Chương 1519: Ba nghìn Thần Vương cản đường (2)

Một tòa Thần ấn còn khổng lồ hơn Thần Sơn gấp mấy lần, rũ xuống từng sợi Hồng Mông Tử Khí. Tử khí như thác đổ, ào ạt lao xuống liên hoa, chỉ thấy Linh Hải sóng biển cuồn cuộn dâng trào, hóa thành hàng chục loại thần thông để chống đỡ Thần ấn.

Lại có một chiếc đấu lạp vàng lơ lửng giữa không trung, Thần quang lấp lánh, thôn phệ vạn vật. Lại có thần quang dằng dặc, dị hỏa chiếu rọi Thần Giới trọng thiên, Hỗn Độn Dị Hỏa càn quét Linh Hải.

Một con thuyền lớn lơ lửng trên một tòa Thần sơn, trên mũi thuyền có thần nhân đứng vững chãi. Con thuyền tựa như đang lướt trên sóng, chao đảo lên xuống. Đột nhiên, con thuyền khẽ động, lao nhanh về phía thần núi trong liên hoa, chỉ thấy sóng cuộn trào, vỗ mạnh vào biển rộng, ngăn cản bước tiến của con thuyền.

Lại có một kiện dị bảo tựa đỉnh tựa lò, thần uy cuồn cuộn mênh mông, lao thẳng vào thần núi trong liên hoa.

Lại có một viên minh châu tựa trăng rằm, tỏa ánh sáng tịch mịch. Ánh trăng hóa kiếm, hàng tỷ kiếm quang đồng loạt bùng phát, ào ạt chém về phía Thần Nữ trên núi.

Lại có một tòa bảo sơn cao vút, trên núi trải khắp các loại bảo vật, khẽ rung chuyển, vạn bảo bắn ra, uy năng ngập trời.

Lại có tám tòa trận đồ lơ lửng, chấn vỡ hư không Thương Khung, cắt hư không thành vô số mảnh.

Lại có một cây thần thụ, cao tới mấy vạn dặm, tán cây ẩn mình vào hư không mịt mờ. Có cung điện hiện ra trên tán cây, trong cung điện ngồi một thần nhân, một chưởng giáng xuống, ấn thẳng vào Thần Nữ trong liên hoa kia.

...

Đại chiến đã mở ra. Một Thần Ma thân thể cao tới vạn dặm án ngữ trước Thần Sơn của Giang Tuyết. Phía sau, đại kỳ cuồn cuộn bay lượn, chống đỡ những pháp bảo thỉnh thoảng xông phá phòng ngự Linh Hải. Thần Ma này vô cùng mập mạp, khuôn mặt cũng đầy thịt mỡ, thấy ai cũng cười hì hì. Dù bị những pháp bảo ầm ầm giáng xuống chấn đến hộc máu, hắn vẫn cười hì hì.

Giang Nam cùng Trấn Thiên Thần Đế quan sát khắp nơi, sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng. Số lượng Thần Tôn, Thần Quân đến đây đối phó Giang Tuyết đã lên đến hơn ba ngàn người! Chư thiên vạn giới, đại đa số Thần Tôn, Thần Quân đều đã xuất động, chỉ vì ngăn cản nàng Chứng Đạo thành Đế! Những cường giả này, hoặc là quyền cao chức trọng, hoặc là thực lực kinh người, hoặc là ẩn mình đã lâu, hoặc là lai lịch bất phàm, mỗi người đều có thể xưng là Thần Vương, vương của chúng thần! Mà pháp bảo bọn họ triển khai, đa số là Thần Tôn chi bảo và Thần Quân chi bảo, trong đó thậm chí có cả Đế bảo do Thần Đế luyện chế!

Ba ngàn Thần Vương cản đường!

Trấn Thiên Thần Đế đột nhiên thở dài, lẩm bẩm nói:– Ta thời kỳ đỉnh phong bị những người này vây công, e rằng cũng sẽ bị đánh tan thành tro bụi...

– Đạo huynh sợ? Giang Nam ho khan, sắc mặt hơi tái nhợt hỏi.

– Là sợ. Trấn Thiên Thần Đế không phủ nhận, trầm giọng nói:– Trận chiến này, đối với ta mà nói, đây cũng là một đại kiếp. Bất quá nếu ta đã đáp ứng ngươi, liền sẽ không đổi ý, chữ tín này, ta vẫn phải giữ. Đạo hữu, ta đi cứu người, gặp nguy hiểm, ta có lẽ còn có thể sống sót, mà ngươi...

Hắn nhìn Giang Nam một chút, lắc đầu nói:– Nếu ngươi ở trạng thái đỉnh phong, có lẽ có thể tham dự trận chiến này, nhưng với trạng thái hiện tại của ngươi, tiến vào trận ác chiến này, e rằng không chống đỡ được bao lâu sẽ bỏ mình.

– Ta phải đi. Giang Nam thần sắc không đổi.

Trấn Thiên Thần Đế nhìn hắn, lặng lẽ gật đầu:– Tùy ngươi. Đi theo ta!

Oanh...

Khí thế của hắn đột nhiên bộc phát, Đế uy hạo hạo đãng đãng, cùng Đế uy từ Giang Tuyết phát ra hô ứng. Mặc dù hắn tự phong hơn năm ngàn vạn năm, mặc dù thực lực đại tổn, nhưng hắn chính là Thần Đế, rơi xuống chỉ là tu vi, chứ không phải cảnh giới. Lần này Đế uy bộc phát, thực sự kinh người chí cực. Trấn Thiên Thần Đế một đường xông xáo đi qua, Giang Nam theo sát phía sau, thẳng tiến vào chiến trường quần hùng san sát.

– Vị đạo hữu nào đến đây?

Một Thần Tôn hình thể vĩ ngạn đột nhiên quay đầu nhìn lại, hai con mắt bắn ra hai đạo Thần Quang kinh người chí cực, rơi vào trên người Trấn Thiên Thần Đế, kêu lớn:– Kính xin hãy xưng tên ra...

– Đạo hữu, nhìn rõ đây mới là Nguyên Thai Ấn!

Trấn Thiên Thần Đế ánh mắt lạnh lùng, một quyền tung ra. Giang Nam nhìn lại, chỉ thấy một quyền này có xu thế vạn pháp vạn đạo dung nạp trong đó. Khí huyết của Trấn Thiên Thần Đế tăng vọt, nhưng khí huyết tăng vọt lại chỉ phóng mạnh về quả đấm của hắn, không hề suy giảm tới nhục thể của hắn.

Thần Tôn kia chỉ cảm thấy thân thể thần tính hết thảy bị một quyền này khóa, tránh né không kịp, chỉ đành phải lệ quát một tiếng, toàn lực thúc dục pháp bảo của mình. Một tòa Thần Sơn bay tới, ngay sau đó Thần Tôn chi bảo hắn tân tân khổ khổ luyện thành oanh một tiếng nổ bung, vô số mảnh nhỏ pháp bảo văng khắp nơi. Tiếp theo, quả đấm không nhìn những mảnh nhỏ pháp bảo vừa văng ra kia đánh tới, Thần Tôn kia cả người nổ tung. Thần tính vừa chạy trốn, chỉ thấy một quyền của Trấn Thiên Thần Đế chấn động, trong khoảnh khắc chấn động vô số lần.

Khúc khích xuy...

Hư không đột nhiên phân liệt, hóa thành mấy ngàn mặt. Các mặt không lớn, nhưng đem thần tính của Thần Tôn kia vây quanh ở trong đó. Quả đấm của Trấn Thiên Thần Đế bóp áp mà đến, mấy ngàn mặt bị oanh thành một trang giấy, thần tính của Thần Tôn kia hoàn toàn hôi phi yên diệt!

– Không hổ là Thần Đế, dễ dàng liền tiêu diệt một Thần Tôn như thế!

Giang Nam trong lòng lẫm nhiên. Mặc dù Trấn Thiên Thần Đế không phải là tồn tại cường đại nhất niên đại kia, nhưng mới vừa rồi một quyền kia, cũng đã triển lộ ra thực lực siêu tuyệt của hắn, khiến trong lòng Giang Nam không khỏi sinh ra một tia hy vọng.

Trấn Thiên Thần Đế thế như chẻ tre, một đường chém liên tục hai Thần Tôn, làm bị thương bốn năm người, rốt cục xông vào trung tâm mảnh nhỏ La Thiên, đến gần thần núi kia.

Đột nhiên, một cổ khí tức bá đạo tuyệt luân dâng lên, chỉ thấy một thủ chưởng như bạch ngọc phiêu phiêu đánh tới, đánh úp về phía hậu tâm của Trấn Thiên Thần Đế. Trong lòng Trấn Thiên Thần Đế lẫm nhiên, xoay người một quyền tung ra, chỉ nghe oanh một tiếng nổ, thân thể Thần Đế này cũng không khỏi khẽ đung đưa. Không ngờ một chưởng này vừa đón lấy, ngay sau đó lại là một ngọc thủ bay tới, tay trước thu hồi, một chưởng này liền tới.

Oanh!

Sắc mặt Trấn Thiên Thần Đế đỏ lên, liền lùi lại mấy bước, hậu tâm đụng vào trên liên hoa. Liên hoa thành từng mảnh giống như kiếm vách sâm nghiêm, ngăn trở xu thế lui về phía sau.

– Yêu Hồ, ngươi mời người này tới, thực lực không kém, lại có thể đón lấy tỷ muội chúng ta liên thủ một kích.

Một thanh âm thanh thúy truyền đến. Trấn Thiên Thần Đế ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai cô gái hình dung giống nhau như đúc, mẫu nghi thiên hạ tôn quý phi phàm dắt tay nhau đứng ở giữa không trung, chính là hai cô gái này hướng hắn xuất thủ.

– Ta cảm ứng được năm Thần Quân viên mãn cảnh giới, nghĩ đến hai nữ tử này, chính là hai cái trong đó!

Trấn Thiên Thần Đế vừa nghĩ tới đây, chỉ thấy từng tôn Thần Quân hiện ra, thân thể rộng lớn khôn cùng. Mà nhiều Thần Tôn khác ở trước mặt bọn họ, thì lộ ra vẻ nhỏ bé hơn mấy chục lần.

Đề xuất Võng Hiệp: Vô Địch Hắc Thương
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN