Chương 109: Thần Luân đại yêu. (1)
"Chúa công, ta cũng có thể rèn luyện thân thể sao?" Từ phía dưới, Thần Thứu Yêu Vương kêu lên, khiến hắn bừng tỉnh khỏi cảm giác khác lạ. Giang Nam thầm bực trong lòng: "Ngốc điểu, ta đang nghiên cứu sự khác biệt trong cấu tạo thân thể nam nữ, ngươi cứ hết lần này đến lần khác đến quấy rầy ta!"
Bất quá, Thần Thứu Yêu Vương dù sao cũng là cánh tay đắc lực nhất của hắn. Yêu Vương này thực lực càng mạnh, thì lợi ích đối với hắn tự nhiên càng lớn. Lúc này, Giang Nam thúc giục Thủy Hỏa Nguyên Lực, dũng mãnh truyền vào thân thể Thần Thứu Yêu Vương.
"Sảng khoái, thật sự là sảng khoái!" Thần Thứu Yêu Vương đại hỉ kêu lên.
Sau một lúc lâu, Giang Nam rốt cục đã rèn luyện thân thể cho ba người một lần, bất quá thể tích Thần Thứu Yêu Vương quá lớn, vẫn chưa rèn luyện xong.
"Tư chất của ta thật sự đã tăng lên, cương khí càng thêm tinh khiết, tốc độ phi hành cũng nhanh hơn!" Uông Phong nhảy dựng lên, vận chuyển tâm pháp, không khỏi đại hỉ nói.
"Hơn nữa uy lực chiêu thức cũng càng thêm kinh người!" Ngụy Hạo cũng đang thí nghiệm uy lực chiêu thức của mình, vui vẻ nói.
Mà lúc La Thanh đứng lên lại hoàn toàn khác biệt, tựa hồ thân thể bủn rủn, kẹp chặt hai chân, không còn bao nhiêu khí lực. Sắc mặt thiếu nữ ửng đỏ, kiều diễm ướt át, ánh mắt tựa Thu Thủy liếc nhìn Giang Nam.
"Khục khục, ta thật sự chỉ là nghiên cứu giữa thân thể nữ nhân và nam nhân rốt cuộc có gì khác biệt." Giang Nam giả vờ như không thấy, tiếp tục rèn luyện thân thể cho Thần Thứu Yêu Vương.
"Thật sự là sảng khoái!" Con đại điểu này lại nói, khiến sắc mặt La Thanh càng đỏ hơn.
Hình thể của Thần Thứu Yêu Vương thật sự quá lớn, dù cho tu vi của Giang Nam tiến nhanh, để rèn luyện thân thể cho con đại điểu này một lần, hắn cũng không khỏi mệt mỏi thở hồng hộc.
"Sư tỷ, hai vị sư đệ, các ngươi trước hết củng cố tu vi một chút, tăng cường độ thân thể, sau đó ta sẽ lại rèn luyện cho các ngươi một lần nữa. Sau khi trở về các ngươi liền có thể đi Vũ Thánh Các, còn việc có thể đánh tới đệ ngũ quan hay không, thì còn phải xem thực lực của các ngươi."
Giang Nam ngồi xuống, vận chuyển Ma Ngục Huyền Thai Kinh dẫn dắt nguyên khí mặt trời khôi phục tu vi. Ba người liền vội vàng gật đầu đồng ý. Trải qua lần này Giang Nam vì bọn họ tẩy cân phạt tủy, thực lực mỗi người đều tăng lên không ít, gần như đều tăng thêm một Tượng chi lực.
Điểm mấu chốt hơn là, Giang Nam thậm chí còn rèn luyện cả cương khí và tinh thần của họ một lần. Tu vi không những không gia tăng, ngược lại vì tạp chất bị luyện hóa mà hao tổn đi rất nhiều. Tu vi hạ thấp nhưng thực lực gia tăng, nếu lần nữa xâm nhập Vũ Thánh Các, cũng có nghĩa họ có thể phá thông càng nhiều cửa ải nữa! Hiện nay, họ cuối cùng đã có hy vọng trở thành ký danh đệ tử!
Giang Nam khôi phục tu vi, lại một lần nữa thay bọn họ rèn luyện, khiến tư chất cùng tinh khí thần của ba người càng thêm tinh khiết thuần túy. Như trước hắn không sử dụng Thần Thủy Thần Hỏa tầng thứ hai. Bất quá Thần Thứu Yêu Vương trời sinh khí lực cường hoành, lại là đại yêu đã tu luyện đến Thần Thông ngũ trọng, Giang Nam không cần lo lắng nhiều, bởi vậy đã vận dụng Thần Thủy Thần Hỏa tầng thứ hai để rèn luyện hắn.
Hôm nay con đại điểu này càng Thần Quang tỏa sáng, thần thái sáng láng, liên tục hô to sảng khoái, rất là "biến thái".
Đến nỗi La Thanh cũng có chút ngượng ngùng, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ cảm giác khác thường vừa rồi của ta, không phải là Giang sư huynh dùng chân khí 'sờ loạn', mà là hiệu quả của tẩy cân phạt tủy? Ta đã nói rồi, Giang sư huynh không phải loại dê xồm này. . ."
"Sư tỷ, hai vị sư đệ, mặc dù ta có pháp môn cấp Thần Thông, nhưng Thánh tông nghiêm cấm đệ tử tự ý truyền thụ cho nhau. Chỉ có thể dùng công đức để đổi, hoặc được ân sư truyền thụ, nếu không Thánh tông sẽ truy hồi tâm pháp."
Giang Nam đối với quy củ của Huyền Thiên Thánh tông cũng có hiểu rõ, trầm tư một lát rồi nói: "Lần này sau khi săn giết Dã Cẩu đạo nhân, các ngươi hãy trở về dùng công lao đổi lấy một môn Thần Thông, tu luyện một thời gian ngắn, tăng cường thực lực, sau đó nắm chắc trở thành ký danh đệ tử liền có tám chín phần."
Bọn La Thanh nhao nhao gật đầu đồng ý.
Cũng không lâu sau, Thần Thứu Yêu Vương liền bay đến Trung Thổ Phế Tích, không ngừng nghỉ ven đường, một mạch sưu tầm tung tích yêu thú.
"Phía trước có yêu khí!" Thần Thứu Yêu Vương đột nhiên thu liễm hai cánh, hạ xuống đất nói: "Chúa công, yêu khí của ta quá nồng, nếu như trực tiếp bay qua sẽ dọa những tên oắt con kia chạy mất, vẫn là đi bộ qua thì tốt hơn."
Giang Nam cùng bọn La Thanh nhảy xuống. Thần Thứu Yêu Vương nói với ba người La Thanh: "Lần này Chúa công nhà ta thiết công kê bạt mao (*nhổ lông gà sắt, ý nói keo kiệt), xuất huyết nhiều để cho các ngươi chỗ tốt, ta cũng không thể keo kiệt. Ta thấy các ngươi không có vũ khí tiện tay, liền tặng cho các ngươi ba chiếc lông đuôi."
Dứt lời, Thần Thứu Yêu Vương từ phía sau nhổ xuống ba chiếc Thanh Vũ, vẫn còn dính vết máu, phía sau mông vẫn còn xuy xuy phun huyết, giao cho bọn La Thanh, không khỏi đắc ý nói: "Ta đối với lông vũ của mình vô cùng yêu quý, ngày thường dùng tu vi bản thân không ngừng rèn luyện. Tuy không thể sánh bằng Nhạn Minh Cung của chúa công, nhưng cũng có thể xem là thần binh lợi khí. Nếu công lực các ngươi đủ mạnh, chém Thần Luân cường giả cũng giống như chém rau vậy. Bất quá các ngươi phải yêu quý nó, dù sao đây cũng là lông vũ của ta. Nhớ năm đó chiếc lông vũ này của ta vừa sáng ngời xuất hiện liền có không biết bao nhiêu mẫu điểu bị ta khuynh đảo. . ."
Thần Thứu Yêu Vương lải nhải không ngừng, Giang Nam ho khan một tiếng nhắc nhở: "Yêu Vương, bờ mông của ngươi vẫn còn đổ máu."
Con Yêu Vương này vội vàng câm miệng, chuyên tâm chữa thương.
"Rất nặng, thật là sắc bén!" Bọn La Thanh tiếp nhận ba chiếc lông vũ này, vung vẩy một chút, mừng rỡ trong lòng. Lông đuôi của Thần Thứu Yêu Vương dài đến hơn trượng, biên giới như răng cưa, hiện lên Thanh Quang, vô cùng sắc bén, hơn nữa cực kỳ trầm trọng, nặng chừng gần một trăm mười cân. Có vũ khí này, thực lực của họ đều sẽ tăng lên đáng kể! Hơn nữa bề ngoài chiếc lông đuôi này vô cùng tốt, như một lợi kiếm siêu lớn, nghiêng nghiêng vác ở sau lưng rất là uy phong.
Duy chỉ có La Thanh khá yêu sạch sẽ, cẩn thận từng li từng tí chùi đi vết máu trên lông đuôi.
"Được quen biết Giang sư huynh thực là phúc khí của chúng ta." Trong lòng ba người cảm khái không thôi. Cho tới nay ở Huyền Thiên Thánh tông, họ đều là những kẻ không được ai yêu mến, duy chỉ có Giang Nam đối với họ ưu ái có thừa.
Mấy người Uông Phong tín tâm tăng nhiều, cười nói: "Giang sư huynh, lần này ngươi không cần ra tay, cứ để chúng ta đến thử xem!"
Giang Nam gật đầu, tiến về phía trước. Chỉ thấy tại nơi yêu khí tràn ngập có một con Thiềm Thừ khổng lồ cắm bốn chi xuống đất, lười biếng nằm phục ở đó. Làn da nó như đá lởm chởm, phủ đầy nhọt độc, sắc thái lộng lẫy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Gian Thương [Dịch]