Chương 1377: Cùng ở với nữ hán tử

Nơi này là nhà Bingtis, cung điện hắc diện thạch đã rời khỏi không gian hiện thực, hiện tại đang phiêu đãng trong dị giới vặn vẹo.

Bố mẹ Băng chuẩn bị tiệc gia đình phong phú, thứ nhất đón con gái về nhà, thứ hai hoan nghênh vị khách đến từ Hi Linh Đế Quốc. Mặc dù nghĩ như vậy rất thất lễ, nhưng ăn cơm ở nhà Bingtis không phải đối mặt với bánh hẹ và bánh cuốn trứng thật sự là quá tốt —— dĩ nhiên không phải nói bánh hẹ và bánh cuốn trứng không ngon, chỉ là các vị thử nghĩ xem, nếu như năm đó Đường Tam Tạng bôn ba muôn sông nghìn núi, trải qua tám mươi mốt kiếp nạn, cửu tử nhất sinh đến được Tây Thiên, sau đó Phật Tổ sai người mang cho ngài một cuốn "Phật pháp tốc thành nhập môn - Ấn loát bởi nhà xuất bản Đại Đường" giá bìa 5 văn tiền. . .

Các vị hẳn là lý giải được tâm tình của ta khi ăn cơm tại nhà Phụ Thần.

Bởi vì là tiệc gia đình, bên cạnh bàn cơm cũng không có người ngoài, trừ vợ chồng chú Couvain ra, cũng chỉ có ta và thân thể Bingtis bản ly hồn dự thính, nữ quản gia Mor lần này cũng không ở hiện trường hầu hạ, chỉ có hai nô bộc bóng tối phảng phất như đoàn sương mù túc trực bên cạnh châm trà rót nước chờ lệnh. Không khí này trên lý luận hẳn là phải phá lệ buông lỏng mới đúng, nhưng da gà và mồ hôi lạnh trên người ta lại sóng sau đè sóng trước liên tiếp liên miên bất tuyệt, không khí này đều sắp bắt đầu khiến người ta hoài niệm bánh hẹ của Phụ Thần rồi. Ta xúc một thìa đậu hạt trông như bắp ngô cho vào miệng, nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía đầu nguồn của bầu không khí quỷ dị này: Chú Couvain và dì Ashley quả nhiên vẫn dùng ánh mắt sáng rực nhìn về bên này.

Hai người từ lúc bắt đầu ăn cơm đến giờ đã nhìn chằm chằm gần mười phút rồi đi, mẹ Băng còn đỡ một chút, tối thiểu lúc cúi đầu ăn cơm người ta phải giữ gìn dáng vẻ thục nữ, bố Băng liền tương đối kỳ hoa, thật giống như bây giờ, chú Couvain duy trì tư thế tròng mắt nhìn không chớp mắt về phía trước mà ở đó ăn cơm, hoàn toàn dựa vào sờ soạng gắp đồ ăn trên bàn bỏ vào miệng, trên mặt từ đầu đến cuối mang theo nụ cười quỷ dị, nói thế này đi cho dễ hiểu: Phần mũi trở lên của ông ấy đã ngưng kết thành một khối với không gian xung quanh. Cái bộ dáng ông chú soái ca quý tộc khí chất tốt đẹp như thế sửng sốt bị làm cho giống hệt lão niên si ngốc thời kỳ cuối, ta cũng hoài nghi hiện tại rút cái ghế của ổng đi ổng vẫn có thể lấy mặt mình làm điểm tựa cố định giữa không trung được. . .

"Cái kia. . ." Ta bị chú Couvain nhìn chằm chặp đến rùng mình, ngay cả bản thân Bingtis đang kẹt trong cơ thể ta cũng bị bố mẹ mình nhìn thấu tim gan không dám thở mạnh (kẻ sau nhìn cùng một góc nhìn với ta), rốt cục nhịn không được mở miệng.

"Cậu nói đi cậu nói đi ——" Chú Couvain duy trì trạng thái ngưng kết nửa khuôn mặt trên, mỉm cười nhìn qua bằng nửa khuôn mặt dưới, ngữ khí gọi là một cái thân thiết, "A, đồ ăn còn hài lòng chứ, Ashley tự tay làm đấy, tay nghề của bà ấy khá lắm, năm đó ta theo đuổi bà ấy có một mục đích chủ yếu chính là sau này khỏi phải tự mình nấu cơm. . ."

Mẹ Băng mặt mỉm cười cố gắng duy trì sự thận trọng của Nữ thần Hắc Ám cao giai, một bên cắm dao ăn vào cánh tay bố Băng: Kẻ sau hoàn toàn coi như không có cảm giác. Ách, hắn giống như thật liền không có cảm giác. . .

"Đồ ăn rất ngon ạ, " ta cảm thấy khuôn mặt mình cứng đờ như trát ba lớp bột hồ lại hong khô ba ngày, cười lên đều có cảm giác rơi từng mảng, "Hai người cứ nhìn cháu mãi. . . Là có chuyện gì thế ạ?"

"Không có việc gì không có việc gì, ta quen thói này ấy mà." Bố Băng vui tươi hớn hở cười, hoàn toàn không để ý trên cánh tay còn đang cắm con dao ăn, Ashley ngây người nhìn con dao mình cắm trên tay chồng, cũng không biết nghĩ cái gì liền thuận tay rút phập nó ra, ta thậm chí nghe thấy tiếng phụt. . .

Đinh công mạnh, ăn cơm nhà Bingtis hóa ra áp lực lớn thế này, đây là một đôi cha mẹ thần kỳ gì vậy a, lần trước đến còn chưa nghiêm trọng như vậy —— đối với chuyện này ta chỉ có thể giải thích là do chị Băng mấy chục triệu năm không kiếm được đối tượng, nàng đã sắp khiến cha mẹ mình sầu ra bệnh tâm thần rồi, hiện tại chỉ cần xung quanh Bingtis bán kính mười mét xuất hiện bất kỳ một sinh vật giống đực nào, đều có thể bị hai phụ huynh coi là con rể, giống như ta đây thì khẳng định càng là mục tiêu nguy cơ cao.

Nhưng hai vị này sầu cũng không có cách nào a —— ta quay đầu nhìn Bingtis (thân thể) ngồi cạnh mình, kẻ sau cũng dùng tư thế mắt cá chết quay đầu nhìn ta một chút, đương nhiên, động tác này là do phản xạ có điều kiện. Liền vị đại tỷ đầu cấp tông sư này, bình thường cơ hồ là một bản Hán hóa (đàn ông hóa) hoàn toàn, uống rượu đánh bài đánh nhau ẩu đả, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha gặm bánh nướng xem quyền anh, cầm chai rượu ngồi xổm vệ đường huýt sáo trêu gái —— chuyện gì nàng cũng làm, cảm giác của ta khi ở cùng nàng từ đầu tới đuôi đều là hai thằng anh em tốt. Người ta nói phụ nữ làm bằng nước, đàn ông làm bằng bùn, nữ hán tử làm bằng xi măng, Bingtis dạng này ta cũng hoài nghi là hợp kim titan trộn đá hoa cương làm thành, người ở chung với nàng trên ba ngày tuyệt đối không thể nào nảy sinh ảo giác yêu đương với vị đại tỷ đầu này: Bố mẹ Băng à hai người thực tế nghĩ quá nhiều rồi. . .

Nhưng lời này khẳng định không thể nói thẳng, nói thẳng ra có hai kết quả: Bố mẹ Băng chịu đả kích to lớn nhìn thấu hồng trần và nhân sinh từ đây bước lên con đường không lối về sa đọa thành Tà Thần, hoặc là Bingtis thẹn quá hoá giận hát bài "Chinh Phục" ngũ âm không hoàn chỉnh trong đầu ta, cái nào ta cũng chịu không nổi.

Thế là ta chỉ có thể cười xấu hổ cười, cúi đầu ăn cơm, đồng thời trong lòng cũng nhịn không được bắt đầu suy nghĩ chuyện này: Tựa hồ không chỉ một người hoài nghi ta và Bingtis là quan hệ tình lữ, bố mẹ Băng không nói làm gì, Phụ Thần cũng thỉnh thoảng lấy đây là chủ đề trêu chọc, ngay cả Ngươi Sâm cũng thường xuyên cả gan chúc mừng đại tỷ đầu lấy chồng có hi vọng —— mỗi lần đều bị một cục gạch quất bay, Sandra cũng dăm bữa nửa tháng nhắc tới Bingtis "Có chủ rồi mà anh cũng đụng", tựa hồ trừ hai người trong cuộc là ta và Bingtis không cảm giác, người chung quanh đều nhận định việc này như ván đóng thuyền.

Cảnh tượng ta và nữ lưu manh này ở cùng một chỗ đánh bài dán giấy lên mặt thật sự rất giống tình lữ sao?

Suy nghĩ lung tung mấy giây như thế, ta cảm thấy vấn đề này chỉ sợ phải nâng lên độ cao thế giới quan, lấy tính cách riêng phần mình của ta và Bingtis, xoắn xuýt vấn đề này thì không phù hợp thói quen của chúng ta —— thế là mặc xác nó, dù sao chọn được hình thức ở chung thích hợp nhất với chúng ta là được, làm anh em tốt cũng không có gì không ổn. Ta còn nhớ mình là chậu đã có hoa, trước hết để ý tốt mấy bà cô Sandra kia đi.

Nghĩ như vậy, ta tiếp tục làm nhiệm vụ thứ hai của mình ngoài ăn cơm: Chọn món ăn Bingtis chỉ định trên bàn, đưa tới miệng bà chị ngự tỷ mắt cá chết bên cạnh: "Há mồm, cắn, ăn từ từ, nhai kỹ hẵng nuốt. Há mồm! Đây là cái nĩa!"

Bố mẹ Băng tiếp tục nhìn chằm chằm bên này với ánh mắt nhiệt độ sáu dấu cộng, bất quá bây giờ ta đã có thể làm được tâm như nước lặng không chút gợn sóng, coi như bàn đối diện đang ngồi hai tượng sáp. Thân thể Bingtis vô thức ăn đồ ăn, ăn xong còn liếm môi, ánh mắt tiếp tục nhìn về phía cái bàn: Đây là còn chưa no. Ta nhịn không được nhớ tới năm đó chăm sóc Tiểu Phao Phao, tiểu nha đầu kia cũng giống như vậy, chỉ cần chưa ăn no liền sẽ nhìn chằm chằm vào cái bàn, cũng không nói chuyện (nói chuyện cũng không ai nghe hiểu), thẳng đến khi có người tiếp tục đút mới thôi, mình đây là coi đường đường Băng Tỷ như em bé mà chăm sóc a, nghĩ đến đây khóe miệng ta liền không kìm được nhếch lên.

"Ngươi cười cái gì?" Linh hồn Bingtis có chút không vui, nàng dùng thị giác giống ta nhìn thế giới, đại khái cũng cảm thấy bộ dáng (thân thể) mình hiện tại có chút ngốc nghếch, cho là ta đang chê cười nàng.

Ta một bên bón cơm cho Bingtis một bên giúp nàng lau mặt: "Không có gì —— nói đi cũng phải nói lại, cho cô ăn thế này có ý nghĩa gì a? Bản thể cô ở chỗ ta kẹp đây này, lại nếm không ra hương vị, thân thể cô cũng không sợ chết đói."

"Thiếp thân mưu cầu sự cân bằng tâm lý thôi, ngươi coi chừng a, " Linh hồn Bingtis đại đại liệt liệt nói, ta có thể tưởng tượng ra bộ dáng giương nanh múa vuốt của nàng, "Giữa bàn, đĩa thịt nướng đó, sau đó đối diện bàn, đĩa đồ nguội màu xanh kia, sau đó là cái trong tay bố ta. . ."

Ta cảm thấy mình không lâu nữa liền có thể hoàn toàn hiểu rõ thực đơn của nữ lưu manh này.

Ta đỉnh lấy áp lực ánh mắt của cha mẹ Bingtis cuối cùng cũng ăn xong cơm, sau bữa tối dự định đi chung quanh một chút: Đã không phải là lần đầu tiên tới nhà chị Băng, mình ở nơi này cũng coi như khách quen, đi lại bốn phía cũng sẽ không lạc đường như lần đầu tiên tới. Bất quá ta vừa đứng lên còn chưa kịp mở miệng, chú Couvain đã nói trước một bước: "Trần, cậu mấy ngày nay muốn chăm sóc con nhóc nhà ta đúng không?"

Ta nhìn bố Băng với ánh mắt cảnh giác, sợ câu tiếp theo của hắn chính là: Các con nghĩ kỹ đặt tên con là gì chưa —— tình huống tương tự không phải không có khả năng xảy ra. Bất quá thấy đối phương cũng không có nói tiếp câu đó, ta nhẹ gật đầu: "Vâng, lúc đến cháu xác thực đã hứa chăm sóc tốt thân thể Bingtis. Bất quá nàng hiện tại đã về nhà, cháu ở Thần Giới mấy ngày nay đại khái không có việc gì đi, nàng không ở nhà sao?"

"Bộ phận quan trọng nhất của nó ở trên người cậu, ở nhà thế nào được?" Couvain cười chỉ chỉ ta, ta nói chính là thân thể Bingtis, hắn nói lại là linh hồn, "Cho nên liền ủy thác cậu tiện thể trông nom thân thể nha đầu nhà ta luôn, dù sao đã mang theo linh hồn nó bên người, lại tùy thân thêm cái thân thể cũng không phiền phức."

Đây thật đúng là cha ruột của Băng Tỷ! Chú giao phó con gái mình cho một gã đàn ông giống như một điểm áp lực đều không có a, nhất là con gái chú hiện tại thân thể vẫn còn ở trạng thái tuyệt đối không đề phòng.

Bất quá lời này ta không dám nói ra, bởi vì Bingtis phát điên lên quả thực quá náo loạn: Ta bây giờ còn chưa cách xa nàng được một chút nào.

"Nhưng thật ra là chuyện như thế này, " Couvain nhìn hai nô bộc bóng tối thu dọn cái bàn, vừa phảng phất như mới nghĩ ra muốn giải thích một chút, "Chúng ta đã hỏi thăm Phụ Thần, Bingtis cần một đến hai tuần mới có thể giải thoát ra, mà độ khó dễ giải thoát có liên quan đến trình độ liên hệ giữa nàng cùng thân thể nguyên bản của mình. Cho nên hi vọng cậu bình thường có thể tận khả năng ở cùng một chỗ với thân thể con bé, để linh hồn nó nhanh chóng sinh ra cộng hưởng với thân thể. Kỳ thật về phương diện linh hồn học ta cũng có chút nghiên. . ."

Couvain còn chưa nói hết liền bị Bingtis thuận miệng cắt ngang: "Bố không phải là học sinh cá biệt sao?"

Bố Băng bị con gái mình làm nghẹn một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cái con ranh này. . . Bố mày tự học không được sao! Tóm lại hiện tại mày câm miệng —— vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng, kỳ thật ta đối với linh hồn học cũng có chút tạo nghệ, nghe đề nghị của ta chuẩn không sai, cậu cứ ở bên cạnh con nha đầu nhà ta nhiều vào, hai đứa rất nhanh liền có thể khôi phục bình thường."

Ta đặc biệt hoài nghi nhìn bố Băng, càng xem đối phương càng khẩn trương, đối phương càng khẩn trương ta liền càng nhịn không được nhìn chằm chằm, sau đó mắt thấy thái dương hắn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, ông cụ còn vỗ ngực với ta đâu: "Cậu nhìn ánh mắt trong suốt và biểu cảm chân thành của ta này. . ."

"Không có việc gì không có việc gì, giao cho cháu là được, " ta tranh thủ thời gian khoát tay, mặc kệ chú Couvain là thật sự muốn giúp con gái "quy vị" hay là vì tranh thủ thời gian chứng thực vấn đề con rể, yêu cầu này đều không phải chuyện gì to tát, bản thân lúc đến Thần Giới ta đã bàn với người nhà sẽ chăm sóc tốt Bingtis, "Ngài lau mồ hôi đi, chảy xuống cổ rồi kìa. . ."

Cuối cùng cũng rời xa được đôi cha mẹ như lang như hổ này, lúc rời đi phòng ăn ta cùng Bingtis sâu trong linh hồn đều nhịn không được thở dài một hơi, quay đầu xác nhận một chút, chị Băng mắt cá chết vẫn ngoan ngoãn đi theo sau lưng mình, ta quay đầu nhìn nàng thì nàng còn đặc biệt hợp tình hợp cảnh mà nấc một cái. . .

"Ngươi nói xem lúc cô yên tĩnh thế này chẳng phải cũng rất đẹp sao." Ta dẫn theo con Băng Tỷ ngốc manh hình người có chức năng tự động đi theo này đi dạo trên hành lang dài dằng dặc của cung điện hắc diện thạch, vừa đi vừa trò chuyện với linh hồn Bingtis trong đầu, cảm giác này thật kỳ diệu.

"Ngươi muốn ăn đòn à, thiếp thân lúc nào mà không đẹp —— ngươi đi chậm một chút, thân thể thiếp thân theo không kịp, phía trước rẽ trái, đi đến cuối hành lang nhỏ có cánh cửa nhỏ, vào đó xem một chút, " Bingtis lầm bầm, còn một bên theo ta tiến lên một bên chỉ đường lung tung, "Nói đi cũng phải nói lại, uy lực của bố mẹ ta ngươi kiến thức rồi đấy? Cho nên thiếp thân mới không dám ở nhà thời gian quá dài a, bọn họ chỉ thiếu nước trói thiếp thân ném vào hộp đi tặng từng nhà. . ."

Đại khái đứa con gái gấu nào bị cha mẹ ép cưới đều có phiền não giống nhau, Bingtis mất tích mấy mươi triệu năm sau khi về nhà bị tiếp tục ép cưới, trình độ phiền não khả năng gấp bội. Ta lại nghĩ tới chuyện mình suy nghĩ lung tung trước đó: "Bingtis, cô cảm thấy dáng vẻ chúng ta bình thường ở cùng một chỗ thật sự rất giống quan hệ yêu đương à?"

Trong đầu yên tĩnh trọn vẹn nửa phút, Bingtis mới trách trách hô hô kịp phản ứng: "Xì, vấn đề này của ngươi thật cao năng lượng, dọa người ta giật mình. . . Chờ chút, ngươi sẽ không. . . Sẽ không thật sự có chút. . . Thiếp thân chỉ là giả thiết, giả thiết chỉ có như vậy một chút xíu, như vậy một tí tẹo thích thiếp thân đấy chứ?"

"Ta cảm giác không phải, nhưng cô biết lòng người thứ này phức tạp nhất, " ta cũng không có ý định né tránh chủ đề phương diện này, dù sao đều đã nói đến nước này, "Ta cảm thấy ở cùng một chỗ với cô rất buông lỏng, nhưng càng giống là cảm giác ở cùng một chỗ với bạn xấu hơn. Nhưng bây giờ quay đầu ngẫm lại, ngươi nói xem loại trạng thái lẫn nhau quen thuộc sự tồn tại của đối phương này, có thể hay không cũng là một loại. . . 'sinh hoạt' ?"

Sở dĩ ta nghĩ như vậy, là đột nhiên nhớ tới lúc ở cùng một chỗ với Thiển Thiển, ta cùng Thiển Thiển từ cái tuổi mặc tã chơi với nhau đến lớn, mãi đến khi học tiểu học chúng ta đều không ý thức được giới tính đối phương không giống mình, nhưng chính là trong loại bầu không khí sinh hoạt này mà biến thành tình lữ. Điểm giống nhau lớn nhất giữa trạng thái này với ta và Bingtis chính là: Trong đại đa số tình huống ta cũng không ý thức được Băng ca là nữ. . .

Lần này Bingtis trầm mặc thời gian dài hơn, ta biết cái nữ lưu manh nhanh nhẹn dũng mãnh này kỳ thật trong xương tủy cũng có một mặt ngây thơ ngoài dự đoán —— mặc dù mặt ngây thơ này thường xuyên bị Sandra lấy nhược điểm "Chưa bao giờ kiếm được đối tượng cho nên ngay cả nắm tay người khác giới cũng không biết" ra đả kích, nhưng nàng đối mặt chủ đề phương diện này đúng là rất yếu. Nửa ngày sau, ta mới nghe được nàng yếu ớt hồi đáp: "Mẹ kiếp, xoắn xuýt. . . Hoàn toàn không có kinh nghiệm cho nên căn bản không biết cái gì gọi là yêu đương a! Ngươi có kinh nghiệm ngươi nói cho thiếp thân một chút xem?"

"Đây là thứ không thể giảng giải, " ta dở khóc dở cười, "Hơn nữa cô nhìn ta với nhóm Sandra có ai coi như yêu đương bình thường đâu?"

"A, ngươi không nói thiếp thân còn quên, " Bingtis đột nhiên yếu ớt nói, "Ngươi là chậu đã có hoa nha. . . Chúng ta thảo luận những này, ngươi không sợ sau khi trở về bị Sandra ăn sống à?"

Ta dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn mái vòm Gothic cao vút kia, thân thể Bingtis đi lên phía trước rất xa mới đột nhiên kịp phản ứng, tranh thủ thời gian chạy chậm mấy bước lại trở về sau lưng ta.

"Ừm, ta có nhóm Sandra, ta nhưng là người đàn ông tốt có tinh thần trách nhiệm tới —— xem ra ta là bị cha mẹ cô làm cho thần kinh quá nhạy cảm rồi, " ta lắc đầu, nhìn đầu hành lang rốt cục đã đi đến cuối này, "Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc cô muốn dẫn ta đi đâu?"

"Ra ngoài ngươi sẽ biết, trông thấy cái cửa hông nhỏ phía trước không."

Ta nhìn thấy cánh cửa nhỏ màu xám kia, hoa văn trên mặt nó gần như hòa làm một thể với phù điêu trên tường, đến mức ngay từ đầu mình còn không chú ý tới chỗ này còn có cánh cửa. Ta tiến lên nhẹ nhàng đẩy, cửa không khóa, liền đẩy cửa đi ra.

"Á đù!" Ta suýt chút nữa một cước đạp hụt, lập tức hú lên quái dị, đằng sau cánh cửa này là hố người a!

Đối diện cửa là một cái giếng trời hình tròn bán kính mấy chục mét, sâu không thấy đáy, cánh cửa này hoàn toàn chính là mở trên vách trong giếng trời, đẩy cửa ra ngoài chỉ có một cái thềm nhỏ chừng một mét vuông có thể cung cấp chỗ đặt chân, bước về phía trước một bước liền rơi xuống. Ta cẩn thận từng li từng tí đứng ở biên giới cái thềm này nhìn hố sâu không đáy bên dưới, lại ngẩng đầu nhìn lên trên, phát hiện đỉnh giếng trời là rộng mở: Ngay tại phía trên cách đó không xa có thể nhìn thấy lối ra của giếng trời, một vòng mặt trăng màu huyết hồng treo ở chính giữa mảnh bầu trời hình tròn nhỏ bé kia, tung xuống ánh sáng đỏ ít ỏi chiếu sáng đỉnh chóp giếng trời. Màu huyết hồng vốn là màu sắc rất dễ làm lòng người kiềm chế, mà dưới vầng trăng cổ quái này, ta lại cảm thấy một loại an bình kỳ lạ, phảng phất vầng trăng đỏ kia có thể an ủi lòng người. Ta ngẩn người, nhớ tới Thần Giới là không có trăng sáng, bình thường dị không gian nơi cung điện hắc diện thạch phiêu đãng cũng không có trăng sáng. . .

"Đây là bên trong Tháp Thánh Linh, là không gian độc lập với bên ngoài, Hồng Nguyệt cũng là vật đặc hữu trong tháp, " Bingtis lẳng lặng nói, "Vầng trăng kia tỏa sáng cũng có cư dân cùng văn minh đấy, ngay cả bố ta cũng không biết bọn hắn sinh ra lúc nào, nhưng bọn hắn tự xưng là Nhất tộc Thủ hộ Thánh Linh, đã tự giác hỗ trợ quản lý Hồng Nguyệt mấy chục triệu năm. . . Thần tạo vật thường xuyên như vậy, có đôi khi không biết làm sao liền sẽ đản sinh tiểu thế giới. Ta rất ít đi quấy rầy bọn hắn, không biết Thủ hộ giả trên Hồng Nguyệt hiện tại có phải hay không vẫn là đám năm đó. . . A, cái này không quan trọng."

Loại chuyện này đối với Thần mà nói đại khái liền tương đương với mình trồng chậu hoa, sau đó trong chậu hoa đột nhiên xuất hiện một ổ kiến nhỏ, kết quả ổ kiến kia liền sinh ra văn minh, lại tự xưng là Thủ hộ giả chậu hoa đi —— ta nghĩ như vậy, tò mò quan sát cái giếng trời này. Phong cách của nó không giống lắm với những nơi khác trong thần điện, vách trong được tạo thành từ một loại vật chất kết tinh màu tối, hiện ra quang trạch màu tím và màu lam giao thoa chiếu rọi, trên vách trong cũng không nhìn thấy những phù điêu tinh mỹ khắp nơi có thể thấy được ở nơi khác, chỉ có từng đạo vết lõm thẳng tắp quán thông từ trên xuống dưới vách trong, nơi này quanh quẩn một loại bầu không khí thâm trầm túc mục, ngay cả cảm xúc của Bingtis đều giống như chịu ảnh hưởng nơi này mà theo đó trầm thấp xuống: Nàng đã liên tiếp năm phút đồng hồ không cằn nhằn.

"Nhảy đi."

Rốt cục, chị Băng đánh vỡ trầm mặc, nhẹ nhàng nói hai chữ.

"Hả?" Ta lập tức không kịp phản ứng.

"Nhảy xuống đi!" Bingtis lần này nói rất rõ ràng, hơn nữa không cho phép hoài nghi, "Thiếp thân muốn đi xuống dưới kia, ngươi cứ nhảy là được, dù sao ngã không chết đâu."

Ta nhìn cái hố trời sâu không thấy đáy bên dưới, chỉ có thể bất đắc dĩ bĩu môi, tung người nhảy xuống.

Đề xuất Ngôn Tình: Tiên Đài Có Cây [Dịch]
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN