Chương 151: Thạch Long Đạo Nhân (1)
Số lượng nhiều đến mức khiến người khác tức lộn ruột, trong đó không chỉ có Phất Trần của Mạc sư huynh mà còn rất nhiều Bảo Khí của Chính Đạo, Ma Đạo, thậm chí có hơn mười cuốn kinh thư các loại, cùng hai ba trăm gốc Linh Dược! Hiển nhiên, Chu Dục không chỉ sát hại cường giả Ma Đạo và Yêu Đạo mà ngay cả người trong đồng đạo cũng không buông tha. Điều này khiến Mộ Yên Nhi lập tức nhận ra, nếu không có Giang Nam, nhóm người mình e rằng cũng đã không may bị Chu Dục ám toán, biến thành mấy cỗ thi thể rồi.
Trong lòng nàng không khỏi giãy giụa một thoáng. Đối với Giang Nam, nàng vừa cảm kích lại vừa có chút bận tâm. Thủ đoạn Giang Nam đánh chết Chu Dục quá kịch liệt. Chuyên quyền độc đoán, thậm chí có thể nói là hoành hành ngang ngược, không hề cân nhắc ý kiến của nàng chút nào, khiến nàng thân là đệ tử Chính Đạo luôn cảm thấy khó lòng chấp nhận.
Dựa theo trình tự bình thường của người trong Chính Đạo, đối phó với kẻ ác độc như Chu Dục, chi bằng bắt giữ về, sau đó giao cho tông môn. Tông môn sẽ liên hệ với Thái Huyền Thánh Tông để thương lượng, cuối cùng trả Chu Dục về Thái Huyền Thánh Tông để họ thẩm phán đệ tử của mình. Làm như vậy mới không đắc tội quái vật khổng lồ như Thái Huyền Thánh Tông. Nhưng Giang Nam lại trực tiếp đánh chết Chu Dục, tự mình phán định sinh tử của hắn. Phương thức này cố nhiên khoái ý ân cừu, nhưng lại khiến nàng luôn cảm thấy giống như hành vi của người trong Ma Đạo, không hợp chính thống.
Đột nhiên, Giang Nam thu hồi tất cả những bảo vật này, bảo Thần Thứu Yêu Vương cất vào Tử Phủ của mình, cả Ngũ Độc Phiên cũng được thu vào. Hắn trầm giọng nói:– Tại đây khắp nơi đều là dấu vết Thần Thông của Huyền Thiên Thánh Tông ta lưu lại. Nếu bị Thái Huyền Thánh Tông phát giác, hoàn toàn xác thực sẽ dẫn tới một hồi đại họa, đối với chúng ta đều cực kỳ bất lợi. Thần Thứu, ngươi tới, ăn hết thi thể của Chu Dục.
Thần Thứu Yêu Vương, bị Tứ Cực Viêm Dương Đại Pháp của Chu Dục đốt cháy trụi lông, nghe vậy khặc khặc cười quái dị. Nó hít một hơi thật dài, ăn sạch tàn thi của Chu Dục không còn một mảnh, nhe răng cười nói:– Chúa công, những thi thể khác ở đây cũng là lãng phí, không bằng để ta ăn hết!
Mộ Yên Nhi giận dữ, quát lớn:– Đây là thi thể của Mạc sư huynh, Tiêu sư tỷ! Giang sư đệ, nếu ngươi thật sự để con chim này ăn tươi thi thể bọn Mạc sư huynh, vậy chính là ngươi đã thật sự nhập Ma Đạo. Ta cùng ngươi cắt bào đoạn nghĩa, từ nay về sau như người xa lạ!
– Sư tỷ yên tâm, ta tự nhiên sẽ không vô nhân tính như vậy.Giang Nam cười nói:– Cho nên kính xin sư tỷ ra tay, thúc dục Tứ Cực Viêm Dương Châu, đem tất cả thi thể trong tòa sơn cốc này cùng dấu vết Thần Thông hết thảy hỏa táng. Một là hỏa táng bọn Mạc sư huynh, hai là hủy diệt dấu vết, để Thái Huyền Thánh Tông nhìn không ra là Thần Thông của Thánh Tông ta, tránh cho dẫn tới đại họa. Tu vi của ta bất lực, không cách nào thúc dục Bảo Khí, cho nên chỉ có thể làm phiền sư tỷ rồi.
Trong lòng Mộ Yên Nhi giãy giụa, biết rõ Giang Nam vừa rồi nói không sai. Nhưng hành động này dù sao cũng là hủy thi diệt tích, nếu mình quả thật làm như vậy, chẳng phải là cùng Giang Nam thông đồng làm bậy, không khác gì Ma Đạo?
Đột nhiên, nàng thở dài nói:– Sư đệ, các ngươi rời khỏi tòa sơn cốc này, ta đến hủy diệt nơi đây.
Giang Nam mỉm cười, nắm bàn tay nhỏ bé của Giang Lâm đi ra sơn cốc.
Trong cốc, bốn vầng mặt trời bay lên trời, bao phủ bốn phía đỉnh núi. Liệt Diễm tràn ngập trong sơn cốc, hỏa lực cường hoành đến cực điểm, thậm chí làm những ngọn núi lớn đều cháy nóng chảy, hóa thành nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, lấp đầy sơn cốc.
Mộ Yên Nhi phiêu phù giữa không trung, toàn lực thúc dục Tứ Cực Viêm Dương Châu, hóa thành đại trận, hủy thi diệt tích. Đột nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng cao giọng nói:– Giang sư đệ, vừa rồi thẻ bài của đệ tử Thái Huyền Thánh Tông kia, ngươi phải chăng đã ném vào trong sơn cốc?
Trong lòng Giang Nam rùng mình, vội vàng ném ra thẻ bài của Chu Dục:– Sư tỷ, khối thẻ bài này còn ở chỗ của ta!
– Nhanh hủy diệt khối thẻ bài này!Sắc mặt Mộ Yên Nhi kịch biến, nghiêm nghị quát.
Giang Nam vội vàng đem thẻ bài đập nát, ném vào trong Tứ Cực Viêm Dương Đại Trận. Mộ Yên Nhi thanh quát một tiếng, thu Tứ Cực Viêm Dương Châu, quay người xoáy lên Giang Nam cùng Giang Lâm, gào thét hướng xa xa bão táp mà đi. Trán nàng toát ra mồ hôi lạnh rậm rạp, hấp tấp nói:– Nhập thất đệ tử của Thái Huyền Thánh Tông, mỗi người đều có một chiếc Hồn Đăng. Chỉ cần đệ tử còn sống, Hồn Đăng bất diệt. Nếu đệ tử chết rồi, Hồn Đăng sẽ lập tức dập tắt. Mà cái thẻ bài này còn có một tác dụng, chính là định vị phương vị của nhập thất đệ tử, để cho cao tầng của Thái Huyền Thánh Tông lập tức biết đệ tử chết ở đâu!
– Nguyên lai thẻ bài còn có loại tác dụng này, lúc này chỉ sợ Thái Huyền Thánh Tông đã biết rõ Chu Dục chết rồi!Trong lòng Giang Nam nghiêm nghị.
Mộ Yên Nhi bão táp về phía trước, trong chớp mắt liền lao ra hơn trăm dặm. Cho dù mang theo hai người Giang Nam, Giang Lâm, cộng thêm Thần Thứu Yêu Vương, nhưng tốc độ của nàng so với Giang Nam còn muốn nhanh hơn rất nhiều, hiển nhiên tu vi vô cùng thâm hậu. Nàng nói:– Thái Huyền Thánh Tông Thạch Long Đạo Nhân cực kỳ bao che khuyết điểm. Nếu biết rõ đệ tử của hắn chết, nhất định sẽ không cần nói đánh tới, cũng sẽ không quản ngươi có phải là Chính Đạo hay không, cũng sẽ không đem ngươi giao cho Thánh Tông thẩm phán, mà sẽ trực tiếp tru sát ngươi!
– Mộ sư tỷ, Thạch Long Đạo Nhân kia so với Tứ ca ta còn muốn bá đạo, tại sao không có người nói hắn là người trong Ma Đạo?Giang Lâm lập tức nói:– Chu Dục trừng phạt đúng tội, Tứ ca ta bất quá trừng phạt đúng tội chi nhân. Ngươi đã nói trong lòng Tứ ca ta có Ma Tính, sát tâm quá nặng, cái này không khỏi có chút trọng bên này nhẹ bên kia đi à nha?
Mộ Yên Nhi ngẩn ngơ, trong lòng có chút mờ mịt, thầm nghĩ:– Đúng rồi, Thái Huyền Thánh Tông Thạch Long Đạo Nhân so với Giang sư đệ còn muốn quá phận, vì sao ta sẽ cảm thấy Giang sư đệ có Ma Tính, mà đối với Thạch Long Đạo Nhân lại làm như không thấy? Chẳng lẽ ta cũng là lấn thiện sợ ác?
Trong nội tâm nàng xoắn xuýt vạn phần, chỉ nghe Giang Nam cười nói:– Tiểu muội, cái này là tác dụng của thực lực. Nếu như thực lực của ngươi đủ cường đại, khiến người ngưỡng mộ, dù cho hoành hành ngang ngược người khác cũng hiểu được đương nhiên. Cho nên ngươi cũng phải nỗ lực tu hành, tăng cường thực lực.
Giang Lâm trọng trọng gật đầu.
Trong lòng Mộ Yên Nhi rất không cho là đúng, cảm thấy lời này của Giang Nam có thiên kiến rồi, chỉ là lại tìm không thấy lý do phản bác, chỉ phải buồn bực ở trong bụng, thầm nghĩ:
Đề xuất Tiên Hiệp: Thanh Liên Chi Đỉnh [Dịch]