Chương 1472: Đánh cuộc đấu (1)

Màn sáng lại lần nữa rung chuyển, một Bạch Y Tú Sĩ xuyên qua màn sáng, lướt vào trong đại điện. Tú Sĩ này thân hình cao gầy, yếu ớt như không xương, bước đi vô thanh vô tức, tựa hồ cả người muốn đổ gục xuống đất.

"Ừm, không phải Đại tỷ, mà là một tiểu bạch kiểm..." Lão yêu quái đầu sừng kia đột nhiên ghé sát mặt vào Giang Nam, lúc này Giang Nam còn chưa cao bằng mũi hắn, ồm ồm nói: "Làm sao ngươi có thủ đoạn ẩn thân của Đại tỷ? Năm đó nàng ngay cả chúng ta cũng không truyền thụ!"

"Một con cua, một bạch ngưu, còn có một con đại xà!" Ánh mắt Giang Nam nhanh chóng quét qua, bỗng nhiên nhận ra nguyên hình của ba đầu yêu quái này, lúc này bật cười ha hả, vái dài, cất cao giọng nói: "Huyền Thiên Giáo Chủ, Giang Nam Giang Tử Xuyên, gặp qua ba vị ca ca! Thật không dám giấu giếm, chúng ta không phải người ngoài, ta lần này tới, đích xác là phụng mệnh tỷ ta, đến đây bái kiến ba vị lão ca ca!"

"Tới gặp chúng ta?" Tam đầu lão yêu quái riêng phần mình ngồi xuống, liếc mắt nhìn nhau, bạch y tú sĩ kia cười lạnh nói: "Tốt, tốt! Lúc Đại tỷ sắp đi đã trộm luôn bảo bối của chúng ta, vừa đi đã mấy vạn năm, nếu nàng phái ngươi tới, vậy thì mau trả bảo bối của chúng ta đây!"

"Tỷ ta đã trộm bảo bối của các ngươi sao?" Trán Giang Nam toát ra mồ hôi lạnh rịn, nhớ tới Giang Tuyết với dáng vẻ thiên tiên hạ phàm, bất nhiễm hồng trần, thật sự khó có thể liên tưởng Giang Tuyết trong lời kể của những yêu quái này, cùng Hồ Thiên Lão Tổ và Linh Đạo Tử, với hình ảnh thiên tiên bất nhiễm hồng trần kia.

"Tỷ ta năm đó, chẳng phải cũng quá không đáng tin sao?"

Giang Nam vốn còn tính toán kết giao với tam đầu lão yêu quái này, thuận tiện lấy đi pháp bảo mà Giang Tuyết đã trộm của Hồ Thiên Lão Tổ. Nay mấy đầu lão yêu quái kia căn bản không muốn kết giao với hắn, ngược lại vừa thấy mặt đã đòi pháp bảo mà Giang Tuyết đã trộm của bọn họ, khiến hắn có chút dở khóc dở cười.

"Hồ Thiên Lão Tổ cũng không đáng tin, tam đầu lão yêu quái này nào giống như lời hắn nói là thành tựu có hạn? Rõ ràng đều là những Thần Tôn vô cùng kinh khủng, bất luận yêu quái nào trong số này cũng đủ sức ngang hàng với những kẻ cầm đầu như Thần Đô Thượng Tôn, Hạo Thiên Thượng Tôn!"

Biết được những chuyện Giang Tuyết tỷ tỷ đã trải qua, khiến trong lòng hắn dấy lên một cảm giác kỳ lạ, thì ra vị thần tiên tỷ tỷ băng thanh ngọc khiết kia cũng có những chuyện cũ không thể chấp nhận như vậy.

"Hơn nữa trong tay bọn họ có Đế bảo của Hồ Thiên Lão Tổ, ta không phải đối thủ." Giang Nam nhớ tới cái nồi mà lão con cua vừa rồi tế lên, liền có chút sợ hãi. Cái nồi này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng một khi tế lên liền bao phủ trọn tòa Thần Điện, cho dù là hắn cũng không thể xông ra. Trong đó tràn ngập Đế uy, tuy không phải mạnh nhất trong các Đế bảo, nhưng cũng vượt xa Thần Quân chi bảo rất nhiều cấp bậc! Mà loại bảo vật như thế này, trong tay tam đầu lão yêu khẳng định cũng không ít. Nếu liều mạng với bọn họ, một là pháp lực cảnh giới của bọn người kia cao hơn hắn, hai là pháp bảo tinh diệu, Giang Nam có thể đoán trước được kết quả của mình.

"Hiện tại tỷ ta đã thay đổi triệt để, không còn ăn trộm đồ nữa." Hắn nghĩ tới đây, lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói với tam đầu lão yêu quái: "Nàng lần này để ta tới đây bái phỏng ba vị lão ca ca, cũng không đưa cho ta pháp bảo gì. Mà là để ta tới từ trong bảo khố của nàng lấy đi vài món bảo vật..."

"Đại tỷ quả nhiên giấu pháp bảo của chúng ta!" Bạch y tú sĩ kia chính là Phúc Thiên Yêu Tôn, tự xưng "Phúc Thiên Đại Đế", nghiêng đầu nói với con cua ở giữa: "Lúc nàng sắp đi còn muốn từ chỗ lão Hồ Thiên trộm đủ loại bảo bối, phong ấn ở bên trong Thần Điện của nàng, chúng ta phá giải mấy vạn năm cũng chưa từng phá vỡ. Nàng đây là muốn hoàn toàn chiếm làm của riêng, mình vì trộm đồ của chúng ta nên sợ mất mặt, lại cho đệ đệ của nàng tới lấy gia sản. Rất tốt, rất tốt, đoạt đồ còn dám quay về lấy! Không bằng bắt giữ đệ đệ của nàng, làm cho nàng cầm pháp bảo của chúng ta tới chuộc."

"Kế này rất hay!" Đầu bạch ngưu Đại Yêu kia chính là Bình Thiên Yêu Tổ, tự xưng "Bình Thiên Đại Đế", vỗ tay cười nói: "Đại tỷ trộm của lão Hồ Thiên không biết bao nhiêu bảo bối, cũng phong ấn ở trong thần điện, còn nói những bảo bối này uy lực quá mạnh mẽ, chúng ta cầm sẽ chạy ra Hồ Thiên Đại Thế Giới chung quanh gây chuyện thị phi, sớm muộn sẽ bị người đánh chết. Chúng ta hôm nay bắt đệ đệ của nàng, nàng liền phải lấy ra những pháp bảo kia đi chuộc đệ đệ của nàng!"

"Hai vị hiền đệ, kế này không ổn." Con cua kia chính là Thắng Thiên Yêu Tổ, tự xưng "Thắng Thiên Đại Đế", do dự nói: "Nàng là Đại tỷ của chúng ta, khi còn nhỏ nhiều lần chiếu cố bọn ta, đệ đệ của nàng chính là đệ đệ của chúng ta, chúng ta bắt giữ đệ đệ của mình đi uy hiếp Đại tỷ của mình, chẳng phải là ngay cả người cũng không bằng rồi sao? Không làm người xấu, không làm người xấu!"

"Nhị ca có gì chỉ giáo?" Hai vị Yêu Tôn khác hỏi.

"Đại tỷ bất nhân, chúng ta không thể bất nghĩa." Thắng Thiên Yêu Tôn cười nói: "Đệ đệ của chúng ta đến đây, chúng ta không thể bắt giữ hắn, nhưng có thể giam lỏng hắn, để hắn không thể đi, cùng nhau sống ở trong Thần đình. Đại tỷ thấy thật lâu không trở về, tất nhiên sẽ đến tìm hắn, chúng ta lại đem đao gác ở trên cổ hắn uy hiếp nàng, Đại tỷ sẽ đem bảo bối của chúng ta trả lại cho chúng ta."

"Kế này đại hay!" Phúc Thiên Yêu Tôn cùng Bình Thiên Yêu Tôn vỗ tay khen ngợi, cười to nói.

Sắc mặt Giang Nam nhất thời đen lại, cười lạnh nói: "Ba vị lão ca ca, kế này của các ngươi cùng vừa rồi trực tiếp bắt giữ ta uy hiếp tỷ tỷ có cái gì khác nhau?"

Tam đầu Yêu Tôn mặt mày hớn hở, luôn miệng nói: "Hiền đệ, lúc trước chúng ta là bắt giữ ngươi, xem ngươi như tù phạm, mà bây giờ chúng ta là đối đãi ngươi như huynh đệ, đợi Đại tỷ tìm tới cửa chúng ta mới làm bộ đối với ngươi hung thần ác sát. Một người là thật, một người là giả, khác nhau tự nhiên là rất lớn."

"Nếu như dựa theo mưu kế lúc trước, chúng ta là lấy dao gác ở trên cổ ngươi uy hiếp Đại tỷ, nếu Đại tỷ không giao ra bảo bối, chúng ta sẽ chém ngươi. Mà bây giờ chúng ta là làm bộ, Đại tỷ không giao ra bảo bối, chúng ta cũng không chém ngươi, chẳng qua là làm bộ gọt sạch nửa cái đầu của ngươi, sẽ không chém chết ngươi, khác nhau lớn đó."

"Nàng thấy chúng ta gọt sạch nửa cái đầu của ngươi, máu chảy đầm đìa, sẽ mềm lòng, khẳng định sẽ đem bảo bối trả lại cho chúng ta!" Ba vị Yêu Tôn cùng nhau cười nói: "Ngươi hiểu chưa!"

"Gọt sạch nửa cái đầu của ta, này còn nói giả?" Giang Nam tức cực mà cười, phất tay áo nói: "Gọt sạch nửa cái đầu của ta, ta quả quyết không làm! Hơn nữa ta là người, các ngươi là yêu, ta làm sao có thể cùng các ngươi xưng Vương?"

Đề xuất Huyền Huyễn: Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN