Chương 1578: Những thứ bị che giấu

Quy mô của khu kiến trúc vũ trụ quái dị này ước chừng bằng Hệ Mặt trời. Mặc dù so với khu vực vũ trụ đặc dị xung quanh thì chỉ như muối bỏ biển, nhưng bản thân nó có quy mô tuyệt đối vẫn khá đáng kể. Sandra điều khiển phi thuyền thả xuống lượng lớn thiết bị thăm dò ở khu vực bên ngoài, sau đó từ từ tiến vào bên trong khu kiến trúc. Theo việc không ngừng tiến lên, đủ loại hiện tượng kỳ quái bắt đầu xuất hiện.

"Số liệu không gian không bình thường lắm, nơi này dường như ẩn giấu thứ gì đó, nhưng trong chốc lát có vẻ như không giải mã được," Sandra kỳ quái nhìn thiết bị trước mắt và hình chiếu toàn cảnh khu kiến trúc vũ trụ, "A Tuấn anh nhìn xem, ở gần khu vực cốt lõi có mảng lớn trống không, chỗ này lẽ ra phải có đồ vật mới đúng. Nhìn những thứ này, rõ ràng là kiến trúc bên ngoài —— nhưng lớp kiến trúc được chúng bảo vệ bên trong lại không thấy đâu."

"Bây giờ vẫn chưa phát hiện tác dụng của khu kiến trúc này à?" Tôi tò mò hỏi.

"Không có, trước mắt phát hiện đều là bệ vũ khí, nhà kho, bến cảng, mấy loại công trình này có thể tìm thấy ở bất kỳ căn cứ vũ trụ nào. Nếu chỗ này chỉ là một điểm thực dân vũ trụ bình thường thì quá làm người ta thất vọng," Sandra chậm rãi bay tới trước thiết bị đầu cuối dữ liệu cỡ lớn, vừa ra lệnh cho máy chủ tàu mẹ, "Bắt đầu phân tích cấu trúc không gian nơi này, chỗ này có lẽ ẩn giấu thứ gì đó giống như vết nứt không gian."

Tôi nhìn về phía hình chiếu 3D bên cạnh, từ đây có thể thấy rõ cấu trúc của toàn bộ khu kiến trúc vũ trụ. Nó là quần thể vũ trụ dạng cầu nhiều tầng rất kinh điển, từ trong ra ngoài có mười mấy tầng kiến trúc phân chia rõ ràng, hình thành cấu trúc hệt như vỏ cầu. Tầng kiến trúc ngoài cùng có vẻ thưa thớt hơn, càng vào trong công trình kiến trúc càng nhiều, quy mô cũng càng lớn. Nhưng quy luật này bị phá vỡ ở tầng kiến trúc thứ ba đếm ngược từ trong ra: Tầng kiến trúc thứ ba ở cốt lõi nhất tỏ ra thưa thớt bất thường, ở đó là từng mảng lớn khu vực trống trải vô nghĩa, trong vũ trụ chỉ có thể nhìn thấy khung hợp kim ý nghĩa không rõ cùng tháp cao và pháo đài làm kiến trúc phụ thuộc, thật giống như toàn bộ cao ốc ở trung tâm thành phố bị xóa sạch, nhưng lại giữ nguyên tất cả đường xá và sạp báo xung quanh cao ốc. Khỏi cần Sandra nhắc nhở tôi cũng có thể liếc mắt nhận ra tình hình này không ổn.

Nhưng những khu vực trống trải bất thường đó cũng không phải bị bao phủ bởi thứ gì đó đơn giản như ngụy trang quang học. Máy thăm dò đã tuần tra xuyên qua đó mấy lần, cuối cùng xác định chỗ đó thật sự "không có gì cả", tối thiểu về mặt thời không thông thường là trống rỗng.

Đương nhiên, Sandra đã phát hiện số liệu không gian nơi này có dị thường, cho nên tám chín phần mười công trình kiến trúc nơi này bị vết nứt không gian gì đó che giấu: Lại một lần nữa chứng minh chủ nhân ngày xưa của những kiến trúc này sở hữu kỹ thuật vượt xa Thụ Tinh Linh.

Công trình hạm lượn chậm rãi trong vùng khu vực trống trải bất thường này, chờ đợi đám kim thăm dò (kim dò tìm) tỏa ra mang về tình báo hữu dụng hơn. Sandra thì thừa cơ hội này từ từ nghiên cứu các loại số liệu năng lượng tràn ngập trong không gian: "Có dao động năng lượng mờ mịt, đến từ 'chân không', chúng là năng lượng cùng cấp với U năng cho nên đại khái là thẩm thấu trực tiếp qua phong tỏa không gian nơi này. Ừm... thế mà còn có U năng? Chẳng lẽ bên trong thứ bị che giấu còn có thiết bị Đế quốc? Để em xem còn có cái gì... Hình thức năng lượng chưa từng gặp, Đế quốc cũ chưa từng ghi chép, chủng tộc chạy trốn vào vũ trụ này năm xưa xem ra thành phần rất phức tạp à nha, có lẽ có chút quan hệ với những hạm đội lưu vong thứ tư thứ năm kia?"

Việc phát hiện U năng ngược lại cũng không lạ, Thụ Tinh Linh nói thế nào cũng là quyến tộc cuối cùng của Đế quốc, hơn nữa trốn vào vũ trụ này khả năng còn có quân đầy tớ khác của Đế quốc cũ, thiết bị họ mang theo hơn một nửa đều dùng U năng. Di tích vũ trụ này có thể là công trình do những chủng tộc lưu vong kia cùng nhau xây dựng. Tôi kỳ quái là... Lò Rèn Thiên Thần chẳng lẽ chỉ chính là cái khu kiến trúc ý nghĩa không rõ này thôi sao? Đến hiện tại tôi vẫn chưa phát hiện nó có chỗ nào cao sang xứng đáng với bốn chữ "Lò Rèn Thiên Thần", điểm đặc thù duy nhất là có một số công trình kiến trúc bị ẩn giấu mà thôi. Có lẽ mấu chốt vấn đề nằm ngay tại những công trình kiến trúc bị che giấu kia?

Tôi vừa suy tư vừa nghiên cứu hình ảnh kim thăm dò truyền đến, sau đó một luồng ánh sáng kim loại màu trắng bạc đột nhiên đập vào mắt.

"Sandra, em nhìn xem có phải là công trình của Đế quốc không?" Tôi lập tức vỗ vỗ quả cầu Sandra giữa không trung, kéo nàng qua cùng xem hình chiếu 3D trước mắt: Hình ảnh đã được phóng to, nằm ở trung tâm hình ảnh chính là một công trình kiến trúc hợp kim hình sợi dài. Kiến trúc này có vẻ ngoài màu trắng bạc + xám trắng phối hợp với lớp sơn màu lam mang phong cách điển hình của công trình Đế quốc, nhưng không thấy huy hiệu quân đội, có lẽ bộ phận có huy hiệu quân đội đã bị cắt đứt —— công trình hình sợi dài này xem ra cũng không hoàn chỉnh, một đầu của nó biến mất gọn gàng trong vũ trụ, như là bị lưỡi dao cắt qua.

"Tám mươi phần trăm là... Qua xem thử," Sandra nhìn thoáng qua liền đưa ra quyết định, "Để phi thuyền tự làm việc đi, hai ta qua đó."

VN tàu mẹ của chiếc công trình hạm này có thể độc lập hoàn thành tuyệt đại bộ phận nhiệm vụ, Sandra để nó lại tiếp tục phá giải dị thường không gian ở đây và quét hình từng công trình của toàn bộ khu kiến trúc, sau đó liền lôi kéo (mặc dù hiện tại nàng không có tay) tôi truyền tống đến gần công trình hình sợi dài màu trắng bạc kia. Thuận tiện chúng tôi còn mang theo mấy cái máy móc tự hành để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Công trình kiến trúc hợp kim mang đậm phong cách Đế quốc thoạt nhìn này dài ba km, rộng bảy trăm mét, cao ba trăm mét. Bề mặt mặc dù có một số chỗ lồi lên mang tính kết cấu nhưng tổng thể vẫn là một hình hộp chữ nhật rất quy tắc. Một đầu của nó (tạm thời tôi coi là đuôi) hơi thu lại, trên vỏ bọc thép ở đuôi có thể nhìn thấy thứ gì đó giống như cửa âu dỡ hàng, đồng thời có một mảng vỏ bọc thép vỡ ra vì nguyên nhân không rõ, lộ ra bên dưới là lượng lớn chốt kết nối và đường ống hóa rắn: Loại kết cấu này dùng để kết nối vật lý với hệ thống năng lượng và dữ liệu bên ngoài.

Còn ở đầu kia của công trình thì có dấu vết bị chặt đứt rõ ràng, ở đó là một vết cắt nghiêng sắc bén phẳng lì. Quy mô toàn bộ công trình có lẽ lớn hơn hiện tại nhiều, đầu kia của nó có lẽ là một kiến trúc cỡ lớn có kết cấu phức tạp, thậm chí cái kết cấu kim loại hình sợi dài trước mắt chúng tôi chỉ là chút da lông của toàn bộ công trình, nhưng cái này đều không có ý nghĩa: Món đồ chơi này có vẻ như chỉ để lại một đoạn ngắn như thế trôi nổi ở đây cho người ta chiêm ngưỡng.

Không sai, đây chính là một công trình do Đế quốc chế tạo, mặc dù vẫn không thấy huy hiệu quân đội hay dấu hiệu dễ thấy nào khác, nhưng lớp vỏ ngoài sử dụng chính là hợp kim siêu phàm chuyên dụng của Hi Linh, hơn nữa lưới quản hóa rắn lộ ra dưới lớp vỏ kim loại cũng là đặc trưng công nghệ của Đế quốc. Chỉ có điều nguồn năng lượng của kiến trúc này dường như đã cạn kiệt hoàn toàn, thậm chí ngay cả dư ba trong mạch lạc năng lượng cũng đã tiêu tán sạch sẽ, cho nên trên các tấm giáp không nhìn thấy loại ô lưới phát sáng màu xanh lam quen thuộc kia, cũng không cảm nhận được dao động U năng nó tản mát ra.

"Thoạt nhìn ta còn tưởng là chiếc phi thuyền," Tôi ôm quả cầu Sandra chậm rãi đáp xuống bề mặt công trình hợp kim này. Mấy cái máy móc tự hành đi theo phía sau thì nhanh chóng bay vòng quanh toàn bộ công trình kiến trúc để quét hình, "Mà này, chưa thấy qua loại công trình kiến trúc này bao giờ nhỉ? Phi thuyền không giống phi thuyền, tháp pháo không giống tháp pháo, cũng không giống khoang ở hay tổ năng lượng, càng không phải nhà máy."

"Không có bất kỳ dấu hiệu nhận biết thân phận nào, chỉ có thể xác nhận là do Đế quốc tạo, hơn nữa công năng cụ thể còn phải chờ quét hình xong mới xác định được," Tiếng Sandra vang lên trong đầu tôi, sau đó nàng nhảy một cái trong lòng tôi, "Mà này, tại sao mấy ngày nay anh luôn muốn ôm em? Mặc dù không phải không vui nha... nhưng tại sao em biến thành quả cầu thì anh lại thường xuyên ôm em thế?"

Tôi: "...Tròn vo, luôn lo lắng không chú ý một cái là em lăn mất tiêu."

Quả cầu Sandra: "..."

Công trình hợp kim này đã ngừng hoạt động triệt để, tự nhiên không tồn tại môi trường trọng lực nào, cái này làm người ta thật không thoải mái: Tôi vẫn thích cảm giác chân đạp thực địa hơn. Hai năm này dù có quen thế nào cũng thấy môi trường không trọng lực là thứ đáng ghét, nhưng quả cầu Sandra ngược lại có vẻ thích nơi có thể tùy tiện bay nhảy này hơn. Sau khi dùng sức giãy ra khỏi lòng tôi, nàng bay lơ lửng phía trước làm "người dẫn đường" —— mặc dù hai chúng tôi đều chẳng biết thứ này rốt cuộc dùng làm gì, nhưng Sandra dường như đại khái biết lối vào của nó ở đâu.

"A Tuấn! Chỗ này!" Quả cầu Sandra vui vẻ đung đưa lên xuống ở cách đó 100 mét, "Chỗ này là lối vào! Nếu như quét hình tầng nông không sai thì chỗ này có thể trực tiếp đi vào lối đi nhân viên!"

Tôi vội vàng bay qua, quả nhiên thấy giữa đoạn kết nối đai giáp có một cửa âu rộng mấy chục mét. Đương nhiên vì nơi này cạn kiệt năng lượng nên cái cửa âu này không thể mở bằng cách thông thường, nhưng cái này không thành vấn đề. Quả cầu Sandra lại biến thành hình dáng bẹp dí trôi về phía khe hở trên đỉnh cửa âu... Tôi vội vàng tóm nàng kéo lại, chỉ huy máy móc tự hành phía sau tiến lên cắt cửa âu, thuận tiện giáo dục Nữ hoàng bệ hạ nhà mình: "Nữ hoàng à, em cũng phải chú ý hình tượng chút đi! Cái hình thái này của em không phải chuyên dùng để cạy khóa được chứ?"

Nhắc đến hai chữ cạy khóa tôi liền không nhịn được bắt đầu suy nghĩ bay xa: Lúc này nếu có Tiểu Quạ Đen và Tiểu Phao Phao ở bên cạnh thì tốt biết mấy, đây chính là tổ đội hùng hài tử hai người chuyên lẻn vào trong cạy khóa, có hai đứa nó ở đây thì đoán chừng phong tỏa không gian gì ở đây cũng là đồ miễn phí... Mấy ngày không bị đám hùng hài tử trong nhà giày vò, lại còn cảm thấy tịch mịch, tôi thế này còn cứu được không?

Lớp giáp nạp năng lượng mất đi hiệu quả nạp năng lượng cũng chỉ là hợp kim siêu cường độ bền cao chút đỉnh mà thôi. Sau một hồi cánh tay cắt công trình của máy móc tự hành tia lửa văng khắp nơi vừa khoan vừa đào, trên cửa âu rất nhanh xuất hiện một lối đi đủ cho một người qua. Kim loại vách lối đi còn hiện ra hồng quang nóng rực, tôi liền ôm quả cầu Sandra bay thẳng vào: Bên dưới này là một hành lang màu trắng vô cùng rộng rãi, chỉ tiếc là tối om.

Tôi còn định bảo Sandra cung cấp chiếu sáng, nhưng Nữ hoàng bệ hạ tương đối khinh bỉ đâm vào đầu tôi: "Đầu gỗ chết tiệt, chỗ này lại không phải không có thiết bị chiếu sáng. Em bảo công trình hạm phái một máy con chi viện tới, mạng lưới năng lượng nơi này hình như không có vấn đề, khôi phục cung cấp năng lượng đại khái là dùng được."

Một chiếc tàu làm việc dài trăm mét, béo tròn trục tách ra khỏi công trình hạm phương xa, rồi rất nhanh kết nối chính mình với công trình hình chữ nhật kỳ quái này. Tàu làm việc mang theo lò động lực loại đơn giản hiệu suất cao chuyên dùng để phát huy tác dụng trong tình huống này. Vì chúng tôi đã xác nhận đuôi công trình này có chốt kết nối vật lý bằng lưới quản hóa rắn, cho nên khôi phục chiếu sáng cho công trình cũng không tốn công sức gì. Đương nhiên chúng tôi cũng chỉ khôi phục hệ thống chiếu sáng và một phần hệ thống duy trì môi trường của công trình này —— thứ nhất là công suất lò động lực tiếp viện bên ngoài có hạn, không thể chống đỡ công trình kiến trúc lớn như vậy khôi phục vận hành; thứ hai là để phòng ngừa xảy ra sự cố, nơi này bỏ hoang mấy vạn năm, tùy tiện khôi phục động lực thật sự không biết chừng sẽ nổ tung.

Theo việc nguồn năng lượng tiếp viện bên ngoài online, hệ thống chiếu sáng hành lang khôi phục làm việc, trọng lực nhân tạo cũng xuất hiện trở lại, mặc dù tạm thời chưa giải quyết vấn đề khí quyển nhưng tối thiểu dễ chịu hơn trước đó nhiều. Tôi và Sandra bắt đầu tò mò thám hiểm nơi này, đồng thời rất nhanh phát hiện một hiện tượng khiến người ta quen mắt... Tất cả thiết bị ở đây đều không có bảng tên!

Thiết bị đầu cuối dữ liệu khảm trên tường không có tiêu chí, các phòng hai bên hành lang cũng không có bảng tên, đi suốt dọc đường không nhìn thấy bất kỳ thứ gì có thể nói rõ "huyết thống" của công trình này. Đủ loại dấu hiệu đều chứng minh...

"Thâm Uyên Hi Linh ở khắp mọi nơi a," Tôi nhìn một đài thiết bị đầu cuối dữ liệu cố định không bảng tên khảm trên tường trước mặt, thực sự nhịn không được phun tào cái ý thức tập thể bám dai như đỉa bất kể đi đến đâu kia, "Nơi này e rằng lại là do Thâm Uyên Hi Linh tạo ra. Xem ra lúc trước Thụ Tinh Linh chia làm hai nhóm chạy trốn, trong đó một nhóm đi theo chỉ dẫn của Harlan, nhóm còn lại có thể gặp chút sự cố, sau đó được Thâm Uyên Hi Linh cứu —— cái đó hẳn là thời đại nàng ta còn chưa bị điên. Nói như vậy nơi này thực ra là một phần của Phương chu lưu vong?"

Không có bảng tên và bất kỳ ký hiệu nào, đây là đặc điểm lớn nhất của thiết bị do Thâm Uyên Hi Linh lén lút chế tạo vào cuối thời kỳ Đế quốc cũ, cho tới nay chúng tôi vẫn chưa phát hiện tạo vật khác của Đế quốc có đặc điểm này. Thâm Uyên Hi Linh chế tạo những thứ này khi mình còn chưa bị ô nhiễm triệt để, chúng về cơ bản đều dùng để cứu giúp nạn dân (năm đó Thâm Uyên Hi Linh vẫn chưa đen tối chút nào, là một em gái thánh mẫu có nhiều lương tâm a), cho nên phát hiện tạo vật của Thâm Uyên Hi Linh tại một vũ trụ có thể là nơi lưu vong cũng không khiến người ta quá bất ngờ. Tôi chỉ là không ngờ tên kia năm đó còn đích thân giúp đỡ Thụ Tinh Linh: Harlan hoàn toàn không có ghi chép về phương diện này, xem ra tôi và Sandra lại vô tình phá giải một vụ án không đầu từ thời thượng cổ.

Thế giới này ngày càng thú vị rồi.

"Có phải Phương chu lưu vong hay không còn khó nói, nhưng khẳng định có liên quan đến Thâm Uyên Hi Linh," Sandra đang cố gắng thử khởi động lại thiết bị đầu cuối dữ liệu trước mắt, từ trên thân nàng vươn ra rất nhiều đường cong màu vàng kết nối vào bên trong thiết bị, dường như định đọc trực tiếp món đồ chơi này, nhưng hì hục vài phút sau nàng thất vọng, "Chậc, chẳng có tư liệu gì có ý nghĩa cả."

"Nơi này hình như chỉ là một... thiết bị bên ngoài. Nhật ký thiết bị hiển thị chỗ này được gọi là 'Trường Kiều Năng Lượng số 3'. Biết là có ý gì không? Cũng chính là nơi này nhiều nhất chỉ là một trang bị truyền dẫn năng lượng," Quả cầu Sandra thu lại đường cong màu vàng trên người, chậm rãi trôi về phía trước, "Trường Kiều số 3, điều này có nghĩa là còn có số 1, số 2, và khả năng tồn tại 4 5 6 7 8 9... Nhưng tại sao chúng ta chỉ nhìn thấy cái Trường Kiều số 3 này, hơn nữa còn chỉ là một đoạn nhỏ còn sót lại."

Tôi đuổi theo "bước chân" của Sandra, một bên tò mò nhìn hành lang rộng rãi dị thường ở hai bên: "Trường Kiều Năng Lượng? Anh làm sao không nhớ có loại công trình Đế quốc nào có linh kiện loại này. Mà này, em định trôi đi đâu thế?"

Sandra cũng không quay đầu lại: "Đi ra chỗ đứt gãy. Một đầu của cái 'Trường Kiều' này chẳng phải trông như bị chặt đứt sao? Em cảm giác chỗ đó hình như không phải đứt gãy đơn giản như vậy."

Hình thái của công trình hợp kim hình chữ nhật này ngắn gọn, kết cấu bên trong cũng đơn giản dễ hiểu: Chúng tôi tình cờ đang ở tại hành lang trung tâm của "Trường Kiều Năng Lượng số 3". Hành lang này chạy xuyên suốt toàn bộ công trình, đi dọc theo nó có thể đến thẳng đuôi. Chắc hẳn mọi người còn nhớ một đầu của di tích này bị chặt đứt chứ? Hiện tại tôi và Sandra đang đứng ở vị trí mảnh vỡ này, nhìn hành lang trước mặt và toàn bộ khung hợp kim bên ngoài hành lang đột ngột đứt đoạn, trước mắt chính là vũ trụ đen kịt.

"Cái này là bị thứ gì chặt đứt?" Tôi tấm tắc lấy làm kỳ lạ, quan sát mặt cắt phẳng lì nhẵn nhụi của bức tường hợp kim bên cạnh, cuối cùng còn hứng thú bay ra ngoài lượn một vòng. Ừm, đúng là bên ngoài không nhìn thấy những thứ khác. Ở đây trước kia hẳn phải có một công trình Hi Linh tương đối đồ sộ, công trình màu bạc dài vài km trước mặt chúng tôi chẳng qua chỉ là một linh kiện trên công trình kiến trúc đó mà thôi, đồng thời loại linh kiện này không chỉ có một, mà bây giờ có thể nhìn thấy... chỉ có cái gọi là "Trường Kiều Năng Lượng số 3" này, thậm chí chỉ là một mảnh vỡ nhỏ của Trường Kiều.

Tôi nghi ngờ công trình kiến trúc kia cũng không phải thực sự "biến mất", mà là cũng bị thứ gì đó giống như khe hở không gian che giấu, giống như từng mảng lớn khu vực trống trải bất thường ở đây. Nó nằm ngay dưới mí mắt tôi và Sandra, tôi hiện tại có khả năng đang đứng trên bề mặt công trình kiến trúc này hoặc hòa nhập vào trong tường của nó (thật là cảm giác deja vu lạnh người), nhưng vì dị thường không gian, nó thật giống như vũ trụ song song không cách nào cảm nhận được —— Mà này, công trình hạm rốt cuộc khi nào mới giải mã được không gian nơi này?

"Có trời mới biết chuyện gì xảy ra, phương pháp mã hóa không gian nơi này vô cùng cao minh, thậm chí cao minh đến mức... ngang ngửa Đế quốc cũ," Quả cầu Sandra cũng tò mò nghiên cứu mảnh vỡ cuối hành lang, sau đó cùng tôi xoay tròn trong vũ trụ, thật giống như một vệ tinh nghịch ngợm quay quanh tôi, "Máy thăm dò đã phát hiện khu vực trống trải nơi này có lượng lớn tín hiệu dị thường, nhưng mỗi tín hiệu đều bị mã hóa. Những tín hiệu này ẩn giấu một không gian gấp nếp, chúng ta nhất định phải giải đọc được mối quan hệ đối ứng giữa tọa độ không gian gấp nếp và tọa độ thế giới hiện thực mới có thể hiểu rõ nơi này rốt cuộc giấu cái gì... Ngạch, nguyên lý này anh có vẻ thạo nhỉ?"

Tôi nghĩ nghĩ, quyết định tỏ vẻ mình rất hiểu, nếu không khẳng định sẽ bị Sandra phổ cập khoa học tại chỗ hai ba giờ. Thực ra đại khái ý tứ mình đúng là nghe hiểu được, hai năm này đâu phải không học được cái gì.

"Quy mô khu kiến trúc chúng ta nhìn thấy đã rất lớn, nhưng bí mật thực sự của nó chỉ nằm ở khối nhỏ ở giữa này. Mảng không gian lớn tương đương Mặt trời này bị một thiết bị phong ấn không gian đến nay vẫn còn vận hành che giấu. Những thứ bên ngoài này số lượng đông đảo, nhưng kỳ thực không đáng một xu —— đều là đồ tuẫn táng mà thôi," Quả cầu Sandra sau khi được tôi bắt lấy rốt cuộc không còn quay vòng vòng, mà thư thư phục phục nằm mềm nhũn trên vai tôi lẩm bẩm, "Em cảm thấy nơi này cho dù không phải Lò Rèn Thiên Thần thì cũng khẳng định có ý nghĩa trọng đại —— ở đây có công trình Đế quốc. A Tuấn anh hiểu chứ, công trình Đế quốc, sản phẩm của Thâm Uyên Hi Linh, bảo vật cấp tiền quan tài mà Thụ Tinh Linh mang theo khi đào vong đến đây, hơn nữa còn bị một bộ thiết bị phong tỏa không gian nghiêm mật như vậy che giấu... Đây phải là bí mật lớn đến mức nào!"

Tôi vỗ nhè nhẹ Quả cầu Sandra đang nằm bẹp thành hình bánh giầy một lần nữa, sau đó đột nhiên phát hiện bề mặt "Trường Kiều Năng Lượng số 3" đang nhanh chóng lan tràn hoa văn màu lam xinh đẹp, sau đó...

Chiếc tàu làm việc đang kết nối với Trường Kiều Năng Lượng hoàn chỉnh quả nhiên lặng yên không tiếng động giải thể.

Đề xuất Voz: Linh Quỷ Hắc Đạo
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN