Chương 1645: Tín hiệu cầu viện
Tại dị giới, buổi chiều, một khoảng đất trống trong khu rừng vô danh nào đó.
Ta và Lâm Tuyết bụng đói kêu vang đang chờ đợi Pandora đi săn trở về.
Sau một tiếng rú thảm ngắn ngủi, Pandora trong trạng thái vũ trang chiến đấu lôi một con dã thú trông giống lợn rừng nhưng lại mọc sừng cong từ trong rừng rậm cách đó không xa đi ra. Xem ra là tiếp thu bài học về việc con mồi chạy thoát lúc trước, nhóc con này rốt cuộc không còn lãng phí thời gian với đồ ăn nữa, lựa chọn phương pháp giải quyết gọn gàng dứt khoát.
Xét về tư cách làm đồ ăn mà nói, một con "lợn rừng" rõ ràng đạt chuẩn hơn nhiều so với rồng khổng lồ. Ít nhất chúng ta không phải đối mặt với một núi thịt khổng lồ mà cảm thấy không biết ngoạm vào đâu. Hơn nữa đối mặt với một khối thịt rồng đao thương bất nhập, liệu hàm răng yếu ớt của chúng ta có chiến thắng trong cuộc vật lộn này hay không vẫn là ẩn số, huống chi, phải chờ nướng chín con rồng nặng mấy chục tấn kia thì sợ là chúng ta đã sớm chết đói... Thôi được rồi, ta thừa nhận, những lời trên chỉ là sự tự an ủi nho nhỏ của ta vì không được ăn thịt rồng mà thôi...
Khi Pandora ném con dã thú to hơn cả người cô bé xuống trước mặt bọn ta, Lâm Tuyết đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, Trần Tuấn, cậu biết nướng thịt không?"
"... Không, còn cậu?"
"Tớ rất giỏi úp mì tôm..."
"Pandora." Ta quay đầu sang nhìn tiểu loli đang nhìn chằm chằm con dã thú vô danh với ánh mắt thèm thuồng.
"Keng keng" hai tiếng, Pandora trầm mặc biến ra hai nòng pháo màu đen dài hai mét.
"Em từng nướng hành tinh, chưa từng nướng thịt."
Ta và Lâm Tuyết: "..."
Sau đó, ba người bọn ta cùng nhau ngẩn người nhìn khẩu phần ăn trước mặt.
"Ca ca," Pandora giật giật tay áo ta, "Đói quá..."
Mặc kệ, không phải chỉ là thịt nướng thôi sao?! Ta không tin đường đường là một Hoàng đế Hi Linh mà lại bị một con heo đã 'tèo' đánh bại!
"Pandora, giúp anh xẻ thịt tên này ra," ta xắn tay áo lên nói, "Vấn đề nướng thịt cứ giao cho anh!"
Sự thật chứng minh, việc có phải là Hoàng đế Hi Linh hay không và kỹ thuật nướng thịt tốt hay xấu không hề có bất kỳ mối liên hệ tất yếu nào.
"Trần Tuấn, thứ này ăn được thật à?" Nhìn nửa phần thịt nướng nghệ thuật nửa sống nửa chín, nửa đen thui như than trước mặt, Lâm Tuyết tỏ vẻ nghi ngờ nghiêm trọng.
Pandora không nói một lời cầm lấy một miếng thịt, cắn một miếng thật to.
"Ăn được," Pandora nói với ngữ điệu hơi ngạc nhiên, "Dùng lượng nhỏ sẽ không gây ra nguy hại chết người."
Hu hu... Bị khinh bỉ, bị khinh bỉ một cách rất vi diệu...
Mặc dù chất lượng thịt nướng thực sự khiến người ta không dám khen tặng, nhưng để không bị chết đói, chúng ta cũng chỉ đành nhắm mắt mà ăn. Cái nơi quỷ quái này trừ các loại động vật không biết là ma thú hay dã thú ra thì chỉ còn lại mấy cái cây to xác không biết tên, nếu không định ăn đống thịt nướng quỷ dị này thì chúng ta chỉ còn nước ăn lá cây.
Trong cuộc đấu tranh kịch liệt giữ tâm lý và sinh lý, chúng ta rốt cục hoàn thành bữa ăn như địa ngục này.
"Từ nay về sau tớ không bao giờ ăn thịt nướng nữa..." Miễn cưỡng ăn lót dạ xong thì Lâm Tuyết ngã ngửa ra đất, không tài nào nuốt trôi thêm được nữa, thở dài một hơi nói.
Thực ra ta cũng nghĩ vậy...
"Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tớ thật không thể tin được cô em gái đáng yêu thế kia lại là loại chiến binh đáng sợ đó..." Lâm Tuyết nhìn thấy Pandora ngoan ngoãn để ta lau vết dầu mỡ trên mặt, không khỏi cảm thán, "Pandora-Zero, đây là tên thật của em ấy sao?"
"Ừ," ta gật gật đầu, "Cái tên này gợi cho cậu nhớ đến cái gì?"
"... Truyền thuyết thần thoại đó, Pandora mở chiếc hộp ra, giải phóng các loại tai ách xuống nhân gian, chỉ có hy vọng bị giữ lại cuối cùng mà không được thả ra. Ặc, chẳng lẽ Pandora thật sự có liên quan đến thần thoại đó?"
"Có muốn biết thân phận thực sự của Pandora không?" Ta lẳng lặng nhìn vào mắt Lâm Tuyết, thầm nghĩ đằng nào cũng để cô nàng thấy không ít rồi, chi bằng nói toạc ra một chút, đỡ mất công cô nàng suy đoán lung tung không đâu — dù sao bình thường cổ cũng tiếp xúc toàn chuyện kỳ quái, khả năng chấp nhận mấy thứ này chắc cũng không tệ đâu.
Đương nhiên, ta cũng phải chọn lọc mà nói, không thể kể hết mọi bí mật cho cô nàng được.
Lâm Tuyết hiển nhiên rất hứng thú với vấn đề này, vội vàng hỏi: "Cậu thực sự có thể nói cho tớ?"
"Nếu cậu có thể giữ bí mật."
"Tớ giữ bí mật được mà!" Lâm Tuyết lớn tiếng nói, sau đó lại như sợ ta không tin bèn nói thêm: "Tớ là thành viên cao cấp của tổ chức dị năng đó, khả năng bảo mật của tớ cậu cứ yên tâm! Cùng lắm thì tớ thề..."
"Thề thốt thì có ích gì," ta xua tay, "Chỉ sợ cậu không chịu tin — Pandora, là một Tướng quân của Đế quốc!"
"Tướng quân Đế quốc?" Lâm Tuyết ngớ người, "Cậu xem tiểu thuyết nhiều quá à?"
"Nếu tớ nói là một đế quốc ngoài hành tinh thì cậu tin hay không?"
Lâm Tuyết nhìn chằm chằm vào mắt ta, nhận ra ta không phải đang nói đùa, rốt cuộc nhún vai nói: "Được rồi, tớ tin... Vốn tưởng rằng có đám dị năng giả chúng tớ tồn tại đã đủ viễn tưởng rồi, không ngờ bây giờ ngay cả người ngoài hành tinh cũng xuất hiện — hơn nữa còn là người ngoài hành tinh trông hoàn toàn giống con người... Khoan đã, Trần Tuấn, cậu nói Pandora là tướng quân ngoài hành tinh, vậy cậu có thân phận gì?"
Ta đứng dậy, đối diện với ánh hoàng hôn, vẻ mặt trang nghiêm, chậm rãi nói: "Thực ra, ta là một nguyên thủ của đế quốc cổ xưa..."
"Xì —" Lâm Tuyết rõ ràng không tin, "Nói Pandora là tướng quân ngoài hành tinh đã đủ ly kỳ rồi, giờ cậu còn tự xưng là nguyên thủ đế quốc — trước đó để kéo cậu và Pandora vào tổ chức tớ đã điều tra nghiêm túc về hai người rồi, trừ Pandora đột nhiên xuất hiện bọn tớ không tra được quá khứ, còn tư liệu về cậu tớ nắm rõ trong lòng bàn tay..."
"Nhận được tín hiệu liên lạc." Pandora đột nhiên cắt ngang lời Lâm Tuyết.
Ta kinh ngạc hỏi: "Tín hiệu liên lạc?"
Mắt Pandora lúc này đã chuyển sang màu băng lam, cô bé vừa tập trung phân tích tín hiệu không biết đến từ đâu vừa trả lời: "Liên lạc từ Sicaro... Đã tìm thấy đội khảo sát mất tích. Đối phương bị hệ thống phòng thủ trong di tích vây khốn, sau khi Không Linh Tín Tiêu (Null Space Beacon) khởi động thì hệ thống phòng thủ bị phá hủy, bọn họ mới thoát ra được. Hiện tại bọn họ đang ở cùng Sicaro tại căn cứ của tổ dị năng."
... Được lắm, đội khảo sát thuận lợi trở về, còn chúng ta lại xui xẻo bị ném tới dị giới.
Ngay lúc ta còn đang cảm thán, Pandora lại nói thêm: "Nhận được tín hiệu liên lạc."
"Lại là tín hiệu liên lạc?"
Pandora gật đầu, nói: "Đến từ Bộ trung ương số 2... Có thể là tạp âm ngẫu nhiên lẫn vào trong dao động tín hiệu liên lạc với Sicaro."
Tiểu loli bắt sóng lung tung rồi...
Ngay lúc ta và Lâm Tuyết toát mồ hôi hột, Pandora lại mở miệng: "Nhận được tín hiệu liên lạc."
Sao tín hiệu cứ tới liên tục thế, Pandora giờ thành trạm trung chuyển tín hiệu à?
"Xác nhận là tín hiệu cầu cứu." Pandora đột nhiên nói ra một chuyện vượt ngoài dự đoán của chúng ta.
"Phân tích nguồn gốc... Xác định tọa độ... Phân tích thân phận người cầu cứu... Phân đội tác chiến Hi Linh, số hiệu không rõ, xác định quyền hạn... Tình huống chiến trường khẩn cấp cấp B, đề nghị tiến đến chi viện."
"Em nói cầu cứu chính là một phân đội tác chiến Hi Linh?!" Ta giật mình nói.
Pandora lẳng lặng gật đầu, sau đó hỏi: "Có tiến hành chi viện không?"
"Chờ chút!" Ta nói, "Em xác định là quân đội của Đế quốc chứ? Không phải nói Hành tinh mẹ Hi Linh đã thức tỉnh chỉ có cái do anh kiểm soát thôi sao? Anh không nhớ mình từng điều động quân đội ra ngoài."
Pandora đáp: "Thân phận quân Đế quốc của đối phương đã có thể xác định, nhưng hiện tại không thể xác định đối phương đến từ quân đoàn nào. Không loại trừ khả năng có Hành tinh mẹ Hi Linh thức tỉnh trước chúng ta, nhưng do nguyên nhân không rõ nên không thể lấy được thêm tư liệu từ đối phương."
Lâm Tuyết lúc này đã bị cuộc đối thoại của chúng ta làm cho ngơ ngác, tầm mắt cô nàng quét qua quét lại giữa bọn ta, sau đó hỏi: "Hai người rốt cuộc đang nói ám hiệu người ngoài hành tinh gì thế?"
"Pandora vừa nhận được một tín hiệu cầu viện đến từ quân Đế quốc, nhưng đối phương không phải quân đội của tớ, tớ đang xoắn xuýt xem có nên đi hay không."
Lâm Tuyết mở to hai mắt: "... Trần Tuấn, chẳng lẽ vừa rồi cậu nói mình là nguyên thủ đế quốc không phải nói đùa?"
"Tớ có bao giờ nói dối đâu?"
"Lần đầu tiên giới thiệu Pandora cho tớ ấy!"
... Bị phản đòn ngay lập tức.
Ta lười tốn thời gian với Lâm Tuyết nữa, bèn quay sang Pandora đang yên lặng chờ lệnh, nói: "Pandora, nếu đối phương xung đột với em thì em có thể đưa bọn anh rút lui an toàn không?"
"Em là một Sứ đồ cao cấp, sau khi vào trạng thái chiến đấu ít nhất tương đương với một đội quân. Bất kể là chiến tranh vũ trụ hay chiến tranh mặt đất đều có thể đối kháng với quân đoàn chính quy quy mô trung cấp — nhưng ca ca, em không cho rằng đối phương có khả năng tấn công chúng ta. Trong bất kỳ tình huống nào, một Sứ đồ Hi Linh cũng không thể phát động tấn công với Hoàng đế, đó là trọng tội."
Em nói có lẽ không sai, nhưng ta chỉ là một Hoàng đế Hi Linh "hàng lởm" thôi a, lỡ đối phương đến lúc đó không nhận cái "người có quyền hạn cao nhất" này thì làm sao?
Cân nhắc liên tục, ta vẫn quyết định qua xem một chút.
Mặc dù đối phương lai lịch không rõ, hơn nữa ta cũng không dám đảm bảo quyền hạn "Hoàng đế" của mình có hiệu lực hay không, nhưng cứ thế bỏ mặc thì thực sự không phải tác phong của ta. Dù sao bất luận thế nào, đối phương cũng là tộc nhân của Pandora — ta dám khẳng định, chính Pandora cũng không muốn cứ thế bỏ mặc.
"Tiến hành chi viện." Ta nói.
Pandora gật đầu, sau đó quen tay hay việc mà vác ta và Lâm Tuyết mỗi người một bên vai. Do vóc dáng nhóc con không đủ cao, chân ta và Lâm Tuyết đều chạm đất. Nhưng không sao, lát nữa khi tốc độ tăng lên thì cơ thể bọn ta tự nhiên sẽ bị kéo thẳng thôi...
Khoan đã, mấu chốt vấn đề không phải ở chỗ đó! Tại sao lần nào ta cũng phải bị Pandora vận chuyển đến đích bằng phương thức này hả?! Chẳng lẽ ta không thể có một phương thức xuất hiện đẹp trai hơn chút sao?
Đáng tiếc là, Pandora dường như không cho ta thời gian phản đối.
Thế là, trong tiếng thét chói tai của Lâm Tuyết, "Chiến xa Loli" Pandora bắt đầu lao đi...
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị