Chương 140: Nhượng ngươi hai chiêu (1)
– Sư tỷ, Tứ ca, lần này chúng ta chém giết đại xà, có được xem là trừ ma vệ đạo không? Giang Lâm ngẩng mặt lên, vẫn còn chút hưng phấn, cười nói.
Mộ Yên Nhi đang định gật đầu, thì Giang Nam lắc đầu bảo: – Con đại xà này an phận tu luyện tại hang ổ của nó, chẳng hề trêu chọc chúng ta. Là chúng ta tự ý xông vào hang giết nó, hơn nữa còn cướp đoạt đồ đạc của nó, kẻ đuối lý là chúng ta, nó chẳng có sai lầm gì.
Giang Lâm ngạc nhiên, trong lòng có chút bất an, lắp bắp nói: – Tứ ca ca, hàng yêu trừ ma là bổn phận của người chính đạo chúng ta, người chính đạo chúng ta không phải là một phương chính nghĩa sao? Chẳng lẽ việc chúng ta giết nó là sai sao?
Giang Nam lắc đầu, thản nhiên nói: – Cướp đoạt một đầu Đại Yêu mà còn bảo chính nghĩa sao? Đó chỉ là nhược nhục cường thực mà thôi. Yêu ma chưa chắc sẽ làm ác, người chính đạo cũng chưa chắc sẽ không làm ác, Chính Ma há chỉ một câu "hàng yêu trừ ma" là có thể phân định rõ ràng?
Mộ Yên Nhi nghiêm mặt nói: – Giang sư đệ, lời này của ngươi có chút phiến diện. Giữa chúng ta nói thì không sao, nhưng nếu bị những người chính đạo khác nghe được, họ sẽ nói ngươi rơi vào Ma Đạo, thậm chí không chừng còn mang họa sát thân đến cho ngươi!
– Sư tỷ yên tâm, điều này ta tự nhiên hiểu rõ.
Mặc dù Giang Nam nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại có chút khinh thường. Hắn thuở nhỏ trải qua đại kiếp đại nạn, lại chịu sự hun đúc của Giang Tuyết, hơn nữa còn được ân sư Lạc Hoa Âm tràn đầy tà khí này dạy bảo, nên trong lòng đối với Chính Ma chi phân càng ngày càng nhạt.
Sau một lúc lâu, chỉ thấy Thần Thứu Yêu Vương tay ôm rất nhiều bảo vật đi ra, cung kính đứng ở một bên.
– Đồ vật cũng không ít, đáng tiếc không có bảo khí quý giá. Mộ Yên Nhi nhìn lướt qua, chỉ thấy nơi này trừ mấy cọng linh dược ra, chỉ có mấy quyển Ma Đạo Thần Thông, còn lại là một ít khoáng vật. Nàng khẽ lắc đầu nói: – Sư đệ, sư muội, nơi đây có chút tài liệu tốt, ta trước thay các ngươi thu lại. Sau này chờ các ngươi tu thành Thần Thông, là có thể dùng để luyện chế bảo khí của riêng mình.
Mi tâm nàng hoa quang chợt lóe, thần niệm xông ra, đem khoáng vật mà Xà Yêu kia thu được cuồn cuộn bay lên, từng kiện rơi vào trong mi tâm của mình, giấu vào bên trong Tử Phủ. Mặc dù Tử Phủ của Tu sĩ giấu ở mi tâm, nhưng bên trong có không gian khác, có thể chứa đựng vô số vật phẩm. Dọc đường đi, linh dược Giang Nam thu được cũng đều giấu trong Tử Phủ của Thần Thứu Yêu Vương.
Giang Nam nhìn lướt qua mấy quyển bí tịch còn dư lại, đều là những loại Thần Thông tương tự Khổn Tiên Thủ, đối với hắn mà nói không có nhiều công dụng, hẳn là Thần Thông cấp thấp của Loạn Không Ma Giáo. Hắn thầm nghĩ: – Đáng tiếc không phải là Thần Thông cao đẳng, nếu không đã có thể giúp Ma Chung Bá Thể Thần Thông của ta tiến thêm một bước.
– Phía trước yêu khí ngất trời, hơn phân nửa là nơi trú ngụ của một Yêu Vương!
Ba người Giang Nam hướng về phúc địa của Loạn Không Ma Vực mà đi tới. Cũng không lâu lắm, Mộ Yên Nhi đột nhiên dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn lên ngọn núi lớn phía trước. Bảo kiếm trong vỏ khẽ leng keng, nàng nói: – Sư đệ, sư muội, nếu gặp phải nguy hiểm ta sẽ cản phía trước, các ngươi cứ đi trước, tuyệt đối không được dừng lại chờ ta, minh bạch chưa?
Giang Lâm gật đầu, vô cùng khẩn trương, hướng Giang Nam nói: – Ca ca, ta nấp ở phía sau huynh, huynh bảo vệ ta nha.
Giang Nam gật đầu đồng ý. Mộ Yên Nhi phấn chấn, nhanh chóng đi thẳng về phía trước, cười nói: – Có Giang sư đệ ở đây, coi như là đầm rồng hang hổ ta cũng dám xông vào một lần! Đi, chúng ta đi gặp Yêu Vương của Loạn Không Ma Vực!
Ba người còn chưa đến gần, đột nhiên ngửi được một mùi huyết tinh khí nồng đậm. Vội vàng chạy tới phía trước, họ chỉ thấy trước mắt là một sơn trại, cửa trại mở rộng, là bị người dùng Thần Thông cưỡng ép đánh sập vào bên trong trại do Yêu Vương chiếm cứ. Một đường đi tới, chỉ thấy trên mặt đất có vô số cỗ thi thể yêu thú, còn có cả thi thể Đại Yêu hình thể vô cùng khổng lồ.
– Là Thần Thông của Huyền Thiên Thánh Tông ta! Mộ Yên Nhi xem xét kỹ lưỡng, khẽ cau mày nói: – Hẳn là mấy người Mạc sư huynh, Tiêu sư tỷ. Mạc sư huynh nhập môn vô cùng sớm, tu vi thực lực còn cao hơn ta. Nếu bọn họ ở trên núi, chúng ta sẽ không đi qua, tránh phải nghe bọn họ nói này nói nọ.
– Nói này nói nọ?
Đỉnh núi đột nhiên truyền đến tiếng cười như chuông bạc của thiếu nữ áo tím kia. Chỉ thấy đám người Mạc sư huynh phiêu nhiên hạ xuống, trên người mang theo vài vết máu, hiển nhiên vừa trải qua một cuộc đại chiến. Thiếu nữ áo tím kia cười nói: – Mộ sư tỷ, nói xấu sau lưng người khác mới là nói này nói nọ chứ?
Mấy người đi tới trước mặt ba người Giang Nam, ánh mắt của thiếu niên đen gầy kia rơi vào người Giang Nam, thản nhiên nói: – Mộ sư tỷ, mang theo hai gánh nặng như vậy có thấy thoải mái không? Ngươi hôm nay tiến vào Ma Vực phúc địa, còn phải chiếu cố hai gánh nặng, thật là cực khổ.
– Gánh nặng?
Mộ Yên Nhi lắc đầu bật cười, xoay người nói: – Đạo bất đồng bất tương vi mưu, sư đệ, sư muội, chúng ta đi.
Một vị Thánh tông đệ tử đột nhiên vượt lên chắn trước mặt Giang Nam, cười như không cười nói: – Giang sư đệ, nếu sư tôn ta biết được ngươi bái Lạc sư bá làm môn hạ, nhất định sẽ rất vui vẻ. Nói không chừng sau khi về núi, ta và ngươi còn phải phụng sư mệnh mà thi đấu. Vi huynh rất mong đợi ngày được cùng Giang sư đệ giao thủ.
– Ta cũng rất mong đợi.
Trong mắt Giang Nam chợt lóe lên tinh quang, ôn hòa cười nói. Mộ Yên Nhi cười tủm tỉm, nói: – Ngũ sư huynh, ta cũng rất mong đợi ngày ngươi cùng Giang sư đệ giao thủ, tràng diện ấy nhất định sẽ cực kỳ thú vị.
Vị Ngũ sư huynh kia tên là Nguyên Sơn, cười ha ha, vô cùng tự phụ, chắp tay nói: – Đến lúc đó, ta tự phong tu vi, cùng Giang sư đệ chung cảnh giới đánh một trận, để sư đệ thấy được phong thái của vi huynh!
– Ngũ sư huynh, ngươi nhất định sẽ bị ca ca ta đánh cho rất thảm. Giang Lâm nói thật lòng.
– Tiểu chủ công nói không sai. Thần Thứu Yêu Vương cười hắc hắc nói: – Người này tuyệt đối sẽ bị đánh đến thê thảm không nỡ nhìn!
Sắc mặt Ngũ Nguyên Sơn trầm xuống, lạnh lùng nói: – Hai cái mồm mép! Nói nhiều vô ích, Giang sư đệ, ta và ngươi hiện tại sao không giao thủ một trận?
Mặc dù tính tình Giang Nam vô cùng tốt, nhưng nghe được hắn nhiều lần khiêu khích, trong lòng cũng mơ hồ dâng lên tức giận, thản nhiên nói: – Ngũ sư huynh, ta là người đọc sách, ngươi đừng ép ta động thủ.
– Ha ha ha, buồn cười, thật sự quá buồn cười!
Ngũ Nguyên Sơn bước nhanh tới phía trước, trên cao nhìn xuống Giang Nam, cười to nói: – Giang sư đệ, lời ngươi nói là chuyện buồn cười nhất mà ta từng nghe từ khi chào đời đến nay! Đừng ép ta đánh, ngươi động thủ một chút để vi huynh xem thử!
Trong mắt Giang Nam tinh quang chợt lóe. Thiếu nữ áo tím kia đột nhiên cười nói: – Chậm đã. Ngũ sư huynh, nếu đã nói đến đây, vậy chúng ta không bằng đánh cuộc một lần. Chỗ ta có một lò luyện đan vừa mới lấy được, là bảo khí của Yêu Vương kia, mặc dù chỉ là bảo khí Thần Thông lục trọng, nhưng giá trị không thấp, liền cược Ngũ sư huynh chiến thắng. Mộ sư tỷ, ngươi có dám đánh cuộc không?
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)