Chương 1371: Cuộc trao đổi thư từ hơi bị lúng túng
Vừa về đến nhà, ta liền bắt tay vào viết thư cho Phụ Thần —— đương nhiên, ta biết giữa Thần Giới và Thành Phố Bóng có phương thức liên lạc nhanh gọn hơn nhiều. Chỉ cần dùng Thần điện Đinh Đang (cũng chính là Đại sứ quán Thần Giới trú tại Đế quốc) làm trạm trung chuyển, gọi nội bộ số 100100 chuyển sang đài nhân công, nối kênh A nghe nhắc nhở thoại rồi bấm phím 2 là có thể liên hệ trực tiếp với Phụ Thần: Nếu như ông ấy vừa khéo đang ở nhà. Tuy nhiên, nếu không phải tình huống khẩn cấp, kỳ thật chúng ta thích viết thư tay cho nhau hơn. Đây vốn là thói quen của Phụ Thần ngay từ đầu, ông ấy thường xuyên nhờ Bingtis mang hộ cho ta một hai mảnh giấy xé từ vở bài tập của Cynthia hoặc Gia Kỳ, dùng để truyền tin chào hỏi, sau đó ta liền bị ông ấy lây luôn cái tật này. . .
Dù sao mình cũng phải vài ngày sau mới xuất phát, thế thì cứ viết một bức thư đi.
Tiểu Phao Phao đang làm bài tập trên bàn trà bên cạnh: Con bé bây giờ dù sao cũng là học viên đang theo học tại Học viện Quân sự Đế quốc, mặc dù cứ thoắt ẩn thoắt hiện chạy loạn khắp các khối lớp, nhưng con bé vẫn học được vài thứ, ví dụ như tan học về nhà phải làm bài tập, cùng với việc khắc hơn 20,000 chữ "Sớm" lên tường ngoài tòa nhà giảng đường cấp mầm non —— được rồi, tiểu nha đầu này có vẻ hiểu lầm chuyện đi học rồi, nhưng ít nhất khoản "Làm bài tập" này con bé nhớ không lầm. Nhìn cảnh bảo bối khuê nữ nằm bò ra bàn trà dụng công khiến ta nhìn mà lòng đầy an ủi, đây đại khái chính là khoảnh khắc thành tựu nhất của một người làm cha đi. Tiểu Phao Phao dùng tư thế cầm bút không chuẩn lắm, miệng lẩm bẩm gì đó rồi tô tô vẽ vẽ, ta nhịn không được ghé lại gần muốn xem con bé đang viết gì, kết quả nhìn thoáng qua suýt chút nữa cảm động phát khóc: Nửa trang trước vở bài tập vẽ đầy rùa con, nửa trang sau là bản thiết kế tháp pháo hỏa lực.
Điều này quả thực quá giống với vở bài tập hồi ta còn học tiểu học, chỉ có điều năm đó nửa trang trước ta vẽ rùa con, nửa trang sau ta vẽ rùa lớn. . . Nhìn từ điểm này, Tiểu Phao Phao chăm chỉ hiếu học hơn bố nó nhiều, vở bài tập của con cháu hoàng thất Đế quốc đúng là năng lượng cao thật.
Rốt cuộc là tên khốn kiếp nào dạy Tiểu Phao Phao vẽ con rùa hả!
"Oa a" Tiểu Phao Phao chú ý tới ánh sáng phía trên bị che khuất, ngẩng đầu phát hiện ta đang nhìn con bé, lập tức vui vẻ trở lại, reo lên rồi giơ cuốn vở bài tập lên trước mặt ta, "Ba ba! Nhìn nè!"
"À à," ta xoa đầu cô con gái nhỏ, "Ba xé trang giấy gửi cho bác Tinh Thần của con nhé?"
Tiểu nha đầu vui vẻ gật đầu, thế là ta cẩn thận từng li từng tí xé một tờ giấy có vẽ hình rùa con ở phía trước (đảm bảo không xé rách phần bài tập chính đính của con bé —— mặc dù ta rất nghi ngờ liệu có giáo viên nào kiểm tra được bản vẽ của nó không), lật ra mặt sau nâng bút viết xong rồi ngẩng đầu, thuận tay vo tròn tờ giấy viết thư bình thường viết nháp trước đó ném sang một bên: Mình vẫn là nên đồng bộ với người anh cả kia thì hơn, dùng giấy làm bài tập của con gái rượu làm giấy viết thư hình như mang lại một cảm giác thành tựu đặc biệt nào đó.
"Gửi người bạn Tinh Thần của tôi: Nhiều ngày không gặp rất là nhớ mong, nguyện ngày gần đây mọi sự an lành, Hư Không cách trở nhưng. . . Ta bịa không nổi nữa nên sau đây là chính văn: Qua mấy ngày nữa ta muốn đi sang chỗ ông một chuyến, Bingtis sử dụng thần thuật xảy ra sự cố, hiện tại đang cùng ta kẹt trong một trạng thái rất lúng túng, ta không hiểu nhiều về thần thuật, muốn nhờ ông giúp một tay xem sao. Mặt khác có một số chuyện liên quan đến Tiên tổ Hi Linh và thế giới Cố Hương, hy vọng Thần Tộc hỗ trợ điều tra, có thể sẽ phải dùng đến kho dữ liệu khổng lồ của các ông, nghe nói kho dữ liệu phải chuẩn bị từ sớm mới mở được, vì vậy gửi thư báo trước. . ."
"Ngoài ra đính kèm 01 bức họa của tiểu nữ Tiểu Phao Phao, mặc dù tiểu nha đầu này về mọi mặt đều có chút vấn đề nhận thức vi diệu dẫn đến việc một bé gái lại học được cách vẽ rùa con lên vở bài tập, nhưng tranh nó vẽ rất có phong thái của ta năm xưa, vì vậy gửi kèm, để bạn cùng vui."
"P.S: Vẽ ở mặt kia, mấy cái bánh nướng mọc ra chân với đầu ấy chính là rùa."
Cuối cùng đề ngày tháng lạc khoản, thỏa mãn ngắm nhìn nét chữ cuồng thảo của mình, ngoại trừ tên họ viết còn ra dáng một chút thì toàn bộ phần còn lại cơ bản giống hệt mã hóa, ta vừa phun tào vừa nghĩ chữ nghĩa của mình có lẽ nên luyện lại thật. . .
"Bingtis! Giúp ta đi Thần Giới đưa cái tin ——" Ta theo thói quen hướng về phía tầng hai gào lên một câu, sau đó mới phản ứng lại là nữ lưu manh kia hiện tại đang kẹt chung một chỗ với mình, trong đầu cũng liền vang lên giọng nói bực bội của chị Băng: "Gào cái gì mà gào, thiếp thân đang ở đây này!"
Mình đây là quen miệng rồi, bởi vì bình thường vẫn luôn là Bingtis phụ trách chạy đi chạy lại giữa Thần Giới và thủ phủ Đế quốc, truyền tin tức, mang ít đặc sản hoặc đem hộ chút quà cáp riêng tư cho lãnh đạo hai bên —— ví dụ như mấy hộp bánh hẹ gửi cho Phụ Thần mà lần nào cũng bị cô nàng ăn vụng mất giữa đường. Từ bao giờ mà nữ lưu manh kia liền thành tín sứ giữa Thần Tộc và Đế quốc thế nhỉ, ta nghĩ vậy mới phát hiện, mình có rất nhiều việc đều luôn để Bingtis chạy ngược chạy xuôi, không đơn thuần là giao lưu với Thần Giới, còn có thi thoảng lúc thiếu nhân thủ thì để cô nàng chạy khắp Hư Không đi cứu viện, những chuyện ta nghĩ mãi không thông cũng không chỉ một lần bị nữ lưu manh có sự từng trải hù chết người này thuyết giáo, mỗi người trong nhà gặp vấn đề nhân sinh cũng đều quen tìm Bingtis thương lượng: Mặc dù cách giải quyết của cô nàng luôn vô cùng thô bạo, nhưng những lời thuyết giáo 'lời thô ý không thô' đó trước giờ đều rất hữu hiệu.
Mặc dù Bingtis luôn tạo cho người ta ấn tượng chơi bời lêu lổng, nhưng bây giờ nàng thật sự triệt để biến thành một "kẻ rảnh rỗi" bị kẹt lại, ta mới từ từ nhớ tới những việc nàng làm ngày thường, chỉ là cái tên tùy tiện này quá không biết hiển lộ hành động của mình, tất cả mọi người đều coi việc nàng bôn ba khắp nơi là chuyện đương nhiên, ít nhất ta chính là như vậy.
Hiện tại, ngay cả việc gửi một bức thư cho Thần Giới ta cũng phải lâm thời tìm người khác.
"Ngươi nghĩ cái gì đấy?" Bingtis phát hiện ta ngẩn ra nửa ngày, rốt cục nhịn không được kêu lên, "Để Lâm đưa tin đi! Con bé đó vốn dĩ là đứa chạy nhanh nhất trong tiểu đội Đinh Đang, ngươi để nó đi là được —— thiếp thân không cử động được là ngươi liền không nhớ ra người khác đúng không?"
"À à, cô cũng không phải không biết ta đầu óc chậm chạp," ta tranh thủ thời gian hoàn hồn gật gật đầu, rướn cổ họng gầm lên một tiếng, "Lâm!"
Từ trong sân truyền đến tiếng đáp lại không rõ lắm của thiếu nữ Long Thần, sau đó chỉ nghe phía đại môn vang lên một tiếng động lớn, Lâm liền cùng một trận lốc xoáy nhỏ màu vàng hùng hùng hổ hổ xuất hiện trước mặt ta. Trời lạnh như thế này mà cô nàng vẫn bộ đồ mát mẻ kia, áo thun ngắn, váy da ngắn, thậm chí chân còn đi xăng-đan dây buộc, xem ra đã đến lúc nhắc nhở con rồng ngốc này chú ý thay đổi thời tiết một chút, cô nàng có lạnh hay không chỉ là phụ, lỡ như dắt cổ đi ra ngoài có người gọi điện báo cảnh sát nói ta bắt nạt thiếu nữ vị thành niên thiểu năng trí tuệ thì làm sao bây giờ? Lâm cái đầu óc này cứ cách ba bữa lại quên bật ngụy trang. . .
Thiếu nữ Long Thần tay phải cầm một cái kéo làm vườn to đùng, xem ra vừa rồi đang giúp Anveena tỉa bụi hoa, tay trái nắm cái cổng lớn nhà chúng ta, kéo tới. . . Xem ra cửa nhà lại phải thay rồi.
"Đem cái này đưa sang Thần Giới đi," ta cầm bức "thư" trong tay đưa tới, nhìn thấy thiếu nữ Long Thần giật tung cả cánh cổng lớn cảm giác có chút không ổn, thế là lục lọi trong không gian tùy thân một hồi, đem thư cùng mấy món điểm tâm nhỏ gửi cho Tinh Thần đặt vào một cái hộp nhỏ bằng tinh kim thạch, hộp nhỏ đặt vào va li mật mã, va li mật mã đặt vào két sắt quân dụng, bên ngoài két sắt quân dụng còn bọc thêm một tầng giáp nạp năng lượng, vẻ mặt trịnh trọng đẩy cái rương đã cao bằng một người, có thể chịu được tận thế này đến trước mặt thiếu nữ quái lực, "Cái kia, Long muội muội à, ngàn vạn lần phải cầm nhẹ để nhẹ, cái này Phụ Thần thân khải. . ."
Lâm vốn dĩ gan đã nhỏ, lần này trực tiếp bị đống rương bảo hiểm to đùng cùng bốn chữ "Phụ Thần thân khải" dọa sợ, cô nàng ném cái kéo làm vườn cùng cửa lớn nhà ta sang một bên, cơ hồ là há miệng run rẩy đem cái rương ta đẩy qua thu vào không gian tùy thân của mình, lúc ngẩng đầu lên trên mặt mang theo biểu cảm thấy chết không sờn, chỉ sợ nha đầu này đang ôm tâm thái xông vào Cổng Thần Uyên đi đưa bức thư này mất: Nhìn ánh mắt kia kìa, năm đó Thiển Thiển ném vỡ kính cửa sổ chủ nhiệm, ta chủ động đi phòng giáo vụ gánh tội thay chính là ánh mắt này.
"Ách, đừng căng thẳng, ta chính là sợ lực tay cô quá lớn làm hỏng thư và điểm tâm thôi," ta cảm thấy cần thiết phải để muội tử Long Thần gan thỏ đế này thư giãn một tí, thế là vừa nói vừa từ không gian tùy thân lôi ra một túi bánh nướng xốp nhỏ Anveena nướng đưa qua, "Cái này cho cô ăn đường, đi sớm về sớm."
Thiếu nữ Long Thần vui vẻ gật đầu, quay đầu mở cổng truyền tống thông hướng đại thần điện Thế Giới Thụ rồi đi luôn: Một bao điểm tâm có thể mua chuộc thành dạng này, bình thường bị người ta bắt nạt chắc cũng chẳng thiệt thòi chút nào.
Bingtis đứng ngoài quan sát toàn bộ quá trình, lúc này nhịn không được kêu la: "Đệch! Còn có thể bất công hơn chút nữa không hả! Bình thường thiếp thân thay ngươi chạy nhiều chuyến như vậy, ngươi đều chưa từng cho lương khô đi đường, làm sao con rồng làm việc mơ mơ hồ hồ này lại có điểm tâm ăn chứ! Ngươi là cứ hễ nhìn thấy mấy cô nàng tính tình mềm yếu biết bán manh là liền muốn sủng đúng không?"
Ta hắc hắc cười gượng trong kết nối tinh thần: "Tự cô nói xem bình thường cô ăn ở dọc đường còn thiếu à? Ta nhờ cô mang hộ cho Phụ Thần chai xì dầu cô đều có thể uống trộm nửa chai nếm thử mặn nhạt —— cô với Sandra thật không hổ là từ mấy chục triệu năm trước đã chơi chung một chỗ."
Sau đó Bingtis liền im bặt.
"Lần này đi Thần Giới có phải mang theo ai không?" Chị Cả nhìn ta đã bận rộn xong, thuận tay đưa qua một quả cam đã bóc vỏ, vừa nhẹ nhàng hỏi, "Đại khái đi bao lâu?"
"Em đi một mình. . . Mang theo Bingtis là được, coi như đi du lịch, " ta đút cho Tiểu Phao Phao một múi quýt, nhìn tiểu nha đầu giống hệt con sóc con ôm quả thông chóp chép mút nước trái cây, vừa thuận miệng nói, "Chắc là ở bên kia tầm ba năm ngày thôi, xem bọn họ có thể từ những kho dữ liệu thượng cổ kia tìm được thứ gì, niên đại của người Hi Linh à. . . Đối với Thần Tộc mà nói đều đã đạt đến viễn cổ, muốn tìm tư liệu chỉ sợ phải phiền phức một hồi. Tiện thể còn muốn giải quyết vấn đề của Bingtis. . ."
Đi Thần Giới phải giải quyết cũng chỉ có hai việc này, nghĩ như vậy, chuyến đi mình sắp đối mặt cũng coi như là một hành trình nhẹ nhàng.
"Đúng rồi, nhắc nhở ngươi một chút, lúc đi nhớ mang theo thân thể thiếp thân," Bingtis đột nhiên lên tiếng trong đầu ta, "Thần thuật mất khống chế không nhất định hoàn toàn là vấn đề linh hồn, tốt nhất mang theo thân thể."
Ta ngẩng đầu, nhìn sang phía đối diện bàn trà thật dài, thân thể Bingtis đang ngồi đoan trang ở đó, mặt không cảm xúc, hai mắt khép hờ, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, mái tóc bạc dài đến mắt cá chân xõa tung sau lưng, phảng phất một dòng thác bạc, ánh nắng mùa đông rơi trên người nàng, cũng không biết có phải thánh quang trong cơ thể nữ thần sinh ra cộng hưởng hay không, khiến quanh người nàng đều lượn lờ một tầng vầng sáng như có như không. Đây là bản Bingtis trầm tĩnh, xinh đẹp như búp bê, lại không có chút sinh khí nào.
Cỗ thân thể này vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt xung quanh, cũng có thể hơi đưa ra phản ứng, thế là nàng theo ánh mắt của ta khẽ ngẩng đầu lên, chỉ ngây ngốc nhìn về phía bên này.
"Thế nào, thiếp thân rất xinh đẹp đúng không?" Linh hồn Bingtis trong đầu ta dõng dạc bắt đầu, "Ối mẹ ơi, hóa ra từ góc độ này nhìn sang mình lại xinh đẹp như thế a, thiếp thân còn tưởng rằng mình thật sự một điểm nữ tính cũng không có chứ —— nói thật ngươi có phải hay không bị mê hoặc rồi? Có phải bị mê rồi không. . ."
Ta không nói một lời lôi ra một tấm bạt che hàng cỡ lớn, đi tới trùm Bingtis (thân thể) lại từ đầu đến chân.
"Ái chà, ngươi làm gì thế!"
"Chướng mắt, che lại chắn sáng."
Hành động của Lâm rất hiệu quả, chiều hôm đó cô nàng liền từ Thần Giới trở về, còn mang về không ít quà cáp: Đều là Phụ Thần nhờ mang tới, bao gồm đồ ăn vặt đặc sản Thần Giới cùng một số đồ chơi nhỏ kỳ kỳ quái quái khác, liếc qua là biết gửi cho đám nhóc con bên này của ta. Cô nàng còn mang theo thư hồi âm của Phụ Thần, ta vừa nhét vào miệng viên kẹo mật đặc chế sản xuất từ điện Nữ thần Sinh Mệnh, vừa mở tờ giấy viết thư vẽ hình ngôi sao nhỏ và ô vuông ra: Thứ này tuyệt đối cũng là Phụ Thần xé từ vở bài tập của con gái ông ấy xuống, hai anh em chúng ta ở phương diện này đã hoàn toàn hợp phách.
"Bạn Trần Tuấn thân mến, tranh gửi đến đã nhận được, rất sáng tạo, nhưng chú giải phía sau bức họa không hiểu là có ý gì. . ."
Ta: ". . ."
Bingtis trong nháy mắt cười điên cuồng trong đầu ta: "Phụt ha ha ha! Ngươi nhìn lại chữ viết xấu như chó gặm của ngươi đi! Phụ Thần vốn đã mắt kém. . ."
Ta cúi đầu xuống, vùi đầu thật sâu vào đũng quần, chữ viết xấu thì làm sao, chỉ có mỗi tên mình và hai chữ "Đã duyệt" viết ra dáng thì làm sao, ngươi biết Picasso không, ngươi biết Van Gogh không, ngươi biết Malevich không? —— Được rồi, thứ do ta viết ra có thể còn khó hiểu hơn tranh của bọn họ vẽ một chút, nhưng ta cảm thấy nguyên nhân quan trọng hơn là Phụ Thần mắt kém. . .
"Cái kia. . ." Lâm cẩn thận từng li từng tí nhìn ta, bộ dạng sợ mình làm sai gì đó dẫn đến việc "cha" cúi đầu ủ rũ, ta hữu khí vô lực phất tay với cô nàng, nhờ Chị Cả viết một bức thư mới, để thiếu nữ Long Thần chạy thêm một chuyến: Thật sự là vất vả cho muội tử thật thà này.
Sau khi Lâm rời đi, ta lên tầng hai tìm Sandra đang thẩm duyệt công văn trong phòng, liên quan tới chuyện Tiên tổ, đã đến lúc bàn bạc nghiêm túc với nàng.
Phòng của Sandra bị chính nàng cải tạo giống hệt trung tâm chỉ huy tinh hạm, bốn phía trên tường đều là các loại thiết bị đầu cuối cùng thiết bị hình chiếu, lúc ta bước vào, nàng đang bị vây quanh bởi một đống hình ảnh 3D hỗn loạn khiến người ta hoa mắt, đó đều là các bản kế hoạch cần Hoàng đế đích thân thẩm duyệt hoặc tài liệu nghiên cứu mới được tải lên từ bên dưới, ta còn nhìn thấy bản thiết kế tàu lặn Thâm Uyên đời sau cùng một chiếc chiến hạm thân đôi hình thù cổ quái: Đây hẳn là đồ vật Tavel đệ trình lên.
Sandra ngẩng đầu nhìn thấy là ta, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ: "A Tuấn anh đến rồi à, lại xem cái này —— Tavel đã kết hợp máy phát phá giải cỡ nhỏ và nền tảng vũ khí lại, phi thuyền mới đại khái là như thế này. . ."
Nàng chỉ vào chiếc phi thuyền thân đôi hình thù cổ quái kia vui vẻ nói, hóa ra đó chính là kiểu mẫu chiến hạm mới chuyên thiết kế cho máy phát phá giải cỡ nhỏ (Sáng Thế Kỷ) mà Tavel từng nói, ta nhìn thấy bản concept phi thuyền lập tức cảm động hết sức: Tavel rốt cuộc cũng nghe theo đề nghị của ta, không thiết kế ra phi thuyền trông như một cái quan tài nữa, nó trông giống như hai cái quan tài. . .
"Ách. . ." Ta cố gắng dời mắt khỏi hai cái quan tài xếp song song kia, thầm nghĩ Tavel đời này đại khái là không đổi được thẩm mỹ quan của nàng ta rồi, mình đừng có cố đấm ăn xôi ở phương diện này nữa, "Chuyện phi thuyền để sau hãy nói, hôm nay anh chủ yếu muốn nói chuyện với em về các vị lão tổ tông, sáng nay anh đã gặp Anseth, còn có những vị tiên tổ khác vừa mới hoàn thành phục sinh. . ."
Ta nói ròng rã ba mươi phút, đem những gì mình nhìn thấy buổi sáng cùng những suy nghĩ trước đó của mình trút ra một lèo, ta biết thái độ của Sandra đối với Tiên tổ và những quyết định nàng đưa ra trước đó đều xuất phát từ ý tốt, hơn nữa dưới góc nhìn của Sứ Đồ Hi Linh, những điều này đều "không có vấn đề gì", nhưng bởi vì cái gọi là người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo cộng thêm quan tâm sẽ bị loạn, cho dù là Nữ đế cơ trí kín đáo, cũng có lúc cân nhắc không chu toàn, cho nên ta phải nhắc nhở toàn bộ một lần cho đúng chỗ, để nàng nhận thức được lão tổ tông trừ việc là người sáng tạo ra, còn là một đám phàm nhân có thể xác và tinh thần đều rất yếu đuối mới được.
Sandra từ đầu đến cuối đều không xen vào, chỉ mang vẻ suy tư lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, chờ ta nói xong toàn bộ nàng đứng dậy rót nước cho ta, lúc này mới lên tiếng: "Hóa ra. . . Là như thế à."
"Anh còn tưởng em sẽ tự mình nghĩ ra mấy cái này chứ, " ta nhận lấy cốc nước uống một hơi hết hơn nửa, "Bingtis lúc trước nói không sai, phục sinh tiên tổ là một hành động rất lỗ mãng, đối với một tộc đàn đã diệt tuyệt, phục sinh trong đó số ít mấy người, việc này đối với họ mà nói kỳ thật rất dễ biến thành một loại tra tấn. Sứ đồ tuy nói là người thừa kế của văn minh Hi Linh, nhưng bây giờ em nhìn xem, trừ tầng quan hệ kế thừa kia, giữa Sứ đồ và người Hi Linh còn có điểm chung nào của 'đồng bào' không?"
Sandra tắt một đống hình chiếu trong phòng đi, bốn phía lập tức thoáng đãng hẳn, nàng ngồi lại bên bàn làm việc, khẽ thở dài: "A Tuấn, thực ra em đều biết, em cũng từng tưởng tượng, nếu mình bị đông kết một ngàn tỷ năm, sau đó tỉnh lại trong một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ giữa một đám sinh mệnh xa lạ, như vậy quãng đời còn lại sẽ như thế nào. . . Chỉ là em không nghĩ nhiều như anh, hơn nữa cũng không có cách nào thật sự đồng cảm với loại vận mệnh đó. . . Xin lỗi, là em cân nhắc không chu toàn."
Ta rất kinh ngạc, bởi vì ta vốn tưởng rằng phải tốn công phu rất lớn mới có thể thay đổi chủ ý của nàng: Nữ vương bệ hạ quyết đoán luôn luôn như thép nguội không thể phá vỡ, kết quả không nghĩ tới nàng dễ dàng gật đầu như vậy, em nói xem hai giờ chuẩn bị tâm lý của anh trước đó thì làm thế nào. . .
"Ách, " ta gãi gãi tóc, "Hiện tại anh đã để các lão tổ tông chỉnh lý nhật ký hành trình năm đó, mặt khác anh dự định nới lỏng hạn chế đi lại đối với họ, nếu có Hoàng gia vệ binh đi cùng, họ muốn đi dạo quanh Thành Phố Bóng chắc cũng không có vấn đề gì, em thấy thế nào."
"Nghe anh hết, " Sandra thở hắt ra, dùng sức phất tay, "Việc phương diện này em sẽ không quản nhiều nữa, anh nói đúng, em luôn lấy tiêu chuẩn của Sứ đồ, thậm chí cao hơn để đo lường Tiên tổ, đối với họ ngược lại là một loại tra tấn."
". . . Em sẽ không phải bị đả kích đến mức tự kỷ đấy chứ." Ta kìm lòng không được tiến lên nhéo má Sandra.
"Mới không có đâu!" Sandra dùng sức đẩy móng vuốt của ta da, "Chỉ là anh nói rất đúng, cho nên em phải nghe theo. Bạn đời không phải chính là ý nghĩa này sao, đôi bên cùng ủng hộ, tương hỗ chỉ ra chỗ sai, anh là một nửa kia của em, em là của anh. . . Ách. . ."
Nói đến đây, Sandra khựng lại: "Ừm, em là một phần mấy của anh. . ."
Ta: ". . . Loại thời điểm này em đừng có nghiêm túc tính toán!"
"Mẹ kiếp, kẹt ở chỗ này áp lực lớn thật đấy, " Giọng Bingtis đột nhiên chen ngang vào, "Hai người các ngươi chú ý chút, chỗ này còn có cái bóng đèn bị động đang ở đây này."
Ta suýt quên mất nữ lưu manh này còn ở đây!
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa