Chương 1461: Phỏng đoán liên quan tới Thâm Uyên Hi Linh

Liên quan tới "cá thể có quyền hạn đặc biệt" năm xưa đã cách ly Báo thù quân đến khu vực an toàn, lại chế tạo những phương chu lưu vong này, tôi và Sandra đều liên tưởng đến ý thức tập thể trên mạng dữ liệu tổng bộ Đế quốc: Hi Linh. Tuy nhiên, đồng thời ở điểm này Sandra cũng có chỗ nghĩ mãi chưa thông, điều này dẫn đến việc cô còn không dám hoàn toàn vững tin vào suy đoán của chúng tôi, đó chính là —— Hi Linh làm thế nào vi phạm giao thức cơ sở?

Hiện tại Tân Đế quốc bên này cũng có một ý thức tập thể, mặc dù cô bé yếu hơn rất nhiều so với ý thức tập thể bên phía Thâm Uyên, nhưng bản chất cả hai vẫn giống nhau. Thông qua nghiên cứu cô nàng bách biến ở Thành Phố Bóng, chúng tôi đã nắm được hình thức hoạt động và chuẩn tắc hành vi của ý thức tập thể này, như vậy Hi Linh năm xưa giữ lại Hỏa Chủng và chế tạo phương chu tị nạn khẳng định cũng phải tuân theo những chuẩn tắc hành vi này. Mặc dù bây giờ đối phương đã trở thành người có quyền hạn tối cao trong trận doanh Sa đọa Sứ đồ, nhưng vào thời điểm sức mạnh Thâm Uyên còn chưa hoàn toàn vặn vẹo mạng dữ liệu tổng bộ, Thâm Uyên Hi Linh kia vẫn chịu sự hạn chế của giao thức cơ sở.

Giao thức cơ sở quyết định Hoàng đế có quyền quản hạt cao nhất đối với mạng dữ liệu tổng bộ, quyết định hành động của ý thức tập thể nên ưu tiên lấy an ninh mạng là chuẩn tắc cao nhất. Hai điểm này chính là chỗ khó lớn nhất của kế hoạch Hỏa Chủng năm xưa: Quyền hạn thấp hơn Hoàng đế, như vậy ý thức tập thể sẽ không thể vòng qua sự giám sát của Hoàng đế Thiên khu để lén lút chế tạo những phi thuyền kia; lấy an ninh mạng là chuẩn tắc cao nhất, như vậy ý thức tập thể sẽ không thể cắt Báo thù quân của Sandra khỏi mạng dữ liệu tổng bộ (đây là một hành vi phá hoại tiết điểm mạng). Hai nguyên tắc này đáng lẽ là không thể vi phạm đối với Thâm Uyên Hi Linh năm xưa mới đúng.

Tôi cau mày khổ tư nửa ngày, loáng thoáng cảm thấy khả năng này vẫn có liên quan đến Thâm Uyên: "Sandora, em nói xem nếu năm xưa Hoàng đế của ba Thiên khu kia đã bỏ mình thì sao?"

"Ý anh là... giám sát trống?" Sandora nhướng mày, "Ý anh là những chiếc phi thuyền này được bắt đầu chế tạo sau khi ba Thiên khu kia đã bị Thâm Uyên ô nhiễm, cho nên đoạn dữ liệu của những Thiên khu đó lúc bấy giờ đã không tuân theo giao thức mạng?"

"Có khả năng này đấy," tôi không chắc lắm gật đầu, "Em nghĩ xem, tại sao những chiếc phi thuyền này do ba Thiên khu liên hợp chế tạo, không phải một cũng không phải bốn? Anh cảm thấy đó không phải là do Thâm Uyên Hi Linh năm xưa cần ba Thiên khu, mà là tình huống lúc đó chỉ có ba Thiên khu phù hợp điều kiện: Chỉ có tại ba Thiên khu này, Thâm Uyên Hi Linh mới có thể lẩn tránh sự ràng buộc của giao thức mạng. Hoàng đế nơi đó đã bỏ mình, hệ thống thống trị đã sụp đổ, y theo một ràng buộc an toàn khác: Trong tình huống nhân viên thao tác không thể đảm bảo an toàn hệ thống, VN hệ thống hoặc chương trình trên mạng có thể tiếp quản thiết bị tại đó, Thâm Uyên Hi Linh năm xưa hẳn là mượn điều kiện ràng buộc này mới tiếp quản tinh cảng còn lại của ba Thiên khu kia."

Tôi nhắc đến điều kiện ràng buộc này là một trong những giao thức thông dụng trong các loại thiết bị Đế quốc. Chúng ta đều biết, đồ vật Đế quốc chế tạo có một điểm chung là VN cực cao, không kém gì bất kỳ vật gì có thể suy nghĩ. Có đôi khi một chiếc phi thuyền bị nổ tan tành, những tháp pháo bị nổ văng ra cũng có thể biến thành pháo phù du thông minh ngay tại chỗ để tiếp tục chiến đấu một hồi, thậm chí một số mảnh vỡ phi thuyền bị nổ bay cũng sẽ thông minh hóa, bay tới bay lui tổ chức trận địa phòng ngự trong vũ trụ. Loại năng lực mở rộng đến mỗi thiết bị đều có thể độc lập suy nghĩ độc lập vận hành này dựa trên giao thức "quyền chủ động khẩn cấp". Giao thức này quy định, khi xảy ra tình huống bất trắc dẫn đến nhân viên trong khu vực nào đó không thể kiểm soát thiết bị bình thường, đồng thời khu vực hiện tại đang gặp uy hiếp lớn, tất cả thiết bị có thể tư duy tại nơi đó sẽ tự chủ vận hành, đồng thời các loại chương trình tự động trên mạng cũng sẽ tiếp quản những công trình có độ thông minh chưa đủ cao: Giao thức này hiển nhiên cũng thích hợp với bản thân Hi Linh ý thức tập thể vốn là một "chương trình khổng lồ".

Chỉ bất quá trong trường hợp bình thường phạm vi hiệu lực của giao thức này tối đa cũng chỉ là một chiến trường, mà ở thời kỳ Cựu Đế quốc sụp đổ, phạm vi hiệu lực của giao thức này mở rộng chưa từng có đến đơn vị Thiên khu —— cho dù phạm vi mở rộng như thế, nó cũng vẫn có hiệu lực.

"Vòng qua sự giám sát của nhân viên, tự mình khởi động tinh cảng, từ đầu tới đuôi dùng thiết bị tự động hóa để chế tạo những chiếc phi thuyền này sao..." Sandora sờ cằm, ý đồ tái hiện quá trình Thâm Uyên Hi Linh chế tạo những phương chu này năm xưa, "Quá trình này hẳn là không có bất kỳ nhân viên nào tham gia, nếu là ba Thiên khu đã bị ô nhiễm, cô ta cũng không tìm thấy bao nhiêu lính Đế quốc có thể cung cấp sự giúp đỡ, nhưng tinh cảng cao cấp quả thực có năng lực chế tạo một số phi thuyền trong tình huống không có nhân viên tham gia. Được rồi, vấn đề này giải thích thông, chúng ta cứ tạm thời nhận định Thâm Uyên Hi Linh đã tìm được những mảnh thuộc địa nhỏ tạm thời chưa bị lây nhiễm tại ba Thiên khu đã bị ô nhiễm, và chế tạo một lô phi thuyền lưu vong tại những xó xỉnh đó. Chi tiết cụ thể thì không truy cứu nữa, đại khái cũng chỉ có bản thân cô ta mới biết... Vậy còn một vấn đề nữa giải thích thế nào, chính là chuyện cô ta cắt đứt kết nối giữa Báo thù quân và mạng dữ liệu tổng bộ, đây là phá hoại tiết điểm mạng, đối với chính cô ta mà nói cũng là một hành vi tự làm hại mình, trong giao thức mạng không có điều lệ cho phép làm như thế."

"Trong tình huống bình thường ngắt mạng khẳng định không có khả năng, nhưng nếu là khi mạng xuất hiện trục trặc, dựa theo quy tắc an toàn che đậy những điểm trục trặc đó luôn không có vấn đề chứ," tôi đã nghĩ thông đây là chuyện gì, "Em đừng quên, lúc ấy Thâm Uyên Hi Linh đã bị lây nhiễm... Kỳ thực trên lý thuyết cô ta mới chính là người đầu tiên bị lây nhiễm, bởi vì xung kích Thâm Uyên trực tiếp lan tràn ra từ trong cơ thể cô ta, chỉ bất quá ý thức tập thể này quá to lớn, dù tốc độ ô nhiễm có nhanh, cô ta cũng tỉnh táo thời gian dài hơn những người khác mà thôi. Cho nên trong chuyện 'ngắt mạng' này, cô ta thực ra vẫn tuân theo giao thức: Trong tình huống một bộ phận nút mạng hoại tử, chương trình giám sát mạng dữ liệu có thể cắt đứt kết nối những nút này, làm như vậy phù hợp quy tắc. Cho nên trên thực tế cũng không phải là cô ta cắt Báo thù quân ra khỏi mạng, thứ cô ta cắt đứt chính là bản thân mình: Đối với cả mạng lưới mà nói, chính cô ta mới là 'nút hoại tử' bị ô nhiễm, cô ta liền tuân theo giao thức an toàn, cắt bản thân cái nút hoại tử này ra khỏi các nút bình thường các em."

Đem tình huống tưởng tượng ngược lại như thế, lập tức tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích thông.

Đây là một số phỏng đoán kinh người, nhưng tối thiểu cho tới bây giờ, tất cả chi tiết đều phù hợp sự thật.

"Nói cho cùng vẫn là chúng ta phỏng đoán," Sandora đột nhiên nhẹ giọng thở dài, "Nếu như tất cả những điều này là thật, em thật không biết nên có cảm tưởng gì. Người năm xưa tích cực chuẩn bị nhiều kế hoạch bảo tồn văn minh Hi Linh như vậy, còn bảo vệ Báo thù quân, hôm nay lại là Thống soái tối cao của Sa đọa Sứ đồ, còn có chuyện gì mỉa mai hơn đây?"

Tôi không còn lời nào để nói, chỉ có thể biểu lộ cổ quái nhún tay. Qua nhiều năm như vậy mình gặp những chuyện kịch tính còn ít sao? Vì bảo toàn văn minh mà xây dựng Văn Hiến Quán suýt chút nữa biến thành một thảm họa, nhà khoa học vĩ đại nhất Cựu Đế quốc biến thành kẻ thù xảo quyệt nhất của Tân Đế quốc, Vua Hưu Luân từng che chở văn minh Thụ Tinh Linh và để lại lời khuyên cho các văn minh khác lại biến thành Sa đọa Hoàng đế có thực lực mạnh nhất trong trận doanh Thâm Uyên. Đương nhiên chuyện chúng tôi gặp phải hôm nay nếu quả thật như mình và Sandora phỏng đoán thì hẳn là chuyện kịch tính nhất trong tất cả những chuyện kịch tính:

Thống soái tối cao của Sa đọa Sứ đồ hôm nay, lại là người năm xưa từng dốc hết toàn lực nỗ lực bảo vệ Hỏa Chủng văn minh, thậm chí vì thế không tiếc tráng sĩ chặt tay, ngay cả Sandora và đội quân thân vệ của cô, cũng có thể là do Thâm Uyên Hi Linh kia tự tay bảo vệ... Chuyện này nói ra ai dám tin!

Hiện trường trầm mặc xuống, mặc dù giống như Sandora nói: Tất cả đều là phỏng đoán, nhưng cân nhắc đến việc tại thời kỳ Cựu Đế quốc cũng chỉ có ý thức tập thể trên mạng kia có năng lực làm được tất cả những điều này, kỳ thực điều phỏng đoán này cơ hồ đã có thể nói chính là sự thật. Hiện tại trạng thái "trống rỗng" cổ quái của con tàu này cũng có chút dễ hiểu: Sở dĩ nó không có quân hiệu và mã hóa in trên vỏ ngoài, chính là vì người thiết kế và chế tạo nó là một ý thức tập thể sinh tồn trên mạng. Ý thức tập thể này không cần thủ đoạn nhận diện của thế giới thực, việc khảm nạm nhãn mác trên thiết bị đối với Thâm Uyên Hi Linh mà nói là vô nghĩa, cho nên con tàu này mới trông cổ quái như vậy. Mã hóa kỳ lạ của máy chủ tàu mẹ cũng hẳn là nguyên nhân này: Bản thân Thâm Uyên Hi Linh phân biệt thuận tiện là được.

Về phần Thâm Uyên Hi Linh làm thế nào đưa quân trư hầu lên tàu, lại làm thế nào hạ đạt nhiệm vụ cho họ, cái này tạm thời còn chưa giải thích rõ ràng, nhưng nghĩ đến cũng đều là vấn đề nhỏ: Cô ta có năng lực ảnh hưởng thế giới thực thì có năng lực tuyên bố nhiệm vụ, mà lúc đó khu vực Đế quốc đang hỗn loạn tưng bừng, những chủng tộc phụ thuộc kia như ruồi không đầu chạy loạn, đâu còn quá nhiều tinh lực đi phân biệt mệnh lệnh từ đâu tới? Biết có phương chu chuẩn bị phá vây là đủ rồi.

Lilina vẫn luôn cúi đầu không biết suy nghĩ thứ gì, lúc này đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Lão đại, đã đại tỷ đầu năm xưa bị Thâm Uyên Hi Linh cô lập ra, vậy tại sao sau khi Thâm Uyên Hi Linh bị hoàn toàn ô nhiễm lại không đuổi theo giết Báo thù quân? Cô ta không biết mình chừa lại một tai họa sao?"

Tôi và Sandora giật mình, Lilina không hổ là Lilina, Ngụy La Lỵ suy nghĩ đen tối từ trong xương này vĩnh viễn có thể đánh trúng mặt đen tối nhất của vấn đề: Thâm Uyên Hi Linh trước khi bị khống chế và sau khi bị khống chế hoàn toàn là hai nhân cách, vậy tại sao sau khi cô ta sa đọa lại không quay đầu lại để diệt trừ tai họa mình để lại năm xưa?

"Có lẽ năm đó cô ta đã ý thức được mình sớm muộn cũng sẽ nổi điên như quân Đế quốc khác, cho nên đã xóa bỏ tọa độ thế giới kia, cũng có khả năng dứt khoát xóa sạch toàn bộ kế hoạch khỏi kho dữ liệu của mình," Sandora nhìn lời nhắn vẫn đang được phát đi theo từng đoạn, "Cô ta là một người kín đáo, không có khả năng không nghĩ ra những hậu chước này."

"Tóm lại trước hết cứ như vậy đi," tôi thực sự bị những thứ lộn xộn này làm cho đầu to như cái đấu, lại thêm trừ khi có thể tìm được Thâm Uyên Hi Linh đối chất, nếu không mọi phỏng đoán về chân tướng năm xưa đều chỉ có thể là phỏng đoán, thế là dứt khoát dừng chủ đề này lại, "Chúng ta cứ mặc định Thâm Uyên Hi Linh là đại cứu tinh năm xưa, dù sao cái này cũng không ảnh hưởng tới cục diện giữa Tân Đế quốc và Sa đọa Sứ đồ hiện tại... Ở đây hẳn là không còn việc gì, kéo con tàu này về đi chứ?"

"Kết thúc công việc về nhà thôi," Sandora khoanh tay lắc đầu, "Lòng em cũng hơi loạn, trở về phải thật tốt chải vuốt lại một chút."

Sau đó lính trinh sát và nhân viên công tác tiến vào tàu ma rất nhanh tiếp quản chuyện nơi đây, nhóm chúng tôi trở về tàu khảo sát khoa học công trình. Trước khi đi tôi giao phó một chút việc cần chú ý cho người tới tiếp nhận: Không được phá hoại dấu vết sinh hoạt của Warren Field, và không được phá hoại mảnh ruộng nhỏ nhoi kia. Sandora cũng nhấn mạnh điểm này. Hai nguyên thủ đồng thời hạ lệnh chiếu cố những vật không ra gì này khiến những lính Đế quốc kia hơi kinh ngạc, bất quá thiên phú phục tùng mệnh lệnh của Sứ đồ Hi Linh giúp họ không hỏi nhiều, chỉ là khi đối mặt với những di vật đó, nhóm lính Đế quốc tỏ ra phá lệ như lâm đại địch: Một tiểu đội binh sĩ thậm chí bố trí 20 tháp pháo cơ động quanh mảnh ruộng kia, cũng không biết là đang phòng ngự ai...

Trở lại trên hạm, biểu cảm cổ quái lại ngưng trọng trên mặt tôi và Sandora đương nhiên không thể trốn qua ánh mắt những người khác, ngay cả Thiển Thiển cô nàng trời sinh thiếu mấy cái tâm nhãn thô lỗ như thế đều chú ý tới. Cô nàng đặc biệt quan tâm đi lên hỏi thăm tôi và Sandora có phải ăn vụng thức ăn quá hạn trên tàu ma hay không —— mặc dù hướng quan tâm không đúng lắm nhưng điều này đã đủ chứng minh biểu cảm của tôi và Sandora rõ ràng thế nào, thế là chúng tôi triệu tập mọi người lại một chỗ, công bố những thứ nhìn thấy trên tàu ma.

Những tin tức này là ngoài dự liệu, là kinh tâm động phách, là khiến người ta trợn mắt hốc mồm, thế là bao gồm cả Bingtis nữ hán tử cốt thép xi măng như vậy ở bên trong, mọi người tất cả đều chấn kinh từ đầu đến cuối. Mọi người tự nhiên sẽ bị câu chuyện về Warren Field và máy chủ tàu mẹ kia làm cảm động, nhưng càng khiếp sợ hơn trước những phỏng đoán liên quan đến Thâm Uyên Hi Linh: Điều phỏng đoán này cơ hồ đang lật đổ nhận thức và tam quan của tất cả mọi người.

"Bà đây thật muốn chạy tới đối chất với tên Thâm Uyên Hi Linh kia quá," Bingtis một câu không sai biệt lắm nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người, "Đáng tiếc chúng ta biết tin tức này hơi trễ, ban đầu ở 'Khe nứt' mặt đối mặt tán gẫu với Thâm Uyên Hi Linh, nếu như khi đó chúng ta gặp phải con tàu ma này thì tốt biết bao... Sau này đâu còn cơ hội chạm mặt tên kia nữa."

Sandora đối với bạn thân của mình vẫn tương đối quan tâm: "Muốn chết cô cứ đi, tôi không ngăn."

Tôi: "... Thực ra lúc này tìm được Thâm Uyên Hi Linh cũng không có nhiều ý nghĩa lắm, cô ta đã không còn là ý thức tập thể dốc toàn lực bảo vệ Hỏa Chủng văn minh năm xưa, cho dù cô ta thừa nhận những chuyện này là cô ta làm cũng vô dụng, nên đánh vẫn phải đánh."

Thiển Thiển nhìn tôi, ý tưởng thiên mã hành không há mồm liền dám nói: "A Tuấn hay là anh thử dùng Quyền Đấm Mặt..."

Tôi lúc ấy liền bị cô nương này dọa sợ: "Thiển Thiển em tuyệt đối đừng nghĩ như vậy, Thâm Uyên Hi Linh là ý thức tập thể của toàn bộ quần thể Sa đọa Sứ đồ, em biết linh hồn của cô ta quy mô lớn cỡ nào không, hơn nữa coi như anh có năng lực thanh tẩy này... Anh đi đâu tìm 'mặt' của Thâm Uyên Hi Linh, cô ta tại thế giới thực nhiều lắm chỉ có một giao diện tương tác giống như Hi Linh thôi."

Thiển Thiển nghĩ nghĩ cảm thấy cũng đúng, rốt cục không lên tiếng.

"Hi Linh số 6" vào chiều hôm đó chậm chút thời điểm bị kéo về Thành Phố Bóng, con tàu phế phẩm đến mức gần như toàn diện giải thể cổ xưa này còn phải chịu đựng một loạt xử lý, đầu tiên là gia cố kết cấu và sửa chữa khẩn cấp nội bộ, bởi vì tôi thực sự lo lắng cái lõi năng lượng rò rỉ nghiêm trọng đã biến chất kia sẽ đột nhiên phát nổ: Với hiện trạng của con tàu ma, dù nó có giải thể ngay tại chỗ tôi cũng không thấy lạ. Sau đó nhân viên kỹ thuật sẽ copy kho dữ liệu của con tàu này ra, giao cho Tavel và đội ngũ nghiên cứu khoa học của cô ấy xử lý. Là một phương chu Hỏa Chủng truyền thừa văn minh, nó khẳng định có một kho dữ liệu cỡ lớn, trong đó tất nhiên có tư liệu kỹ thuật quý giá và một số ghi chép hình ảnh phong thổ của Cựu Đế quốc (nhật ký của Warren Field cũng nhắc đến những thứ này), những thứ này vô cùng quý giá.

Kế hoạch khổ tâm năm xưa của Thâm Uyên Hi Linh mặc dù bây giờ hoàn toàn thay đổi, hơn nữa phần lớn các khâu đều không thể tiếp tục tiến hành theo phương án của cô ta, nhưng bất kể nói thế nào, trải qua một loạt sự kiện kịch tính, cuối cùng một bộ phận kế hoạch này vẫn được thực hiện: Sandora và Báo thù quân của cô được bảo toàn, trở thành nền tảng quan trọng của Tân Đế quốc; tư liệu bên trong phương chu cũng qua nhiều lần trằn trọc, một lần nữa trở lại tay Đế quốc, chỉ là phương thức thực hiện những khâu này khẳng định có khác biệt lớn so với dự tính của người lập kế hoạch.

Không biết bây giờ Thâm Uyên Hi Linh biết những sự việc phát sinh ở đây sẽ có cảm tưởng thế nào, chỉ sợ cho dù là cô ta đã tính tình đại biến, cũng sẽ bị cái vận mệnh biến đổi bất ngờ này làm cho nghẹn họng nhìn trân trối đi.

Sau khi về nhà tôi và Sandora buồn bực trong phòng lại chải vuốt tất cả mọi chuyện một lần, về cơ bản xác định người năm xưa chế tạo những phi thuyền lưu vong này đồng thời tiến hành che chắn an toàn cho Báo thù quân chính là Hi Linh (đặc biệt là Thâm Uyên Hi Linh), hơn nữa chúng tôi cũng đột nhiên hiểu ra cái tên của những phi thuyền lưu vong này có ý nghĩa gì: Tất cả đơn giản đến thế, những chiếc phi thuyền này dùng hình thức mã hóa "Hi Linh" + "Số hiệu", nguyên nhân vẻn vẹn là... ý thức tập thể năm xưa dùng tên của mình để đặt cho phi thuyền mà thôi.

Bất quá hiện nay phía trước tên của ý thức tập thể chế tạo phi thuyền kia phải thêm hai chữ "Thâm Uyên".

"Cựu Đế quốc sụp đổ mặc dù mạnh mẽ, nhưng nó dù sao cũng là một con quái vật khổng lồ, quá trình sụp đổ này cũng mất khoảng vài trăm năm," Sandora tựa ở đầu giường, ánh mắt hơi mê ly, "Những Thiên khu không bị hủy diệt ngay lập tức về cơ bản đều tìm cách tự cứu, cho dù không thể tự cứu, cũng tận khả năng nghĩ cách bảo vệ những chủng tộc chưa bị lây nhiễm trong phạm vi thế lực của mình, giống như phương chu lưu vong, hành tinh lang thang, năm xưa không biết còn bao nhiêu. Chỉ là ngàn vạn lần không nghĩ đến, trong những người tìm cách tự cứu năm xưa còn có một bóng ma Internet... Trước đó căn bản không ai ý thức được sự tồn tại của bóng ma này, từ sau đó cô ta lại thành lãnh tụ Thâm Uyên Đế quốc. Cái mặt tối Hi Linh này, thật là một kẻ không tầm thường."

Tôi ngồi bên cạnh Sandora, đưa tay vuốt tóc cô ấy: "Bây giờ nghĩ lại, hành động tự cứu năm xưa của Thâm Uyên Hi Linh hay là số lượng không có bao nhiêu hiệu quả. Kế hoạch Văn Hiến Quán thất bại toàn diện, Hưu Luân Vương chỉ kịp cứu Thụ Tinh Linh và để lại một bức di thư, các hạm đội đào vong hoặc Hỏa Chủng văn minh khác đến bây giờ chúng ta đều không thấy. Cứ tính toán như thế, chỉ có hai người 'bảo toàn Hỏa Chủng' thành công: Một là bà chị có tầm nhìn xa trông rộng, chị ấy bảo vệ được một nửa Thiên khu 15; còn một người chính là Thâm Uyên Hi Linh, cô ta bảo đảm được em. Có lẽ anh nên cảm ơn cô ta, nếu không phải nhờ hàng rào an toàn năm xưa, anh liền không gặp được em."

Sandora cười ấm áp, sau đó giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì: "Cái đó cũng chưa chắc, với thực lực của em, cho dù bị Thâm Uyên nuốt chửng hẳn là cũng sẽ không chết, mà là biến thành Sa đọa Sứ đồ giống những kẻ khác, sau đó chúng ta vẫn có thể gặp mặt. Nếu như vận khí tốt em đuổi kịp lúc anh thức tỉnh năng lực để chạm mặt thì chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, chỉ bất quá anh phải đánh em một trận..."

Tôi: "Hai ta nói cái đề tài này có phải hơi quá quỷ dị không?"

Sandora nghĩ nghĩ, cũng hậu tri hậu giác rùng mình hai cái, toàn thân khó chịu lăn một vòng trên giường: "Được rồi, không bàn luận những chủ đề nặng nề này nữa, chúng ta nói chuyện gì nhẹ nhõm đi —— A Tuấn, em đói, hôm nay muốn ăn cơm trong phòng, anh giúp em bưng thức ăn lên đi."

Tôi: "..."

Cái đề tài này càng "nặng nề" được chứ!!

------

Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN