Chương 1448: Miễn dịch sơ cấp

Trong nhận thức cơ bản, "hiệu quả phá hoại" của Thâm Uyên đối với vạn vật thế gian là vô điều kiện và không bị giới hạn, đặc tính bản thân của Thâm Uyên là như thế này: Không phải vật chất, không phải năng lượng, không phải bất cứ dạng hình thái nào mà khái niệm thế gian có thể miêu tả, khi quan sát đơn thuần biểu hiện của nó là một loại hoa văn hai chiều, cũng thường đi kèm với vật chất khuếch tán màu đen có tính ô nhiễm (sương mù, bụi, hoặc vật gì đó tương tự), loại "vật" khuếch tán màu đen này về bản chất cũng không phải bất kỳ vật chất nào, mà là một loại hiện tượng quang học đơn thuần, bởi vì Thâm Uyên phá hủy quy tắc cơ sở trong phạm vi nhất định, mới dẫn đến các loại quy tắc quang học bị bóp méo, và cuối cùng sinh ra hiệu quả giống như "không thể quan sát", từ đó sinh ra loại "đồ vật" mây mù màu đen kia, dựa trên cùng một nguyên lý, hoa văn hai chiều mà Thâm Uyên thể hiện ra cũng chỉ là một loại hiện tượng quang học,chứ không phải là vật tồn tại rõ ràng.

Tuy nhiên có rất ít người biết rằng, Thâm Uyên đơn thuần thực ra không có tính "sát thương".

Điểm này nghe rất kỳ quái, dù sao thế giới bị Thâm Uyên hủy diệt nhiều vô kể, sức phá hoại của nó luôn là tai họa lớn nhất trong Hư Không, trong thường thức của mọi người Thâm Uyên đều hẳn là một loại đồ vật có "lực sát thương" — hiểu như vậy đương nhiên không sai, nhưng trong mắt các nhà khoa học Đế Quốc chuyên nghiệp hơn, thứ Thâm Uyên sở hữu không phải là lực sát thương, mà là một loại "tính dẫn dắt".

Thâm Uyên chưa bao giờ trực tiếp phá hủy bất kỳ vật gì, tất cả sự vật nhiễm Thâm Uyên cuối cùng đều là tự mình phá hủy chính mình: Chúng sụp đổ ở cấp độ vĩ mô, từng bước giải thể ở cấp độ vi mô, vật chất bắt đầu từ tai nạn mắt trần có thể thấy, mãi cho đến khi hạt vi mô không thể nhìn thấy bằng mắt thường phân ly thì kết thúc, năng lượng tiêu tán, thời không rối loạn, trật tự vũ trụ không còn sót lại chút gì, cho đến cuối cùng rào chắn thế giới cũng bắt đầu tiêu hóa bản thân, toàn bộ thế giới bị Hư Không nuốt chửng: Một lần tận thế kiểu ô nhiễm Thâm Uyên điển hình. Toàn bộ quá trình này là do Thâm Uyên mà ra, tuy nhiên mỗi bước trong quá trình đều là "bản thân hủy diệt" của vật bị nhiễm, cho nên chúng tôi mới nói Thâm Uyên không có tính sát thương, chúng chỉ là đang dẫn dắt thế giới bị lây nhiễm "tự sát" mà thôi.

Mặc dù kiểu giải thích này nghe có chút cưỡng từ đoạt lý, nhưng mà để xác minh bản chất Thâm Uyên, có đôi khi "nghiên cứu" chính là thứ đồ vật mạnh miệng cãi lý lại xoi mói vào chuyện vụn vặt như vậy. Đương nhiên, cũng chỉ có kỹ sư Hi Linh mới có thể chui vào cái sừng trâu bế tắc này, đối với người bình thường chúng ta mà nói, tận thế thuộc về tự sát hay là bị giết kỳ thật ý nghĩa không lớn.

Ở vũ trụ kinh điển như Thế giới Thủ phủ, sức phá hoại mà Thâm Uyên biểu hiện ra là giá trị entropy của vũ trụ tăng vọt đến cực hạn sụp đổ trong thời gian ngắn, toàn bộ thế giới lâm vào hỗn loạn và chết nhiệt, thế giới biến thành một đầm nước đọng trong cân bằng nhiệt rồi từng bước bị Hư Không nuốt hết. Ở một số thế giới có quy tắc vũ trụ hoàn toàn khác biệt, Thâm Uyên sẽ biểu hiện thành một số hằng số cơ bản sai lệch và thiếu hụt, hoặc là chuỗi điểm năng lượng đứt gãy, trục thời gian đảo ngược, chiều không gian rơi xuống và các tai nạn khác biệt khác, tóm lại mặc kệ ở nơi nào, nếu như Thâm Uyên xâm nhập một thế giới thông thường, như vậy vạn vật trong thế giới này đều khó mà chống cự: Chúng sẽ bắt đầu sụp đổ từ cơ sở tồn tại của bản thân và đi vào cái chết. Khi nhiễm Thâm Uyên tương đối nhẹ, có một số chủng tộc người phàm ngoan cường có thể chống đỡ lâu hơn một chút — ví dụ như nền văn minh song tử tinh chúng ta vừa mới rời đi, nhưng bất luận thổ dân vũ trụ đó chống cự như thế nào, bất luận họ có thể kiên trì bao lâu thậm chí cuối cùng tiêu diệt lượng vi lượng Thâm Uyên ô nhiễm vũ trụ của mình, kháng tính của họ đối với Thâm Uyên đều là không: Điểm này sẽ không thay đổi.

Chủng tộc bình thường có thể dựa vào nhân mạng để đắp, dựa vào mưu lược để đi đường vòng tự cứu, dựa vào dũng cảm và hi sinh để kéo dài tuổi thọ chủng tộc mình, nhưng những điều này đều không thay đổi được sự thật rằng sự vật phàm tục có kháng tính bằng không khi đối mặt với Thâm Uyên, vật chất phàm tục tiếp xúc Thâm Uyên liền sẽ bị lây nhiễm, cho dù tinh thần của bạn có thể chống đỡ lâu hơn một chút, thân thể của bạn cũng sẽ sụp đổ từ từ theo thời gian biểu nghiêm ngặt. Ngoại lệ duy nhất chính là loại "Thâm Uyên Trơ" đến nay vẫn còn là bí ẩn kia, đối với cái sau chúng ta còn biết rất ít cho nên tạm không thảo luận, chỉ cần biết Thâm Uyên Trơ là loại Thâm Uyên duy nhất tương đối ôn hòa là được rồi.

Hiện tại đã biết chỉ có bốn quần thể có kháng tính bẩm sinh đối với Thâm Uyên: Hi Linh Sứ Đồ, bởi vì bản thân siêu thoát tất cả thế giới và trục Hư Không cho nên có tính ổn định trật tự cực cao, vì vậy có kháng tính với Thâm Uyên; Tinh Vực Thần Tộc, bởi vì nguyên nhân Nấc thang Hư Không nên cùng cấp với Thâm Uyên và Thế giới, cho nên có kháng tính; Hưu Luân Thần Tộc, lý do giống Tinh Vực Thần Tộc; cái cuối cùng là Đọa Lạc Sứ Đồ, bởi vì sau khi bị Thâm Uyên lây nhiễm biến thành một loại "cộng sinh thể" quỷ dị nào đó, hình thái sự sống của bọn hắn bản thân đã là sau khi sụp đổ, cho nên có kháng tính Thâm Uyên rất cao, hơn nữa xem ra đến bây giờ, kháng tính của Đọa Lạc Sứ Đồ đối với Thâm Uyên còn cao hơn ba quần thể kia.

Mà bây giờ chúng ta tựa hồ tìm được quần thể thứ năm: Người Hi Linh, các vị tiên tổ của Hi Linh Sứ Đồ.

Căn cứ theo Harlan và Tavel nói, tất cả Tiên Tổ đều biểu hiện ra kháng tính Thâm Uyên không hề tầm thường — kỳ thật dùng "kháng tính" để giải thích sự việc phát sinh trên người bọn họ đã có chút không quá phù hợp, bọn họ trong điều kiện nhất định gần như có tính "miễn dịch" đối với Thâm Uyên, cái này căn bản chính là tình huống chưa từng nghe thấy!

Khác biệt lớn nhất giữa kháng tính và miễn dịch là có chịu tổn thương thực tế hay không. Đối mặt với Thâm Uyên, kháng tính vẻn vẹn sẽ giảm bớt ô nhiễm cho bạn, từ trí mạng biến thành không tríc mạng, từ nặng biến thành nhẹ — nhưng bất luận giảm bớt thế nào, ô nhiễm vẫn sẽ phát sinh, cho dù nó bị yếu bớt đến mức chỉ như một cái hắt hơi, cũng sẽ không biến mất theo đúng nghĩa thực sự. Mà miễn dịch thì là tình huống hoàn toàn khác biệt: Nó sẽ khiến ô nhiễm triệt để vô hiệu, phảng phất như chưa từng phát sinh, dù cho cái "miễn dịch" này chỉ có hiệu lực dưới nồng độ Thâm Uyên cực thấp, nó cũng có sự chênh lệch bản chất một trời một vực so với kháng tính.

Chuyện xảy ra trên người các Tiên Tổ hiện tại xem ra càng giống là một loại miễn dịch sơ cấp: Bọn họ sau khi tiếp xúc liều lượng Thâm Uyên an toàn (tương đối an toàn, cũng chính là mức mà tại chỗ còn có thể cứu được) thì không biểu hiện ra bất kỳ khó chịu nào, sau khi rời đi mẫu vật và tiến hành quét cơ thể để thanh lọc, kiểm tra toàn thân cho thấy trong cơ thể bọn họ không tồn tại bất luận dấu hiệu bệnh biến hay sụp đổ nào: Phảng phất như chưa hề tiếp xúc qua nguồn ô nhiễm.

Tôi cùng Sandora lẳng lặng nghe Tavel cùng Harlan bổ sung lẫn nhau nói xong một loạt phát hiện này, trầm mặc thật lâu không nói, sự thật này có chút ly kỳ, tôi phải làm cho đầu óc của mình vận chuyển một hồi mới có thể đuổi kịp tiết tấu. Sandora phản ứng tương đối nhanh, nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Tavel, ngươi hẳn là có phỏng đoán rồi chứ?"

"Vâng, Bệ Hạ," Tavel khẽ gật đầu, "Trước mắt còn không thể xác định đặc tính miễn dịch Thâm Uyên của Tiên Tổ là dựa trên nguyên lý gì, nhưng liên quan tới nguyên nhân gây ra hiện tượng 'miễn dịch' này, thuộc hạ cảm thấy khả năng cao có quan hệ với lần ô nhiễm ở thế giới quê hương."

Tôi nghĩ ngợi: "Ngươi nói bọn họ cũng giống như Đọa Lạc Sứ Đồ cũng bị Thâm Uyên lây nhiễm qua, chỉ bất quá bọn hắn không biết?"

Nếu như thuyết pháp này thành lập, như vậy hiện tại Tiên Tổ thực ra là một loại cộng sinh thể, bọn họ cùng Đọa Lạc Sứ Đồ đồng dạng có sức đề kháng, chỉ bất quá hình thức đề kháng của bọn họ cao cấp hơn, đạt tới chuẩn miễn dịch — cái này sao lại giải thích không thông đâu?

Đúng rồi, trên người Tiên Tổ không có Thâm Uyên lưu lại, cũng không có vết tích đã từng bị cải tạo, cái này hoàn toàn khác biệt với tình trạng của Đọa Lạc Sứ Đồ.

Tavel quả nhiên cũng lắc đầu: "Tỷ lệ lây nhiễm không lớn, bởi vì trên người Tiên Tổ xác thực không có vết tích lưu lại, nhưng lần ô nhiễm xảy ra ở thế giới quê hương khẳng định đã cải biến hình thức sự sống của Tiên Tổ, để bọn họ trở nên có thể cùng tồn tại an toàn với Thâm Uyên nồng độ thấp — thuộc hạ đã nghiên cứu cẩn thận các loại số liệu quan trắc xung quanh Tiên Tổ sau khi tiếp xúc mẫu vật Thâm Uyên, kết quả cho thấy Thâm Uyên ở vào trạng thái chưa kích hoạt: Thật giống như chúng không phát hiện trên địa bàn của mình xuất hiện một 'con mồi' có thể bị ô nhiễm, hoặc là nói..."

"Thâm Uyên cảm thấy đó là người một nhà." Sandora đột nhiên tiếp lời nửa câu sau mà Tavel không tiện nói thẳng ra.

Kính mắt nương hơi dừng lại, nhẹ nhàng gật đầu: "Trên lý thuyết là như thế."

"Ta muốn biết giới hạn cực đại của loại miễn dịch này là bao nhiêu," Sandora dùng ngón trỏ nhẹ nhàng gõ mặt bàn, "Nếu như vượt qua giới hạn sẽ như thế nào."

"Tính nguy hiểm khi bắt đầu thử nghiệm quá cao, thuộc hạ không dám mạo hiểm rủi ro này," Tavel thành thật trả lời, "Chỉ có thể căn cứ một chút số liệu quan sát để gián tiếp suy đoán, các vị Tiên Tổ có thể bình yên sinh tồn mà không mang bất kỳ vật phòng vệ nào với điều kiện tiên quyết là không trực tiếp tiếp xúc Cánh Cửa Thâm Uyên, hơn nữa sau đó sẽ không lưu lại bất luận vết tích lây nhiễm nào. Cho dù vượt qua giới hạn miễn dịch này, Tiên Tổ cũng có kháng tính không hề tầm thường, tốc độ bọn họ bị Thâm Uyên lây nhiễm sẽ vô cùng chậm, đồng thời một khi bọn họ thoát ly khu vực ô nhiễm, quá trình sụp đổ do Thâm Uyên gây ra cũng sẽ lập tức tự hành kết thúc. Trên lý thuyết là như thế."

Lần này thật chỉ có thể "trên lý thuyết là như thế" — Tavel cũng không dám thật sự cầm các Lão Tổ Tông ra làm những thí nghiệm chết người này, các phán đoán kể trên đều là nàng thông qua số liệu quan sát gián tiếp suy đoán ra.

Lúc này tôi lại đột nhiên nghĩ đến một sự kiện: "Mà nói chứ ban đầu các người làm sao phát hiện ra điểm này... Ách... Ai dám không có việc gì để các Lão Tổ Tông tiếp xúc nguồn ô nhiễm?"

Tavel tranh thủ thời gian giải thích: "Đương nhiên không có làm loại thí nghiệm nguy hiểm này, chúng thuộc hạ là bởi vì sự cố ngoài ý muốn mới phát hiện sức miễn dịch của Tiên Tổ đối với Thâm Uyên. Ngài biết đấy, tại khu vực gần cảng lặn sâu đều là khu nguy hiểm, bất luận có phòng hộ nghiêm mật thế nào, xung quanh Cánh Cửa Thâm Uyên đều sẽ có ô nhiễm bức xạ cường độ nhất định, toàn bộ căn cứ thí nghiệm chắc chắn phải phơi nhiễm trong môi trường ô nhiễm, bởi vậy mỗi nhân viên tham gia dự án đều cần kiểm tra thân thể định kỳ cũng như chấp nhận thanh lọc và trung hòa: Hi Linh Sứ Đồ sử dụng U Năng, Tiên Tổ bởi vì nhục thể yếu ớt, cho nên sử dụng Thánh Quang tương đối ôn hòa để thanh lọc. Nhưng trước đó không lâu chúng thuộc hạ khi tập hợp sửa sang lại dữ liệu lịch sử mới phát hiện, số liệu kiểm tra độ ô nhiễm của Tiên Tổ trước khi tiến hành thanh lọc luôn luôn là không: Trong quá trình làm việc tại khu ô nhiễm thấp, bọn họ chưa hề bị lây nhiễm qua. Loại tình huống này trước đây chưa từng gặp, trên lý thuyết khu ô nhiễm là không thể nào tồn tại cá thể có độ ô nhiễm bằng không."

"Trước đó làm sao lại không phát hiện?" Tôi tò mò hỏi.

"Thiết bị tự động tiến hành thanh lọc cá thể chỉ thiết lập cảnh báo nguy hiểm," Tavel buông tay, "Trong tình huống kiểm tra thấy độ ô nhiễm vượt tiêu chuẩn nó mới có thể khởi động, trừ cái đó ra, ô nhiễm quá thấp thậm chí hoàn toàn không có ô nhiễm đều sẽ không bị coi là 'tín hiệu dị thường', bởi vì căn bản chẳng ai nghĩ đến sẽ xuất hiện loại tình huống này. Trên lý thuyết là như thế."

Tôi hiểu rõ gật đầu, trong đầu tựa hồ liên tưởng đến chuyện gì đó vừa mới xảy ra gần đây, nhưng ý nghĩ này rất nhanh biến mất không thấy tăm hơi, sự chú ý của tôi vẫn đặt ở trên người Anseth: Miễn dịch Thâm Uyên — mặc dù vẻn vẹn miễn dịch dưới cường độ thấp, điều này cũng đã đủ được xưng là kỳ tích xưa nay chưa từng có, chúng ta tạm thời không thảo luận nó phát sinh thế nào, hiện tại hãy xem tác dụng của loại thiên phú này: Tiên Tổ là người lặn sâu bẩm sinh.

"Chuyện này rất châm biếm," Anseth dở khóc dở cười nhếch miệng, "Thâm Uyên hủy đi tất cả của chúng ta, nhưng bây giờ chúng ta lại thành 'đối tượng thân hòa' của nó, lúc đầu Thâm Uyên và người Hi Linh hẳn là quan hệ không chết không thôi, hiện tại người Hi Linh lại thành giống loài duy nhất không bị Thâm Uyên ô nhiễm... Ta cũng mặc kệ đây là nguyên nhân gì, để chúng ta tham gia kế hoạch Lặn Sâu đi, kỹ thuật và tri thức không đủ chúng ta có thể học, có thể huấn luyện, ta biết các ngươi không tìm thấy người thích hợp với nhiệm vụ này hơn những khúc xương già này bọn ta đâu."

Sandora cau mày, tôi biết nàng hiện tại đang đấu tranh kịch liệt trong nội tâm: Về mặt tình cảm, nàng sẽ không để cho Tiên Tổ mạo hiểm bất kỳ rủi ro nào, nhất là trong tình huống Tiên Tổ chỉ còn hơn mười người, tuy nhiên về mặt lý trí, nàng phải thừa nhận Tiên Tổ là "ứng cử viên" thích hợp nhất làm nhân viên lặn sâu cho đến trước mắt. Đọa Lạc Sứ Đồ được chuyển hóa trở về mặc dù có kháng tính, nhưng kháng tính dù cao cũng không ngăn được sát thương cố định, chỉ có Tiên Tổ dạng người có thể miễn dịch Thâm Uyên trong phạm vi nhất định như thế này mới có thể bảo vệ xác suất thành công của việc lặn sâu ở mức tối đa.

Chúng ta hãy tưởng tượng một tình huống như thế này: Tàu Lặn Sâu gặp trục trặc, Thâm Uyên bắt đầu dần dần ảnh hưởng vào trong phi thuyền, như vậy thứ đầu tiên chết máy hẳn là hệ thống điều khiển phi thuyền yếu ớt, lúc này người lặn sâu nhất định phải dựa vào điều khiển thủ công để phi thuyền thoát khỏi khu vực nguy hiểm, nếu như là thao tác viên bình thường, bọn hắn không nhất định có thể kiên trì lâu hơn hệ thống điều khiển phi thuyền, mà Tiên Tổ lại có thể giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối trong khoảng thời gian ô nhiễm còn chưa đạt tới giá trị cực đại — trong loại tình huống này, bọn hắn chính là thuyền viên duy nhất có khả năng sống sót cũng như hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi biết xu hướng tư duy của Hi Linh Sứ Đồ, cho nên mặc dù Sandora đấu tranh thiên nhân hết sức mâu thuẫn, tôi cũng biết nàng sẽ đưa ra quyết định gì, quả nhiên, sau một phen suy nghĩ, Nữ Vương Bệ Hạ chậm chạp nhưng kiên định gật đầu: "Được rồi, cháu đồng ý."

Tôi đã sớm biết tính khí các Lão Tổ Tông quật cường, mức độ cứng đầu của bọn họ so với Sứ Đồ hiện đại cũng một chín một mười, cho nên lúc này cũng gật đầu biểu thị đồng ý: "Cháu cũng đồng ý — bất quá các người không thể lập tức lên thuyền, đầu tiên phải tiếp nhận huấn luyện, tiếp theo muốn trước hết để cho các đội lặn sâu khác làm mấy lần thử nghiệm ở tầng ngoài, xác nhận tính an toàn của phi thuyền rồi các người hẵng lặn sâu."

Harlan là người cuối cùng gật đầu: "Tôi cũng đồng ý. Mặt khác việc thử nghiệm lặn sâu có người lái tầng ngoài cứ giao cho người của tôi đi, đám tiểu tử kia đã luyện tập cho việc lặn sâu rất nhiều ngày rồi, từng đứa ý chí chiến đấu sục sôi, cũng không thể kết quả là ngay cả thuyền cũng không cho bọn hắn lên."

Tavel nhìn thấy ba vị thủ trưởng đều gật đầu, đương nhiên càng không có dị nghị: "Như vậy ba vị Hoàng Đế Bệ Hạ toàn viên thông qua đề tài thảo luận này, thuộc hạ sẽ đi sắp xếp huấn luyện lặn sâu và thử nghiệm có người lái tầng ngoài ngay."

Tôi nghĩ ngợi, luôn cảm thấy giống như bỏ sót một người thì phải...

Sandora cùng tôi tâm linh tương thông, nàng ngửa mặt lên trời trợn trắng mắt: "Anh nhắc Sylvia hay là Bellavira? Hai nàng cộng lại đều chỉ có thể tính nửa phiếu: Người trước thiếu thông minh, người sau về cơ bản đã phế..."

Harlan biểu lộ vi diệu gật đầu ở bên cạnh: "Kỳ thật tôi rất ghen tị với cô ấy, mỗi ngày cái gì đều không nghĩ, sống bao vui vẻ."

"Ngươi cũng muốn sống kiểu ngày tháng cái gì cũng không cần nghĩ hả?" Tôi nhìn Harlan một chút, "Đơn giản a, để Sandora nấu cho ngươi bữa cơm đi, ăn hết ngươi liền cái gì đều không nghĩ được nữa, hoặc là ta đi Tinh Vực lôi lão chú nát rượu tên là tàu Thiên Vũ qua hàn huyên với ngươi cả ngày cũng được, đảm bảo trong vòng ba ngày đầu óc ngươi đều là trống rỗng."

Không nghĩ tới danh tiếng của vị Long Thần lắm lời kia lớn đến mức ngay cả Harlan đều nghe nói qua, hắn lập tức rụt cổ lại: "Ngươi quá bảo thủ rồi, lúc ấy ta đơ não không chỉ bốn ngày..."

Sau đó tôi mới biết được nguyên lai thời Cựu Đế Quốc Harlan đã từng lấy danh nghĩa trao đổi kỹ thuật nhiều lần tự mình đi sứ Tinh Vực, lúc ấy nhân viên tiếp ứng của Tinh Vực chính là ông chú nát rượu kia — đã nhiều năm như vậy Harlan đối với chuyện ban đầu còn ký ức khắc sâu.

Lúc này Sandora rốt cục nhìn không được, ở bên cạnh nhẹ nhàng ho khan một tiếng: "Ừm hừ, chúng ta đang thảo luận giống như không phải vấn đề này đi?"

Tôi lập tức ngồi nghiêm chỉnh không dám tiếp tục lạc đề.

Chuyện liên quan tới dự án Lặn Sâu đến đây thì thôi giải quyết xong, lần lặn sâu sau tôi đoán chừng phải chờ một thời gian nữa mới có thể tiến hành: Vì đảm bảo an toàn trong quá trình đi thuyền có người lái, tàu Lặn Sâu số 2 cần tiếp nhận một loạt kiểm nghiệm cùng tu sửa nhỏ, trong mấy ngày thử nghiệm trước chiếc thuyền kia vẫn bộc lộ ra không ít vấn đề, công việc chủ yếu tiếp theo của Tavel chính là tận khả năng nâng cao tính năng và hệ số an toàn của chiếc thuyền kia tới cực hạn trên cơ sở kỹ thuật hiện tại, tôi tin tưởng vào năng lực của cô nàng mắt kính kia.

Tôi cùng Sandora không muốn lại đi một chuyến sang phòng thí nghiệm kỹ thuật nghịch đảo để gặp một Tavel khác nữa, thế là dứt khoát hỏi thăm luôn tại đây về tiến triển của việc sản xuất thử và kỹ thuật nghịch đảo chiến hạm Quân Lâm Giả.

"Tiến triển của những hạng mục này đều rất nhanh," Tavel khi nói đến những điều này biểu hiện trên mặt rất tự hào, "Harlan Bệ Hạ mang đến phần lớn bản thiết kế của Quân Lâm Giả, cộng thêm thành quả nghiên cứu chúng ta đã nắm giữ trong hai năm này, thuộc hạ đã chuẩn bị thử chế tạo chiến hạm Quân Lâm Giả thuộc về chính chúng ta, mặt khác liên quan tới phương diện kỹ thuật nghịch đảo... Có bản thiết kế sẵn rồi, kỹ thuật nghịch đảo kỳ thật đã không còn quá cần thiết, mục tiêu chủ công của thuộc hạ hiện tại là đem các thiết bị cỡ lớn trên Quân Lâm Giả tiến hành tối giản và thu nhỏ, sau đó lắp đặt lên các phi thuyền tại ngũ khác: Thực tiễn chứng minh cách làm này cực kỳ hiệu quả. Trên lý thuyết là như thế."

"Kỳ thật chúng ta hiện tại đã có chiến hạm Quân Lâm Giả nha," tôi đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu nói vui vẻ với Harlan, "Cái này cần cảm ơn Tổng đội trưởng Hậu cần vận chuyển Đế Quốc — kỳ thật ta hiện tại đột nhiên cảm thấy ngươi bị ta bắt tới hơi sớm, ngươi nếu có thể kiên trì thêm hai năm ở phe Đọa Lạc Sứ Đồ, nói không chừng Quân Lâm Giả và chiến hạm tinh cầu chính hãng bên Tân Đế Quốc đều thành hệ thống rồi..."

Harlan: "...Đã bảo đừng lôi cái này ra làm chủ đề rồi mà!"

"Quân Lâm Giả do Harlan Bệ Hạ mang tới đã được Sylphus đại nhân biên chế vào Hạm đội Hoàng gia và Quân đoàn 1, nhưng đây chỉ là biên chế tạm thời," Tavel vẫn duy trì biểu cảm cẩn thận tỉ mỉ khi chúng tôi nói đùa, nàng đẩy mắt kính, rất nghiêm túc giải thích, "Chiến hạm Quân Lâm Giả sau khi bị Thâm Uyên cải tạo cần phải có cơ sở công nghiệp đặc biệt mới có thể tiến hành bảo dưỡng duy trì, để chúng cùng tinh hạm Đế Quốc bình thường trong cùng một hàng ngũ chiến đấu sẽ đem lại rất nhiều bất tiện cho hậu cần, đây là vấn đề dùng kỹ thuật khó mà giải quyết: Đây là vấn đề quy trình. Cho nên chúng ta vẫn là phải mau chóng kiến tạo Quân Lâm Giả phiên bản tiêu chuẩn, vài tòa siêu cấp chiến hạm mà Harlan Bệ Hạ mang tới cuối cùng vẫn là muốn biên chế trở lại vào lữ đoàn độc lập Thâm Uyên."

Harlan chép miệng một cái, suy nghĩ nửa ngày sau tổng kết ra một câu: "...Ta quả nhiên vẫn là cái đại đội trưởng vận chuyển, đồ vật trong tay ta tác dụng chủ yếu chính là để cho các ngươi chuyển qua chuyển lại!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN