Chương 132: Thánh quang u linh được khai sáng
Sandola rất bác học, điều này không có gì phải nghi ngờ, trong kho dữ liệu của nàng chứa đựng toàn bộ kiến thức khoa học tiên tiến và toàn diện nhất vũ trụ, nhưng mớ kiến thức đó hiện tại lại gặp phải một vấn đề khó giải quyết —— bởi vì đối phương là một con u linh mà khoa học rất khó giải thích.
Tuy rằng Sandola cũng có một phần kiến thức thần bí học, nhưng nàng vẫn là một Hi Linh sứ đồ lấy khoa học kỹ thuật làm gốc, mớ kiến thức thần bí học kia quá phiến diện, hoàn toàn không dùng được, trong đầu Pandora ngoài chiến tranh ra thì chỉ toàn máy móc, còn chút tư liệu mà em gái tống vào trí nhớ ta lại càng ít đến đáng thương —— dùng cách nói của Sandola thì ta chính là kẻ cầm tấm bằng tiểu học mà lên làm hoàng đế Hi Linh...
Ngay lúc này, Alaya đưa ra một biện pháp khả thi duy nhất:
Chuyển đổi triệt để tính chất của Anveena.
Chẳng ai ngờ Alaya lại giải quyết được vấn đề này, ừ thì ta biết nàng là loại Hi Linh sứ đồ đặc chủng dựa hệ thống sức mạnh thần bí và không rõ nguồn gốc, nhưng cái vẻ ngốc bẩm sinh bình thường hay vụng về lại còn phản ứng chậm chạp đến vô đối kia đã khiến ta quên mất điểm này...
Alaya đưa ra một lý luận rất phức tạp, đó là khả năng tách rời ý thức và năng lượng của sinh vật linh thể, nghe qua thì có vẻ bất khả thi, vì ngay cả ta cũng biết u linh vốn là sinh vật năng lượng vô hình, năng lượng không có thực thể chính là tất cả của chúng, tư duy của chúng dung hợp hoàn toàn với cơ thể, không giống như nhân loại sở hữu cơ thể hữu hình và linh hồn vô hình, nên ý thức nhân loại có thể thoát xác dưới sự dẫn dắt, nhưng u linh thì không —— giống như việc ngươi không tài nào tách chính xác một nửa lượng nước đặc biệt ra khỏi một chén nước vậy.
Tất nhiên, giả dụ ngươi rảnh háng đến mức "đau bi" mà nhất định phải huy động hơn 100 nhà khoa học dùng kính hiển vi điện tử để hoàn thành công trình này... Thì thứ lỗi tiểu đệ tài hèn sức mọn, thực sự không tìm ra ví dụ nào "đau bi" hơn thế được nữa.
Nhưng Alaya lại nói mình có cách.
Nàng đọc van vách một công thức ma pháp dài hơn một ngàn ba trăm bảy mươi ký tự, trắng trợn chà đạp lên lòng tự trọng yếu ớt của ta —— nyan, ta thậm chí còn không bằng một đứa ngốc bẩm sinh sao?!
Sau khi về ta nhất định phải bổ túc kiến thức cơ bản về kỹ thuật Hi Linh, quá đáng hơn nữa là lại để Gaia tống thêm một đợt kiến thức vào não cho ta...
Điều duy nhất đáng mừng là khi Alaya đọc đoạn công thức ma pháp dài dằng dặc đó, Thiển Thiển và Lâm Tuyết cũng lộ vẻ mặt mờ mịt, điều này ít nhiều giúp ta gỡ gạc lại chút thể diện —— tuy không có được cảm giác ưu việt về trí tuệ, nhưng ít nhất không phải nhận thêm sự khinh bỉ từ Lâm Tuyết.
Qua lời giải thích của Alaya, chúng ta đại khái đã hiểu quá trình này, vì Anveena vốn đã ở trạng thái linh hồn, không thể dùng phương pháp tách hồn khỏi xác để lột trần ý thức nàng được, nên Alaya cần chia linh hồn nàng làm hai, sau đó ép ý thức nàng vào một nửa linh hồn trong đó, phần này gọi là vật dẫn, nửa linh hồn còn lại sẽ trở nên trống rỗng, linh hồn trống rỗng sẽ không bị chấp niệm ràng buộc, tức là cái gọi là "tự do linh", sau đó Alaya sẽ nặn cho Anveena một bộ cơ thể mới, lõi của cơ thể này chính là phần linh hồn trống rỗng kia.
Cứ như vậy, một bộ cơ thể mới không bị chấp niệm ràng buộc đã hoàn thành, việc còn lại là dẫn ý thức của Anveena vào cơ thể mới, bình thường quá trình này sẽ cực kỳ khó khăn, vì Anveena khi còn sống không phải pháp sư hay thầy chiêu hồn, linh hồn nàng rất yếu, sự bài trừ của cơ thể mới sẽ tổn thương nàng rất lớn, nhưng vì cơ thể mới dùng một nửa linh hồn nàng làm cơ sở nên phản ứng bài trừ có thể bỏ qua.
Sau khi dẫn ý thức xong là công đoạn kết thúc, Anveena đã có cuộc đời mới, còn nửa linh hồn làm vật dẫn kia, do mất đi tâm trí lại bị chấp niệm trói buộc nên sẽ dần cuồng bạo, chúng ta cần dùng thánh quang thanh tẩy nó trước khi nó hoàn toàn phát điên —— dùng từ ngữ hoa mỹ thì là vậy, thực tế chính là —— xử tử.
Nhưng lúc đó đối phương chỉ còn là một đống năng lượng rời rạc, toàn bộ ý thức của Anveena đã được di dời an toàn, nên việc xử tử này chúng ta chẳng có áp lực tâm lý nào cả.
Cả quá trình nghe qua khá phức tạp và đầy rẫy nguy hiểm, đặc biệt là giai đoạn chia linh hồn Anveena làm hai, nghe thôi ta đã thấy thót tim, chính chủ là cô nàng hầu gái ma lại càng sợ đến mức đầu lắc như trống bỏi, cả người lúc mờ lúc hiện như màn trập máy ảnh, khiến tiểu Bào Bào lại một lần nữa nảy sinh hứng thú cực lớn...
Ta dở khóc dở cười xách tiểu Bào Bào về, con bé có vẻ không cam tâm, trong lòng ta cứ kẽo kẹt kháng nghị, nhưng ý kiến của con bé luôn bị ngó lơ, vì dù chúng ta có chú ý cũng chẳng hiểu nổi...
Ta nhìn sang Alaya cầu viện, nàng đáp lại ta bằng một nụ cười ngây ngô đắc ý, ánh thánh quang rực rỡ trên người nàng suýt làm ta mù mắt.
Nhìn kiểu gì cũng như vừa tìm thấy món đồ chơi thú vị nên hăng hái vô cùng —— lẽ nào là ảo giác của ta sao?
"Thí nghiệm sẽ thành công!" Lúc này, Lâm Tuyết đột nhiên lên tiếng bằng giọng chắc nịch, "Bởi vì tôi đã thấy tương lai vào một ngày nào đó, Anveena dẫn tiểu Bào Bào đi dạo."
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Anveena, ta giải thích: "Vị tiểu thư qua đường A này là một tiên tri mạnh mẽ, nàng thậm chí có thể dự đoán chính xác vận mệnh của cả một chủng tộc, có nàng bảo đảm là cô có thể hoàn toàn yên tâm."
Lâm Tuyết vô cùng thuần thục giẫm một phát lên chân ta, cười mỉm chi: "Phiền anh bỏ ba chữ qua đường A đi —— đồ đầy tớ!"
Với một người lớn lên ở thế giới Azeroth, nhân vật "Tiên tri" luôn mạnh mẽ và thần bí, thế nên vẻ mặt Anveena lập tức giãn ra, ta thừa thắng xông lên: "Hơn nữa người yêu của ta, Sandola, nàng là người kiểm soát linh hồn, dù thí nghiệm thất bại nàng cũng có thể cứu vãn linh hồn cô vào phút chót, một người yêu khác của ta là Hứa Thiển Thiển lại là người kiểm soát thời gian, lúc nãy cô đã thấy năng lực của em ấy rồi, dù mọi thứ không thể cứu vãn, chỉ cần thời gian quay ngược cô lại có thể khôi phục nguyên trạng, còn rào chắn tinh thần của ta có thể bảo đảm trong quá trình thí nghiệm linh hồn cô không bị ngoại giới tổn thương, hai đứa em gái ta mỗi đứa đều có sức chiến đấu tương đương quân đoàn cự long, ngay cả Kel'Thuzad cũng đừng hòng quấy rầy quá trình tân sinh của cô, lẽ nào cô không muốn sớm có được tự do sao? Hay là muốn mãi mãi cô độc ở đây?"
Thực ra ta còn muốn nói nếu thí nghiệm thất bại thì để Lâm Tuyết tự sát tạ tội với thiên hạ, nhưng xét tình hình hiện tại, câu này ta chỉ lẩm nhẩm trong lòng cỡ hai mươi lần chứ không nói ra...
Cuối cùng, Anveena gật đầu đồng ý.
Rốt cuộc cũng có thể bắt đầu chơi... khụ khụ, là cứu người, Alaya lập tức hào hứng chuẩn bị nghi thức, đầu tiên, nàng dùng ánh sáng lấp lánh khắc họa trận pháp phức tạp trong căn phòng chật hẹp này, chỉ riêng chiêu này đã khiến ta thán phục nửa ngày.
Nàng làm sao để ánh sáng biến thành những đường nét sắc bén và phức tạp thế nhỉ? Cái này công nghệ cao quá!
Theo yêu cầu của Alaya, Anveena run rẩy đứng chính giữa trận pháp hình ngũ giác bán kính hơn ba mét tỏa sáng rực rỡ, lập tức vô số chùm sáng trắng muốt từ bốn phương tám hướng tụ lại, dần hình thành một cái kén ánh sáng hình bầu dục bao bọc lấy Anveena.
Theo Alaya giải thích, quá trình này sẽ kéo dài một lúc, trong thời gian đó nàng sẽ bắt đầu tạo ra một bộ cơ thể mới.
Với Hi Linh sứ đồ, chế tạo một cơ thể rối không quá phức tạp thì chẳng khó khăn gì, nhưng trường hợp của Anveena rất đặc thù, nàng là u linh, không phải tập hợp dữ liệu, muốn tạo ra cơ thể chứa được u linh cần một loại nguyên liệu đặc biệt —— lông vũ của Alaya.
Lông vũ thiên sứ chứa đựng sức mạnh không tưởng, Alaya tuy không phải thiên sứ thần giới chính hiệu nhưng cấu trúc cơ thể và hình thức sức mạnh của nàng hoàn toàn tương đồng với thiên sứ thật, lông vũ từ người nàng cũng sở hữu năng lực thần kỳ, chất liệu màu nhiệm kết tinh từ năng lượng thần thánh đó có thể vĩnh viễn giải phóng sức mạnh bảo vệ, dùng nó làm cơ thể thì bất kể linh hồn dạng nào cũng có thể cư ngụ bình yên —— nhắc mới nhớ, hai ngày trước tiểu Bào Bào thừa dịp Alaya ngủ đã lén nhổ mấy sợi lông vũ từ "đại tỷ tỷ lấp lánh" này để chơi, đúng là một sự lãng phí làm người ta phẫn nộ mà...
Hạ quyết tâm nửa ngày, Alaya vẫn không nỡ tự nhổ lông mình, cuối cùng chỉ đành mếu máo đưa một chiếc cánh lớn ra trước mặt ta, ý là: Em sợ đau, anh nhổ đi...
Ta dở khóc dở cười lắc đầu, vừa định ra tay thì tiểu Bào Bào trong lòng đã với tư thế sét đánh không kịp bưng tai nhổ ngay một nắm lông vũ lung linh xuống, rồi như dâng công hiến bảo giơ lên trước mặt ta...
Cuối cùng, toàn bộ nghi thức đã hoàn thành thuận lợi trên vẻ mặt ấm ức của Alaya...
Đa số quá trình nghi thức chúng ta thực ra không thấy được, để tránh năng lượng bên ngoài nhiễu loạn, Alaya đã dùng kén ánh sáng bao phủ toàn bộ trận pháp, nên cuối cùng chúng ta chỉ thấy cảnh Anveena tân sinh phá kén chui ra.
Còn cái vật dẫn kia, vừa mất đi sự bảo vệ của Alaya đã bị thánh quang tràn ngập trong phòng thanh tẩy sạch sẽ, ta còn chẳng kịp nhìn kỹ xem con u linh mất kiểm soát đó trông ra sao...
Thật thần kỳ...
Chúng ta cảm nhận rõ ràng Anveena đã thay đổi cực lớn, cơ thể nàng không còn cảm giác hư ảo nửa trong suốt nữa, vầng hào quang u linh trắng bệch trên người nàng cũng biến thành thứ thánh quang màu trắng sữa mang theo khí tức thánh khiết —— một con u linh bẩm sinh đã nắm giữ sức mạnh thánh quang, chuyện này quá mức ảo diệu.
Anveena cũng cảm nhận được sự thay đổi của mình, nàng kinh ngạc nhìn tứ chi đã gần như thực thể hóa của mình, rồi giơ tay lên, một vầng sáng trắng nhỏ xíu chạy quanh trên đó, tuy ngoài tác dụng an thần tỉnh não ra thì có vẻ chẳng còn ích gì khác, nhưng đó đúng là năng lượng thần thánh thực thụ —— thứ sức mạnh mà chỉ những hiệp sĩ thánh chiến cao quý mới sở hữu.
"Cô cứ cười thầm đi," Lâm Tuyết vỗ vai Anveena nói, "Thân thể cô là do Alaya dùng lông vũ của chính mình tạo ra đấy, tiêu chuẩn hàng xuất phẩm từ thiên quốc, chất lượng đảm bảo nhé!"
Cơ thể đột ngột có lại xúc giác khiến Anveena giật bắn mình, sau đó lời Lâm Tuyết nói khiến cô nàng hầu gái ma này như bị sét đánh mà đơ tại chỗ.
Giây tiếp theo, cô nàng u linh này đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt Alaya, khóc không thành tiếng dùng thứ ngôn ngữ lộn xộn bày tỏ sự cảm kích.
Trong mắt nàng, một vị thiên sứ cao quí vì cứu vớt một vong linh nhỏ bé khỏi cô độc mà cam nguyện hiến tế lông vũ quý giá để nặn thân xác cho mình, đây quả thực là lòng nhân từ và ân sủng vô thượng, lúc sống chỉ là một thị nữ nhỏ bé, chết đi cũng chỉ là một cô hồn cấp thấp, Anveena lúc này hoàn toàn bị niềm vui và sự cảm động làm mụ mị đầu óc, biểu hiện rõ nhất là lời nàng lắp bắp nghe còn khó hiểu hơn cả tiểu Bào Bào tập nói...
Alaya mỉm cười ôn hòa, cúi người đỡ Anveena dậy, rồi chỉ tay về phía ta nói: "Cô nên cảm ơn quân chủ của ta, vì ta chỉ phục tùng ý chí của người."
Thế là, ta trở thành mục tiêu tiếp theo cho cuộc oanh tạc bằng nước miếng của con u linh này...
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu