Chương 1559: Phi thuyền phục sinh

Giữa biển ánh sáng vàng mênh mông, một thân xác hợp kim hùng vĩ như núi lớn lẳng lặng lơ lửng, ngoại hình Thập Tự Giá kia, cụm tháp ăng-ten hùng vĩ, những đường cong bọc thép cứng rắn, nhìn qua quen thuộc đến thế —— chính là tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào mà ta tưởng đã hoàn toàn hư hại! Nó vậy mà ở đây, giống như ta bị nổ văng vào bụng Sandra, hơn nữa có vẻ như còn chưa hỏng!

Lúc này giọng nói của Sandra đột nhiên vang lên trong đầu ta, lập tức đánh thức ta khỏi trạng thái ngây người: "A Tuấn, phát hiện cái gì không? Tinh thần trường của ta không ổn định lắm, nhìn không rõ tình huống trong cơ thể mình."

"Trán... Nàng khẳng định đoán không được đâu... Tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào đang kẹt trong người nàng đấy," Khóe miệng ta có chút co giật, "Tòa phi thuyền này rõ ràng đã tự bạo rồi, ta nhớ mình mất đi ý thức trước đó đã tận mắt thấy nó nổ tung."

"Tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào!" Quả nhiên, ngay cả Sandra cũng phải kinh hô lên, "Nó rõ ràng đã tự bạo mà! Ta cũng tận mắt nhìn thấy! Chàng mau lại gần nhìn xem nó thế nào..."

Khỏi phải đợi Sandra phân phó ta cũng biết nên làm gì, giờ phút này ta đã kéo Alaya tới vị trí cách tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào vài cây số. Ở khoảng cách này nhìn sang, các đai giáp của nó trông như một bình nguyên màu trắng bạc rộng lớn bao la. Chúng ta cực nhanh lướt trên bề mặt đai giáp chủ lực, nghiêm túc xem xét chiếc kỳ hạm về lý thuyết đã hôi phi yên diệt nhưng bây giờ nhìn qua gần như hoàn hảo không chút tổn hại này. Kết quả phát hiện một số bộ phận của nó giống như có chút kỳ quái: Trên vỏ ngoài phi thuyền có mấy khu vực nhìn không phải thực thể, mà mang cảm giác bán trong suốt, cái nhỏ thì rộng hơn trăm mét, cái lớn thậm chí rộng vài cây số vuông. Những khu vực quái dị này vẫn duy trì kết cấu phi thuyền nguyên bản, nhưng tính chất nhìn qua lại phảng phất như dòng chảy do ánh sáng ngưng kết thành, mặt ngoài có chút chập trùng, hơn nữa cơ hồ có thể nhìn xuyên qua tầng ánh sáng này thấy được máy móc cùng đường ống bên trong.

Những "Thân thể quang đúc" hư thực không cố định này hiện ra ánh sáng màu bạc trắng, biên giới càng sáng hơn, hơn nữa rất nhanh ta liền phát hiện những ánh ngân huy kia đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được ngọ nguậy co vào trung tâm, ánh sáng đảo qua chỗ nào, phi thuyền liền được chữa trị như lúc ban đầu... Tòa phi thuyền này đang phục sinh!

Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn tinh hạm to lớn trước mắt, tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào hiển nhiên đã phát sinh một loại biến dị nào đó mà chúng ta chưa từng nghe thấy. Tavel tuyệt đối chưa từng thiết kế chức năng phục sinh nào cho tòa phi thuyền này —— nói chứ cái này đã vượt xa khái niệm "phục sinh", lúc ấy lượng thuốc nổ nhét trong bụng tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào cơ hồ có thể nổ cả hệ hằng tinh thành "trạng thái thông tin chè đặc", nó sau khi tự bạo thì đừng nói tàn khu, chỉ sợ ngay cả một khối bụi phấn tương đối lớn cũng không gom nổi. Ngoại trừ tinh hạm Vinh Quang, chiến hạm bình thường làm sao có thể tự sửa chữa trong tình huống như vậy?

Nhưng phi thuyền trước mắt đúng là đang sống lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hơn nữa chỉ trong chốc lát, lại một luồng ánh sáng ngưng kết ở cuối cánh ngang, trong khoảnh khắc mọc lại một tổ ăng-ten... Tốc độ quả thực đáng sợ.

Ta truyền trực tiếp cảnh tượng trước mắt cho Sandra, người sau chép miệng lấy làm kỳ lạ: "Không thể tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi... Đây không phải sản phẩm kỹ thuật hiện có của Đế quốc, khẳng định là do vụ nổ lớn tiếp xúc đến tầng diện cao hơn nên gây ra biến dị, có thể là lực lượng của Đầu Khởi Động... Cũng có khả năng liên quan đến chàng và ta, dù sao nó cũng sống lại trong cơ thể ta. A Tuấn, chàng thử xem có thể đánh thức nó không, ta hiện tại không tiện lắm."

"Ta thử một chút... Bên trong phi thuyền hình như có tín hiệu, nhưng không giống trước đó lắm." Ta vừa nói vừa cùng ngốc mèo thiên sứ đáp xuống đoạn giữa cánh ngang của tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào, nơi này có một tổ trận liệt thông tin có thể trực tiếp kết nối với máy chủ, hơn nữa cho phép thiết lập kết nối vật lý. Nếu chút kiến thức tinh hạm đáng thương của ta nhớ không lầm, hẳn là có thể thông qua nó cưỡng ép gọi hoặc đánh thức chiếc thuyền này.

Lớp giáp phi thuyền dẫm lên vẫn kiên cố như thường ngày, khiến người ta không thể tưởng tượng nổi nơi này vài phút trước hay là một mảnh ánh sáng chập trùng không cố định. Ta đi trên đai giáp nửa ngày trời rốt cuộc tìm được một cái tiểu bình đài "lồi lên" trên mặt đất, nó chỉ rộng mười mét vuông, đỉnh chóp thu vào và có hơi cong. Một bên tiểu bình đài là tấm chắn cần lệnh xác nhận mới có thể mở ra, Alaya đi lên tò mò chọt hai cái, tấm chắn liền tự động nâng lên: Đây là tín hiệu tốt, chứng tỏ biến dị của tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào cũng không ảnh hưởng đến chức năng phân biệt quyền hạn của nó.

Dưới nắp phòng hộ là một mảng lớn đường ống đã hóa rắn phức tạp nhưng có trật tự, tuy nhiên dòng U năng phun trào bên trong đường ống xem ra có chút kỳ quái, giống như màu lam có pha lẫn một điểm ánh sáng trắng bạc, cái này làm người ta nhịn không được nhớ tới cái Đầu Khởi Động đáng sợ kia: Nó có vẻ như cũng là một mảnh bạch quang. Bất quá lúc này loại bạch quang này đã không còn gì uy hiếp, ta ngược lại cảm thấy nó có chút thân thiết.

Lấy ra thiết bị đầu cuối dữ liệu của mình, cắm trực tiếp vào khe lục giác được chừa sẵn ở trung tâm cụm đường ống hóa rắn để quẹt thẻ, tiếp theo là chờ đợi. Nếu hệ thống phân biệt của phi thuyền bình thường và máy chủ không bị offline, vậy thì thiết bị đầu cuối dữ liệu sẽ tự động tải xuống giao diện tương tác máy chủ.

Vài giây sau, bề mặt thiết bị đầu cuối hiện ra hoa văn năng lượng khởi động thuận lợi, một hình ảnh 3D cỡ nhỏ xuất hiện giữa không trung, bên trên là hình ảnh khởi động máy chủ quen thuộc, ngay sau đó một dòng thông tin xuất hiện trước mặt ta: "Tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào đang chờ lệnh, xác nhận quyền hạn chỉ lệnh bên ngoài, đang tải xuống và cập nhật cơ sở dữ liệu tạm thời... Cập nhật hoàn tất, bổn hạm khởi động. Phát hiện khoang thuyền hư hại không rõ nguyên nhân, khoang thuyền hư hại không phản hồi... Trinh sát thấy dấu hiệu tự sửa chữa, tạm thời che chắn cảnh báo. Rất vui được gặp lại, Hoàng đế bệ hạ."

"Ngươi không sao chứ?" Ta chú ý tới chung quanh đã xuất hiện khí quyển nhân tạo, thế là trực tiếp mở miệng hỏi.

"Bổn hạm tự kiểm tra tình trạng tốt, hệ thống tự sửa chữa phát sinh biến dị không thể biết, tạm thời thu thập dữ liệu, chờ đợi trở về cảng xuất phát sẽ báo cáo cho trung tâm nghiên cứu. Trước mắt không có thêm tin tức nào để báo cáo."

Chỉ có hệ thống tự sửa chữa phát sinh biến dị? Nhìn tòa tinh hạm bị nổ tan xương nát thịt đều có thể sống lại trước mắt này, ta dám khẳng định đây không phải bốn chữ "tự sửa chữa" có thể giải thích, bất quá máy chủ cũng không hiểu đây là chuyện gì xảy ra.

Máy chủ đã thức tỉnh, hơn nữa có vẻ như chức năng định danh và khối logic đều không có vấn đề gì, ta ra lệnh cho phi thuyền mở lối vào gần nhất, sau đó cùng Alaya tiến vào bên trong tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào.

Trong phi thuyền hết thảy như thường, bất luận là hành lang rộng lớn hùng vĩ hay bãi chứa hạm đội hộ tống, hay là nhỏ như một cái cửa cống, một cái biển hiệu, tất cả đều giống hệt trong ấn tượng của ta, vụ nổ lớn hủy diệt hết thảy trước đó dường như căn bản không để lại chút dấu vết nào. Nếu như nhất định phải nói trong phi thuyền có cái gì làm người để ý...

Đó chính là hết thảy đều mới tinh, ở mọi ngóc ngách đều không nhìn thấy một hạt bụi, cả con tàu sạch sẽ hệt như vừa ra khỏi dây chuyền sản xuất... Không, còn sạch hơn cả lúc vừa xuất xưởng!

Ta dẫn Alaya đi qua khu tầng ngoài, bay nhanh qua không trung khu thị trấn hẹp dài ở cánh ngang, sau đó còn chuyên môn đi xem mấy bãi chứa máy bay cỡ lớn ở khu vực giao nhau: Những bãi chứa này trước đó nhồi đầy thuốc nổ, nhưng bây giờ đều trống trơn.

Tựa hồ phi thuyền chỉ sửa chữa những bộ phận "hợp lý" thuộc về mình, mà những chất nổ dùng để tự hủy kia đúng là đã tiêu hao hết lúc tấn công Đầu Khởi Động oanh liệt trước đó.

Đồng thời chúng ta cũng phát hiện các không cảng chiến hạm dọc đường đều trống rỗng. Lúc trước rõ ràng có số ít mấy chiếc tàu hộ vệ chưa kịp chuyển đi vẫn đậu ở bến cảng bên trong hạm, hiện tại nơi đó lại chỉ còn lại thiết bị khóa mới tinh như lúc ban đầu không nhiễm một hạt bụi, tàu hộ vệ không được cùng nhau sửa chữa... Nói cách khác giới hạn trong việc sửa chữa bản thân, mà không bao gồm vật chứa bên trong à?

Ta vừa tiến lên vừa yên lặng phân tích hiện tượng sửa chữa của tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào, cuối cùng coi như tổng kết ra mấy quy luật, bất quá những quy luật này tạm thời tựa hồ cũng không có tác dụng lớn gì —— trước khi làm rõ nguyên lý phục sinh của phi thuyền, chúng ta chỉ sợ rất khó tái hiện loại kỳ tích này trên các phi thuyền khác. Cũng không thể để Thâm Uyên Hi Linh chế tạo nhiều thêm mấy cái Đầu Khởi Động, sau đó chính ta tự mình kéo một đợt hạm đội Đế quốc đi vào nổ thêm mấy lần chứ? Coi như vấn đề tài nguyên có thể giải quyết, ta về mặt tâm lý vẫn còn cái bóng ma đâu...

Cuối cùng ta cùng ngốc mèo thiên sứ rốt cục đi tới đại sảnh chỉ huy của tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào, nơi này cũng là nơi ta và Sandra cuối cùng kiên thủ, đại sảnh hình tròn trống rỗng hoàn toàn yên tĩnh, ánh đèn sáng tỏ nhưng vắng lặng không người, chỉ khi ngưng thần lắng nghe mới có thể chú ý tới tiếng vo vo trầm thấp khi thiết bị vận hành từ bốn phía. Khu điều khiển bên dưới phần lớn thiết bị đều ở vào trạng thái ngừng máy, từng cái thiết bị đầu cuối phảng phất đang ngủ say, nhưng hình chiếu 3D cỡ lớn ở trung tâm và phần lớn thiết bị đầu cuối trên bục sĩ quan vẫn còn mở. Trên hình chiếu 3D hiển thị hình ảnh truyền đến từ camera bên ngoài, đương nhiên chỉ là một vùng ánh sáng vàng kim.

"Nói chứ ta đột nhiên nghĩ đến một ví von rất kỳ quái à nha," Giọng Sandra vang lên trong đầu, "A Tuấn thật giống như robot chữa bệnh vi hình, đang kiểm tra thân thể cho ta, tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào thật giống như sỏi thận... Ừm, sỏi não!"

Ta đầu này đang nghiêm túc suy luận vấn đề, Sandra mở cái não động này ra một câu lập tức suýt chút nữa làm ta ngã từ trên bục sĩ quan xuống, ta bám vào cái ghế bên cạnh đứng vững thân thể, giọng nói hết sức dở khóc dở cười: "Cái não động của nàng thật không nhỏ hơn Thiển Thiển bao nhiêu đâu! Còn sỏi não... Nàng bây giờ có đầu à, nói toàn thân bị sỏi đều được!"

"Nhàm chán nha," Biển ánh sáng vàng kia phun trào mấy lần, "Chàng tranh thủ thời gian nhìn xem tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào còn có thể bay không, thứ này kẹt trong bụng và đầu rất khó chịu, chàng nhanh lấy nó ra... Thuận tiện để ta xem một chút nó hiện tại thế nào."

Ta lập tức mặt đầy vạch đen: Cách nói này làm sao nghe giống đối thoại trong khoa sản thế? Khác biệt duy nhất là bình thường khoa sản khẳng định không nói cho ngươi biết bệnh kẹt đồ vật trong đầu...

Nói chứ cục sắt to mấy trăm cây số kẹt trong đầu như thế, liệu có chọc thủng cái não động của Sandra ra không nhỉ!

Nghĩ tới đây ta lập tức cảm thấy rất có khả năng, hơn nữa còn có thể thuận tiện giải thích vấn đề mộng cảnh Sandra rò rỉ ăn mòn hiện thực, cái này hiển nhiên là não động quá lớn dẫn đến nàng làm rơi giấc mơ ra ngoài. Các ngươi nói xem nếu bây giờ ta nói những lời này ra có bị Sandra thẹn quá hóa giận tiêu hóa luôn không?

Một bên chuyển những ý tưởng cần não động to lớn mới có thể vận chuyển này trong đầu, ta một bên kích hoạt hệ thống dẫn đường thủ công trên bục sĩ quan. Mặc dù tinh hạm khổng lồ như vậy cần dựa vào một người lái nghe có chút không tưởng, nhưng thực ra máy chủ đã giải quyết 99,99% thao tác, cuối cùng cũng chỉ cần người phụ trách ra lệnh khởi động mà thôi.

Thiết lập xong mục tiêu hành trình, những cỗ máy khổng lồ đang ngủ mê bên trong tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào cũng theo phi thuyền hoàn toàn phục sinh mà chậm rãi thức tỉnh, một trận tiếng nổ vang rền trầm thấp truyền đến từ nơi cực sâu dưới chân, hình ảnh 3D trước mắt cực nhanh làm mới các loại số liệu hệ thống —— tinh hạm cự thú cải tử hoàn sinh gầm lên xuất phát lần nữa!

Vị trí xích đạo của Hoàng Quyền Eurasius đột nhiên bộc phát ra một tia chớp, tinh hạm Thập tự hoàn hảo như lúc ban đầu lao ra từ trong tia chớp, sau đó tinh hạm điều chỉnh vị trí lơ lửng ở khoảng cách vài chục ngàn mét cách Sandra. Ta trò chuyện với nàng qua kết nối tinh thần: "Đến mau thừa dịp còn nóng nhìn xem, đây là đứa con nàng vừa sinh ra..."

"Cẩn thận ta cũng dán vào mặt chàng một cái lực vạn vật hấp dẫn đấy," Giọng Sandra xấu hổ không thôi vang lên trong đầu ta, sau đó nàng tò mò quan sát tổng kỳ hạm liên quân tinh tế vừa sống lại, "Xem ra không thay đổi gì so với trước... Nó thật sự sống lại rồi?"

"Ta đang đọc nhật ký lưu lại trong lần tự bạo trước của phi thuyền, này, tự nàng xem đi," Ta vừa nói vừa truyền nhật ký phi thuyền cho Sandra, "Có một đài quan sát cảnh giới bị nổ bay ra thậm chí tự chụp lại hình ảnh phi thuyền giải thể trong nháy mắt, chậc chậc, khó tin nổi phải không. Nói chứ chuyện này có liên quan gì đến mộng cảnh Sáng Thế Kỷ của nàng không?"

Đây là khả năng duy nhất ta có thể nghĩ tới. Sandra có thể sáng tạo thế giới trong mơ, đồng thời thế giới nàng sáng tạo cũng không phải là hư ảo mà là vũ trụ chân thực, điều này có nghĩa là nàng có năng lực tạo vật vượt xa tưởng tượng. Hiện tại nàng gặp khó khăn trong việc kiểm soát lực lượng của mình, thậm chí phát sinh tình huống vô thức để lộ mộng cảnh ra ngoài, vậy thì có phải một phần lực lượng của nàng đã hỗn hợp với xác tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào, dẫn đến chiếc phi thuyền này cũng có năng lực tái sinh từ hư không?

Sandra cũng nghiêm túc suy nghĩ khả năng này, nhưng cuối cùng nàng vẫn phủ định: "Không có khả năng, thế giới ta sáng tạo trong mơ cũng có hạn chế, thiết bị U năng thuộc về sản phẩm siêu phàm, là đồ vật cùng cấp với thế giới, nhất định phải tự mình dẫn đạo mới có thể tạo nên chúng trong mơ, đồng thời hiệu suất chế tạo sẽ không cao hơn xưởng công binh thông thường, trừ cái đó ra trong thế giới mộng cảnh chỉ tự nhiên sinh ra sản phẩm phàm tục. Nói cách khác, cho dù trong trạng thái mất khống chế thì 'tiềm thức' của ta cũng không chế tạo ra được tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào. Huống chi cho dù ta có thể đắp lại thân thể nó cũng khó có thể đắp lại linh hồn nó, đừng nhìn chỉ là một chiếc phi thuyền, máy chủ của nó lại có ký ức riêng và nhân cách tầng nông, nói theo nghĩa rộng nó cũng có linh hồn, như vậy trừ phi là bản thân nó thực sự phục sinh, nếu không ta cũng không tái tạo được nó."

Câu trả lời của Sandra làm ta có chút tiếc nuối, nhưng ngẫm lại cũng phải, Người Đoạt Linh lợi hại hơn nữa cũng phải có chỗ giới hạn chứ, bản lĩnh một giấc chiêm bao sáng thế kỷ của Sandra khẳng định không đạt được cấp bậc của Phụ Thần, nếu không nàng chỉ cần mỗi ngày mơ giấc mộng Đế quốc thịnh vượng liền có thể giải quyết vấn đề giá trị sản lượng công nghiệp trong nước, chúng ta mấy năm này còn liều sống liều chết phấn đấu làm cái lông gì.

Ta đoán chừng hạn chế lực lượng mộng cảnh của Sandra chỉ sợ còn không chỉ thế, có lẽ vì một vài cấm kỵ nào đó nàng còn không thể tùy tiện dùng giấc mơ của mình xâm nhiễm thế giới hiện thực khác, ngươi thử nghĩ cái nhà bánh ngọt trong mơ của nàng xem... Cái này nếu là không có hạn chế thì tốt biết bao, nếu như nàng có thể lấy nhà bánh ngọt trong mơ ra cho mình ăn, vậy ta mỗi tháng ít nhất tiết kiệm được mấy tấn lương thực, phát triển bền vững từ chuỗi thức ăn còn hơn cả kế hoạch nuôi thả nhiều.

"Kỳ thật ta ngược lại cảm thấy biến dị của tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào có liên hệ với chàng," Sandra đột nhiên nhớ tới cái gì, "Loại hiện tượng quy tắc vặn vẹo sinh ra từ hư không này nghĩ thế nào cũng đều dính dáng đến Hư Không sinh vật."

Ta chỉ vào trán mình: "Ta? Ta đâu có làm gì, lúc ấy chính ta còn bị nổ cho đầu óc choáng váng."

"Hứ, chàng cũng không nghĩ lại xem những sự tình xảy ra bên cạnh chàng có kiện nào là do chàng chủ động làm, Hư Không sinh vật các chàng một thân năng lực bị động, cả ngày sống như cái máy phát xạ điểm sáng ấy," Sandra lầm bầm, sau đó nhắc nhở ta, "Chàng còn nhớ trước khi chúng ta xông lên tự bạo chàng đã nói gì không? Chàng nói nếu có cơ hội liền muốn tái tạo tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào."

Ta lúc này mới vỗ đầu một cái: "Đương nhiên nhớ! Trước đó lúc tỉnh lại phát hiện xác phi thuyền không còn ta còn buồn bực cơ mà... Chẳng lẽ chỉ vì một cái suy nghĩ như thế?"

"Ai biết được," Sandra rất thờ ơ nói, "Dù sao chuyện này cứ để sang một bên đi, tàu Đế Quốc Thượng Tướng Hào có thể phục sinh tóm lại là chuyện tốt, chàng kiểm tra một chút trạng thái phi thuyền, xác định nó không có bệnh tật gì khác liền chuẩn bị lên đường đi —— Ta cảm ứng được cách đây hơn một trăm năm ánh sáng có một nền văn minh cao cấp, qua đó tiếp xúc một chút có lẽ có thể lấy được tình báo gì đó. Vũ trụ này mang lại cảm giác là lạ... Khi kéo dài tinh thần lực ra ranh giới thế giới luôn có một loại cảm giác không cân đối, tốt nhất là mau chóng xác định đây rốt cuộc là cái nơi quỷ quái gì."

Ta "ồ" một tiếng, cúi đầu bắt đầu kiểm tra báo cáo tự kiểm tra của phi thuyền, kỳ thật chỉ cần nhìn xem những kết luận tự kiểm tra là được, cuối cùng xác định chiếc thuyền này đang ở trạng thái đầy máu đầy mana vô tiền khoáng hậu, nhập tọa độ tinh cầu Sandra cảm ứng được vào hệ thống dẫn đường liền có thể xuất phát.

"Dẫn đường tự động đã kích hoạt, động cơ nhảy vọt tiến hành thiết lập lại lần đầu. Một phút sau phi thuyền bắt đầu nhảy vọt." Máy chủ phát ra loa phóng thanh bình ổn.

Cùng lúc đó một quả cầu ánh sáng vàng nhỏ bé đột nhiên xuất hiện bên cạnh ta, quang cầu này to cỡ quả bóng đá, mặt ngoài kim quang mờ mịt, nội bộ như có như không, ánh sáng rực rỡ nhưng không chói mắt, từ bên trong quang cầu truyền đến giọng nói của Sandra: "Như vậy ta có thể đi theo qua đó."

Ta rất tò mò nhìn quang cầu trước mắt, thử đưa tay sờ sờ nó, kết quả phát hiện vậy mà thật sự có thể chạm vào: Nó giống như một quả cầu nước nóng mềm mại ấm áp, mặc dù bên trong nhìn như chỉ có ánh sáng, lại quỷ dị mang theo "độ cứng"!

Nói chứ Sandra sau khi biến thành hình thái Vinh Quang thật sự là có quan hệ mật thiết với hình cầu, hiện tại bất luận là ở vũ trụ hay là trong phi thuyền tựa hồ cũng có thể nhìn thấy nữ vương bệ hạ đang lăn qua lăn lại...

"Sao không dùng hình chiếu thực thể? Nàng bây giờ ở cái hình thái này thao túng một cái hình chiếu thực thể cũng được mà?"

Mặc dù cảm giác hình thái tiểu quang cầu của Sandra có một loại điểm manh dị dạng, nhưng ta vẫn hơi nhớ hình thái bình thường của Sandra, dù sao ta cũng không thể dắt tay một quả cầu đi dạo phố được.

"Ta phải nắm chắc hết thảy cơ hội chữa trị mình, hình chiếu thực thể cần băng thông và sức tính toán bổ sung, loại tia lửa tâm linh tiểu hào này lại là đơn vị đi kèm của Hoàng Quyền Eurasius, không có tiêu hao gì thêm," Sandra biến thành quả cầu nhảy nhót trên vai ta, "Ừm, độ cao này vừa vặn, ta có chút hiểu vì sao cái đèn nhỏ kia mỗi ngày muốn ngồi trên vai chàng rồi."

Ta: "..."

Đang lúc ta còn muốn nói gì đó, việc thiết lập lại động cơ nhảy vọt của phi thuyền hoàn tất, trước mắt một trận ánh sáng chớp động, mình liền đã thân ở vũ trụ cách xa hơn một trăm năm ánh sáng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Tối Cường Tông (Dịch)
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN