ Hi Linh, nhưng nàng cũng là một loại thiên sứ, đối với một u linh mà nói, đó chính là thiên địch.
Sau khi cam đoan nhiều lần chúng ta tuyệt đối sẽ không làm hại nàng, đồng thời để Alaya thu hồi toàn bộ năng lượng thánh quang, u linh kia rốt cuộc thoáng bình tĩnh lại.
Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại sinh vật u linh này. Tuy rằng cho tới hiện tại ta đã gặp đủ loại sinh vật thiên kỳ bách quái bao gồm cả nữ thần to bằng lòng bàn tay, bất quá đối với sự tồn tại thần bí mang truyền thuyết lâu đời này ta vẫn tương đối hiếu kỳ.
Đối phương mặc dù là vong linh, nhưng kỳ thực nhìn qua cũng không đáng sợ. Có lẽ do tính đặc thù của loại sinh vật linh thể này, đối phương còn giữ lại ngoại hình khi còn sống. Nàng mặc một bộ đồ nữ hầu mộc mạc, hẳn đã từng là người hầu gái trong tòa nhà lớn này, để tóc dài màu đay ngang lưng, dung mạo tuy rằng có thể xưng là mỹ nữ, bất quá cả ngày lượn lờ giữa một đám nghiêng nước nghiêng thành như Thiển Thiển và các nàng, ta đã nảy sinh kháng thể với loại dinh dưỡng thị giác thế này rồi, huống chi, đối phương vẫn là một quỷ hồn không biết đã qua đời bao lâu...
Mà, tuy rằng bộ trang phục hầu gái này rất... khụ khụ, ta xem trước một chút xem mình có phải lại mở kết nối tinh thần kênh công cộng không đã...
Xét thấy đối phương hiện tại tương đương sợ hãi, mà trong chúng ta người có thuộc tính chữa trị nhất cũng chỉ có Alaya, đồng thời nhìn qua cũng chỉ có Alaya mới có thể làm cho sinh vật vong linh này thành thật khai báo, bởi vậy thiên sứ muội muội liền được chọn làm đại sứ hoạt động giao lưu người chết lần thứ nhất. Nàng cẩn thận tới gần cô nàng u linh đang nơm nớp lo sợ ngồi trên giường với bộ dạng có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào, dừng lại ở một khoảng cách đôi bên đều có thể chấp nhận, ôn nhu hỏi: "Tên cô là gì?"
Giờ khắc này, cả người thiên sứ muội muội đều tỏa ra khí chất ấm áp tràn ngập tinh thần bác ái, phỏng chừng cái u linh vẫn cúi đầu không dám nhìn thẳng đối phương kia đánh chết cũng không ngờ tới, vị thiên sứ đại nhân trước mặt chỉ một giây trước còn suýt chút nữa đứng không vững ngã sấp mặt trước mặt mình...
"...An... Anveena Leka... Chắc là tên này, tôi là bình dân, không có họ gia tộc..."
U linh ấp úng nửa ngày, mới thấp giọng trả lời như vậy, dường như bởi vì đã quá lâu không nghe thấy cái tên này mà gần như quên lãng nó vậy.
"May là phát hiện kịp thời," lúc này giọng nói của Sandora đột nhiên vang lên trong đầu ta, "Trong tình huống bình thường, khi một sinh vật dạng linh thể triệt để quên mất tên của mình, chính là thời khắc hoàn toàn đánh mất bản tâm. U linh trước mặt này lúc còn sống nhất định là một kẻ rất đơn thuần, linh hồn không có quá nhiều tạp chất, cho nên nàng mới không dễ dàng quên mất tên của mình như vậy."
Alaya dừng một chút, dùng giọng điệu càng thêm hòa hoãn hỏi:
"Rất tốt, vậy Anveena, có thể kể cho chúng tôi nghe trải nghiệm của cô không?"
Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu