Chương 1412: Pháo đài phía Bắc

Ta không động thanh sắc tiến lại gần Bingtis, sau đó chợt nhớ ra trong tình huống có kết nối tinh thần thì làm vậy hình như không cần thiết lắm, thế là trực tiếp mở kênh công cộng trong đầu, trao đổi với nàng: "Sách cấm là thứ gì?"

"Nhìn qua hẳn là sách cổ còn sót lại từ trước cuộc chiến tranh Ảm Nguyệt lần thứ nhất," Bingtis vừa giả vờ thưởng thức cảnh sắc ven đường, vừa trả lời trong kết nối tinh thần, "Thiếp thân để nhóm Rận Tinh đầu tiên đến Đế đô tập trung lục soát nhà thờ và hoàng cung các loại, trong đó có một con vớ bẫm phát hiện thành phố dưới lòng đất có thư khố, xem ra người của Giáo hội cũng không tiêu hủy hoàn toàn những cổ tịch trước cuộc chiến tranh thứ nhất, cũng không biết là xuất phát từ tâm lý gì, dù sao cũng để lại cho chúng ta trợ giúp lớn."

"Có lẽ là vì bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể chăng," ta ngửa mặt lên trời gượng cười một cái, may mắn động tác này không bị tổ ba người Thiết Kỵ Sĩ nhìn thấy, nếu không kiểu cười ngây ngô với trời lại không phát ra tiếng này chắc chắn bị coi là bệnh thần kinh, "Trong sách cấm tìm thấy manh mối gì?"

"Đang parse đây, cái có giá trị hẳn là phong thổ chí và lịch sử, văn hóa các loại trước chiến tranh. Còn lại liên quan tới nông học và sản vật địa lý gì đó cứ gác sang một bên," trong đôi mắt đỏ ngầu của Bingtis có lấm tấm ánh kim đang từ từ di động, hiển nhiên nàng đang duy trì đồng bộ với những con Rận Tinh kia, ta rất tò mò nhìn thế giới dưới góc nhìn của một con rận bay là như thế nào, bất quá Bingtis bản nhân chắc chắn sẽ không trả lời vấn đề này, "A, tìm thấy chút đồ hữu dụng, thiếp thân bảo Rận Tinh sao chép những thứ kia truyền về đây, lúc nào rảnh chúng ta góp lại nghiên cứu một chút: Lịch sử trước chiến tranh còn đặc sắc hơn chúng ta tưởng tượng đấy, lúc trước quả nhiên không có hài hòa như vậy."

Ta ồ một tiếng, nhìn sắc trời: Mặt trời về cơ bản đã xuống núi rồi, trạm truyền tống nhỏ mà tổ ba người Thiết Kỵ Sĩ nhắc đến vẫn chưa thấy đâu, mình cũng lười thả tinh thần lực ra quét xem xung quanh có điểm sụp đổ không gian nào không, dù sao cứ đi theo là được. Ta cuối cùng vẫn đặt hứng thú vào đám Rận Tinh Bingtis thả ra: "Hai nhóm kia đâu? Cầu kết nối Địa - Nguyệt và Pháo đài phía Bắc đều có bí mật?"

"Ừm, Cầu kết nối Địa - Nguyệt đã có thể xác định chính là một loại cổng truyền tống cỡ lớn, rất tinh xảo, nhưng không phải kỹ thuật của Thần tộc, tám chín phần mười là nền văn minh mùa trước của thế giới này để lại - một công trình thăm dò tinh tế, nhưng hạt nhân của nó tạm thời bị phong ấn, Rận Tinh không vào được, đến lúc đó chúng ta có thể tự mình đi xem," Bingtis gật gật đầu, "Bản thân Pháo đài phía Bắc ngược lại không có quá nhiều chỗ đáng chú ý, chỗ đó chỉ là một cứ điểm quân sự, bất quá xung quanh Pháo đài phía Bắc đã trùng trùng điệp điệp thành lập mười mấy trụ sở mới, xem ra Đế quốc Vừa Đạc này thật sự là làm liều, Kỵ sĩ đoàn và các tướng quân của họ cũng không phải đồ hèn. Thú vị nhất là... Thiếp thân nhìn thấy Giáo Hoàng của Nữ Thần Giáo ở Pháo đài phía Bắc."

Ta: "... Giáo Hoàng?"

Bingtis lộ ra biểu cảm nghiền ngẫm: "Ừm, không nghĩ tới nhân vật này sẽ đích thân đi tới tiền tuyến, thiếp thân ngay từ đầu suy đoán nhân loại này từ góc độ âm mưu, cho nên cảm thấy hắn trong tình huống này hẳn là nên ở lại chỗ an toàn, nhìn xem toàn thế giới liều mạng kháng chiến, sau đó chờ nữ thần giáng lâm đến củng cố sự thống trị của Giáo hội mới đúng, nhưng hắn trực tiếp tới Pháo đài phía Bắc, hơn nữa hiện tại đang đóng ở trong pháo đài với thân phận chỉ huy tiền tuyến của quân Giáo hội, nếu như đây không phải diễn kịch, vậy thì chỉ có thể nói... Có lẽ suy đoán của chúng ta đối với Nữ Thần Giáo còn có chỗ sơ sót."

Ta không tiếp lời, trong lòng lại nghĩ đến một suy đoán ly kỳ hơn: Còn có một khả năng, đó chính là chiến tranh Ảm Nguyệt chỉ sợ thật sự là một vở kịch do Giáo hội khống chế, như vậy Giáo Hoàng tự nhiên biết mình không có nguy hiểm, hắn tự mình dẫn quân Giáo hội đến Pháo đài phía Bắc đóng giữ tự nhiên cũng giải thích được. Đương nhiên suy đoán này cũng xây dựng trên cơ sở thuyết âm mưu của Giáo hội, ta đoán Bingtis cũng có thể nghĩ đến điểm này.

Không trách chúng ta để tâm đến thuyết âm mưu của Giáo hội, chủ yếu là cái chiến tranh Ảm Nguyệt và Nữ Thần Giáo đều có quá nhiều điểm đáng ngờ, ta hiện tại càng ngày càng cảm thấy Ảm Nguyệt và Nữ Thần có một loại "trùng hợp" mập mờ nào đó về nhịp điệu, trong tình huống này, ai cũng không kìm được mà liên tưởng người của Giáo hội theo hướng âm mưu quỷ kế, câu nói kia nói thế nào nhỉ, gặp một Giáo Hoàng cai trị nhân quyền toàn thế giới dưới danh nghĩa thần quyền, ngươi liền phải đề phòng hắn như đề phòng đa cấp Amway vậy...

Nếu mang theo Lilina thì tốt rồi, ta có chút lòng tin vào nha đầu kia, nó có thể đánh vào nội bộ Giáo hội trong vòng vài ngày...

"A đến rồi, phía trước chính là trạm truyền tống nhỏ!"

Giọng nói lớn của Joseph cắt ngang dòng suy tư của ta, ta ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện bên cạnh quan đạo phía xa quả nhiên có một kiến trúc bằng đá trông giống tháp canh. Lúc này trời đã tối hẳn, trên không trung tòa "tháp canh" kia lại lơ lửng một quả cầu ánh sáng khổng lồ, phảng phất như mặt trời nhỏ khiến bốn phía tháp canh sáng như ban ngày, cũng làm cho tòa tháp trông như một ngọn hải đăng trên đất liền đầy bắt mắt.

Tên to xác đi suốt dọc đường đều trầm mặc không nói, sau khi rời làng hắn có chút tinh thần sa sút, giờ phút này nhìn thấy tòa tháp cao mang chút khí tức thần bí kia, hắn rốt cục mày dạn mặt tươi tỉnh lại: "Ài, ta trước kia lúc lang thang bên ngoài từng thấy thứ này, vèo cái liền đưa người đến nơi rất xa! Ta biết quả cầu ánh sáng trên kia dùng để xua đuổi thú dữ!"

"Không chỉ xua đuổi thú dữ," Joseph vẫy tay ra hiệu chúng ta tăng tốc, vì nhìn thấy trạm trung chuyển, tâm tình của hắn xem ra cũng tăng vọt, "Cũng có thể xua đuổi dân Ảm Nguyệt, quả cầu trên tháp cao được chế tạo từ thánh vật của Giáo hội, bên trong có sức mạnh của nữ thần, loại sức mạnh này khống chế trận pháp truyền tống trên bệ tháp, như vậy dân Ảm Nguyệt sẽ không thể sử dụng trạm trung chuyển của người mặt đất. Bằng không bọn chúng dùng những trạm nhỏ này trực tiếp tiến công pháo đài chẳng phải là hỏng bét sao?"

Trong lúc nói chuyện chúng ta rất nhanh liền đi tới trước tòa tháp cao kia, ta lúc này mới phát hiện tòa kiến trúc đá này cũng khá lớn, nó được xây bằng đá trắng xám, giống một cái đài quan sát tròn trịa, cao chừng hơn hai mươi mét, đỉnh chóp có một vòng kết cấu kim loại phảng phất vương miện, ta đoán đó chính là cái gọi là "thánh vật của Giáo hội", bởi vì nó đang phóng xuất ra quầng sáng dìu dịu, cung cấp năng lượng bổ sung cho quả cầu ánh sáng trên đỉnh tháp. Nền móng dưới tháp được san bằng cẩn thận, trên mặt đất có một loạt vết khắc hình khuyên thật sâu, đó hẳn là trận pháp truyền tống mà Joseph nhắc tới: Hóa ra những thứ này được bố trí bên ngoài tháp cao. Bất quá ta mù tịt về phương diện ma pháp, cũng chỉ nhìn cho biết, ngược lại Thiển Thiển làm như thật quan sát những vết khắc đó một hồi, sau đó gật đầu như chuyên gia: "Ừm, rất tròn."

Lúc này một cánh cửa nhỏ dưới tháp mở ra, hai binh sĩ mặc Kỵ sĩ đoàn có kiểu dáng tương tự nhóm ba người Joseph nhưng khoác chiến bào màu xanh lá mạ từ bên trong đi ra, một người trong đó vẫy tay với người tới: "Đi pháo đài à? Ngựa không thể truyền tống, trưa nay mới vào kỳ kiểm soát."

Anna nghe vậy từ trên lưng ngựa chiến của mình gỡ bọc hành lý của tên to xác đưa cho chủ nhân của nó, Pandora và Visca cũng linh hoạt nhảy xuống đất, sau đó tổ ba người Thiết Kỵ Sĩ đều đeo túi quân dụng và vũ khí lên người mình, Kiel một bên đeo đoản kiếm bên hông lên treo một bên hỏi thăm: "Sao đột nhiên tiến vào kiểm soát? Không phải nói còn mấy ngày nữa sao?"

"Hậu phương lâm thời tăng điều một nhóm tu sĩ ra tiền tuyến, hai ngày nay lưu lượng người quá lớn cho nên tạm thời kiểm soát, các trạm trung chuyển khắp nơi hiện tại chỉ cho phép người thông hành, súc vật ngựa các loại để bọn chúng tự đi bộ, binh sĩ trạm trung chuyển kiểm tra danh sách và giấy thông hành mà Joseph đưa tới, vừa nhìn vừa gật đầu, "A, mấy người này là lính đánh thuê tự do, các anh làm bảo lãnh đúng không? Đi đi, vừa vặn phía trước thiếu người."

Joseph thu hồi giấy thông hành đã được đánh dấu, vỗ cổ ngựa chiến của mình tạm biệt người bạn già, trước khi binh sĩ trạm trung chuyển khởi động ma pháp trận, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, nói với hai tên binh sĩ kia: "Đúng rồi, ngựa chạy đã hơn nửa ngày còn chưa cho ăn đâu, làm phiền hỗ trợ cho mỗi con ba mươi đồng ưng tệ cỏ khô số 0, đám ngựa đỏ kia thì chải lông một cái, trên cổ ngựa có thẻ tháng, hai vị lão ca kiểm tra một chút là được."

Hai binh sĩ trạm trung chuyển một bên khoát tay một bên dắt ngựa rời khỏi trận pháp truyền tống: "Biết rồi biết rồi, à mà gần đây cỏ khô số 0 tăng giá nhé, một giờ rưỡi chiều qua vừa tăng, chải ngựa tạm thời còn miễn phí."

Joseph vừa há mồm muốn nói cái gì, trận pháp hình khuyên dưới chân chúng ta liền cấp tốc sáng lên, nửa câu nói của hắn tiêu tan trong ánh sáng.

Một giây sau truyền tống hoàn tất, bên tai ta mới vang lên nửa câu Joseph gào lên theo quán tính: "... Sao tháng trước vừa tăng tháng này lại tăng... A, chúng ta đến rồi."

Ta hoàn hồn từ cảm giác mất trọng lượng trong nháy mắt, hơi định vị một chút, xác nhận kỳ thật đoạn đường truyền tống này cũng không xa, Pháo đài phía Bắc và Rừng Tùng Thôn ở giữa tựa hồ cũng chỉ cách nhau bốn năm mươi dặm. Bất quá cảnh sắc xung quanh ngược lại là có biến đổi lớn: Chúng ta đã hoàn toàn rời khỏi khu rừng, hiện tại đang ở trên một bãi đá vụn. Phía trước là dãy núi Trường Kiều hùng vĩ, cỏ cây thưa thớt, những ngọn núi đá lởm chởm như một bức bình phong cắt ngang chân trời, Pháo đài phía Bắc khí thế bàng bạc trải dọc theo thế núi ngay trước mặt chúng ta, nó là một thành lũy quân sự màu xám tro, cũng không phải xây trên đất bằng, mà là phân bố thẳng đứng dọc theo cả ngọn núi, gần như tất cả kiến trúc đá đều nửa chôn trong núi đá, nhìn qua giống như điêu khắc cả ngọn núi tại chỗ thành tòa thành đá này vậy. Mặc dù nó không cách nào so sánh với những công trình che khuất bầu trời của Đế quốc, nhưng chỉ cần nghĩ đây là do một nền văn minh thổ dân ở trạng thái phong kiến dựa vào nhân lực và trí tuệ cải tạo tự nhiên mà xây nên, nó vẫn khiến ta có chút cảm thán. Mà ở hướng chính diện Pháo đài phía Bắc, là vùng đại bình nguyên bằng phẳng, trong tầm mắt không nhìn thấy bao nhiêu địa thế chập trùng, ngay cả rừng núi cũng im bặt ở nơi rất xa.

Vẻn vẹn từ địa thế phán đoán, Pháo đài phía Bắc ở một vị trí dễ thủ khó công - tối thiểu với quân đội thổ dân của thế giới này là như thế, nhưng không biết lợi thế địa hình này đối với đám ác ma Ảm Nguyệt trong truyền thuyết có thể bay lên trời xuống đất còn có tác dụng hay không.

Điểm rơi truyền tống của chúng ta cũng là một "trạm trung chuyển" giống như vừa rồi: Chủ thể là một tháp canh bằng đá, trên tháp là "mặt trời nhân tạo nhỏ" dùng để xua đuổi dân Ảm Nguyệt, dưới tháp thì là bệ đá khắc đầy ma văn, xem ra trạm trung chuyển dạng tháp canh này thuộc về "công trình tiêu chuẩn". Bingtis ngẩng đầu nhìn tháp cao, đột nhiên như có điều suy nghĩ: "Năng lượng vận chuyển của những trạm trung chuyển này tựa hồ cũng không trôi chảy cho lắm, bao lâu rồi chưa bảo dưỡng?"

Joseph đang dạy tên to xác làm sao hít sâu để làm dịu cơn chóng mặt khi truyền tống, nghe vậy ngẩng đầu nhìn bên này: "Thật không hổ là Chú thuật sư, cô cũng có hứng thú với trạm trung chuyển à? Nghe nói trạm này đã hai lăm năm chưa sửa rồi, vốn dĩ ấy mà, các trạm trung chuyển khắp nơi đều là di vật còn sót lại từ trước chiến tranh Ảm Nguyệt lần thứ ba, kỹ thuật xây dựng cũng là từ trước đó, sau ba lần chiến tranh thì không ai biết làm sao tạo trạm trung chuyển mới nữa, sau chiến tranh lần thứ năm dứt khoát ngay cả lõi ma thạch cũng thành hàng hiếm, nghe nói hiện tại các trạm trung chuyển trên mặt đất đều chỉ có thể dùng lõi còn lại từ trước năm lần chiến tranh để duy trì, dùng được ngày nào hay ngày ấy, không dùng được... thì có thể con cháu đời sau chỉ có thể chạy bộ đánh trận chiến thứ bảy thôi."

Ta yên lặng ghi lại thêm một tình huống mới: Kỹ thuật của người mặt đất đang dần dần thất truyền!

Vừa rồi nhìn thấy trạm truyền tống nhỏ ta còn đang tò mò, vì sao người mặt đất ngay cả loại binh trạm siêu thời không này cũng có, lại không làm rõ được bản chất của Thiên Địa Cầu, kết quả là chuyện như vậy: Cổng truyền tống xác thực tồn tại, nhưng đều là đồ cổ lỗ sĩ còn sót lại từ trước ba lần chiến tranh, theo từng đợt chiến tranh Ảm Nguyệt, những kỹ thuật này đang dần dần thất truyền, cho đến ngày nay tháp cao truyền tống vẫn vận hành trên mặt đất không có cái nào là không vận hành quá tuổi thọ, cũng tỷ như cái trước mắt chúng ta đây - Bingtis liếc mắt liền có thể nhìn ra trạng thái mạch kín năng lượng của nó đáng lo ngại, dân bản xứ ngay cả binh lính bình thường cũng biết điểm này, nhưng bọn họ chính là không có linh kiện mới để sửa chữa tòa tháp này.

Thiển Thiển và Lâm Tuyết đều không phát biểu bất cứ ý kiến gì, chuyện này đối với chúng ta mà nói đã là nhìn lắm thành quen, chiến tranh dằng dặc không nhất định luôn mang lại sự tiến bộ kỹ thuật, nhiều khi nó càng sẽ phá hủy cơ sở của một nền văn minh, nhất là chiến tranh Ảm Nguyệt loại thế chiến theo chu kỳ này, không có nền văn minh nào có thể khỏe mạnh đến mức chịu đựng năm lần chém ngang lưng còn không ngừng thay đổi triều đại. Hiện tại người mặt đất vẫn có thể sử dụng vũ khí khôi giáp và ma pháp cùng đối kháng với dân Ảm Nguyệt, còn có thể dùng tới công trình cổ đại như trạm trung chuyển, kỳ thật đã không tệ: Nếu như chúng ta không đến, bọn họ sớm muộn có một ngày sẽ vác gậy gộc xông lên đánh nhau với đám ác ma Ảm Nguyệt.

"Những doanh trại đằng kia trông không phải quân chính quy nhỉ?" Thiển Thiển nhìn về phía xa dưới chân núi Trường Kiều, trong màn đêm, có thể nhìn thấy hai bên Pháo đài phía Bắc đều có ánh đèn đuốc kéo dài rất xa, cẩn thận quan sát có thể thấy đó đều là doanh trại tạm thời, ta nhớ tới tình báo tìm hiểu trước đó, không khỏi thốt ra: "Đó chính là lính đánh thuê tự do?"

"Không hoàn toàn là lính đánh thuê tự do," Joseph phất tay ra hiệu chúng ta đuổi theo, một bên đi trước giải thích, "Bởi vì chỉ có Kỵ sĩ đoàn quốc lập và Giáo đoàn Đế đô mới trú đóng ở cứ điểm bên trong, cho nên trừ cái đó ra binh đoàn cấp hai còn có vũ trang của Giáo hội các nơi cũng hạ trại bên ngoài pháo đài, những doanh trại quy hoạch chính quy kia thường đều là hai loại này. Doanh trại lính đánh thuê tự do ở ngoại vi những doanh trại chính quy này, bởi vì bọn họ không chịu sự quản lý của bất luận kẻ nào, trừ việc có thể nhận nhiệm vụ tự do do bọn ta công bố ra thì gần như là năm bè bảy mảng, cho nên liền tự do hạ trại, chỉ cần không ảnh hưởng quân chính quy hành động là được. Các ngươi có thể đi theo chúng ta vào cứ điểm bên trong đăng ký sau đó ra ngoài tìm chỗ hạ trại, các ngươi có đoàn lính đánh thuê cấp trên không? Hoặc là các ngươi tự có tên đoàn đội cũng được, ta có thể dựa theo quy mô đoàn đội đăng ký cho các ngươi, đến lúc đó các ngươi có thể lĩnh càng nhiều tiếp tế."

"Chúng ta có..." Ta thuận miệng lỡ lời mấy chữ, sau đó chần chờ nhìn Bingtis, "Hay là không có nhỉ?"

Không có cách, Rận Tinh đều do Bingtis khống chế, nữ lưu manh này mới là người hiểu rõ tình huống nơi đây nhất trong chúng ta, với năng lực vô khổng bất nhập của đám rận kia (vô khổng bất nhập: chỗ nào cũng chui lọt), ta hoài nghi Bingtis đã được tính là nửa người bản địa rồi...

"Thôi đi," Bingtis vung tay với Joseph, "Ta biết lính đánh thuê tự do đăng ký thế nào, báo mỗi cái tên lên để biết mình đã tới là được, còn lại tự sinh tự diệt khỏi phải phiền các ngươi hao tâm tổn trí. Nói thế nào chúng ta cũng chu du qua thế giới, tự mình có thể chăm sóc bản thân - ngươi cứ báo theo mô hình đoàn đội đi."

Joseph gật gật đầu, thuận tay đưa qua một tấm thẻ kim loại nhỏ hình bầu dục: "A, vậy liền đăng ký cho các ngươi theo mô hình đoàn lính đánh thuê tự do, các ngươi tự hạ trại bên ngoài, nhớ kỹ đặt tấm bảng này trong lều chính của mình, ta mới biết vị trí của các ngươi, sáng mai lại tìm các ngươi. Mặt khác đoàn đội các ngươi có tên chứ? Ta phải báo lên."

Bingtis nhận lấy cái máy theo dõi GPS ma pháp kia, một bên đảo trắng mắt nghĩ nghĩ, nàng nhìn thấy chị em Pandora đang thi xem ai xoa cầu lửa tròn hơn, chính mình cũng thuận tay xoa ra một quả cầu lửa lớn, tựa hồ đột nhiên hạ quyết tâm: "Ta và hai đứa này đều biết xoa cầu lửa, ba chúng ta hợp lại gọi là 'Đoàn Chú thuật Thẩm phán Liệt diễm Hồng Liên Tận Thế', chúng ta thờ phụng Fiery, fire, flame, ngươi có thể gọi ta là Tài phán trưởng FFF..."

Ta: "..."

Joseph đầu váng mắt hoa nghe Bingtis tung ra một đống danh từ kỳ kỳ quái quái, nhưng cuối cùng hắn còn chú ý tới chi tiết nhỏ, thế là đưa tay chỉ ta cùng Thiển Thiển và Lâm Tuyết: "Vậy ba người bọn họ chẳng lẽ không cùng hội với ba người các cô?"

"Là cùng hội a, bất quá bọn hắn phản bội Đoàn Chú thuật Thẩm phán Liệt diễm Hồng Liên Tận Thế của ta, cho nên là dị đoan phụ trách bị thẩm phán, ngươi mà lải nhải nữa bà đây dùng cầu lửa úp vào mặt người nha."

Joseph, Anna và Kiel đồng thời rụt cổ lại, rốt cục hoàn toàn nhận định Bingtis là một thiếu nữ mắc bệnh trung nhị (chunibyo), sau đó Kiel túm lấy tên to xác im lặng nãy giờ: "To xác cậu đi theo chúng tôi, cậu tính là tân binh Kỵ sĩ đoàn chiêu mộ, phải vào trong pháo đài đưa tin."

Tên to xác vô thức đi theo mấy bước, lúc này mới chú ý tới mấy người chúng ta đều không đi theo, hắn phản ứng chậm chạp chỉ vào chúng ta hỏi tổ ba người Thiết Kỵ Sĩ: "Mấy người bạn của tôi cứ thế qua đêm ở bên ngoài à?"

Joseph lại kiên nhẫn giải thích với tên to xác một lần: "Bọn họ là lính đánh thuê tự do, trực tiếp hạ trại bên ngoài, ngày mai tìm người phụ trách trụ sở lính đánh thuê đăng ký một chút là được."

Ta cùng Thiển Thiển cùng nhau ra sức khoát tay để tên to xác yên tâm rời đi, Thiển Thiển còn hết sức chăm chú hứa hẹn: "Tên to xác cậu yên tâm đi thôi, ngày mai chúng tôi vào pháo đài tìm cậu."

Cái tên khờ kia cuối cùng cũng cẩn thận từng bước rời đi.

Nhìn nhóm bốn người cộng thêm một con mèo biến mất trong động cửa thành đồ sộ của Pháo đài phía Bắc, Bingtis thở phào một hơi thật dài: "Được rồi, hiện tại rốt cục chỉ còn người mình, Trần ngươi chọn cái đất phong thủy bảo địa chúng ta hạ trại."

Ta nhìn khắp dải bình nguyên đá vụn khổng lồ này, tìm kiếm những lều vải của lính đánh thuê tự do nằm xa doanh trại quân chính quy tại khoảng đất trống bên ngoài pháo đài, sau đó rất dễ dàng phát hiện trong đó một đám quy mô tương đối lớn.

Căn cứ vào lời nhắc nhở của Joseph, trụ sở lính đánh thuê tự do mặc dù tùy ý, nhưng cũng có yêu cầu, đó chính là không thể giao thoa với khu hoạt động của quân chính quy (đây là để phòng ngừa ảnh hưởng trật tự), vậy nơi lính đánh thuê tự do tụ tập khẳng định phù hợp yêu cầu.

Xem ra tối nay phải qua đêm ở đằng kia, Thiển Thiển ngược lại rất hưng phấn: Cô nương này vẫn luôn rất có hứng thú với việc sống ở dã ngoại!

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN