Chương 1575: Nền văn minh biến mất chỉ trong một đêm
Nhóm máy thăm dò không gian sâu thứ hai chúng tôi phóng vào vũ trụ đã đi được ba ngày. Vì cả bọn chẳng biết cái "Lò Rèn Thiên Thần" kia rốt cuộc tròn méo ra sao, cũng chẳng biết nó có phải là một thực thể vũ trụ dễ nhìn thấy hay không, nên đám máy thăm dò này cũng giống nhóm trinh sát cơ đầu tiên, đều phải dùng chế độ bay tốc độ thấp để rà soát vũ trụ. Nhưng cái gọi là "tốc độ thấp" cũng là so với tiêu chuẩn công nghệ Hi Linh mà thôi —— ba ngày trôi qua, ngay cả con máy bay chậm nhất cũng đã tới được rìa của hệ ngân hà này, cách vị trí của chúng tôi khoảng 170.000 năm ánh sáng.
Đám máy thăm dò rà soát từng bước một cuối cùng cũng thu được thành quả: Tại một nơi hoang vu trống trải ở rìa ngân hà, chúng phát hiện dấu vết của nguồn năng lượng nhân tạo còn sót lại. Hơn nữa, "đẳng cấp" của nguồn năng lượng này khá cao, tuy không phải U năng nhưng tuyệt đối là thứ sức mạnh siêu phàm cùng cấp bậc với U năng. Nếu Lò Rèn Thiên Thần thực sự có liên quan đến trạng thái phong tỏa của vũ trụ này, thì nguồn năng lượng kia có khả năng cực lớn chính là nó. Dù sao thì tạm thời chúng tôi cũng chưa tìm thấy nguồn năng lượng nhân tạo nào cao cấp hơn.
Nhìn điệu bộ của Celine thì chắc phải mất một hai ngày nữa mới xin được giấy phép yết kiến Giáo hoàng (nếu như vụ việc dị đoan ở đây thực sự nghiêm trọng đến mức cần Giáo hoàng đích thân hỏi đến). Vậy thì tôi và Sandra vừa khéo có cơ hội tranh thủ đi tới rìa ngân hà xem xét tình hình, dù sao có kỹ thuật truyền tống, chạy tới chạy lui trong vũ trụ cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Trước khi đi, tôi tùy tiện bịa ra một cái cớ, ví dụ như hôm qua quả cầu Sandra lỡ dại đi thi độ sáng với mặt trời nên bị chói mắt, hôm nay muốn tìm chỗ vắng vẻ để điều dưỡng thể xác và tinh thần, khả năng là phải ở trong rừng rậm cả ngày. Kết quả là Celine chẳng mảy may nghi ngờ hai vị đại công thần vừa báo cáo dị giáo đồ chúng tôi, chỉ nhắc nhở đừng có qua đêm trong rừng, rồi tiếp tục đi cân phế liệu kiếm tiền cho đám mạo hiểm giả.
Đầu tiên chúng tôi truyền tống lên tàu Thượng Tướng Hào, chủ yếu là tiện đường xem xét tình hình của đám "Phái Phục Hưng Kỹ Thuật", đồng thời ngó qua xem ý thức của hai bệnh nhân đặc biệt kia đã hoàn toàn hồi phục chưa.
Tòa lâu đài vũ trụ khổng lồ rộng hàng trăm km này đang đón nhận thời kỳ vắng vẻ nhất kể từ khi xuất xưởng. "Cư dân" trên tàu ngoại trừ khách tham quan ra thì chỉ còn lại một đống máy móc tự hành, trống rỗng và yên tĩnh như thành phố ma. Những tù binh của Phái Phục Hưng Kỹ Thuật bị bắt đến đây khi tỉnh lại trong trại tù binh, đối mặt với chính là một thế giới lạnh lẽo, tĩnh mịch, quái dị và không có chút hơi người nào như vậy. Tuy chỗ họ ở là nhà tù, nhưng ai cũng biết kỹ thuật mở rộng không gian của Đế quốc bá đạo thế nào, cộng thêm việc chúng tôi có thể sẽ tống đủ loại sinh vật kỳ quái vào ngục, nên các quan cai ngục Đế quốc chưa bao giờ keo kiệt trong việc nới rộng không gian nhà tù. Thế là, cho dù là những khu cách ly phổ thông được dựng lên bằng siêu hợp kim cũng rộng chẳng khác gì thị trấn nhỏ, mỗi "vị khách" đều có một phòng riêng. Nếu hai người họ đứng ở hai đầu phòng giam thì khoảng cách giữa hai người chắc xa đến mức phải dùng cờ hiệu mới nhìn thấy nhau (nếu họ có thể nhìn xuyên qua tường hợp kim)... Tôi quả nhiên vẫn cảm thấy cái đồ ngốc Alaya kia lúc phân chia phòng giam chẳng chịu dùng não gì cả.
Bị "Kinh Bố" đánh tan tâm linh, mơ mơ màng màng bị đưa đến một nơi xa lạ, sau khi tỉnh lại chỉ thấy bốn phương tám hướng là thế giới hợp kim lạnh lẽo, không có ai giải thích đầu đuôi câu chuyện, không có ai để trò chuyện hỏi han, đồng bọn cũng chẳng biết đi đâu, lẻ loi một mình bị nhốt trong cái hộp kim loại khổng lồ như do người khổng lồ xây dựng. Ngoại trừ đám cơm canh định giờ xuất hiện ở máng ăn, thì chỉ có đám người máy quái vật (chen một câu, thật ra tôi thấy lũ máy móc tự hành đáng yêu lắm mà) thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt, dùng phương thức thô bạo cứng nhắc chỉ đạo cách sử dụng các thiết bị vệ sinh trong phòng giam —— trải nghiệm này tạo ra áp lực tuyệt đối không nhỏ. Cho nên khi tôi và Sandra xuất hiện trước mặt vị "nữ thủ lĩnh" kia, cô ấy đang co ro trong góc tường, bộ dạng kinh hoàng đó khiến người ta gần như không nhận ra vài ngày trước cô ta còn là một nữ đầu sỏ khá có phong thái nữ hiệp.
Nhìn bộ dạng bất an của bà chị này, tôi cảm thấy hơi áy náy. Hai ngày nay tôi và Sandra đều bận rộn liên lạc với đám máy thăm dò hoặc nghiên cứu đống tài liệu lấy từ chỗ Celine, gần như chẳng ngó ngàng gì đến tình hình trên tàu Thượng Tướng Hào. Tuy chưa đến mức quên béng chuyện đang giam người, nhưng cũng chẳng khác là bao. Cái này lộ ra cái tệ hại của việc thiếu nhân sự: Bình thường tàu Thượng Tướng Hào có mấy chục triệu dân cư thường trú, dù có là kẻ xui xẻo bị ném vào trại giam cũng có thể tiếp xúc với người khác một chút, không đến mức bị một đống máy móc ném vào xó xỉnh mấy ngày trời không ai quan tâm. Còn bây giờ, Sứ đồ Hi Linh trong cả cái vũ trụ này chỉ có tôi và Sandra, họa hoằn lắm thì tính thêm một con mèo thiên sứ đầu óc không được tốt lắm, cùng với một nhóc tì suốt ngày ngủ mê mệt trong thế giới tinh thần, hai người sau cộng lại miễn cưỡng tính là nửa người —— nhân sự thực sự không lo xuể. Hơn nữa tôi và Sandra căn bản không quen tự mình quản lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này: Tôi thì sơ ý không nói làm gì, còn Nữ hoàng bệ hạ thì chưa bao giờ phải tự mình phụ trách việc cung cấp sự quan tâm nhân văn cho tù phạm.
Tôi đi từ cửa phòng giam, coi như "trèo đèo lội suối" mới đến được trước mặt nữ thủ lĩnh kia, vừa nghĩ xem có nên ra lệnh thiết kế lại loại phòng giam rắc rối này không, vừa chào hỏi đối phương: "Yo, chúng tôi đến thăm cô đây, xem ra di chứng của 'Kinh Bố' đã hoàn toàn biến mất rồi nhỉ."
Nữ thủ lĩnh ngẩng đầu nhìn tôi và Sandra, phản ứng đầu tiên là... không có phản ứng. Cô ta chớp mắt mấy cái thật mạnh, sau đó dụi mắt cả buổi mới xác nhận mình không sinh ra ảo giác, tiếp đó "bật" dậy ngay lập tức: "A...! Người sống!"
Tôi: "..."
Đột nhiên cảm thấy chút áy náy ban nãy đúng là lãng phí tình cảm, làm sao bây giờ!
"Nói nhảm, đương nhiên là người sống!" Tôi chưa kịp lên tiếng thì Sandra đã mở miệng trước, "Di chứng của 'Kinh Bố' không nghiêm trọng đến thế đâu, cô bây giờ chắc cũng nhận ra mặt hai chúng tôi rồi chứ."
Nữ thủ lĩnh véo tay mình một cái, sau đó nhìn nhanh bốn phía bức tường hợp kim lạnh lẽo, lúc này mới không dám tin nhìn tôi: "Là ngươi đưa ta đến đây! Đây là nơi nào, ngươi... ngươi là ai!"
Sau đó cô ta đột ngột lùi lại nửa bước, làm ra tư thế phòng ngự trong vô thức: "Ngươi là dị giáo đồ? Đây là cung điện cổ đại nào?"
"Đôi khi tôi rất thưởng thức năng lực não bổ của các người, nhưng đôi khi sự tưởng tượng của các người thật đáng ghét," Quả cầu Sandra bất mãn nói, "Cô và thuộc hạ của cô đúng là bị chúng tôi bắt giam, nhưng chúng tôi không liên quan gì đến Thất Lạc Thần Giáo. Lần này đến cũng không phải để thẩm vấn tiếp, chỉ là xem tình hình bên này thế nào, tránh để các người tự hù dọa chính mình thôi. Cứ tạm ở đây đi."
Nữ thủ lĩnh kinh ngạc nhìn quả cầu Sandra trong lòng tôi, có lẽ cuối cùng cô ta cũng nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng không muốn nhớ trong đầu, sau đó trong lúc tâm thần dao động, cô ta phát ra từ tận đáy lòng một câu nói đặc biệt... tìm đường chết: "Trong cái trứng phát sáng này có loa à? Là thiết bị liên lạc của các ngươi sao? Ngươi là người phụ trách khiêng loa? Tại sao người phụ nữ kia không chịu tự mình lộ diện?"
"Sandra, bình tĩnh! Xúc động là ma quỷ!" Tôi vội vàng ôm chặt bà xã dạng cầu trong lòng, "Lỡ như chơi chết người ta lại phải tốn công hồi sinh!"
Kết quả tôi lo hão, Sandra hình như chẳng để bụng: "Ta đường đường là Nữ hoàng, cần gì phải so đo với cô ta."
"Ngạch, được rồi," Tôi nhếch miệng cười với nữ thủ lĩnh, "Chúc mừng cô thoát được một kiếp. Thân phận của chúng tôi khá phức tạp, nói ra chắc cô cũng không hiểu được. Còn nới này nha... chỉ có thể nói là một cái nhà tù, nhưng cũng sẽ không giam giữ các cô quá lâu. Hiện tại vì muốn lấy chút tình báo từ chỗ cô nên tạm thời nhốt các cô ở đây, tôi giải thích qua một chút..."
Sau đó tôi đại khái để đối phương biết tình cảnh của chính mình. Vì lúc này nhắc đến Hi Linh Đế Quốc cũng chẳng cần thiết, nên tôi nói mơ hồ rằng mình và Sandra đến từ một nền văn minh tiên tiến rất xa xôi —— dù sao thì muốn bao nhiêu tiên tiến có bấy nhiêu tiên tiến, độ mạnh cần thiết cho kịch bản cứ việc nâng lên vô hạn. Tóm lại đó không phải trọng điểm, trọng điểm là hiện tại Thất Lạc Thần Giáo đang có vô số chiến đấu tu nữ và chiến đấu tu sĩ nhiệt huyết dâng trào vác súng hạt và pháo xung mạch đi tuần tiễu khắp nơi. Họ đang lục soát khắp thế giới để tìm đám "dị giáo đồ" Phái Phục Hưng Kỹ Thuật, và sẵn sàng bắn trước hỏi sau. Nếu giao nữ thủ lĩnh và thuộc hạ của cô ta ra ngoài, thì đảm bảo từ cán bộ lãnh đạo cho đến con chó Vàng con gián cũng chẳng còn mạng nào. Bởi vậy nhìn ở khía cạnh khác, ở trong cái nhà tù này tạm thời lại cứu được mạng của rất nhiều người.
Tôi tin rằng mâu thuẫn quá khích giữa Giáo hội và Phái Phục Hưng Kỹ Thuật sẽ không kéo dài quá lâu. Nếu tôi và Sandra tìm hiểu được tại sao Thụ Tinh Linh muốn tiến hành phong tỏa kỹ thuật và giải quyết vấn đề này, thì xung đột giữa Phái Phục Hưng và Giáo hội thực ra sẽ biến mất, phần còn lại chỉ là vụ án hình sự thuần túy không dựa trên xung đột tín ngưỡng. Chúng tôi vất vả muốn bảo vệ đám Phái Phục Hưng này, nguyên nhân một trong số đó chẳng qua là vậy: Động cơ phục hưng kỹ thuật của họ hoàn toàn là tốt, cho dù trong đó có không ít kẻ thuộc thành phần cực đoan, nhưng gần một nửa thành viên còn lại chỉ là nhà khoa học và học giả truyền thừa mà thôi. Tôi thực sự không muốn trơ mắt nhìn những kẻ đơn thuần là nhiệt huyết này ngã xuống ngay trước đêm phục hưng kỹ thuật.
À, cách nói "trước đêm" này không đủ văn nghệ, phải nói là đêm cuối cùng trước bình minh... Hình như còn kém văn nghệ hơn.
"Tình hình là như vậy," Tôi nói một cách dễ hiểu về thế cục trên mặt đất, "Tóm lại ở đây cô sẽ an toàn hơn một chút. Hơn nửa số người trong Phái Phục Hưng Kỹ Thuật chưa từng phạm tội gì, không cần thiết phải vội vàng chết trong cái mớ hỗn độn trả thù tôn giáo vào những ngày cuối cùng này, cho nên tôi mới 'bảo hộ' các cô lại. Đương nhiên, cô chắc cũng biết thuộc hạ của mình có không ít kẻ là... Ha ha, bọn hắn cứ coi như chết chậm hơn một chút ở đây đi. Nói thật các người làm tôi rất mâu thuẫn, hoạt động phục hưng của các người khiến tôi và Sandra vui từ tận đáy lòng, điều này chứng tỏ một nền văn minh rất có thuốc chữa, nhưng sao trong số các người lại có lắm kẻ dần dần biến chất thành khủng bố thế hả?"
Nữ thủ lĩnh dường như vẫn chưa thể chấp nhận khái niệm "khách đến từ thiên ngoại", nên cô ta sững sờ nghe tôi và Sandra giới thiệu tình hình, giữa chừng ngay cả chen vào cũng không biết bắt đầu từ đâu. Mãi đến khi tôi chuyển chủ đề sang Phái Phục Hưng Kỹ Thuật, cô ta mới lộ ra chút thần sắc cổ quái, trong lời nói tựa hồ có chút cảm khái: "Bất kỳ một tổ chức nào có quy mô đều không thể giữ được sự thuần khiết, lý tưởng cao đẹp đến đâu cũng không ngăn được vài cá nhân hủ hóa biến chất. Hơn nữa nếu các người đã tiếp xúc qua Thất Lạc Thần Giáo, tự nhiên hẳn phải biết bọn hắn phong tỏa kiến thức nghiêm ngặt đến mức nào. Dưới môi trường áp lực cao như thế... con người sẽ thay đổi bản tâm, một tổ chức lớn như vậy cũng khó tránh khỏi bị trà trộn vào những phần tử cực đoan. Mà này, các người thực sự đến từ..."
"Cô đừng xoắn xuýt cái này, hỏi mấy lần cũng cùng một đáp án thôi," Tôi xua tay với đối phương. Trên mặt của nữ thủ lĩnh là sự cảnh giác đậm đặc không tan, giữa người bình thường với nhau còn luôn tràn ngập ngờ vực vô căn cứ, mình càng không thể dăm ba câu mà xóa bỏ rào cản trong lòng một nhân vật cỡ "chị đại" có đầu óc này được. Hiện tại cũng không thể dùng "Kinh Bố" tra tấn đối phương lần nữa, nên tôi không định nói với cô ta quá nhiều thứ thách thức tam quan, "Tóm lại chúng tôi có ý định giải quyết vấn đề phong tỏa kỹ thuật của thế giới này. Hiện tại cô đã hồi phục, có thể nói cho chúng tôi nghe xem cái vụ phong tỏa kỹ thuật này rốt cuộc là sao không? Phái Phục Hưng Kỹ Thuật các cô đối đầu với Thất Lạc Thần Giáo bao nhiêu năm nay, dù sao cũng phải biết một số bí mật của đối phương chứ."
Câu hỏi này kéo tới hôm nay mới hỏi là có nguyên nhân: Mấy ngày trước khi Sandra vừa dùng "Kinh Bố" đánh tan phòng tuyến tâm lý của đối phương, chúng tôi cũng đã hỏi qua chuyện này, nhưng dưới sự xâm nhập của "Kinh Bố", tuy tâm linh không phòng bị nhưng lại rơi vào trạng thái ức chế quá độ. Trạng thái này dẫn đến người trong cuộc chỉ có thể thành thật trả lời dựa trên ký ức, mà gần như không có khả năng vận động đầu óc để suy tư. Như vậy thông tin về phong tỏa kỹ thuật mà chúng tôi nghe được từ miệng nữ thủ lĩnh rất phiến diện. Giờ đối phương đã khôi phục thần trí, tôi muốn nghe xem với tư cách là một đầu sỏ phản kháng "giàu kinh nghiệm", bản thân cô ta có suy đoán gì về vấn đề này.
Biết đâu suy đoán này có thể giúp chúng tôi tiếp cận chân tướng hơn, hơn nữa sắp tới phải tiếp xúc với Giáo hoàng của Thất Lạc Thần Giáo, hiểu rõ tình hình hơn cũng giúp tìm được đột phá khẩu khi đàm phán. Dù sao tôi và Sandra đều không định dùng bạo lực ép buộc Giáo hoàng vào khuôn khổ.
"Giáo nghĩa của Thất Lạc Thần Giáo nói rất rõ ràng, phàm nhân lạm dụng kỹ thuật dẫn tới tận thế, do đó Thiên Thần tức giận phong tỏa tri thức, hiện tại phàm nhân cần 'chuộc tội', mà tiến độ chuộc tội là do Thất Lạc Thần Giáo định đoạt, cho nên bọn họ liền thuận lý thành chương nắm giữ tri thức," Nữ thủ lĩnh nghĩ nghĩ, cảm thấy vấn đề này không liên quan đến cơ mật tổ chức (thực ra mấy ngày trước dưới tác dụng của "Kinh Bố" cổ đã khai không ít cơ mật rồi), thế là liền yên tâm mạnh dạn mở máy hát, "Thất Lạc Thần Giáo nắm giữ tri thức đã hơn một vạn năm. Tinh Linh là tầng lớp cốt lõi của giáo phái này, bọn hắn có đủ tuổi thọ để hoàn thành loại công trình dài hơi đỏ. Các chủng tộc bình thường không sống lâu bằng họ, thế là qua nhiều thế hệ sinh lão bệnh tử, dần dần coi những điều Thất Lạc Thần Giáo nói là đương nhiên... Ơ."
"Xem ra các người không tin giáo nghĩa của Thất Lạc Thần Giáo," Tôi ngồi xuống cạnh bàn đối diện nữ thủ lĩnh, tiện tay mở hệ thống hình chiếu 3D lắp đặt trên bàn, cho hiện ra bản vẽ toàn cảnh hành tinh nhìn từ trên cao, "Đây là hành tinh của các cô. Thực ra mấy ngày nay chúng tôi đã tiến hành một số cuộc 'kiểm tra', chủ yếu là xác định xem hành tinh này có phải từng bị chiến tranh hủy diệt hay không —— ban đầu chúng tôi cũng tin vào truyền thuyết của Thất Lạc Thần Giáo, cảm thấy hành tinh này có thể từng bùng nổ một cuộc chiến tranh công nghệ cao, dẫn đến những người sống sót phải phong tỏa kỹ thuật. Nhưng thông qua việc quét hình 2.300 điểm thăm dò, chúng tôi cuối cùng xác định hành tinh này trong 200.000 năm qua không hề gặp bất kỳ tai nạn cấp toàn cầu nào. Cô biết điều này có nghĩa là gì chứ."
Nữ thủ lĩnh kinh ngạc nhìn hình chiếu trước mắt, điểm chú ý của cô ta hoàn toàn lệch pha: "A...! Đây là cái gì! Đây là thiết bị hiển thị của các người sao? Cái này... đây là công nghệ hay ma pháp?! Thần ơi, quả cầu xinh đẹp này chính là thế giới của chúng ta sao? Quả nhiên những tài liệu cổ đại nói đại địa hình cầu là chính xác, thế giới là một quả cầu, thật là... dù có bao nhiêu bằng chứng chứng minh chuyện này, chúng tôi cũng chưa từng được nhìn thấy toàn cảnh thế giới của mình!"
Cái này thật đáng buồn, trạm không gian các người chế tạo mấy vạn năm trước giờ vẫn còn treo trên trời kia kìa, vậy mà người dưới đất lại gần như quên mất đại địa là một quả cầu.
Tôi gõ bàn một cái, ra hiệu cho nữ thủ lĩnh đã leo lên mặt bàn mau chóng xuống, tối thiểu đừng có ngồi xổm trên đó: "Sau này có cơ hội tôi cho cô từ từ nghiên cứu hình chiếu 3D, hiện tại chúng ta nói chính sự trước được không bà chị?"
"A, a, xin lỗi tôi hơi thất thố, tôi cảm thấy rất hứng thú với mấy món đồ mới lạ này..." Nữ thủ lĩnh lúng túng nhảy xuống, "Vừa rồi ngài nói cái gì? À đúng, ngài nói thế giới của chúng tôi năm đó chưa từng bùng nổ... tai nạn?"
Lúc này mới ý thức được câu nói vừa rồi của tôi chứa lượng tin tức lớn đến mức nào, nữ thủ lĩnh lập tức lộ vẻ kinh dị.
Hiển nhiên, cho dù Phái Phục Hưng Kỹ Thuật cũng tin vào truyền thuyết đại chiến thời cổ đại, ở điểm này bọn họ không nghi ngờ Thất Lạc Thần Giáo. Nhưng bây giờ ngay cả nhận thức chung cuối cùng này cũng bị phá vỡ.
"Không sai, trên hành tinh này không tìm thấy vết tích tai nạn nhân tạo cấp thế giới, không có nội chiến quy mô lớn, cũng không có dấu hiệu bị ngoại lực tấn công, thậm chí ngay cả một cái hố thiên thạch có thể phá hủy thành phố cũng không tìm thấy," Vẻ mặt tôi rất nghiêm túc, "Nói cách khác: Công nghệ cổ đại hoàn toàn không phải bị phá hủy bởi bạo lực hay sự kiện phá hoại, mà là... không hiểu thấu biến mất sạch sẽ chỉ trong một đêm, sau đó các người bắt đầu sống cuộc sống người nguyên thủy một cách không chút nghi ngờ và vô lý, cô hiểu không?"
"Thất Lạc Thần Giáo không làm được chuyện này!" Nữ thủ lĩnh lập tức kêu lên, "Bọn hắn... bọn hắn cũng là nạn nhân của việc phong tỏa công nghệ mới đúng. Tổ chức chúng tôi có rất nhiều điệp viên trà trộn vào cao tầng thần giáo, có thể xác định kỹ thuật của đám dị giáo đồ đó dù cao cũng chỉ là da lông của văn minh cổ đại, làm sao bọn hắn có thể xóa sổ một nền văn minh hùng mạnh năm xưa... một cách lặng yên không tiếng động được?"
"Có phải xóa sổ hay không còn chưa chắc, nhưng có thể khẳng định mấy vạn năm trước người cổ đại đã chủ động từ bỏ công nghệ trong tình trạng thế giới hòa bình," Tôi lắc ngón tay, "Cả thế giới đồng thời như đã thương lượng xong, lập tức rút khỏi toàn bộ các đô thị tiên tiến, tắt lò phản ứng, khóa chặt cổng căn cứ, sau đó bắt đầu cuộc sống nam cày nữ dệt nơi hoang dã. Đương nhiên chúng tôi chưa tìm thấy tài liệu văn hiến có sức thuyết phục, chỉ có thể phán đoán tình trạng tuyệt tự của nền văn minh năm xưa từ một số hình quét di tích và bản đồ dao cảm địa chất toàn hành tinh."
Tình huống này mới biết được hôm qua, và quá trình phát hiện cũng khá kịch tính: Tôi và Sandra đều không ngờ sự tuyệt diệt của nền văn minh hành tinh này lại có ẩn tình khác, nhưng có một cái máy thăm dò vừa lắp ráp xong, trước khi xuất phát ra ngoài đã thực hiện một lần "quét đa khoa mục" đối với hành tinh này để kiểm tra, kết quả cái liếc mắt đó lại làm lộ ra bí mật kinh người này: Các di tích cổ đại trên toàn hành tinh đều bị bỏ hoang cùng một thời kỳ, hơn nữa không có bất kỳ dấu hiệu chiến tranh nào!
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư