Chương 1469: Huyền Thiên thành đạo. (1)

Diệt Thế! Thiên Địa trước mặt Giang Nam đột nhiên sụp đổ, Hồng Mông như cối xay, nghiền nát vạn vật, đưa Thiên Địa trở về Hỗn Độn. Vạn đạo bị nghiền nát, ngay cả bản sơ đại đạo, Thiên Đạo, cũng bị xé toạc, hóa về Hồng Mông. Uy năng của Diệt Thế Ấn này bao hàm tất cả sở học, mọi tri thức của hắn, ẩn chứa nội tình kinh khủng. Trong đó, chủ yếu là Hồng Mông đại đạo, dùng sự bá đạo bao la bát ngát của Hồng Mông đại đạo để hủy thiên diệt địa, không có đại đạo nào khác tương trợ, cũng không có Tiên đạo.

Hóa Tiên! Giang Nam thăng hoa tột độ, tiên quang phun trào, y phục phấp phới, tiên quang bay lên, ẩn ẩn dường như muốn mở ra thần tiên thông đạo, phi thăng rời đi! Cảnh tượng này không chỉ khiến ba con chim kia ngây dại, mà ngay cả Hồ Thiên Lão Tổ và Linh Đạo Tử cũng không khỏi sững sờ. Giang Nam khai sáng Vô Úy Tam Ấn, rõ ràng cho thấy muốn mở ra một con đường thẳng tới Tiên Giới! Con đường thẳng tới Tiên Giới, ngay cả Bổ Thiên Thần Nhân cũng chưa từng mở ra! Dù Giang Nam hiện tại vẫn còn rất yếu, trước mặt Bổ Thiên Thần Nhân, hắn nhỏ bé như một con kiến, nhưng sự vô úy, tài tình này lại khiến Hồ Thiên Lão Tổ động dung, tâm linh chấn động. Vô Úy Tam Ấn của hắn, theo Hồ Thiên Lão Tổ thấy vẫn còn đôi chút non nớt, chưa thể xưng là thập toàn thập mỹ, nhưng khung sườn đã thành. Cái tinh thần vô úy phi tiên này là điều người khác không có, Bổ Thiên Thần Nhân cũng không có. Có người vô úy, nhưng thiếu tài tình; có người có tài tình, nhưng thiếu tinh thần vô úy kia; có người đồng thời có cả hai, nhưng lại thiếu đi cơ duyên như Giang Nam.

"Hóa Tiên Ấn vẫn chưa thành công, tuy bao hàm tiên đạo, nhưng không bao quát các đại đạo khác. Phải ba ấn hợp nhất, mới có thể giúp ta luyện bản thân đại đạo thành một thể, vạn đạo hợp lưu..."

Sau khi thi triển ba ấn, pháp lực bản thể của Giang Nam hao tổn cạn kiệt. Kiếp trước thân, kiếp sau thân cùng mười hai hóa thân lập tức không ngừng chuyển vận pháp lực đến. Trong cơ thể hắn, tiên khí, bản sơ linh khí và linh thạch cũng đang không ngừng luyện hóa, bổ sung tu vi. Hắn vẫn tiếp tục tìm hiểu, suy diễn làm sao để đạt được vạn đạo hợp lưu. Vô Úy Tam Ấn đã được hắn suy diễn đến mức tận cùng, theo cảm nhận của bản thân, gần như không thể tiến thêm một bước, khai sáng ra một loại công pháp vạn đạo hợp lưu.

"Tuy ta dung hợp rất nhiều công pháp, nhưng chúng đều nằm trong Ma Ngục Huyền Thai Kinh, ta vẫn chưa thể thoát ly khỏi khuôn khổ lớn của Ma Ngục Huyền Thai Kinh. Mà muốn thành tựu đại đạo của riêng mình, một đại đạo chứng nhận tiên đồ, ta phải thoát khỏi Ma Ngục Huyền Thai Kinh, không bị nó khống chế, khai sáng ra một đại đạo ngang kim cổ, tung hoành huyền ma, bao dung vạn vật vạn đạo! Đại đạo này chính là ấn thứ tư của Vô Úy Ấn, Vô Úy Ấn chung cực ấn pháp!"

Vô số đạo tắc của hắn tung bay, dung hợp cùng Đế Hoàng Thụ sau lưng, Thần Quang hào quang bay múa. Ngay cả ba con chim và bốn quả trứng trên cây kia cũng nhận được lợi ích cực lớn, được tinh khí thần của hắn tẩm bổ, chỉ cảm thấy tu vi bản thân tăng vọt. Thậm chí đạo âm từ đại đạo của Giang Nam truyền ra cũng khiến chúng thu được lợi ích không nhỏ, trong đầu xuất hiện đủ loại lĩnh ngộ. Đặc biệt là mấy quả trứng chim kia, chưa xuất thế, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê đã đạt được lợi ích lớn đến vậy, thành tựu tương lai nhất định sẽ cực kỳ kinh người.

Hồ Thiên Lão Tổ cùng Linh Đạo Tử không đi quấy rầy hắn, để hắn một mình tìm hiểu. Hai người cắt một ít cỏ tranh, hai tồn tại kinh thiên động địa này vậy mà ngồi trên mặt đất, hai chủ tớ bện bồ đoàn bằng cỏ. Linh Đạo Tử ngón tay linh hoạt nhảy động nói: "Ta nói sao, lão gia ngồi trên tảng đá thoạt nhìn ý cảnh cao nhã, nhưng bờ mông chịu không nổi, ít ra trên tảng đá cũng phải phủ lên cái bồ đoàn..."

"Linh Đạo Tử à, trong lòng ngươi cỏ dại lại thêm rồi." Tốc độ Hồ Thiên Lão Tổ bện thảo đoàn so với hắn không chậm chút nào, trong mắt hiện lên một đạo ánh sáng nhạt, cười nói: "Tương lai nếu lão gia không còn, không có người bảo vệ ngươi, chỉ sợ ngươi cũng sẽ có đại nạn, chạy trời không khỏi nắng."

Linh Đạo Tử ngón tay run lên, rung giọng nói: "Lão gia, chẳng lẽ người cũng không qua được trường hạo kiếp này..."

"Tử cục, tử cục." Hồ Thiên Lão Tổ lắc đầu nói: "Ta nhìn không thấy bất luận sinh cơ gì, nhìn không tới ngày Đạo Vương lại hiện ra hùng vĩ hơn năm ngàn vạn năm nữa, cũng nhìn không tới ngày Huyền Thiên tiểu hữu trở thành Đế Hoàng... Ta đã sống đủ lâu rồi, từ xưa đến nay, lại có bao nhiêu người có thể dạy dỗ hai vị Thần Đế thống trị vạn giới có tài trí mưu lược kiệt xuất, thay trời đổi đất? Trên mặt già nua của hắn hiển rõ tang thương, trong ánh mắt tràn đầy hào quang trí tuệ, cười nói: "Đệ tử của ta, một người ở lúc hạo kiếp bắt đầu đã trấn áp hạo kiếp, tách rời cổ tiên; đệ tử khác ở trong hạo kiếp chi mạt ngăn cơn sóng dữ, mở ra thịnh bình muôn đời. Có vị lão sư nào có thể làm được một bước này? Ta cả đời này, đáng giá!"

"Nếu có một ngày như vậy, lão gia ta mất, ngươi đi tìm hắn, hắn có thể che chở ngươi." Hồ Thiên Lão Tổ nhìn về phía Giang Nam ngộ đạo dưới Đế Hoàng Thụ, nói khẽ: "Ngươi đi theo ta, cuối cùng cũng chỉ là một đạo đồng, nhưng đi theo hắn, hắn có thể cho ngươi hào quang vạn trượng, sừng sững ở chỗ cao nhất của Chư Thiên Vạn Giới."

Linh Đạo Tử thả cỏ tranh trong tay, hướng hắn cung kính dập đầu ba cái. Hồ Thiên Lão Tổ ngồi trên mặt đất, thoải mái nhận đại lễ của hắn. Chủ tớ hai người im lặng, vẫn tiếp tục bện thảo đoàn, không nói một lời.

Giang Nam ngồi dưới Đế Hoàng Thụ hơn ba mươi ngày, hình dung tiều tụy, phảng phất không hề có sinh cơ, lâm vào trạng thái cô quạnh. Xung quanh hắn đều là Hồng Mông tử khí, hắn như thân ở bên trong Hỗn Độn xưa nhất, lâm vào giấc ngủ say đần độn, giống như sinh mà không sinh, giống như chết mà không chết. Đạo tắc của hắn quay trở lại bản nguyên, đi theo đến ngọn nguồn đại đạo, một mảnh đại đạo dài hẹp yên lặng, trở nên không có uy lực uy năng gì, mà là trở về bản sơ, trở về nguyên, trở về thủy, trở về đến Hỗn Độn mà Thiên Địa chưa từng xuất hiện, trở về đến nơi không có bất kỳ đại đạo, không có tiên đạo, không có Hồng Mông đại đạo.

Vạn vật đều tịch.

Đột nhiên một tiếng tim đập rất nhỏ truyền đến. Tiếng tim đập này như là thời điểm vũ trụ chưa mở, tất cả tĩnh mịch, không ánh sáng không màu vô sinh vô tử, mọi âm thanh yên tĩnh, không có bất kỳ sinh linh, không có bất kỳ thanh âm, truyền đến thanh âm đầu tiên, là Tiên Thiên đạo âm, là đạo sinh cơ thứ nhất bên trong đất hoang vu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN