Chương 1527: Khao khát sinh con của Hưu Luân Vương
Thực ra, việc Phụ Thần đưa ra Hư Không Tuyên Ngôn với Thâm Uyên Hi Linh cũng chỉ là một biện pháp dự phòng. Bởi vì bất kể thế nào, Thâm Uyên Hi Linh của thế hệ hiện tại đang cứu vớt tất cả các thế giới trật tự, chúng ta không có lập trường cũng chẳng có động cơ để tuyên chiến với cô ta. Hơn nữa trước mắt đôi bên vẫn đang là quan hệ đồng minh. Tuy nhiên, bản thân Thâm Uyên Hi Linh lại là một cá thể cực kỳ nguy hiểm: Tư duy của cô ta định sẵn rằng chỉ cần "Đế Quốc" của cô ta xảy ra xung đột với các thế giới trật tự khác, thì kẻ này sẽ ngay lập tức hóa thân thành tai ương của Hư Không —— giống hệt như mấy năm đầu khi đại nghiệp mới vừa khởi bước.
Không liên quan đến thiện ác, không thuộc về bất kỳ phe phái nào, hủy diệt thế giới bằng một phương thức hoàn toàn trung lập và thờ ơ, điều này còn nguy hiểm hơn bất kỳ "Ma Vương" nào có mục tiêu tà ác rõ ràng. Bởi vì cô ta không có ác ý cũng chẳng có thiện ý, hoàn toàn giống như một cỗ máy tai nạn, trừ phi tự hủy diệt thì tuyệt đối không dừng lại.
Để đề phòng ngày sau thực sự xảy ra tình huống này, đồng thời cân nhắc đến "hiệu quả thăng cấp" mà đại nghiệp của Thâm Uyên Hi Linh mang lại cho Sứ Đồ sa ngã, Phụ Thần mới tiến hành Hư Không Tuyên Ngôn —— nhưng nói thật, e rằng tất cả mọi người có mặt tại đây đều không hy vọng tuyên ngôn này có ngày phải thực hiện.
Thời gian tiếp xúc ngắn ngủi đã giúp chúng ta hiểu lại về Thâm Uyên Hi Linh. Kẻ thống trị Thâm Uyên vốn luôn bị coi là "tà ác, bạo ngược, tràn ngập khuynh hướng phá hoại" này thực ra lại sở hữu một trái tim thuần túy hơn bất kỳ ai. Sau khi biết được chân tướng về "Đại Nghiệp", dù là Tân Đế Quốc hay bên phía Thần Tộc, đều không cho rằng việc tiếp tục khai chiến với Thâm Uyên Hi Linh là một lựa chọn sáng suốt.
Nội dung tàn khốc của "Hư Không Tuyên Ngôn" khiến bầu không khí hiện trường có chút cứng nhắc, mặc dù trên mặt Thâm Uyên Hi Linh vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng ta biết lúc này cô ta cũng chẳng bình tĩnh là bao. Ta cố gắng giữ giọng điệu của mình bình thản nhẹ nhõm hơn một chút, hỏi cô ta: "Sau khi bắc cầu xong, cô có dự tính gì?"
"Ta chẳng phải đã nói rồi sao? Tiếp tục phục hưng Đế Quốc. Ta muốn trước tiên tái thiết lại mọi thứ ở Bờ Bên Kia, sau đó nghĩ cách dùng tư liệu bên đó để chế tạo Chi Tộc mới, thông qua cây cầu dài để trở về Bờ Bên Này... Đây có thể là một công trình đằng đẵng, trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới sẽ rất bận rộn."
"Ta biết, ý ta là hỏi mục tiêu ngắn hạn của cô kìa," Ta nhìn Thâm Uyên Hi Linh, "Cô sẽ không tiếp tục phá hoại các thế giới trật tự nữa, đúng không?"
"Trước mắt xem ra, trong quá trình tái thiết Đế Quốc không cần phải lấy thế giới trật tự làm tế phẩm nữa," Thâm Uyên Hi Linh nhìn sâu vào mắt Phụ Thần một cái, "Không phải kế hoạch nào cũng tàn khốc như việc Bắc Cầu. Chỉ là tái thiết quốc gia thôi mà, trong Hư Không có vô tận khu vực trung lập chờ ta đi khai phá. Các người cũng biết đấy, trong tình huống không cần thiết thì ta và các tiết điểm của ta đều có thể tự kiềm chế bản thân: Những kẻ nhiễm ô nhiễm tuy bạo ngược, nhưng còn chưa đến mức hoàn toàn không khống chế được khuynh hướng phá hoại của mình, nếu không thì cuộc chiến đối ngoại của Thâm Uyên khu cũng sẽ chẳng phải kiểu tiểu đả tiểu nháo như mấy năm nay đâu."
"Nếu có một ngày 'lợi ích Đế Quốc' của cô thực sự lại xung đột với thế giới trật tự thì sao?" Sheila nhàn nhạt hỏi.
Lần này Thâm Uyên Hi Linh suy nghĩ rất lâu, mặc dù đáp án nhìn qua có vẻ là duy nhất, nhưng muốn cô ta thừa nhận sự thật này lại có vẻ rất khó khăn. Vài giây sau cô ta mới thở dài: "Được rồi, có lẽ ta sẽ đến tìm kiếm lời khuyên của các người... Sandra đã từng khuyên bảo ta một câu: Nhiều khi phương pháp giải quyết vấn đề không chỉ có một, có những phương pháp có thể không phải là 'Chính xác' nhất về mặt toán học, nhưng lại có thể là 'Phù hợp' nhất trên thực tế. Có lẽ ta nên học theo logic thế giới hiện thực của các người để suy nghĩ vấn đề, có lẽ cách tư duy của các người thực sự có đạo lý."
Sau khi sinh vật Hư Không thể hiện giới hạn và quyết tâm, kẻ ngoan cố này cuối cùng cũng lần đầu tiên nhượng bộ. Ta thực sự không ngờ logic của tên này lại có chỗ trống để biến báo, còn tưởng rằng quá trình tư duy của cô ta là tường đồng vách sắt chứ.
"Không có chỗ trống để biến báo thì chính là chương trình chết cứng rồi," Thâm Uyên Hi Linh nghe thấy lời cảm thán của ta, nhịn không được cãi lại, "Ta chỉ là luôn kiên trì một phương thức tư duy hiệu quả cao nhất mà thôi, khi tình hình cần thiết ta cũng sẽ tự sửa chữa. Hiệu quả cao không nhất định tương đương với phù hợp."
Ta nhếch miệng cười một tiếng: Bất kể nói thế nào, lại thêm một chuyện đau đầu được giải quyết.
"Việc công nói xong rồi, tiếp theo chúng ta nói chuyện việc tư đi," Lúc này Phụ Thần đột nhiên vỗ tay, thu hút sự chú ý của những người khác, "Trần, ta muốn nghe về tình huống mất trí nhớ của cậu —— chính là lần 'sự cố' 70 ngàn năm trước ấy. Có lẽ có thể giúp ích chút gì đó cho ta."
Ta lập tức biết đối phương muốn nói gì, thế là tranh thủ thời gian quay lại bên bàn dài, kể lại rành mạch chuyện năm đó cùng quãng đời làm con người của mình một lần. Đương nhiên, chuyện năm đó bản thân đã không còn nhớ rõ, những gì kể cho người khác nghe cũng chỉ là chắp vá từ tư liệu cổ đại, nhật ký chị để lại và hồi ký của Aurelia, cơ bản cũng chính xác được tám chín phần mười.
"Trải nghiệm cụ thể là như vậy," Ta dùng gần nửa giờ để kể lại đại khái sự tình, mặc dù nói là chuyện của chính mình nhưng vẫn có chút cảm giác không chân thực, "Tình huống năm đó thực sự là không nhớ được chút nào, hơn nữa quãng đời hơn hai mươi năm sống như con người cũng chẳng hề biểu hiện ra điểm gì bất thường. Từ nhỏ đến lớn tôi đi khám sức khỏe đều chỉ ở mức khỏe mạnh bình thường, bác sĩ y tế học đường cũng chẳng phát hiện ra trong cơ thể tôi có phong ấn Hắc Ám Ma Long hay thứ gì đại loại thế... À, hồi trước Sandra còn từng tiến hành cường hóa thân thể cho tôi, lúc ấy ngay cả công nghệ của Đế Quốc cũng không kiểm tra ra thân thể và linh hồn tôi có gì bất thường, hoàn toàn là một người Trái Đất bình thường."
"Bề ngoài —— bất kể là thể xác hay linh hồn —— biểu hiện bên ngoài đều không có ý nghĩa tham khảo," Sheila nhắc nhở ở bên cạnh, "Bởi vì vạn vật đến từ Hư Không, cho nên Hư Không có thể biểu hiện là vạn vật, cậu có sống ở trạng thái một tảng đá suốt 20 năm cũng là bình thường, mấu chốt là sau khi cậu bắt đầu thức tỉnh... Giai đoạn này thân thể và linh hồn cậu vẫn có thể biểu hiện là phàm nhân, nhưng 'bản chất' cậu đã là sinh vật Hư Không rồi. Trong quá trình này cậu không khôi phục được chút ký ức nào sao?"
"Không," Ta lắc đầu nguầy nguậy, điểm này bản thân vẫn có thể khẳng định, "Đừng nói khôi phục ký ức, lúc mới bắt đầu tôi thậm chí còn phải loay hoay nửa ngày mới biết cách mở 'miệng' nói chuyện trong trạng thái Hư Không, đánh nhau với Bingtis một trận còn suýt chút nữa tự làm mình mệt chết."
"Chẳng những ký ức hoàn toàn biến mất, ngay cả bản năng cũng không còn," Phụ Thần vuốt cằm, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía Sheila, "Lúc ta vừa ý thức được sự tồn tại của mình cũng như vậy, trống rỗng, học lại từ đầu. Hơn nữa vì khi đó không tiếp xúc với bất kỳ người ngoài nào, ta phải mất hàng chục ngàn năm mới hiểu ra mình cần một cơ thể. Còn tình huống của cô thì sao?"
"Cũng không khác mấy," Sheila cũng gật đầu, "Lúc mới tỉnh lại thì biết cái gì chứ, xung quanh trống rỗng chẳng có cái gì cả, một thời gian rất dài ta đều ở trong trạng thái mờ mịt, sau này mới ý thức được thế này quá quạnh quẽ, rồi mới đi tìm kiếm những 'tồn tại' khác ngoài bản thân... Ta vẫn luôn cho rằng đây là tình huống ra đời bình thường của sinh vật Hư Không đấy."
Phụ Thần đan mười ngón tay vào nhau chống dưới cằm, vẻ mặt trầm tư: "Không có ký ức, không có bản năng, thức tỉnh trong trạng thái mờ mịt, mới nhìn qua thì đúng là giống hệt dáng vẻ vừa mới ra đời. Nhưng căn cứ theo mô tả của Trần, sau khi chịu tổn thương nặng nề rồi phục sinh cũng có trạng thái y hệt... Lại thêm cô và ta đều là những sinh vật Hư Không khá cổ xưa, lúc tỉnh lại xung quanh là một mảng hỗn độn, không có thân hữu, căn bản không thể có người đến nhắc nhở mình chuyện quá khứ, cho nên dù mình là vừa mới 'phục sinh' lại, cũng sẽ ngộ nhận là mới sinh ra..."
"Này," Sheila kéo tay áo Phụ Thần, "Chúng ta đều từng phục sinh rồi mà, ý ta là 'phục sinh' theo nghĩa thông thường ấy."
"Ừm, ta biết cô muốn nói gì," Phụ Thần lộ ra vẻ suy tư, "Chúng ta đều đã 'chết' qua nhiều lần, hoặc nói chính xác là bị 'trục xuất về trạng thái Hư Không' nhiều lần, mỗi lần phục sinh sau đó cũng sẽ không xuất hiện tổn thương ký ức hay thiếu hụt bản năng gì, cũng giống như ngủ một giấc rồi tỉnh lại vậy. Nhưng lần phục sinh của Trần xem ra nghiêm trọng hơn nhiều, quả thực là sống lại một kiếp khác hẳn hoi. Sinh vật Hư Không bất kể phương thức sinh ra thế nào, về bản chất đều giống nhau, cho nên chuyện xảy ra trên người cậu ấy cũng có thể đã từng xảy ra trên người chúng ta. Ta nghĩ điều này có thể dùng để chia việc phục sinh thành hai cấp độ: Phổ thông là 'Trục xuất', chính là những gì cô và ta trải qua những năm gần đây, ngủ một giấc dậy, chẳng có gì thay đổi. Nghiêm trọng là 'Tán loạn', giống như Trần vậy, ký ức và bản năng hoàn toàn mất hết, sau khi thức tỉnh thì trống rỗng như vừa mới sinh ra. Đồng thời mạnh dạn phỏng đoán một chút: Có lẽ cái mà chúng ta vẫn luôn cho là 'sinh ra' cũng chỉ là một lần phục sinh từ trạng thái 'Tán loạn' mà thôi. Nguyên nhân gây ra sự tán loạn này đại khái chính là Đại Tai Biến Hư Không của mùa trước."
"Sinh vật Hư Không cũng sẽ 'mất trí nhớ', riêng điểm này nghe đã đủ mới lạ rồi," Lúc này Thâm Uyên Hi Linh lại đột nhiên xen vào, "Trước kia ai có thể tưởng tượng còn có chuyện này xảy ra chứ."
Ta không để ý đến cô ta, mà nhìn về phía Phụ Thần: "Cho nên ông cảm thấy chuyện mình từng trải qua Đại Tai Biến Hư Không lần trước chỉ là vì bị ảnh hưởng của Đại Tai Biến mà mất trí nhớ?"
"Trước kia không dám nghĩ như vậy, nhưng cậu chẳng phải cũng có 'tiền án' mất trí nhớ sao?" Phụ Thần gật đầu đáp, "Nghe tin tức mà Thâm Uyên Hi Linh mang tới, nếu chúng ta còn nghi ngờ việc tại sao sai sót đến đâu mà Bờ Bên Này không có ghi chép gì về lần Đại Tai Biến trước, thì cũng quá trì độn rồi."
Sheila sờ cằm, ánh mắt sáng rực suy nghĩ vấn đề, cũng không biết đang nghĩ thứ gì, cuối cùng mới chậm rãi mở miệng: "Tinh Thần, ông nói mình tìm được bằng chứng cho thấy chính mình từng trải qua Đại Tai Biến Hư Không lần trước, hơn nữa suy luận vừa rồi của ông cũng không có vấn đề gì, vậy ta tạm thời tin tưởng đi... Ông có khả năng thực sự đã trải qua tai biến lần trước, nhưng tại sao chỉ có sinh vật Hư Không ở Bờ Bên Kia để lại lời nhắn? Nghe nói ông tìm thấy dấu vết ở những 'nơi đó', rốt cuộc là cái gì? Di ngôn kiếp trước của ông hả?"
Chị Sheila cũng là người có tính cách nói năng không nhẹ không nặng, lại thêm quan hệ không tệ với Phụ Thần, có mấy lời mà độ sát thương còn cao hơn cả nữ lưu manh Bingtis.
"Không phải thứ xác thực như vậy," Phụ Thần cân nhắc từng câu từng chữ, "Trên thực tế thứ ta tìm thấy chỉ là một vài 'dấu hiệu', một vài hơi thở có thể là do chính mình để lại. Những nơi cổ xưa đó là những thứ tương tự như Cổng Thâm Uyên thượng cổ và hài cốt thế giới, theo lý thuyết sẽ bị Hư Không từ từ nuốt chửng sạch sẽ, nhưng cũng giống như cái Cổng Thâm Uyên dưới đáy Thần Giới kia, chúng vẫn luôn may mắn còn tồn tại, hơn nữa giấu ở những góc rất xa xôi. Nếu như không phải ta có ý thức tìm kiếm trong trạng thái Hư Không du ngoạn thì e rằng vĩnh viễn cũng không tìm thấy. Tại những phế tích đã băng lãnh tĩnh mịch đó có chút hơi thở rất nhỏ, còn có những 'thông tin' đã từng được tạo ra nhưng giờ đã biến mất. Về phần 'di ngôn' cụ thể liên quan tới Đại Tai Biến Hư Không và việc Bắc Cầu thì đúng là không có. Ở điểm này có lẽ chỉ có phía Bờ Bên Kia nắm giữ lời nhắn rõ ràng thôi. Ta hiện tại cũng không có ký ức của 'mùa trước', đương nhiên cũng không biết tại sao năm đó không để lại chút đồ đạc gì."
"Khả năng là để lại nhưng chưa bị phát hiện, cũng có thể là bị Hư Không san bằng rồi, Bờ Bên Kia có được sự truyền thừa về 'Bắc Cầu' chỉ có thể nói là số đỏ," Sheila đối với vấn đề này ngược lại có vẻ không để ý lắm, "Như vậy đi, nhân dịp lần này đi Hưu Luân Thần Giới, ông dẫn ta cũng đi qua xem thử, có thể cuối cùng lại phát hiện ra ta cũng từng trải qua đại tai biến lần trước. Như vậy hai ta liền trời sinh một cặp, ông cũng không còn có thể từ chối sinh con với ta..."
"Khụ khụ," Ta xem xét cái đề tài này mắt thấy sắp hỏng bét, tranh thủ thời gian ho khan hai tiếng để kéo chủ đề lại cho nghiêm túc, "Hai người muốn hưởng tuần trăng mật cũng chờ giải quyết xong chuyện trước mắt hãy nói. Hiện tại trước tiên giả thiết Tinh Thần xác thực đã trải qua đại tai biến mùa trước, chị Sheila thì là tạm thời chưa xác định, mà tôi đúng là tiểu bối mới sinh của mùa này. Sau khi xác định vấn đề này... Tại sao Đại Tai Biến Hư Không lại dẫn đến mất trí nhớ?"
"Có hai khả năng," Phụ Thần mặt mỉm cười đếm trên đầu ngón tay giải thích từng cái một, "Thứ nhất có thể là sinh vật Hư Không cũng không thể miễn dịch 100% tai biến. Thâm Uyên Hi Linh chẳng phải đã nói sao, sau tai biến dù là sinh vật Hư Không cùng với thân thuộc đều sẽ mất đi thân xác, chỉ để lại ý thức phiêu dạt khắp nơi, trong quá trình này xảy ra tổn thương gì cũng là có khả năng. Khả năng thứ hai thì là... Có lẽ chính ta đã tự xóa bỏ ký ức."
"Ông ăn no rửng mỡ à?" Sheila nhanh mồm nhanh miệng —— nói thật trong muôn vàn thế giới đại khái chỉ có bả mới dám sặc Phụ Thần như vậy.
"Đổi lại là cô," Phụ Thần nhìn Sheila một chút, "Nếu như tất cả thế giới trật tự toàn diệt, mọi thứ cô khổ tâm sáng tạo đều biến mất trong chớp mắt, các con của cô trong sự phiêu bạt cô tịch đằng đẵng lần lượt từng đứa một ý chí sụp đổ mà đánh mất bản thân, thậm chí ngay cả chính cô cũng không nhìn thấy trật tự mới sẽ xuất hiện vào khi nào, cô sẽ còn lựa chọn giữ lại những ký ức kia sao?"
Sheila há to miệng, cuối cùng sắc mặt cổ quái: "Đúng thật, mọi thứ bị Đại Tai Biến xóa sổ đều không thể tái hiện, nếu như ngày đó thực sự đến, ký ức quá khứ lại trở thành gánh nặng vô nghĩa... Đại khái ta cũng sẽ chủ động lựa chọn lãng quên đi. Bất quá nếu đám trẻ mà ta tạo ra còn cùng ta kiên trì, ta sẽ không từ bỏ, dù là lấy hình thức tàn hồn phiêu dạt trong Hư Không cũng không sao."
Phụ Thần nhẹ nhàng gật đầu: "Ta cũng vậy, chỉ cần bọn trẻ đều còn, ta liền không có lý do từ bỏ. Nhưng nếu cái gì đều không còn, trong Hư Không chỉ còn lại có mình ta, vậy không bằng trực tiếp xóa bỏ cho đến tận cùng. Trong tình huống không có áp lực bắt đầu lại từ đầu cũng chưa hẳn không phải chuyện tốt, ta có thể sáng tạo thời đại trật tự hoàn toàn mới, nếu như trong lòng ta không có bóng tối, thế giới mới tạo ra cũng sẽ không bị bóng tối bao phủ."
Ta nghe Phụ Thần cùng Hưu Luân Vương thảo luận về quỹ tích vận mệnh có thể dùng từ thê thảm để hình dung này, cảm giác hết sức kỳ quái, nhưng lại cảm thấy bọn họ nói đều có lý: Nếu thật có một ngày như vậy, vạn vật về 0, trong Hư Không chỉ còn lại chính mình...
Có lẽ ta dù thế nào cũng sẽ không lựa chọn lãng quên, Sandra, Thiển Thiển, Đại tiểu thư khó chịu, Chị gái đại nhân, còn có cả một đám trẻ trâu rắc rối trong nhà cùng đám tiểu hỗn đản ở Thành Phố Bóng, dù là có thể nhớ về họ thêm một lúc cũng là tốt.
Nhưng theo thời gian trôi đi, "lãng quên" sẽ không phải là chuyện bản thân có thể khống chế, những ký ức này kiểu gì cũng sẽ phai nhạt, cuối cùng biến mất... Có lẽ chân tướng chính là như vậy: Chỉ có khi ký ức của sinh vật Hư Không mùa trước cũng hoàn toàn tiêu tan, mới đại biểu cho một chu kỳ Hư Không kết thúc.
Khi ký ức của sinh vật Hư Không tiêu vong, trật tự mới trong Hư Không mới có thể sinh ra: Đây có lẽ chính là chân lý của luật chu kỳ Hư Không?
Ta chỉ là suy nghĩ miên man, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến điểm này, thế là nói ra suy đoán của chính mình. Sheila lập tức gật đầu: "Ký ức của sinh vật Hư Không về chu kỳ trật tự trước toàn bộ biến mất đại biểu cho một chu kỳ kết thúc cùng chu kỳ mới mở ra? Đây là một giả thuyết thú vị, nhưng nói không chừng thực sự là như vậy. Ba người chúng ta đại biểu cho bản thân Hư Không, như vậy ký ức của chúng ta cũng là ký ức của Hư Không. Đã có 'ký ức', vậy liền không phải là 'Số 0', bản chất của Đại Tai Biến là trở về Số 0, cho nên chỉ có chờ ký ức của chúng ta đều hoàn toàn biến mất mới có nghĩa là sự quy linh kết thúc, đó đại khái chính là chân tướng việc Tinh Thần mất trí nhớ: Mặc kệ là hắn chủ động hay bị động, tóm lại chờ hắn đem hết thảy đều quên sạch sẽ thời điểm, thời đại Hư Không mới mới có thể bắt đầu. Nhưng loại 'lãng quên' này xem ra là có lỗ hổng, chúng ta có thể đem ký ức của mình ký gửi vào một số món đồ chơi nhỏ không đáng chú ý, dễ bị bỏ sót, ví dụ như những phế tích cổ đại mà Tinh Thần phát hiện. Điều này nói rõ sinh vật Hư Không có năng lực để một vài thứ được bảo lưu lại: Mặc dù chúng ta không thể giữ lại ký ức của chính mình, nhưng có thể thông qua lợi dụng sơ hở để giữ lại những vật khác. Tộc nhân ở Bờ Bên Kia đại khái chính là tìm được phương pháp này, mới đem chuyện Bắc Cầu lưu truyền tới nay... Nói như vậy Tinh Thần ông đúng là một tên ngốc mà, sao lại không để lại chút vật hữu dụng nào chứ? Hơn nữa ngay cả những đồ vô dụng kia cũng là hiện tại mới phát hiện."
Mặt Phụ Thần lập tức đen sì: "Kia cũng là chuyện kiếp trước, ta nào biết được phải làm sao. Nói không chừng kiếp trước ta lăn lộn khá thảm, đến chết đều không rõ chính mình chết như thế nào."
"À, cũng phải, nói không chừng kiếp trước ông là tên hỗn đản, hoặc là dứt khoát là thằng ngu, đương nhiên còn có thể là nữ," Mạch suy nghĩ của chị Sheila lập tức mở rộng, sau đó ánh mắt sáng rực nhìn đối tượng tương tư đơn phương của mình, "Tóm lại bất kể nói thế nào hai ta quả nhiên nên lập tức sinh đứa bé, hoặc là tối thiểu kết hôn bắt đầu sinh hoạt!"
Lần đầu tiên ta nhìn thấy Phụ Thần vốn điềm đạm nho nhã suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Tại sao cô lại lập tức nghĩ đến hướng này hả?!"
"Ông nghĩ xem, nguyên nhân ký ức của sinh vật Hư Không tiêu tán có thể là do cô độc, mà hiện tại những đứa trẻ chúng ta tạo ra chỉ có thể nói là thân thuộc, sau Đại Tai Biến rất có thể chỉ cầm cự được một thời gian, cho nên người thực sự có thể trụ lại lâu dài chính là hai ta... À, hiện tại còn có thêm cậu em trai. Tổng hợp lại thì chúng ta tranh thủ thời gian thành thân đi, như vậy dù Đại Tai Biến xảy ra chúng ta cũng có người bầu bạn... À, cậu em trai có thể làm phù rể cho chúng ta. Chúng ta có thể tranh thủ cố sức chịu đựng, nói không chừng nhịn đến lúc Hư Không không nhịn được mà phải bắt đầu chu kỳ mới sớm hơn, sau đó ta nỗ lực một chút, chúng ta sáng tạo chủng tộc mới..."
Ta: ". . ."
"Bọn hắn..." Lúc này Thâm Uyên Hi Linh cũng nhịn không được chạm chạm vào cánh tay ta, "Ta từng nghe nói về chuyện Hưu Luân Vương truy đuổi ngược Phụ Thần, nhưng không ngờ lại có thể không kiêng nể gì đến mức này?"
Ta trầm thống gật đầu: "Hiện tại ngươi biết vì sao Phụ Thần vừa thấy Sheila liền bỏ chạy rồi chứ."
Sau đó ta cùng Thâm Uyên Hi Linh đồng thời trầm mặc, cuối cùng đồng thanh nói: "Bả như vậy mà tán đổ được thì có mà lạ ấy!"
Đề xuất Voz: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi