Chương 1623: Cô em gái cường hãn (2.0)
Cứ như vậy, Pandora thuận lợi dọn vào ở nhà mình. Mặc dù về thân phận của con bé vẫn còn rất nhiều điểm giải thích không rõ ràng, nhưng bà chị dường như hoàn toàn không có ý để tâm. Bả đã coi đối phương như em gái ruột của mình mà đối đãi. Với lòng thương cảm tràn trề, bả căn bản không nghĩ tới cô em gái nhỏ đáng thương trước mặt mình thực chất là một sinh mệnh thể không xác định đáng sợ đến mức nào.
Có lẽ trong đó có tám chín phần... mười phần nguyên nhân bắt nguồn từ sự tin tưởng vô điều kiện của bả dành cho cậu em trai này đi...
Về phần ta, khi Pandora tự mình lấy ra trọn bộ giấy tờ tùy thân, lý lịch chứng minh từ trong cặp sách cho ta xem, ta thực sự đã giật nảy mình. Nhưng nghĩ lại khoa học kỹ thuật của Hi Linh Đế Quốc vượt xa nhân loại vô số lần, thì tất cả những chuyện này cũng dễ hiểu hơn nhiều.
"Kỹ thuật lưu trữ và mã hóa thông tin của thế giới này quá nguyên thủy lạc hậu." Pandora dùng giọng điệu bình thản dìm hàng kỹ thuật máy tính hiện đại mà nhân loại vẫn lấy làm kiêu ngạo xuống tận đáy bùn.
"Pandora, em khẳng định muốn đi học cùng anh chứ?" Đi trên đường đến trường, ta nhìn tờ giấy chuyển trường trong tay Pandora mà cảm thấy đau cả đầu. Ta thực sự không muốn để một nhân tố bất ổn như thế này trà trộn vào loài người đâu — mặc dù ta cũng hy vọng con bé sớm hòa nhập với nhân loại, nhưng ta lại không yên tâm để nó một mình. Lo lắng nó bị người ta bắt nạt là một chuyện, nhưng lo nó bắt nạt người khác mới là phần nhiều. Cứ thử tưởng tượng ngày nào đó mở mắt ra thấy nó đang trói Tổng thống Mỹ ở phòng khách tra tấn nghiêm hình xem, chuyện này dọa người ta đau tim chết mất...
"Thân là người bảo vệ duy nhất của Hoàng đế trong phạm vi không gian này, em nhất định phải cố gắng giữ khoảng cách gần nhất bên cạnh ngài." Biểu cảm của Pandora không thay đổi, nhưng giọng điệu lại mang theo cảm giác không thể nghi ngờ.
"Được rồi được rồi, nhưng những lời anh dặn trước đó em phải nhớ kỹ đấy..."
"A Tuấn!"
Đột nhiên tiếng gọi từ phía sau cắt ngang cuộc trò chuyện thì thầm của ta và Pandora. Ta quay đầu lại, thấy Thiển Thiển đang chạy về phía bọn ta, một bộ dạng tràn trề sức sống, cũng chẳng biết sao cô nàng có thể lúc nào cũng vui vẻ như vậy được.
"A Tuấn, hôm qua sao cậu không đi học cũng chẳng xin phép... Ủa, bé gái này là ai vậy?"
"Em ấy tên Phan Lỵ Lỵ, là em gái tớ."
"Em gái cậu?" Thiển Thiển kinh ngạc đánh giá Pandora. Thân thế của ta cô nàng đều biết, bởi vậy việc ta đột nhiên lòi ra một đứa em gái khiến cô nàng giật mình, "Cậu còn có em gái á?"
"Đúng vậy, chính tớ ban đầu cũng không ngờ tới."
Ngay lập tức, ta lại đem cái bài giải thích về thân phận của Pandora từng nói với chị kể lại một lần cho Hứa Thiển Thiển nghe, cuối cùng chốt hạ: "Chuyện là như thế đấy, bởi vì tớ và Lỵ Lỵ đều được nhận nuôi, nên bọn tớ căn bản cũng không biết vốn dĩ mình mang họ gì, do đó cũng bỏ qua ý định đổi họ cho Lỵ Lỵ. Em ấy họ Phan, nhưng đúng là em gái ruột của tớ."
"A —" Thiển Thiển há hốc mồm, đáp lại với vẻ khó tin. Cái tình tiết anh em thất lạc nhiều năm nay tình cờ trùng phùng nhận nhau thế này thực sự quá kịch tính, đến mức chỉ thấy trên TV. Giờ đây nó sống sờ sờ diễn ra ngay trước mắt, thực sự khiến cô nàng không biết nên phản ứng thế nào, "Thật... thật không thể tin nổi, chúc mừng hai người nha..."
Thiển Thiển vừa nói, vừa cúi người xuống, cẩn thận dùng tay sờ sờ lên má Pandora, "Em gái cậu, thật sự không nhìn thấy gì sao?"
"Đúng thế." Ta thương xót vuốt tóc Pandora, bất động thanh sắc kéo con bé lùi về sau một chút. Mặc dù Pandora đã theo lời ta giả làm một cô bé mù để che giấu đôi mắt hoàn toàn không thể hội tụ tiêu điểm kia, nhưng ta vẫn lo nếu lại quá gần thì sẽ bị bại lộ.
"Thần kinh thị giác của Lỵ Lỵ hoàn toàn không có vấn đề, nhưng có thể do bị đả kích tâm lý kịch liệt, hiện tại con bé đã hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa..."
Ta cũng đâu có hoàn toàn nói dối đâu, đôi mắt này của Pandora đúng là không nhìn thấy gì thật, nhưng mà, trừ đôi mắt này ra, cái radar quét 1302 loại đa băng tần mà con bé bật lên cũng đâu phải làm cảnh...
"Thật vậy sao... Thế nhưng như vậy thì em ấy phải đi học trường khiếm thị mới đúng chứ? Tớ thấy tờ giấy chuyển trường trong tay em ấy sao lại là đến trường mình?"
Ta đã sớm đoán trước sẽ có người hỏi như vậy, cho nên trả lời rất trôi chảy: "Đúng là như thế, nhưng Lỵ Lỵ kiên quyết đòi đi với tớ, tớ cũng đành chiều theo em ấy. Hơn nữa khả năng tự lập của Lỵ Lỵ rất mạnh, tuy có khó khăn chút, nhưng em ấy vẫn có thể theo học ở trường bình thường."
Thiển Thiển "ồ" một tiếng, ước chừng ý thức được việc bàn luận mấy chuyện này có thể làm tổn thương nội tâm của bé gái trước mắt, bèn chủ động chuyển chủ đề sang chuyện khác. Ta cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, nếu Thiển Thiển mà thực sự muốn truy hỏi đến cùng về tình trạng của Pandora thì ta cũng đỡ không nổi thật.
"Được rồi," đến cổng trường, Thiển Thiển vui vẻ nắm tay Pandora, nói, "Đây chính là ngôi trường sau này em sẽ theo học, thế nào, nhìn cũng được chứ... A, xin lỗi, chị quên mất em không nhìn thấy..."
"Em không để ý đâu." Pandora bình thản nói, sau đó nhẹ nhàng xích lại gần phía ta, ra vẻ không muốn cách xa anh trai.
Cùng lúc đó, trong đầu ta vang lên giọng nói máy móc của Pandora: "Phía trước bên trái 175 mét, xuất hiện sinh mệnh gốc Carbon có dấu hiệu nguy hiểm. Đối phương có vũ trang thô sơ, cấp độ đe dọa cực thấp, có tiêu diệt ngay bây giờ không?"
"Cái gì?" Ta bị báo cáo của Pandora làm cho ngớ người, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Đúng lúc này, từ phía trước bên trái của bọn ta truyền đến một tiếng "Đoàng"!
Ta: "..."
Xả súng trường học! Tại sao hai ngày nay toàn xảy ra mấy chuyện vô lý đùng đùng thế này!
Nhưng chính cái chuyện vô lý ấy lại bị ta gặp phải. Nói chính xác hơn là một vụ xả súng xảy ra ở trường cấp ba quý tộc bị ta - một học sinh bình thường đi học ở gần đó - gặp phải.
Kèm theo một trận la hét, từ trường cấp ba tư thục Thương Lan bên cạnh lao ra ba gã đàn ông cao lớn. Mỗi tên trong tay đều cầm súng, lạc quan mà đoán thì đó hẳn là hàng thật. Tên ở giữa tráng như trâu mộng, trên tay còn lôi theo một người rõ ràng là học sinh. Nhìn vết máu trên cái quần đã ướt đẫm của đối phương, đây chính là nạn nhân của tiếng súng vừa rồi.
Ba gã đàn ông cầm súng vừa khống chế con tin lao về phía một chiếc xe con màu trắng cách đó không xa, vừa bắn loạn xạ về bốn phía. Dường như do quá căng thẳng, đạn bọn chúng bắn ra hoàn toàn không có độ chính xác, nhưng dù vậy vẫn có mấy học sinh bị đạn sượt qua, sợ hãi hét lên rồi ngã xuống đất — nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng người ngã xuống tiếp theo sẽ không chỉ đơn giản là bị đạn sượt qua nữa.
Giờ phút này, ta đã chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem vụ xả súng ở trường quý tộc này có uẩn khúc gì phía sau, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Mau chạy đi... ặc, khụ khụ, là mau ngăn cản ba gã đàn ông kia lại!
Ý nghĩ quay đầu bỏ chạy đầu tiên chỉ lóe lên một cái, đó là phản ứng bình thường của con người, nhưng rất nhanh ta liền ý thức được, việc cần làm không phải là chạy trốn, mà là ngăn cản ba gã cầm súng kia. Dựa vào sức mình đương nhiên là không thể, nếu là ta trước kia, trong tình huống này chỉ có nước trốn, nhưng bây giờ, có một lựa chọn khác.
"Pandora, chẳng phải em nói Sứ đồ Hi Linh là chủng tộc chiến đấu bẩm sinh sao? Có cách nào giải quyết nguy cơ trước mắt không?" Ta lo lắng hỏi trong lòng.
"Tiếp nhận tập lệnh ngoại vi... Phân tích chỉ lệnh mơ hồ... Thực thi!"
Vừa dứt lời nói của Pandora, bầu trời phát sinh dị biến. Nương theo tiếng vù vù trầm thấp khiến người ta sợ hãi, bầu trời nhanh chóng chuyển sang màu đỏ sậm. Vô số đường vân màu vàng kim dần hiện lên trên không trung, cuối cùng tạo thành một trận liệt màu vàng bao phủ toàn bộ bầu trời. Theo sự xuất hiện của trận liệt, vạn vật xung quanh đồng thời tĩnh lặng lại. Những học sinh đang chạy trốn biến thành tượng điêu khắc bất động, bụi đất đang bay lên đứng im giữa không trung thể hiện đủ loại hình thái đám mây hạt tinh xảo, những mảnh giấy bay múa cũng đồng loạt quỷ dị đứng yên tại chỗ, trông rất giàu hiệu quả nghệ thuật.
Cùng lúc vạn vật đứng im, Pandora-Zero bên cạnh ta cũng tiến vào trạng thái chiến đấu. Nương theo những dòng số liệu màu xanh lục chảy qua như trong phim viễn tưởng, một bộ chiến giáp hợp kim bó sát màu bạc xuất hiện trên người cô bé. Chiếc mặt nạ mờ màu xanh nhạt che khuất khuôn mặt từ mũi trở xuống, chỉ để lại đôi mắt màu đỏ tím đã biến dị, không có đồng tử, bình tĩnh nhìn chăm chú về phía trước.
Ta quan sát Pandora đang mặc bộ chiến giáp hợp kim bó sát từ trên xuống dưới, ma xui quỷ khiến thốt ra một câu: "Quả nhiên — hoàn toàn chưa dậy thì."
Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy ngoài đời thực, ta thế mà còn có thể bình tĩnh như vậy, phải nói là thần kinh của ta thực sự thô to lắm rồi ư?
Pandora cũng chẳng thèm để ý đến lời nhận xét của ta, mà tiếp tục dùng ánh mắt băng lãnh trừng trừng nhìn về phía trước.
Dưới tình cảnh này, ta chỉ có thể cảm thán: Khoa học viễn tưởng, cái cảnh tượng này quả thực quá sức khoa học viễn tưởng rồi...
Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết