Chương 1397: Thùng thuốc nổ
Chả trách người ta nói nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống nhưng cao hơn cuộc sống, dịch nôm na câu này ra chính là chuyện bạn có thể gặp trong đời thực lúc nào cũng bá đạo hơn trong truyện —— vì dù sao khi bịa truyện bạn còn phải cân nhắc tính hợp lý đúng không, nhưng các người nhìn xem mấy thứ liên quan đến cuộc sống thường ngày của ta bây giờ có cái nào hợp lý không? Mấy bữa nay con quạ nhỏ lại bắt đầu thử nghiệm ấp chim non từ trong quả óc chó đấy...
Nghĩ trăm phương ngàn kế cũng không ngờ manh mối về thế giới quê hương lại ở ngay dưới mắt chúng ta, đương nhiên tin xấu là nó cũng ở ngay dưới mắt Lũ Sứ đồ Sa đọa: thứ ghi lại tọa độ được đặt ngay tại điểm ma sát ở biên giới hai nước. Có câu nói thế nào nhỉ, tìm chàng trăm vạn độ giữa nhân gian, ngoảnh đầu nhìn lại, thứ đó đang nằm ngay bên cạnh bạn, tuy cảm thấy nửa sau câu có gì đó không đúng nhưng đại khái là cùng một ý.
"Vị trí này đúng là một phiền phức cực lớn," Sandra cau mày, ngón tay bất giác gõ nhẹ lên bàn trà, "Bất kể bên đó có động tĩnh gì, đều chắc chắn sẽ bị phát hiện, đó là điểm gần nhất giữa biên giới Đế quốc và Lũ Sứ đồ Sa đọa."
Ta suy nghĩ một chút, dần dần hiểu được ý của Phụ thần, đồng thời trong lòng cũng có một vài ý tưởng.
"Bởi vì bên đó rất nhạy cảm, nên Thần tộc không có cách nào phái người đến thu hồi đúng không?" ta nhìn Phụ thần một cái, "Chỉ cần các ngươi tùy tiện phái một hai người qua đó, sẽ dễ dàng bị đối phương xem như điềm báo Thần tộc và Đế quốc tổ chức liên quân, tệ một chút thì trực tiếp khai chiến, tốt hơn một chút thì bọn họ cũng chắc chắn phải phái người đến xem xét tình hình, nếu để bọn họ phát hiện ý đồ thì mọi chuyện đều sẽ bị động."
Phụ thần gật đầu: "Chuyện là như vậy. Nói ra thật xấu hổ, thứ này vốn là của Thần giới, kết quả bây giờ chúng ta lại không có cách nào phái người đi lấy. Nếu như nó ở nơi khác, Thần giới trực tiếp phái người thu hồi vật kia rồi đưa đến tay các ngươi, cũng không đến nỗi phiền phức như vậy."
"Thần tộc không thể ra tay, thì chúng ta có thể mà?" Thiển Thiển lúc này vừa hay đi ngang qua, nghe được chuyện chúng ta đang thảo luận, lập tức chớp mắt xáp lại, "Chúng ta muốn tuyên bố mình phái người đi du lịch, đám Xilin vực sâu có thể không tin..."
Ta suy tính thế cục của khu vực đó, cố gắng tìm ra phương án có thể phái người đến mà không khiến địch nhân cảnh giác, nghĩ nửa ngày mới đi đến một kết luận: Phái người đến thì dễ, nhưng tuyệt đối không tồn tại phương pháp nào có thể khiến Lũ Sứ đồ Sa đọa làm như không thấy, bạn phải hiểu, hơn mấy trăm trạm giám sát ngày đêm không nghỉ chỉ nhìn chằm chằm một điểm đó, cường độ giám sát này phải lớn đến mức nào? Đây chính là con ruồi bay qua, đối phương e rằng cũng có thể lập tức phân tích ra cho bạn nó là đực hay cái. Cho nên điều cần suy nghĩ còn lại là: Làm thế nào để dưới tình huống bị Lũ Sự đồ Sa đọa nhìn thấy, thần không biết quỷ không hay trộm về một kiện Thần khí?
Nếu như thành công, đây chính là màn lừa trời dối biển kinh tâm động phách nhất trong lịch sử...
Nhưng dường như cũng không phải là không có cách, ta nghĩ đến hai phương án dự phòng: Phương án thứ nhất là phái đại quân qua đó công khai làm một trận, nói rõ chúng ta chính là đi đánh một cuộc chiến tranh xâm lược, sau đó trong hỗn chiến chiếm lấy mảnh đất đó, vật phẩm tự nhiên cũng sẽ vào tay. Phương án này ta không dám nói ra, dễ bị Sandra nghĩ nhầm đầu óc ta có vấn đề...
Phương án thứ hai thì có chút ý vị của chiến tranh tình báo: Chúng ta chỉ phái vài người công khai lái phi thuyền con thoi qua đó, bởi vì tại điểm ma sát đó, đây là "chuyện thường".
"Đế quốc và Lũ Sứ đồ Sa đọa đều xây rất nhiều tiền đồn ở khu vực đó," ta dịch người, từ từ nói ra suy nghĩ của mình, "Giống như trên chiến tuyến, ba bước một tốp năm bước một trạm, những trạm gác này cứ cách một khoảng thời gian lại có chút biến động, có khi là thay đổi vị trí, có khi là thay đổi nhân viên, có khi chỉ là để mê hoặc ánh mắt đối phương mà vờ vịt một chút, trên khoảng cách gần như vậy, hành động của hai bên về cơ bản đều là công khai, trạm gác kích thích nhất thậm chí đổi ca ngay trước mặt kẻ địch —— có khi còn tượng trưng ném hai cái máy dò tự bạo qua đó."
"Chúng ta chỉ phái vài người, trà trộn vào đội lính gác đổi ca bình thường, đối phương đã sớm quen với điều đó, chắc chắn không nghĩ ra những đội đổi ca này có thể có chỗ đặc biệt gì," Sandra lập tức hiểu ý ta, chủ động nói tiếp, "Sự giám sát của hai bên đều chỉ nhằm vào các tuyến đường hư không, vài vũ trụ ở đó lại không ai quan tâm, bởi vì hai bên đều không dám xây dựng pháo đài quân sự ở những thế giới đó: một khi làm vậy sẽ là tín hiệu cho một cuộc chiến toàn diện. Cho nên chỉ cần giả vờ như lính gác luân phiên bình thường, sau đó tìm cơ hội ẩn nấp vào bên trong những thế giới đó, phần còn lại có thể tự do phát huy, chỉ cần không xây dựng căn cứ quân sự ở vị diện vật chất chính, sẽ không kích hoạt cảnh báo."
Ta gật đầu, đây chính là suy nghĩ của mình, bất kể chi tiết có độ khó lớn đến đâu thì tối thiểu nghe vào là khả thi. Phụ thần cũng khẽ gật đầu, hiển nhiên ông cũng tán thành hướng suy nghĩ này, nhưng ông vẫn có chút lo lắng: "Nhiệm vụ này độ khó rất lớn, hơn nữa cơ hội thành công chỉ có một lần, các ngươi có bao nhiêu phần chắc chắn? Nếu thực tế không chắc chắn lắm, thì nhất định phải làm tốt chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn diện, ta sẽ về trước chuẩn bị viện quân các thứ, dù thế nào khu vực trận địa đó cũng không thể mất."
"Ta sẽ đích thân đi, đồng thời mang theo nhóm người giỏi đánh nhau nhất." Ta rất tùy ý nói ra ý nghĩ ban đầu của mình. Trên mặt Sandra không có chút bất ngờ nào, ở bên nhau nhiều năm, nàng đã sớm biết ta ở tình huống nào sẽ có suy nghĩ gì, ngược lại phản ứng của Phụ thần có chút thú vị, ngoài kinh ngạc ra ông còn có chút vui mừng: "Tính cách của ngươi rất giống ta năm đó, năm đó ta cũng thuộc dạng chịu chết..."
Ta: "..."
Gặp chuyện không quyết được thì bật ulti, vẫn không quyết được thì đẩy trụ, đó cũng là văn hóa truyền thống của tộc Hư không vĩ đại chúng ta mà!
Ta quyết định tự mình đi cũng có nguyên nhân, mình dù sao đã sớm qua tuổi trẻ trâu, kế hoạch bốc đồng là không thể làm. Đầu tiên là lần này số người đi được có hạn, bạn muốn dẫn ba năm người đi còn dễ giải thích, bạn muốn dẫn cả ngàn quân vạn mã qua đó nói là đồn gác đổi ca, bạn xem đám Xilin vực sâu có tin không? Cho nên nhân sự lần này nhất định phải ít mà tinh, tiếp theo chúng ta phải cân nhắc đến tình huống lỡ như hành động thất bại thì phải cùng lũ Sứ đồ Sa đọa khô máu một trận, trong tình huống này nhất định phải có một người đủ sức đánh ở đằng trước chống đỡ —— tối thiểu là một người đủ trâu bò, nhìn khắp Đế quốc thì nhiệm vụ này cũng chỉ có ta, vị đạo trưởng bất tử, là có thể đảm nhiệm. Như vậy cho dù nhiệm vụ bị lộ, chúng ta cũng có thể giành được một chút thời gian cuối cùng, bạn đừng xem thường chút thời gian giành được này, nói không chừng đồ vật sẽ vào tay.
Hơn nữa càng quan trọng hơn là —— lỡ như đánh không lại còn có thể chạy...
"Vậy thì tiện quá," Phụ thần nghe được ý nghĩ của ta, vui vẻ cười lên, "Ngươi quả thực rất giống ta năm đó. Vậy ta sẽ để lại toàn bộ tài liệu ở đây cho các ngươi, chúng ta chỉ xác định được thứ đó ở thế giới nào, cùng với vị trí đại khái của nó, nhưng dù sao thời gian đã qua quá lâu, tư liệu cũng có chút không chính xác, hình dạng cụ thể của nó thì không nói được."
Nói xong, Phụ thần từ trong người lấy ra một cuộn giấy da đặt lên bàn trà, ta cất cuộn giấy đi, chuẩn bị trước khi xuất phát để Bingtis dịch một chút, một sự kiện lớn như vậy coi như đã được đưa vào lịch trình. Về phần ông ấy nói tài liệu không chính xác các thứ —— đây cũng không phải là vấn đề lớn gì, chuyện trên đời làm sao có thể vừa lòng đẹp ý như vậy, cùng lắm đến nơi ta lại từ từ dò hỏi. Ta tin rằng đã là Thần khí thì sẽ phát sáng, chúng còn dễ gây chú ý hơn vàng nhiều, một thứ có thể tùy tiện khuấy động vận mệnh trời đất như vậy đặt ở nhân gian, tối thiểu cũng phải nổi tiếng khắp nơi, có lẽ thổ dân ở đó sẽ có manh mối.
Lúc này Anveena nhẹ nhàng bay từ bếp ra, trong tay bưng đĩa điểm tâm và trà, tiểu U linh tay chân lanh lẹ đặt đồ vật lên bàn trà, Phụ thần có chút hứng thú quan sát những chiếc bánh ngọt tinh xảo này: "Sao trên mấy cái bánh gato này đều có mấy cái lỗ nhỏ vậy?"
Anveena lúng túng chùi tay: "Chỗ đó vốn là quả hạch —— lúc vừa nướng ra đã bị nữ chủ nhân Sandra bóc ra ăn mất rồi..."
Ta và Phụ thần đồng thời: "..."
Sandra quay đầu sang một bên giả vờ không biết gì cả, lúc quay đầu lại còn nhanh như gió thó một cái bánh gato.
"Nhắc mới nhớ..." Ngay khi chúng ta mấy người đang cúi đầu tấn công mấy cái bánh gato nhỏ do Anveena nướng, Phụ thần đột nhiên chậm rãi mở miệng, "Lần này đến ngoài việc nói chuyện chính sự với ngươi, còn có một chuyện tiện thể."
Lòng ta thắt lại, nói rồi là đến mà: vị đại ca trước mắt này trông có vẻ lười biếng, nhưng thực ra giá trị tiết tháo cộng lại có khi còn cao hơn cả nhà chúng ta, ông ấy vừa nói với chúng ta chuyện chính sự thực ra tùy tiện phái một tay chân thân tín đến cũng có thể nói rõ, vậy thì ông ấy đích thân đến đây tất nhiên còn có dự định khác, chuyện "tiện thể" này có lẽ mới là tiết mục chính.
Sau đó dưới ánh mắt tò mò của ta, Phụ thần từ trong túi lấy ra một miếng nhựa tròn, vẻ mặt rất nghi hoặc: "Thứ này gần đây truyền đến Thần giới, nghe nói là hàng hóa trao đổi vừa bắt đầu thịnh hành ở vài thế giới giáp ranh giữa Tinh vực và Xilin, Cynthia đi ra ngoài chơi mang về một đống lớn —— ta về nghiên cứu mấy ngày rồi, đây rốt cuộc là cái quái gì?"
Ta vẻ mặt sững sờ nhìn miếng nhựa với hình ảnh xanh xanh đỏ đỏ trên đó và một dòng chữ lớn phía dưới: Thiên địa sụp đổ, phong vân biến sắc, mối tình ngược luyến kinh thiên động địa giữa thất tử của thần và mạt đại Yêu hậu —— Anh em Hồ Lô toàn tập (hạ).
Sandra cũng quay đầu nhìn qua, lúc đó nửa miếng bánh gato lập tức nghẹn cứng trong cổ họng, trực tiếp ngạt đến trợn tròn mắt, nàng vội vàng cầm nắm đấm súng đập vào miệng liên tiếp ba phát mới thông xuống được, sau đó trợn mắt há mồm nhìn nhau với ta, hai người trên mặt chỉ có một biểu cảm: Lão hỗn đản kia làm thế nào mà được nhỉ?
Sau này chúng ta từ bản báo cáo cơ cấu tổ chức của Tập đoàn Hư không Feiya nhìn thấy một bộ phận gọi là "Bộ phận Hợp tác Dự án Truyền thông Văn hóa Sicaro", mọi chuyện mới sáng tỏ... Đương nhiên đó là chuyện sau này.
Bởi vì tin tức Phụ thần đột nhiên mang đến, kế hoạch ban đầu của ta cùng Sandra đi xem hiện trường lặn sâu đương nhiên cũng chỉ có thể từ bỏ, dù sao phải cân nhắc khả năng chậm trễ sẽ sinh biến, mình xuất phát phải càng sớm càng tốt. Nhưng ta cảm thấy điều này không có tổn thất gì quá lớn, dù sao vai trò chủ yếu của mình trong dự án lặn sâu cũng chỉ là vật trang trí, ta đoán tác dụng của mình tại hiện trường còn không bằng đám lão tổ tông đó...
Thí nghiệm lặn sâu đã định vào ngày hôm sau do đó cũng chỉ có thể để Sandra một mình qua đó chủ trì, còn ta thì phải dẫn người chạy đến biên giới thu hồi thứ Thần khí đó. Nhưng về mặt nhân sự lại xảy ra chút vấn đề —— ai đi thì phù hợp hơn?
Chiều hôm đó tiễn Phụ thần về xong ta mới nhớ ra chuyện này, vội vàng gọi cả đám người trong nhà lại bắt đầu thương lượng chuyện này, lần này không như trước đây, quan trọng là người càng ít càng tốt, nếu như trước kia cả nhà mười mấy người đi như đoàn du lịch thì không thích hợp, hơn nữa nói thật, một nhiệm vụ mang tính chất thăm dò, số lượng người vốn cũng không phải là điểm mấu chốt.
Ngoài Sandra cần ở lại hậu phương trấn giữ Đế quốc, tất cả mọi người trong nhà đều cảm thấy mình đi là rất phù hợp, bao gồm cả mấy cô nhóc không biết gì nhưng rất thích tham gia náo nhiệt. Đây dĩ nhiên không phải là lúc tham gia náo nhiệt, cho nên đám nhóc này bị Tỷ tỷ đại nhân trực tiếp đuổi sang một bên. Cuối cùng chúng ta cẩn thận nghiên cứu nửa ngày, cho rằng nhân sự lần này phải tập trung vào hai yếu tố "có thể đánh" và "mưu lược", hai chị em Pandora và Visca là những người được chọn đầu tiên.
Dù sao ở Khu 15 năm xưa, Pandora là đại tướng quân chỉ đứng sau Hoàng đế, sức chiến đấu xếp thứ hai, đừng thấy nàng bình thường chỉ cầm một đống pháo phù du đẩy tới đẩy lui với phương thức chiến đấu đơn giản như vậy mà cho rằng sức chiến đấu của cô nhóc chỉ giới hạn ở đó, đó là nàng chưa tung đại chiêu cũng như chưa vận dụng siêu vũ thôi, kho vũ khí của cô nhóc này ta đã xem qua, lấy ra hết đập người có thể tiêu diệt vài đội chiến đấu Thần tộc trong nháy mắt là dư dả, hơn nữa nàng còn giỏi nhất trong việc một chọi nhiều, ưu thế số lượng của kẻ địch đối với nàng mà nói là áp lực nhỏ nhất, đặc biệt thích hợp để đối phó với những tình huống đột xuất mà chúng ta có thể gặp phải trong nhiệm vụ lần này. Và Visca tương tự như Pandora, do đó hai chị em được chọn.
Sau đó phải đi theo là Alaya và Đinh Đang, ngoài sức chiến đấu của bản thân cô em gái thiên sứ, còn vì hai nàng thuộc về trang bị ràng buộc, điểm chung là không chiếm chỗ. Đồng thời hai người còn có nhiều chức năng, Alaya trong tình huống đặc biệt có thể làm đèn bàn, Đinh Đang ngâm nước chữa bách bệnh...
Người có thể đánh cứ thế mà định, sau đó là nhân tài mưu lược, ta cảm thấy mình tính là một —— nhưng những người khác không mấy tán thành...
Lâm Tuyết đứng dậy: "Tôi đi."
Hai chữ nói ra chém đinh chặt sắt, căn bản không cho người ta chỗ trống để phản bác, hiểu tuyết vừa đứng lên định nói gì đó, đã bị đại tiểu thư một ánh mắt trừng trở về: "Nhóc con ở nhà chăm sóc các tỷ tỷ, lúc này đừng có thêm phiền nữa."
hiểu tuyết bĩu môi, nhìn một chút trốn sau ghế sô pha chỉ thò ra một dải đầu, mắt nhỏ láo liên nhìn quanh của tiểu phao phao, tiểu quạ đen, tiểu nhân ngẫu, ủ rũ cúi đầu ngồi xuống ghế sô pha: "Có ai để em gái chăm sóc tỷ tỷ không chứ..."
Ta hắc hắc cười lên: Ai bảo mi xuyên không ngược chứ!
Lâm Tuyết đi theo cũng tốt, ở nơi nguy cơ bốn phía như vậy, quả thực cần có một tiên tri hộ tống.
Còn một người chắc chắn phải mang theo đương nhiên là Thiển Thiển —— dù sao ta đi đâu nàng sẽ theo đó, trừ vài lần hi hữu, cô nhóc này không có một lần nào tách khỏi ta, hơn nữa năng lực của nàng khi đối phó với tình huống đột xuất và các loại nguy cơ cũng đúng là hữu hiệu nhất, ta không cân nhắc nhiều liền để nàng đi theo.
"Cuối cùng tính thêm thiếp thân một người."
Bingtis đột nhiên đứng dậy khi ta tưởng rằng tất cả mọi người đã được chọn xong, đại tỷ đầu vẫn giữ phong cách lôi lệ phong hành trước sau như một, một câu nói văng ra mang theo giọng điệu không cho người ta phản bác, chính nàng đã quyết định chuyện này. Ta không nhịn được nhìn nàng một cái: "Băng tỷ, lần này ra ngoài không phải đi đập quán thu phí bảo kê, chị có chịu được loại công việc nhàn hạ, chậm rãi tính toán này không?"
Bingtis liếc mắt nhìn qua: "Đưa cho ngươi một cái Thần khí Tinh vực ngươi biết dùng không? Trong vòng trăm dặm có bản thánh đi qua ngươi có thể cảm giác được không? Chiến xa Thiên Thần không chạy được ngươi biết thay cầu chì cho nó không? Không nói cái khác, lỡ như lính trinh sát năm đó có khắc thêm phù văn khóa trên Thần khí, ngươi ngay cả chữ cũng nhận không hết..."
Ta lập tức không còn lời nào để nói, ngược lại Sandra chợt nghĩ đến một chuyện: "Sức mạnh Thần tộc trên người chị thì sao? Mặc dù lũ Sứ đồ Sa đọa không nhất định có thể phát hiện ra cái này, nhưng cũng nên cẩn thận một chút, trong hàng lính gác luân phiên xuất hiện một Thần tộc, kẻ địch chỉ cần không ngốc chắc chắn sẽ nghi ngờ có vấn đề."
Bingtis nghe vậy cười khẽ, trên mặt mang vẻ cao thâm khó lường, rất nhanh ta liền cảm giác được một loại "khí trường" nào đó trên người nàng đang nhanh chóng thay đổi, "khí trường" này là một loại cảm giác không thể nói rõ cũng không thể tả rõ, nếu phải giải thích thì đó là loại lực nhiễu loạn thông tin đối với vạn vật xung quanh trên người Thần tộc. Những kẻ "đặc thù" như chúng ta có thể cảm nhận rõ ràng xung quanh một Thần tộc như Bingtis có một cái trận, trong trận tất cả mọi thứ đều mang đậm "khí tức" của chính Thần tộc này, mà bây giờ, loại khí tức này bên cạnh Bingtis đang từ từ biến mất, sau đó lại từ từ khôi phục —— nhưng khi nó xuất hiện trở lại, hình thức biểu hiện của nó đã rất khác.
"Chị đã nắm vững rồi..." Sandra trợn mắt há mồm nhìn Bingtis, người sau vẻ mặt đắc ý gật đầu: "Thiếp thân là học bá đấy, loại sinh vật học bá này, chỉ cần chịu bỏ thời gian thì không có gì không làm được, làm gì cũng không thể uổng công cầm hai cuốn hộ khẩu trong tay chứ."
Lúc này ta mới phản ứng lại, nhanh chóng kiểm tra liên kết thông tin của mạng lưới tổng Đế quốc, sau đó ở bên cạnh mình phát hiện ra một Sứ đồ Xilin cao cấp được đánh dấu là Bingtis, tổng chỉ huy quân đoàn Bingtis thuộc tộc Bingtis, tín hiệu phản ứng là đầy vạch...
Đương nhiên, Bingtis có thân phận Sứ đồ Xilin và "khí trường" này cũng không kỳ quái, dù sao nàng bây giờ vốn là một kẻ có hai hộ khẩu, kỳ quái là, bộ đặc điểm vốn thuộc về Thần tộc Tinh vực của nàng lại bị che giấu hoàn toàn...
"Đã có hai hộ khẩu cùng lúc, tự nhiên có thể dùng đặc điểm của một chủng tộc để che lấp hoàn toàn đặc điểm của chủng tộc kia," Bingtis cười hì hì nói, "Ta biết thần hệ Xilin còn chưa thành hình, cho nên ngụy trang thành một loại thần Xilin không có ý nghĩa gì, nhưng chỉ cần che giấu đi đặc điểm của thần Tinh vực là đủ. Lũ Sứ đồ Sa đọa chỉ cần không nhận ra thân phận Tinh vực của thiếp thân, cùng lắm sẽ nghi ngờ các ngươi lại nghiên cứu ra loại binh lính Đế quốc kiểu mới."
Ta không hiểu gãi đầu: "Sao càng nghe càng hồ đồ vậy? Chị làm thế nào được?"
"Không nghĩ ra thì đừng nghĩ, cái này đối với ngươi hơi phức tạp," Bingtis đặc biệt thành khẩn khuyên ta, "Ngươi xem ngươi có nhiều thứ không nghĩ ra như vậy, bao nhiêu năm nay không phải cũng qua được sao..."
Ta: "... Được rồi, thế giới của học bá ta không hiểu, dù sao chị đừng có đùa hỏng là được."
Tóm lại dù thế nào đi nữa, nhân sự đã được quyết định xong, ngoài ta ra, chính là tay chân Pandora và em gái, mưu sĩ (tự xưng) và bản đồ nhỏ Lâm Tuyết, tay chân và hỗ trợ hậu cần Bingtis, hỗ trợ mạnh nhất kiêm linh vật Thiển Thiển, Alaya bị mang theo vì là trang bị ràng buộc, và Đinh Đang có thể dùng để pha trà lại có thể dùng để giải khuây, những người còn lại muốn đi cũng không được: người này đã không ít.
Chúng ta nghỉ ngơi một đêm dưỡng sức, ngày thứ hai liền cưỡi phi thuyền con thoi xuất phát tiến về biên giới.
Bây giờ Đế quốc và lũ Sứ đồ Sa đọa đã qua khỏi thời kỳ cẩn thận đối đầu cách màn sương mù ngay từ đầu, sau khi hai bên đều xác minh được biên giới của đối phương và hầu hết các thế giới bao vây, hai nhóm kẻ thù không đội trời chung này đã giống như các quốc gia giao chiến bình thường đóng quân tại biên giới đối đầu gay gắt —— tối thiểu là trên một phần đường biên giới là như vậy. Nơi đối đầu gay gắt này giống như một thùng thuốc nổ dễ cháy dễ nổ, hai kẻ thù không sợ chết ngồi bên cạnh thùng thuốc nổ, mỗi bên cầm một bó củi lửa, xem ai dám ném vào trước. Nhưng ngoài sự đối đầu kiểu này, hai nhóm người lại ở quá gần nhau, đến nỗi dần dần biến thành một cục diện ăn ý quỷ dị "mỗi ngày cùng nhau đổi ca, cùng nhau canh gác, quét hình lẫn nhau, định vị rồi phóng máy dò vàng tự bạo về phía đối phương", chúng ta đều biết lũ Sứ đồ Sa đọa trung bình bao lâu sẽ đổi vị trí tất cả các trạm gác một lần, lũ Sứ đồ Sa đọa cũng biết mỗi đợt lính gác của quân đội Đế quốc sẽ thay đổi bao nhiêu người, việc giao chiến trong hư không không có lợi và việc hai bên đều không muốn bắt đầu một cuộc quyết chiến toàn diện trước là nguyên nhân khiến thùng thuốc súng này tạm thời không phát nổ, ta không biết hai cái van an toàn chẳng hề vững chắc này có thể trụ được bao lâu, dù sao chúng ta một nhóm ba người vào ngày thứ hai đã đến nơi yên tĩnh nhất, cũng là nơi nguy hiểm nhất trong hư không này.
------
------
------
------
------
------
------
------
------
Đề xuất Giới Thiệu: Hổ Hạc Yêu Sư Lục