Chương 1510: Nửa Thật Nửa Giả. (1)
Đại Thánh Vương đành nâng chén rượu lên, uống cạn một hơi. Ông chỉ cảm thấy mười vạn tám ngàn lỗ chân lông toàn thân mở ra, đạo tắc trong cơ thể bành trướng, tu vi lại tăng lên một chút. Trong lòng kinh ngạc, ông tán thán:- Rượu ngon!
Giang Nam rót thêm rượu, lại châm ba giọt tiên nhưỡng. Thi Hiên Vi nâng chén cười nói:- Thiếp thân không biết Thánh Vương là huynh trưởng của phu quân, vẫn chưa thể bái kiến, kính xin huynh trưởng chớ trách. Thiếp mời huynh trưởng một chén.
Đại Thánh Vương đành uống thêm một chén. Giang Nam lần nữa thêm rượu, nâng chén cười nói:- Huynh trưởng, ta và huynh đã lâu không gặp, lần này huynh đặc biệt đến thăm ta, ta cũng mời huynh một chén!
Đại Thánh Vương đau đầu, chỉ cảm thấy nếu cứ uống nữa, e rằng cả đời cũng không thể mở miệng nói ra chuyện Quang Vũ Thần Đế đã dặn dò. Ông đành đặt chén rượu xuống, ôn hòa nói:- Hiền đệ khoan đã, chén rượu này không vội uống. Thực không dám giấu giếm, đệ đã gây họa rồi!
Giọng hắn trầm xuống, nói:- Chuyện đệ cưỡng đoạt thân thể Bệ hạ đã bị phát hiện. Ta lần này đến là phụng mệnh Bệ hạ, đến đây đưa thư, hơn nữa khuyên can đệ, để đệ cải tà quy chính. Nếu không, đại quân của Bệ hạ vừa đến, đệ chắc chắn chết không có chỗ chôn! Nếu đệ nghe ta một lời, hãy giao thân thể của Bệ hạ cho ta, ta sẽ mang đi trả lại Bệ hạ, buông bỏ mặt mũi vì đệ cầu tình. Bệ hạ nghĩ tình công lao hãn mã của ta, tất nhiên sẽ khoan thứ cho đệ.
- Thân thể Bệ hạ?
Giang Nam chớp mắt mấy cái, vẻ mặt mờ mịt nói:- Thân thể Bệ hạ nào? Phu nhân, nàng có biết không?
Thi Hiên Vi cũng vẻ mặt mờ mịt, lắc đầu nói:- Phu quân, chàng đã cầm thứ gì của người ta sao? Thánh Vương huynh trưởng tự mình tìm tới tận cửa rồi, nếu chàng có cầm, vậy thì trả lại cho người ta đi.
Giang Nam kêu khổ nói:- Ta chưa từng cầm đồ của ai cả! Nàng cũng biết đấy, mấy ngày nay ta đang bế quan tu luyện, vô cùng cố gắng, nơm nớp lo sợ, để chuẩn bị ứng phó hạo kiếp.
Thi Hiên Vi quay đầu nhìn về phía Đại Thánh Vương, ôn nhu nói:- Thánh Vương huynh trưởng, phu quân thiếp mấy ngày nay đích xác là đang bế quan, chưa từng đi ra ngoài. Có phải huynh trưởng đã hiểu lầm rồi không?
Nhạc Ấu Nương, Tịch Trọng cùng các tiểu bối khác lập tức nhảy ra, kêu oan nói:- Chưởng giáo chúng ta mấy ngày nay vẫn bế quan không ra. Thánh Vương Đại lão gia không thể oan uổng chưởng giáo nhà ta được!
Đại Thánh Vương cười lạnh, đột nhiên lên tiếng nói:- Hiền đệ, đệ muội, nếu khổ chủ là ta, chuyện này còn chưa tính. Nhưng đệ trộm chính là Quang Vũ Thần Đế chi thân, Chứng Đế Chi Bảo cường đại nhất từ cổ chí kim! Đừng nói ta không giữ được đệ, trong thiên hạ không ai có thể giữ được đệ. Bất kể đệ có trộm Thần Đế chi thân hay không, nếu đệ không giao ra, Thánh Tông của các đệ coi như là hoàn toàn xong, hết thảy đều sẽ hôi phi yên diệt! Ngu huynh lần này đến không phải là uy hiếp đệ, mà là nếu ta tay không trở về, vô số Thần Quân, Thần Tôn dưới trướng Thần Đình của Bệ hạ, cùng đại quân Thần Ma chư thiên vạn giới, sẽ lập tức xuất động. Đệ có thể ngăn cản sao? Đô Thiên Thần Giới có thể ngăn cản sao? Đây là thủ sách của Bệ hạ, đệ tự mình xem đi!
Giang Nam nhận lấy bức thư, mở ra xem. Chỉ thấy trên tờ giấy chỉ có vỏn vẹn mấy chữ:- Trả trẫm, thứ cho ngươi vô tội. Không trả, liên tru tội liên đới!
Giang Nam khép thư lại, truyền cho Thi Hiên Vi, cười khổ nói:- Huynh trưởng, nếu như huynh đã nói tới đây, nếu ta còn giấu giếm huynh, đó chính là coi huynh như người ngoài. Không nói gạt huynh, Quang Vũ Thần Đế Đế khu, đúng là đang ở trong tay ta...
Đại Thánh Vương thở phào nhẹ nhõm, cười nói:- Ta liền biết ở trong tay đệ. Hiện tại đệ giao ra vẫn còn kịp.
Giang Nam thở dài, than vãn nói:- Ta cướp đoạt Đế khu cũng không phải vì mình, mà là vì trên dưới Thánh Tông ta tranh giành một tia khí vận. Hạo kiếp đã tới, ta thường trằn trọc trở mình, tự nghĩ ta khó thoát kiếp này cũng thôi, nhưng ta còn có một Thánh Tông, còn có kiều thê ái đồ, còn có đệ tử. Trường hạo kiếp này, bọn họ cũng khó thoát khỏi cái chết a...
Nói đến chỗ thương tâm, tâm linh Giang Nam xúc động, không khỏi rơi lệ, lẩm bẩm nói:- Đế khu này, ta phải cướp a. Trong hạo kiếp, Thánh Tông ta trên dưới lão ấu tánh mạng liền có một phần bảo đảm, đệ muội nàng nói không chừng cũng có thể từ trong hạo kiếp còn sống sót. Ta không thể không đoạt a...
Đại Thánh Vương trầm mặc xuống, có chút không biết làm sao, không biết nên khuyên lơn hắn như thế nào, thầm nghĩ:- Giang lão đệ bản tính không xấu, lúc trước gặp hắn chính là thiếu niên hồn nhiên. Biến thành bộ dáng hôm nay, còn không phải là cuộc sống bức bách...
Giang Nam thở dài nói:- Nếu Thần Đế tự mình đưa thư, lấy thân thể của hắn, ta có lẽ nào không trả? Chẳng qua là...
Hắn nước mắt như mưa, trường thanh nói:- Trả có thể bảo vệ tánh mạng nhất thời, chẳng qua là sau khi trả còn không phải là phải chết sao? Thánh Tông ta trên dưới, trăm vạn đệ tử, cuối cùng cũng là khó thoát kết quả hôi phi yên diệt...
- Giáo tôn!
Đám người Nhạc Ấu Nương rối rít quỳ lạy xuống, khóc lóc kể lể nói:- Giáo tôn, bọn con liên lụy Giáo tôn, lúc này liền lấy cái chết báo đáp. Giáo tôn chớ thương bọn con, chúng con đã chết, Giáo tôn có thể tâm không phiền, một lòng vượt qua hạo kiếp!
Thánh Tông trên dưới một mảnh lũ lụt, khóc lóc thảm thiết. Lúc này có người liền muốn tự vận, Đại Thánh Vương động dung, vội vàng giơ tay lên, dốc hết sức đem mọi người trấn áp xuống, hướng Giang Nam lúng túng nói:- Hiền đệ, ta còn không biết đệ cũng đau khổ như thế. Chuyện trả lại Đế khu mặc dù không thể sửa đổi, nhưng bảo vệ Thánh Tông cùng tánh mạng thân gia đệ, ta...
- Giang Tử Xuyên!
Thi Hiên Vi bỗng nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói:- Ta nhìn lầm chàng rồi! Ta ngày đó gả cho chàng, nghĩ chàng là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, nhưng nhìn chàng hôm nay làm, Quang Vũ coi là thứ gì? Hắn kiếp trước là Thần Đế, đời này cũng không phải là Thần Đế. Một trang giấy liền đem chàng sợ đến tè ra quần, khóc sướt mướt ngay cả ta cũng không bằng! Đế khu này, chàng cho, ta không cho!
- Phu nhân...
Giang Nam nhát gan nói:- Ta không phải sợ Quang Vũ, mà là Thánh Vương huynh trưởng tự mình đến hỏi. Huynh trưởng đem Huyền Minh Nguyên Giới nhường cho ta, cùng ta có ân, không thể không cho huynh trưởng một cái thể diện...
Thi Hiên Vi phất tay áo, cười lạnh nói:- Huynh trưởng, huynh trưởng! Hắn là huynh trưởng của chàng, cùng chàng có ân, nhưng cùng ta không có ân, tại sao phải để cho ta cũng đi chịu chết? Thánh Tông ta trên dưới toàn dựa vào Đế khu để giữ được tánh mạng, vượt qua hạo kiếp. Hôm nay tốt rồi, chàng một câu có ân liền cho chúng ta hết thảy đi tìm chết...
- Câm mồm!
Giang Nam đột nhiên biến sắc, quát lớn.
Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi