Chương 137: Siêu cấp gia đình
Giả dụ đột nhiên có một ngày, một tiểu yêu tinh chỉ to hơn con chuồn chuồn một tẹo nhảy nhót nói cho bạn biết, cô ấy là Nữ Thần Sinh Mệnh, hơn nữa còn là thần linh tối cao của thế giới này, bạn sẽ nghĩ thế nào?
Ta tin tưởng tuyệt đại đa số mọi người sẽ nghĩ: Thôi đừng chém gió, đi tắm rửa rồi ngủ đi...
Nhưng mà —— cái từ "nhưng mà" này lúc nào cũng tràn ngập tính kịch, giả dụ bạn là một tín đồ thần linh tiều tụy, hơn nữa hiện tại có một thiên sứ đứng ngay trước mặt bạn, dùng thần danh của mình và danh nghĩa chân thần thề với bạn rằng tiểu yêu tinh kia không lừa bạn, bạn có tin không?
Dù cho tiểu yêu tinh này trông có vẻ tào lao đến đâu, phỏng chừng bạn cũng sẽ vô điều kiện tin tưởng...
Thân phận mà Ding Dang vừa tiết lộ khiến Anveena tương đối bất ngờ, đồng thời cô nàng ma nữ này ban đầu còn coi đối phương là một đứa nhỏ nghịch ngợm thích nói đùa, còn định đưa tay sờ đầu vật nhỏ —— đương nhiên, kết cục rất thảm, đối với một vong linh mà nói, thần tính trên người Ding Dang còn đáng sợ hơn cả thánh quang của Alaya, Anveena với chút thuộc tính tử vong còn sót lại trên người suýt chút nữa bị xung kích thần tính trong nháy mắt đánh cho hồn bay phách lạc, nhờ có Alaya vào thời khắc mấu chốt nắm lấy tay Anveena mới cứu cô nàng u linh khỏi cái chết xui xẻo này.
Sau đó Alaya nói cho Anveena biết, Ding Dang là hàng thật, những vị thần sáng tạo vô số thế giới không thể nào tự mình quản lý từng thế giới một, bởi vậy bọn họ thường cử bộ hạ hoặc con cái cần rèn luyện làm người quản lý thế giới, Ding Dang chính là một hạ cấp thần như thế. Ngữ khí của Alaya rất chắc chắn, nàng thậm chí dùng tên của mình và danh nghĩa chủ thần ra thề —— được rồi, chúng ta đều biết, đối với thiên sứ biên chế ngoài luồng này thì hai thứ đó căn bản chẳng có chút lực ràng buộc nào, nhưng vấn đề là Anveena không biết a!
Thế là Anveena rốt cuộc cũng tin, đồng thời cảm thấy vạn phần kinh ngạc vì vật nhỏ xíu này lại là thần quản lý thế giới, sau đó, giống như mọi cô gái mộc mạc được giáo dục sùng bái thần linh từ nhỏ, cô nàng bỏ qua ngoại hình đối phương và bắt đầu sùng bái gần như cuồng nhiệt...
Nói thật, ta thấy sự sùng bái này tương đối khó hiểu —— nhất là khi đối tượng sùng bái lại là một vật nhỏ cao chưa tới mười lăm centimet, đang nằm trong lòng bàn tay người nào đó ôm kẹo mút gặm nhấm, ta càng thấy khó hiểu hơn...
"Vù vù, nói cách khác, Ding Dang hiện tại là thần linh tối cao của thế giới này, ngươi mặc dù là cư dân thế giới Azeroth, nhưng do một chút vấn đề cơ điểm thời không lúc nào đó, ngươi cùng em trai ngươi đã kẹt lại ở thế giới này hơn hai mươi năm rồi! Dựa theo Điều lệ tiêu chuẩn Pháp điển Chư thần , Sửa đổi lần thứ ba ngàn của Biện pháp quản lý thế giới cùng với Sửa đổi lần thứ 662 của Luật quản lý hộ khẩu cư dân xuyên việt , cư trú ở dị giới quá hai mươi năm sẽ tự động chuyển hết hồ sơ cư dân sang thế giới mới, vì thế linh hồn của Tony đã được bản nữ thần tiếp dẫn rồi! Ngươi không cần lo lắng, Ding Dang tuyệt đối sẽ sắp xếp cho Tony một kiếp sau thật tốt!"
Ta phỏng chừng lũ Chúng Thần Vĩnh Hằng kia bình thường rảnh rỗi quá nên cả ngày chỉ ngồi sửa mấy cái điều luật đau "bi" này...
"Cái kia... Xin hỏi nữ thần cao quý... Tôi còn có thể gặp Tony một lần không?"
Ding Dang ngẩng khuôn mặt nhỏ lên chém gió mặt không đổi sắc, đổi lại là câu hỏi đầy ao ước của Anveena.
Vật nhỏ lập tức đơ ra.
Nếu như những lời nàng vừa nói là thật, thì việc sắp xếp cho linh hồn mới tiếp dẫn gặp mặt người thân chẳng có gì khó... Vấn đề là, trừ cái đống sửa đổi luật lệ vô nghĩa kia ra, còn lại hoàn toàn là nàng chém gió a!
Hiện tại nàng biết đi đâu tìm Tony đã bị thánh quang oanh tạc thành tro bụi đây!
Xem ra vật nhỏ vẫn chưa thạo lắm cái khoản chém gió cần khẩu tài và khả năng phản ứng siêu cường này, những lúc thế này chỉ có thể nhờ đến chuyên gia...
"Cái này... Phỏng chừng là không thể..." Ta làm ra vẻ mặt khó xử, "Chúng thần có quy định, linh hồn được Thần tộc đích thân tịnh hóa sẽ không thể giao lưu với thân nhân khi còn sống nữa, đây là để bảo vệ linh hồn tự do mới sinh, giả dụ cô cưỡng ép gặp mặt Tony, chỉ sợ sẽ làm em trai cô tan biến... Cô cũng đừng thất vọng, biết đối phương mọi sự đều an lành, như thế là đủ rồi, không phải sao?"
"Hóa ra là như vậy..." Anveena trông vẫn còn chút thất vọng, điều này làm ta không khỏi có chút cảm giác tội lỗi, nhưng mà không còn cách nào khác, đây đã là giải pháp tốt nhất, nếu không Anveena nhất định sẽ vĩnh viễn mang theo cảm giác tội lỗi vì đã giết chết em trai, thà dùng một lời nói dối để bảo vệ cô ấy còn hơn.
Alaya lần thứ hai nhân danh Chúng Thần thề rằng quân chủ của mình không nói dối...
Sự tình phát triển đến nước này, chúng ta cũng chẳng còn hứng thú thám hiểm gì nữa, nơi này đã bị thánh quang tịnh hóa triệt để một lần, phỏng chừng có từng tồn tại cái gì thì giờ cũng đã thành tro, thế là chúng ta quyết định rời đi.
Trước khi rời đi, chúng ta rốt cuộc cũng nhìn thấy sự kiện ly kỳ mà Lâm Tuyết kể.
Khi mặt trời mọc, tòa dinh thự khổng lồ vốn đã bị Pandora bắn xuyên một phát đại bác, sụp đổ non nửa, trong nháy mắt khôi phục nguyên trạng. Nếu phải hình dung thì nó giống như một đoạn phim bị cắt ghép cứng nhắc, cả tòa nhà không hề có quá trình phục hồi mà lập tức trở về dáng vẻ ban đầu khi chúng ta mới tới.
Đây là hiện tượng dị thường do cơ điểm thời không gây ra, không gian nơi tòa nhà này tọa lạc chỉ là một hình chiếu, vì vậy nó không có dòng thời gian hoàn chỉnh, thời gian thuộc về tòa nhà này chỉ có 24 giờ mà thôi, khi 24 giờ trôi qua, tòa nhà sẽ khôi phục lại chu kỳ trước đó.
Chỉ là, tòa nhà hiện tại đã không còn bất kỳ u linh nào.
"Được rồi, anh phải làm sao để mang mọi người về đây?"
Nhìn hàng ngũ không-phải-nhân-loại trước mặt, ta đau đầu vô cùng.
Alaya thì không có gì phải lo, cô nàng có thể linh thể hóa, ẩn hình rồi trốn quanh chúng ta hoặc chui thẳng vào thế giới tinh thần của ta ngủ cũng được. Chỉ có Ding Dang và Anveena là hơi khó xử lý.
Các nàng đúng là cũng có thể linh thể hóa, hơn nữa về lý thuyết cũng có thể trốn vào thế giới tinh thần của ta, nhưng mà...
Người trước sức mạnh tinh thần quá mức khoa trương, tinh thần thể của một vị thần không phải thứ ta có thể chịu đựng, huống chi Ding Dang còn có thần cách, thứ đó chỉ cần dính một chút cũng đủ khiến bất kỳ sinh vật nào không có thần cách biến thành tro bụi, chuyện này không liên quan đến mạnh yếu, hoàn toàn do thuộc tính thần tính nghịch thiên gây ra.
Còn người sau... Khụ khụ, cảm giác bị ma nhập các cậu muốn thử chút không?
"Ding Dang có thể ở đây!" Ngay lúc chúng ta đau đầu, vật nhỏ vèo một cái chui tọt vào túi áo ta.
...Được rồi, dù sao ta cũng đã hoàn toàn vứt bỏ cái nhìn tôn kính về các vị thần rồi...
"Tôi ở trên người nó là được..."
Anveena có chút sợ hãi nói, đồng thời đưa tay chỉ về phía sau chúng ta.
Với thị lực siêu phàm săm soi kỹ càng, ta rốt cuộc phát hiện một con quạ đen đang đậu trên cây đại thụ sau lưng chúng ta, đôi mắt nhỏ vô tội chớp chớp nhìn cả bọn.
Cô tưởng mình là Medivh chắc!
Được rồi được rồi, đây cũng là ý tưởng không tồi, hầu gái u linh nhập vào quạ đen, đề tài này đủ thú vị, ít nhất còn đỡ hơn nữ thần trốn trong túi áo ta ăn kẹo.
Hả? Chờ chút! Ăn kẹo!!! Ăn kẹo trong túi áo ta?!
"Vật nhỏ! Em đi ra cho anh! Bộ quần áo này anh mới mua đấy!!!"
Trải qua một phen thám hiểm nhà ma "hàng thật giá thật", chúng ta rốt cuộc cũng trở về.
Chị biết được trải nghiệm của chúng ta, lập tức rất hối hận vì sao mình không đi theo, bất quá việc này chịu thôi, trên đời không có thuốc hối hận, cho dù là Nữ Hoàng Nguyền Rủa cũng có lúc phiền muộn.
Ding Dang trở về làm chị khá vui, vừa về tới cái khách sạn bị Lâm Tuyết bao trọn kia, chị liền muốn ôm Ding Dang hàn huyên tâm sự, nhưng kẻ sau tựa hồ hứng thú với thứ khác hơn, nhìn Ding Dang vè vè bay qua bay lại trong phòng nghiên cứu mấy món đồ dùng hàng ngày kỳ lạ trong mắt cô bé, chúng ta chỉ có thể luôn giữ tinh thần cảnh giác để đề phòng vật nhỏ hưng phấn quá độ này chui ra từ xó xỉnh nào đó đụng phải người lạ.
Một nhân vật khác làm chị thấy hứng thú, hay nói đúng hơn là thấy đồng cảm, tự nhiên là Anveena.
Lúc mới thấy chúng ta mang về một con quạ đen, chị giật mình, sau đó về phòng nhìn con quạ này biến thành một thiếu nữ xinh đẹp lại làm chị thét lên một tiếng.
Ta lần thứ hai cảm thán màn ra mắt kiểu Medivh của Anveena.
Rất nhanh, chị liền biết được tao ngộ bất hạnh của đối phương, đồng thời bày tỏ sự căm thù tận xương tủy với Quân Đoàn Thiên Tai. Anveena ngược lại biểu hiện rất bình tĩnh —— hoặc có thể nói thế giới mới lạ bên ngoài đã làm cô tạm thời quên đi bất hạnh của mình, bắt đầu như bé ngoan hiếu kỳ hỏi đông hỏi tây, những vật phẩm phi thường phổ thông với chúng ta lại là thứ thần kỳ với cô hầu gái u linh này, phỏng chừng trong một thời gian dài nữa, cô nàng còn khối thứ để chơi.
Tình cảnh như vậy làm chúng ta cũng thấy vui mừng đôi chút, xem ra bất hạnh của Anveena cuối cùng cũng kết thúc.
Mặt khác, ta đột nhiên phát hiện, có vẻ như nhà mình đã biến thành trung tâm tập kết sinh vật không bình thường...
"Thiên sứ, nữ thần," Sandola bẻ ngón tay đếm, "Siêu cấp dị năng giả, Hi Linh hoàng đế, u linh... Hơn nữa còn toàn là con gái..."
Đây đúng là một cái siêu cấp gia đình khủng bố a...
Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong