Chương 103: Đại Ngũ Hành Kiếm Khí (2)
Nếu là Ngoại Cương cảnh, lão nương thì có thể đem tiểu tử này giáo huấn trăm ngàn lần, chỉ là Nội Cương cảnh, thì có chút nguy hiểm! Xem ra, chỉ có vận dụng tâm pháp cao thâm hơn một chút thôi!
Ánh mắt của Lạc Hoa Âm đột nhiên trở nên vô cùng lợi hại, một ngón tay điểm ra, chỉ nghe "Xùy~~" một tiếng, một đạo kiếm khí theo đầu ngón tay phun ra. Đạo kiếm khí này hình dáng kỳ lạ, tựa như một ngọn núi cao ngất, núi non kiếm khí, tung hoành thiết cắt, trong chớp mắt liền chặt đứt hết thảy sáu đầu cánh tay do chân khí của Giang Nam biến thành!
Đại Ngũ Hành Kiếm Khí! Môn Đại Ngũ Hành Kiếm Khí này chính là pháp môn Lạc Hoa Âm tự nghĩ ra. Chỉ nghe "loong coong" một tiếng, một đạo kiếm khí cắt vào người Giang Nam, vậy mà phá vỡ phòng ngự của hắn, để lại trên thân thể hắn một vết máu! Đạo kiếm khí này của Lạc Hoa Âm vô cùng sắc bén, tuy là chân khí biến thành kiếm khí, nhưng cũng đã có thể gây tổn thương lên thân thể Giang Nam, mặc dù hắn có được một Long mười Tượng chi lực cũng không thể ngăn cản nổi.
– Còn không nhận thua?
Kiếm quang của Lạc Hoa Âm điểm vào mi tâm Giang Nam, quát.
– Sư tôn quả nhiên lợi hại!
Giang Nam thu tay lại, thành tâm khen ngợi:
– Nếu sư tôn sớm thi triển môn kiếm pháp này, thì ta đã sớm nhận thua rồi.
Khuôn mặt Lạc Hoa Âm ửng hồng, lập tức khôi phục vẻ bình thường, vẻ mặt đắc ý nói:
– Đây là tự nhiên. Tử Xuyên, ngươi cũng đừng nhụt chí, tư chất của ngươi chỉ kém hơn vi sư một chút thôi, so với những người khác, ngươi vẫn là rất tốt.
Nàng thầm nghĩ trong lòng, có chút hổ thẹn: "Ta vận dụng công pháp ta khai sáng khi ở Thần Phủ cảnh, thế này mới hơn hắn, có chút thắng chi bất vũ rồi, bất quá tiểu tử này kiến thức kém cỏi, không nhìn ra ta gian lận, bởi vậy hình tượng của ta vẫn anh minh thần võ như trước..."
– Tử Xuyên, ngươi tu luyện võ học thật sự quá tệ, Khổng Tước Minh Vương Kinh rõ ràng có uy lực cực lớn, vậy mà hết lần này tới lần khác lại không thi triển ra được. Hôm nay vi sư sẽ truyền thụ cho ngươi một môn tuyệt học của ta, Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, nếu phối hợp cùng Minh Vương Kinh, uy lực so với ngươi bây giờ ít nhất cũng phải tăng lên gấp 10 lần!
– Đại Ngũ Hành Kiếm Khí? Vừa rồi sư tôn thi triển, chính là Đại Ngũ Hành Kiếm Khí ư?
Giang Nam ngẩn người, hiếu kỳ hỏi:
– Đại Ngũ Hành Kiếm Khí cùng Ngũ Nhạc Kiếm Khí so sánh, rốt cuộc cái nào lợi hại hơn?
– Đại Ngũ Hành Kiếm Khí chính là bản nâng cấp của Ngũ Nhạc Kiếm Khí, là tuyệt học mà vi sư tự mình sáng tạo ra trên cơ sở Ngũ Nhạc Kiếm Khí.
Lạc Hoa Âm nói:
– Ngũ Nhạc Kiếm Khí, sau khi học thành có thể đánh ra kiếm quang dài hơn mười dặm, gặp được cao thủ phòng ngự hơi mạnh một chút, ngay cả một cọng lông của người ta cũng không chém rụng được. Mà vi sư chính là kỳ tài ngút trời, thông minh tới cực điểm, được xưng tụng tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, kinh thái tuyệt diễm, anh minh thần võ, ngay cả chưởng giáo sư huynh Tịch Ứng Tình cũng thúc ngựa không kịp...
Nàng tự ca ngợi mình hồi lâu, rồi mới nói:
– Ta đem Ngũ Hành Kiếm Khí dung nhập vào Ngũ Nhạc Kiếm Khí, khai sáng ra Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, tốt hơn gấp vô số lần Ngũ Nhạc Kiếm Khí. Hiện tại, ta sẽ cho ngươi thấy uy lực chính thức của Đại Ngũ Hành Kiếm Khí!
Lạc Hoa Âm chỉ vào một tòa hùng sơn cách xa trăm dặm phía trước, cười nói:
– Thấy Linh Sơn đằng kia chưa?
Giang Nam gật đầu, Lạc Hoa Âm cười nói:
– Ta sẽ khiến nó có thêm một cái lỗ thủng.
Dứt lời, nàng duỗi ra một ngón tay ngọc, nhẹ nhàng chỉ một cái, nói:
– Đây là Tây Nhạc Hoa Sơn kiếm khí bên trong Đại Ngũ Hành Kiếm Khí.
"Xùy~~!"
Một đạo kiếm khí theo đầu ngón tay nàng thoát ra, càng lúc càng thô, càng lúc càng lớn, càng lúc càng dài, huy hoàng như cột trụ, tựa một ngọn núi, núi non tú lệ, kim khí bắn ra bốn phía! Trong chớp mắt kiếm khí từ đầu ngón tay nàng bắn ra đã đạt tới trăm dặm, tựa như một tòa kiếm sơn, nhẹ nhàng đâm tới một cái, tòa hùng sơn đối diện kia chấn động kịch liệt. Đợi Lạc Hoa Âm thu hồi kiếm khí, chỉ thấy giữa sườn núi của tòa hùng sơn kia xuất hiện một lỗ thủng, xuyên thẳng từ trước ra sau.
– Vô liêm sỉ! Ai đã hủy Linh Sơn của ta?
Từ trên tòa hùng sơn kia đột nhiên truyền đến một tiếng gầm lên, một lão giả cẩm bào nổi trận lôi đình, từ đỉnh tòa hùng sơn kia bay vút lên trời, liếc nhìn xung quanh, như gió bay về phía này, giận dữ nói:
– Lạc sư muội, vì sao vô duyên vô cớ hủy Linh Sơn của ta?
Giang Nam ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy lão giả kia đúng là vị giám khảo cẩm bào chưởng quản Vũ Thánh Các.
– Hồng sư huynh, ngươi dám trước mặt chưởng giáo sư huynh cáo trạng ta, ta liền dám chọc lỗ thủng trên Linh Sơn của ngươi.
Lạc Hoa Âm cười lạnh một tiếng, không để ý đến hắn, nói:
– Tử Xuyên, Đại Ngũ Hành Kiếm Khí này tương ứng với Ngũ Nhạc, tương ứng với năm ngón tay của ngươi. Ngón cái thuộc thổ, tương ứng với Trung Nhạc Kiếm Khí; ngón trỏ thuộc mộc, tương ứng với Đông Nhạc Kiếm Khí; ngón giữa thuộc hỏa, tương ứng với Nam Nhạc Kiếm Khí; ngón áp út thuộc kim, tương ứng với Tây Nhạc Kiếm Khí; ngón út thuộc thủy, tương ứng với Bắc Nhạc Kiếm Khí. Ngươi có tám đầu cánh tay, có tổng cộng bốn mươi ngón tay, tám bộ Ngũ Hành Kiếm Khí, ngươi nói công pháp ta muốn truyền cho ngươi có mạnh hay không?
– Chỉ vừa ra tay đã là bốn mươi đạo kiếm khí ư?
Giang Nam không khỏi ngẩn ngơ, mê mẩn. Hắn tu luyện Khổng Tước Minh Vương Kinh, luyện thành tám tay, nếu chỉ vừa ra tay đã là bốn mươi đạo Ngũ Hành Kiếm Khí, gặp phải đối thủ chẳng phải như cắt dưa chém rau, quét ngang qua ư? Loại tâm pháp này, thật sự vượt xa Long Hổ Tượng Lực Quyết không biết gấp bao nhiêu lần!
– Đại Ngũ Hành Kiếm Khí này của ta còn có một điểm kỳ diệu, đó chính là Đại Ngũ Hành Kiếm Trận. Môn kiếm trận này không cần bày trận, chỉ cần năm ngón tay giơ lên, năm đạo kiếm sơn giáng xuống, phong tỏa đối thủ trong kiếm trận, Ngũ Hành thiết cắt, trực tiếp băm đối thủ thành thịt nát!
Lạc Hoa Âm nói đến cao hứng, trong mắt ánh lên hung quang, nhìn quanh bốn phía, cười nói:
– Chỉ nói suông vô dụng, vi sư sẽ biểu diễn cho ngươi xem.
Vị giám khảo cẩm bào kia nghe nói như thế, không khỏi rùng mình một cái, vội vàng quay người bỏ đi, cười nói:
– Lạc sư muội, chỉ là việc nhỏ, ta sao lại để trong lòng? Ngươi bận rộn, ta còn có việc, xin đi trước một bước!
Nói xong, hắn khống chế một đạo hồng quang hoảng hốt bay đi, sợ rằng Lạc Hoa Âm sẽ lôi hắn ra thí nghiệm Đại Ngũ Hành Kiếm Khí.
– Dám trước mặt chưởng giáo sư huynh cáo trạng ta, lão nương dọa ngươi không chết được!
Lạc Hoa Âm le lưỡi về phía bóng lưng Hồng sư huynh, hướng Giang Nam cười nói:
– Ngươi thấy được chưa, một cường giả Thần Phủ đường đường, cũng không dám tiếp Đại Ngũ Hành Kiếm Trận của ta, hiện tại ngươi hẳn đã hiểu được uy lực của môn công pháp này rồi chứ?
Giang Nam liên tục gật đầu, ra sức nịnh bợ, cười nói:
– Tài năng của sư tôn, trên đời vô song, không ai sánh bằng!
Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích