Chương 1451: Manh mối
Tính trơ thứ này thật đúng là đến dễ đi khó, ở nhà ngây ngốc không được mấy ngày tôi liền cảm giác mình sắp gỉ sét. Đương nhiên, mỗi ngày công việc thường ngày vẫn nhiều như mọi khi, nhưng bạn phải hiểu, ở nhà phê báo cáo xem văn kiện và ở bên ngoài cứu vớt thế giới ngự giá thân chinh áp lực công việc hoàn toàn ở hai đẳng cấp khác nhau, lúc phê báo cáo bạn có thể để một chén trà nóng bên tay, trên người còn treo một cô con gái, ở bên ngoài liều mạng với người ta nào có thanh nhàn như thế — đương nhiên nếu như là Tiểu Phao Phao ở bên người, vậy thì tôi có ở bên ngoài liều mạng với người ta nàng cũng vẫn sẽ treo trên người tôi, cái này không bàn nhé.
Chủng tộc cây xấu hổ gặp hai ngày trước vẫn còn ở Thành Phố Bóng Tối, thương thuyền "Phương Chu Thảo Mộc" của bọn hắn đang nằm ở cảng tinh hạm dân dụng tiếp nhận kiểm tra tu sửa, báo cáo trong tay tôi đề cập đến chuyện có liên quan tới chủng tộc này. Theo tiêu chuẩn bình thường, tình báo của một thương đội Hồng Thế Giới sẽ không được đưa đến trước mặt Nguyên Thủ, chủng tộc ở Hồng Thế Giới phong phú, chỉ riêng nhớ tên bọn hắn thôi tôi và Sandora đều bận không xuể, nhưng bởi vì gần đây chúng tôi nâng mức ưu tiên tình báo liên quan Tàu U Linh lên, tình báo duy nhất về thương đội Thân Thảo lâu năm từng có va chạm chính diện với Tàu U Linh liền được đưa tới.
À mà gọi là "thương đội Thân Thảo lâu năm" chắc không vấn đề gì đâu nhỉ...
Trên báo cáo phân tích hiển thị chính là màn hình giám sát trích xuất từ máy chủ tàu mẹ của "Phương Chu Thảo Mộc", căn cứ hình ảnh theo dõi, thương thuyền hẳn là hiểm mà lại hiểm sượt qua một cái cấu trúc dạng tháp ở phần giữa Tàu U Linh. Lần va chạm này cào đi một lớp vỏ tàu của thương thuyền. Đám Lâm Tinh sơ ý chủ quan không có chút kỷ luật nào này thật rất may mắn, cái may mắn này không chỉ thể hiện ở chỗ bọn hắn lại không trực tiếp đâm cháy vào Tàu U Linh, càng thể hiện ở chỗ chiếc Tàu U Linh kia lại không có hộ thuẫn.
Đúng vậy, thời điểm "Phương Chu Thảo Mộc" chạm vào Tàu U Linh không bị hộ thuẫn của chiếc sau ngăn cản, màn hình giám sát hiển thị đây là một lần va chạm vật lý cực kỳ trực tiếp, camera bên ngoài thương thuyền trong khoảng thời gian ngắn ngủi quét qua thân tàu U Linh cũng đúng lúc chụp được một máy phát hộ thuẫn: Nó ảm đạm vô quang, giống như đã hoàn toàn hư hỏng.
Cho nên tôi nói đám Lâm Tinh thật rất may mắn, nếu như hộ thuẫn Tàu U Linh còn ở đó, thương thuyền của bọn hắn liền không chỉ đơn giản là bị đụng hư, năng lượng mênh mông của hộ thuẫn U Năng cấp mẫu hạm sẽ kích nổ lò phản ứng thương thuyền ngay khoảnh khắc tiếp xúc, cho dù không phát sinh loại tai nạn kích nổ này, phi thuyền của bọn hắn cũng sẽ bị đốt thành một đống mosaic trôi nổi giữa vũ trụ. Kết quả khi va chạm với quân hạm Đế Quốc chính là như vậy: So với lớp giáp kiên cố, tầng hộ thuẫn U Năng có uy lực vượt xa nhật quang kia mới là thứ đáng sợ hơn.
Chỉ mong đám Lâm Tinh nhặt được cái mạng nhỏ về sau có thể học cách đề cao tính tổ chức kỷ luật của mình một chút...
Tôi tạm thời buông báo cáo xuống, sau đó lần thứ ba gỡ Tiểu Phao Phao từ trên người mình xuống ấn vào cái ghế bên cạnh, tiểu nha đầu yên tĩnh đại khái 30 giây, lần nữa lẩm bẩm tiếng nói huyên thuyên của mình bò về phía này. Tôi thực sự nhịn không được, ngẩng đầu phàn nàn với tiểu la lỵ đang cúi đầu hì hục với thiết bị đầu cuối dữ liệu trong góc phòng: "Ta bảo này, ngươi thật vất vả mới ra khỏi phòng một chuyến, liền không thể quản con gái mình chút à?"
Bào Bào bên kia đầu cũng không ngẩng lên, nàng biến ngón tay thành tua dò cắm vào thiết bị đầu cuối dữ liệu để điều khiển trực tiếp, sự chú ý dồn hết vào hình chiếu 3D trước mặt, ngay cả nói chuyện cũng loạn xị bát nháo: "Cày nguyên liệu... Đó cũng là con gái ngươi, con bé hiện tại 8-9 phần 10 thói quen đều là ngươi giáo dục ra được chứ... Tỷ lệ rớt đồ của cái đồ chơi này cũng quá thấp rồi... Ta liền nói ngươi bình thường quá cưng chiều con gái ta."
"Giải trí nguyên thủy do nhân loại phát minh ngươi chơi còn rất hăng hái nhỉ," tôi nhịn không được muốn phun tào nàng, "Ngươi còn chuyên môn di thực bản crack thông dụng sang thiết bị đầu cuối dữ liệu... Mà nói chứ ngươi là Máy Chủ Hi Linh mà, trực tiếp sửa dữ liệu không phải được rồi sao?"
Bào Bào ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm, biểu cảm nghiêm túc dị thường, bộ dáng kia cứ như sắp tham gia bầu cử tổng thống Mỹ: "Ngươi đây là đang chất vấn tín ngưỡng của một chiến binh không nạp tiền đấy! Đổi dữ liệu thì còn gì là mạo hiểm nữa?"
Tôi sửng sốt nhìn con nữ trạch chơi game cũng có thể móc nối với tín ngưỡng này, hình ảnh game trong tay nàng vừa rồi tôi đã quan sát qua, trong ròng rã nửa giờ tôi đọc báo cáo giống như cảnh tượng đều chưa từng thay đổi, cái này thực sự khiến người ta tò mò: "Rốt cuộc ngươi đang cày cái gì thế? Hơn một tiếng đồng hồ sao còn kẹt ở ải kia?" Đồng thời tôi lần thứ tư gỡ Tiểu Phao Phao từ trên người xuống.
"Lông vũ Quạ Đen Kiên Cường," Bào Bào buồn bực trả lời, "Tỷ lệ rớt đồ là ba phần vạn, bất quá hôm qua ta ngủ quá muộn bị tỷ tỷ đại nhân lải nhải vài câu, cho nên hôm nay khả năng đang xui xẻo, quạ đen ở thế giới này sắp bị ta giết tuyệt chủng rồi cũng không nổ ra..."
Tôi: "..." Hóa ra nha đầu này ở chỗ này chơi game là để xả xui hả!
Lúc này vừa vặn Tiểu Quạ Đen đẩy cửa đi vào, tay bưng đĩa bánh gato: "Chủ nhân quạ! Mẹ nướng bánh gato! Cho ngươi ăn quạ!"
Nhìn thấy Tiểu Quạ Đen, mắt Bào Bào sáng lên ngay lập tức, mẹ đứa nhỏ đã tẩu hỏa nhập ma vì cày nguyên liệu lập tức nhảy qua túm lấy cánh tay Tiểu Quạ Đen: "Chim nhỏ, biến cánh ra! Chỉ biến cánh ra là được!"
Tiểu Quạ Đen trung thực nghe lời mở cánh ra ngay tại chỗ: Trải qua một thời gian huấn luyện, nàng bây giờ đã có thể tự do khống chế lực lượng của mình và tiến hành chuyển đổi hình thái cục bộ như vậy. Mà nói chứ chỉ mở cánh ra thì con chim ngốc này nhìn thật sự có chút giống Hắc Ám Thần Tộc.
Mắt Bào Bào dại đi, đưa tay liền đi nhổ lông trên cánh Tiểu Quạ Đen, tôi còn chưa kịp ngăn cản nàng đã kéo xuống tận mấy cái, sau đó nha đầu này khoa tay múa chân với lông vũ màu đen: "Ừm, nguyên liệu đã cày được, hiện tại đổi dữ liệu cũng không tính là gian lận đi. Mà nói chứ rào cản giữa 3D và 2D thật sự là một chuyện cần chuyển đổi a..."
Có ngươi chuyển đổi như thế sao! Ngươi nha đây không phải là tự lừa mình dối người à!
Tiểu Quạ Đen bên kia phản ứng vài giây đồng hồ, cuối cùng vẫn là há miệng gào lên, cô nương này vừa khóc con vừa ổn ổn đương đương đặt đĩa bánh gato lên bàn trước: Trong tình huống này vẫn không quên mình tới làm gì, tôi đứng bên cạnh nhìn mà thật sự vừa đau lòng vừa buồn cười, cuối cùng vẫn phải tóm lấy Bào Bào cốc cho hai cái u đầu.
Bào Bào ôm đầu còn đang lẩm bẩm: "Á a, hướng dẫn nói làm xong nhiệm vụ này sẽ cưỡng chế trừ một điểm máu, xem ra là thật."
Tôi: "..." Nhìn ra được cô nương này trong thời gian ngắn cũng phế rồi.
Văn kiện trong tay không sai biệt lắm đã xử lý xong, tôi quyết định để việc còn lại đến chiều hãy nói, đi xuống lầu xem đám trẻ trâu có phải lại bắt đầu phá nhà không. Tôi ngậm bánh gato trong miệng, trên cổ treo Tiểu Phao Phao, sau lưng còn đi theo con chim ngốc nhe răng trợn mắt, vừa xuống lầu liền đụng mặt Anveena đang muốn đi lên, U Linh Hầu Gái đầu tiên là bay tới vỗ vỗ đầu Tiểu Quạ Đen, sau đó tò mò hỏi: "Chủ nhân, vừa rồi em nghe thấy Medivh đang khóc, xảy ra chuyện gì thế?"
"Bào Bào chơi game lại lên cơn ấy mà," tôi bĩu môi, "Bất quá ta đã cốc đầu rồi."
Anveena: "?"
Lúc này Sandora đột nhiên từ phòng nàng hùng hùng hổ hổ chạy ra, nàng nhìn qua biểu cảm rất gấp, một phát bắt lấy cánh tay tôi vội vã nói: "A Tuấn, đi cùng em tới Thành Phố Bóng Tối một chuyến."
Tôi tranh thủ thời gian đặt Tiểu Phao Phao xuống đất quan tâm hỏi: "Sao thế?"
"Tìm được manh mối của chiếc Tàu U Linh kia rồi," Sandora vừa mở cổng dịch chuyển thông tới Thành Phố Bóng Tối vừa nói nhanh, đồng thời giải thích sơ qua tình hình, "Hệ thống kiểm tra tu sửa cảng tinh hạm dân dụng vừa mới gửi báo cáo tới, nói là phát hiện một bộ phận không rõ trong kho hàng còn lại của chiếc 'Phương Chu Thảo Mộc', rất có thể là rơi xuống từ Tàu U Linh."
Tôi nghe xong lập tức cũng đi theo kích động lên, một bên lần thứ năm gỡ Tiểu Phao Phao từ trên người xuống ấn xuống đất đồng thời bảo Anveena trông coi, một bên cất bước đi vào cổng dịch chuyển: "Nhanh nhanh, đuổi trước khi chiếc thuyền kia đụng vào người khác thì tranh thủ thời gian thu hồi lại đi."
Sandora lúc này đột nhiên nhớ tới cái gì, chào hỏi một tiếng về phía phòng khách: "Hiểu Tuyết! Hiểu Tuyết con lại đây một chút!"
Đại vương trẻ trâu cổ linh tinh quái lạch bạch chạy tới đầu cầu thang, ngẩng đầu nhìn Sandora: "Mẹ Hai gọi con ạ?"
Hiểu Tuyết trước sau như một kế thừa thiên phú ngôn ngữ của mẹ nó, mở miệng một cái là có tỷ lệ nhất định đánh chìm người nghe ngay lập tức, dù sao biểu cảm của Sandora tại chỗ suýt chút nữa sụp đổ: "Cái xưng hô này... Thôi được rồi, dù sao con đi theo là được, có thể cần dùng tới năng lực của con."
Sandora cái này rõ ràng là đi chơi với chúng tôi quá lâu, bây giờ đã sinh ra kháng thể.
Nhóm ba người chúng tôi hùng hùng hổ hổ đi tới Thành Phố Bóng Tối, sau đó đi máy xuyên thoi tiến về một cảng tinh hạm dân dụng cách đó khoảng 20 đơn vị thiên văn: Thương thuyền của nhóm Lâm Tinh đang nằm trong cảng tinh hạm này. Trên đường tôi còn cảm giác có chút không thể tin nổi đâu: "Mà nói Tàu U Linh dù sao cũng là quân hạm Đế Quốc đi, làm sao cú va chạm này thậm chí ngay cả linh kiện đều rơi xuống."
Đồ do Hi Linh Sứ Đồ chế tạo luôn nổi tiếng với chất lượng quá cứng, người máy do họ chế tạo có thể hoạt động tốt qua hàng chục ngàn năm, thậm chí sau khi vứt bỏ mấy vạn năm vẫn có thể khiến những nền văn minh bản địa kia dốc hết sức cả tộc cũng nạy không nổi một mảnh vỏ giáp, mà bây giờ một chiếc thương thuyền dân dụng cải tiến từ phi thuyền giải nghệ lại đụng rơi cả linh kiện Tàu U Linh, điều này thực khiến người ta cảm thấy có chút không thể tin nổi.
"Chỉ có thể nói tình hình chiếc Tàu U Linh kia chỉ sợ còn tệ hơn chúng ta tưởng tượng," Sandora cau mày, "Em đã xem qua báo cáo trước đó, hộ thuẫn Tàu U Linh giống như đã tắt hoàn toàn, hiện tại linh kiện của nó cũng bị va nát dễ như trở bàn tay... Nói không chừng chiếc thuyền kia đang đứng bên bờ vực giải thể, chúng ta phải nhanh tìm được nó mới được. Chiếc thuyền kia đã kiên trì mấy vạn năm, cũng không thể tại thời khắc cuối cùng này không hiểu thấu giải thể mất. Hiểu Tuyết trước đó cũng từng đưa ra tiên đoán, chiếc thuyền kia có liên quan tới em, nó hẳn là có chỗ đặc thù — đúng không Hiểu Tuyết?"
Hiểu Tuyết đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ mạn tàu, nghe vậy ngơ ngác một chút, sau đó cười ngây ngô xoa xoa tay nhìn Sandora: "A, Mẹ Hai, con nếu nói hôm đó mình nói bừa chỉ để lừa chút tiền tiêu vặt, mẹ có thể ném con ra ngoài ngay tại trận không..."
Tôi cùng Sandora đồng thời trợn mắt hốc mồm: "..."
"Đùa thôi đùa thôi," đứa trẻ trâu này xem xét hai đứa tôi thật có khả năng coi nó làm bao cát ném ra ngoài, tranh thủ thời gian khoát khoát tay, "Chiếc thuyền kia nói thế nào đây... Có thể là năng lực tiên đoán của con vẫn chưa lợi hại bằng Mẹ ruột đi, con chỉ có thể cảm ứng được Tàu U Linh và các di vật Đế Quốc đã gặp trước đây đều không quá giống nhau, nó cùng Mẹ Hai... Mẹ Sandora giữa không liên lạc được đơn giản như quan hệ phụ thuộc, nhưng nhất định phải giải thích thì con cũng giải thích không rõ — thế giới trong mắt con và mẹ con không giống lắm với thế giới trong mắt người khác, Cha đối với việc này hẳn là rất rõ ràng."
Tôi nhớ tới lúc trước Lâm Tuyết phí hết sức lực ý đồ giải thích phương thức nàng nhìn thế giới với chúng tôi, cuối cùng tôi có thể nghe hiểu cũng không quá 1%, hơn nữa căn bản không có cách nào đồng cảm thực sự, thế là cũng liền không xoắn xuýt vấn đề này, dù sao chỉ cần biết kết quả tiên đoán của Tiên Tri là được, về phần quá trình, liền để hai mẹ con Lâm Tuyết tự giày vò đi thôi.
Máy xuyên thoi rất nhanh liền đến cảng tinh hạm dân dụng. Cảng tinh hạm này cũng là một trong những công trình trực thuộc Cục quản lý thời không, đồng thời còn là kiến trúc đi kèm của Hồng Thế Giới, cái này liền phải nói đến sự phát triển trong hai năm này: Theo internet Hồng Thế Giới ngày càng lớn mạnh, càng ngày càng nhiều chủng tộc tiềm năng được các Thẩm Tra Quan phát hiện hoặc đề cử lên, những chủng tộc hoặc văn minh này sau khi thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức với Đế Quốc, internet Hồng Thế Giới chậm rãi tự nhiên cũng liền không còn giới hạn ở việc lưu thông nhân sự lúc đầu. Đạo lý trong đó rất đơn giản: Những chủng tộc tiếp xúc chính thức với Đế Quốc, biết loại vật như Cánh Cửa Thế Giới này thì không thể nào chỉ thoả mãn với việc phái một hai người đến thế giới khác ngắm cảnh một chút, thế là trong internet Hồng Thế Giới bắt đầu xuất hiện càng ngày càng nhiều phi thuyền cùng hạm đội chính phủ quy mô lớn hơn: Hạm đội đến từ từng thế giới, từng chủng tộc, từng nền văn minh, những hạm đội này có là thương đội, có là sứ giả, có thì là đoàn du lịch cỡ lớn đơn thuần, năng lực vận chuyển của Quảng trường Đầu mối Thứ nguyên ở Thành Phố Bóng Tối có hạn, cho nên chúng tôi dựng lên Cánh Cửa Thế Giới cỡ lớn cùng cảng tinh hạm dân dụng đi kèm tại tất cả các điểm nút đầu mối thứ nguyên xung quanh (trong phạm vi nửa năm ánh sáng đều tính là xung quanh), nhóm Lâm Tinh chính là đỗ tại loại cảng tinh hạm này.
Những cảng tinh hạm dân dụng này cùng những Cánh Cửa Thế Giới cỡ lớn xung quanh có thể cung cấp cho phi thuyền xuất nhập là miễn phí mở ra: Đối với Đế Quốc sở hữu tài nguyên vô hạn, mà lại tất cả công trình Tinh Môn đều có thể tự động vận hành tự động bảo trì mà nói, căn bản không cần thiết phải thu bất cứ thứ gì từ các chủng tộc bình thường, mỗi chủng tộc tiếp xúc chính thức với Đế Quốc đều có thể xin chỉ tiêu thông hành phù hợp nhu cầu của họ, các hạm trưởng dựa vào mã số thông hành được phân phối để tiến hành "du lịch tự phục vụ" giữa những bến cảng phân bố tại từng thế giới này. Nhưng Đế Quốc không thu tiền cũng không có nghĩa là trên cảng tinh hạm hoàn toàn không có chỗ tiêu tiền: Một chút chủng tộc thông minh sớm xin mở cửa sổ ngành dịch vụ trên cảng tinh hạm, mở cửa hàng trên những khu đất trống trải to lớn lại dư dả trong công trình Đế Quốc, những cửa hàng này cung cấp dịch vụ miễn phí bên ngoài cho những hạm đội cập cảng dừng chân, ví dụ như ăn uống giải trí đặc sắc địa phương, mà cảng tinh hạm ở Thế giới Thủ phủ Đế Quốc còn sẽ có quầy hàng bán các loại vật kỷ niệm sản xuất từ Thành Phố Bóng Tối (dù sao không phải mỗi một chiếc thuyền đều có thể xin được mã số thông hành tiến về trung tâm Thành Phố Bóng Tối, cho nên những thủy thủ tinh tế may mắn đến khu hạt nhân Đế Quốc đi một vòng đều thích mua chút vật kỷ niệm tại cảng tinh hạm phụ cận Thủ phủ Đế Quốc trở về khoe khoang với người khác, để biểu thị mình đã từng thấy sự kiện lớn). Đương nhiên, hạm trưởng tương đối keo kiệt hoàn toàn có thể không móc một xu hoàn thành việc đi thuyền Hồng Thế Giới, những dịch vụ do Thương nhân Hư Không (đây đã trở thành một quần thể ngày càng khổng lồ và được chính thức hóa) cung cấp chỉ là có thể làm cho việc đi thuyền của bọn họ trở nên thoải mái hơn một chút mà thôi. Cứ như vậy, hạm đội đến từ dị thế giới như nước chảy, cảng tinh hạm Đế Quốc không ai biết nguyên lý nhưng dường như vĩnh viễn sẽ vận chuyển ổn định, Thương nhân Hư Không chào hàng các loại đồ vật tại phố lớn ngõ nhỏ cảng tinh hạm, ba cái này vậy mà cũng tạo thành một vòng văn hóa con tươi mới —
Những thủy thủ tinh thuyền thường xuyên đi thuyền xuyên thế giới gọi đây là "Thời đại Đại hàng hải Hư Không", bọn hắn mang theo biểu cảm tự hào nói về từ này, giống như là bọn hắn đã sáng lập một thời đại mới vậy.
Tôi cùng Sandora đều biết những tình huống này, hơn nữa tất cả mọi thứ trong vòng tròn văn hóa con này, bao gồm cả đám siêu cấp tiểu thương Thương nhân Hư Không kỳ thật cũng là bắt đầu vận hành sau khi lập hồ sơ tại Đế Quốc, các lãnh tụ Đế Quốc ngầm đồng ý tất cả những điều này, trong đó Sandora là bởi vì căn bản không cảm thấy cái này có cái gì đáng để ý, mà điểm xuất phát của tôi là: Từ khi đám tiểu thương giảo hoạt toàn Hư Không đều sinh động lên về sau, việc làm ăn của Sicaro càng ngày càng khó làm... Cái này khiến tôi cảm giác đặc biệt vui mừng.
Cảng tinh hạm nằm trên không một hành tinh nhân tạo màu đỏ sậm, hành tinh nhân tạo này là một trong những chiến hạm tinh cầu Đế Quốc chế tạo sớm nhất, nó bị hư hại nghiêm trọng trong một chiến dịch trước đó, lò động lực cùng hệ thống vũ khí báo hỏng, cho nên bây giờ đã sớm giải nghệ. Nó bị tháo dỡ phần lớn vũ khí, lại thay đổi lõi động lực công suất hơi thấp, biến thành một pháo đài chuẩn quân sự giáng cấp bị đặt lâu dài trong không gian bóng tối, hành tinh giáng cấp tương tự như vậy tại không gian bóng tối còn có rất nhiều, trên cơ bản đều được dùng làm điểm neo cho các công trình dân dụng, trước mắt đây chính là ví dụ.
Môi trường bề mặt hành tinh nhân tạo màu đỏ sậm này cũng không tốt, vết thương do chiến tranh năm đó tạo thành làm vỏ quả đất của hành tinh này ở vào trạng thái không ổn định, bởi vậy tại hệ hằng tinh mini này (nơi này có một mặt trời nhân tạo) hầu như tất cả nhân khẩu đều tập trung ở cảng tinh hạm trên quỹ đạo cùng thành phố vũ trụ phụ cận, trên hành tinh nhân tạo chỉ có mấy khu sinh thái phân bố rải rác gần mỏ quặng: Một chút Goblin muốn tiền không muốn mạng xin quyền khai thác bề mặt hành tinh giáng cấp này, những tên lùn da xanh điên cuồng kia ngày đêm không nghỉ khai thác mạch khoáng giàu kim loại cùng dung cặn siêu hợp kim chiến tranh để lại trên chiến hạm tinh cầu giải nghệ — thứ này đối quân Đế Quốc mà nói là phế thải, nhưng ở rất nhiều nơi trong Hồng Thế Giới thì lại là bảo bối quý hiếm, chúng chỉ cần nấu lại liền có thể dùng để chế tạo tinh hạm mới, hơn nữa còn ưu tú hơn bất kỳ vật chất tự nhiên nào bạn có thể tìm thấy ở vũ trụ bình thường.
Những điều trên cũng có thể tính là "phong thổ đặc thù" trong hệ thống Hồng Thế Giới đi.
Cảng tinh hạm dân dụng là một cái khung khổng lồ bất quy tắc, bởi vì là công trình dân dụng, tôn chỉ kiến trúc của cảng tinh hạm này là "dùng tốt là được", cho nên nó nhìn cũng không mỹ quan lắm. Tại hai bên khung hợp kim diên thân ra từ cảng tinh hạm thả neo lượng lớn phi thuyền thiên kỳ bách quái, đều là khách tới thăm đến từ dị thế giới, mà dưới sự chỉ điểm của Sandora, tôi rất nhanh liền nhìn thấy chiếc thương thuyền xui xẻo "Phương Chu Thảo Mộc" kia.
Nó đỗ tại vị trí kiểm tra tu sửa ở sườn hướng về hành tinh của cảng tinh hạm, là một chiếc tàu chở hàng được hạ cấp cải tiến từ một hàng không mẫu hạm cỡ lớn, nửa phần trước phi thuyền cũng còn ổn, nhưng nửa bộ sau rõ ràng thiếu thật nhiều đồ, phụ cận mảnh vỡ to lớn kia khắp nơi đều là dầm kim loại vặn vẹo thê thảm cùng vỏ giáp vỡ vụn, cái này khiến nó trông tựa như một khúc gỗ mục bị cái cưa cùn cưa đứt nửa sau: Cú va chạm lần đó thật là đủ chết người.
Phần lớn thuyền viên của chiếc phi thuyền này trước mắt đều tạm trú tại cảng tinh hạm, chỉ có một bộ phận thương binh cùng "người" đi vào thương lượng với công ty bảo hiểm Hiện Thế Giới là không có ở đây: Bọn hắn đều đi Thành Phố Bóng Tối, cái cây xấu hổ nói nhiều mà chúng ta gặp hai ngày trước đó chính là một trong những Lâm Tinh rời đi nơi này.
Tại văn phòng hải quan xin tạm thời của "Phương Chu Thảo Mộc", chúng tôi nhìn thấy "lão đại" của chi thương đội Lâm Tinh này, cùng người phụ trách bến cảng, đương nhiên, còn có cái linh kiện đến từ Tàu U Linh được phát hiện ngẫu nhiên kia.
Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ