Chương 157: Đánh bạc một chân (2)
Đại Hán râu quai nón kia có đôi tai cực kỳ nhạy bén, hiển nhiên đã nghe lọt tai lời của nàng, sắc mặt đen sì như than.
– Đúng vậy, vẫn nên có thêm một phần thưởng chứ.
Một vị thư sinh trẻ tuổi tay cầm quạt xếp chậm rãi bước đến, chiếc quạt ‘Ba!’ một tiếng khép lại, cười nói:
– Nếu Lạc sư tỷ sợ hãi, cũng có thể từ chối, tiểu đệ sẽ không để tâm đâu.
Con ngươi của Lạc Hoa Âm đảo một vòng, biết rõ những người này đang muốn đem mọi khuất nhục năm xưa mình từng gánh chịu, đòi lại tất cả trong trận này; không chỉ khiến nàng phải xuất nhiều huyết, mà còn muốn đòi lại những bảo vật năm đó nàng đã cướp đi từ tay bọn họ!
Những đệ tử này, cũng không phải loại tiểu nha đầu như Thúy Thúy. Thúy Thúy bất quá chỉ là thị nữ được Lạc Hoa Âm tiện tay dạy dỗ, tuy là Thần Thông cao thủ, nhưng tư chất bình thường, tu luyện cũng thực sự không phải tuyệt học chính tông của Huyền Thiên Thánh Tông. Còn những đệ tử này, đều là nhập thất đệ tử chân chính, là anh tài được các vị trưởng lão vất vả bồi dưỡng nên, căn cơ vững chắc, thân kinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú. Coi như là dưới tình huống bị phong ấn tu vi, kinh nghiệm chiến đấu của bọn hắn cũng đủ sức ngăn chặn một đệ tử vừa mới bái nhập sơn môn chưa được bao lâu!
Bọn Hiểu Nguyệt đạo nhân đúng là ôm ý nghĩ này, cho nên mới dám huy động nhân lực xông lên Lãnh Tụ Phong để tìm Lạc Hoa Âm cùng Giang Nam gây rối, nhằm gọt mặt mũi của Lãnh Tụ Phong.
– Chư vị sư huynh sư tỷ muốn đánh cuộc như thế nào? Đánh cuộc cái gì?
Trong lòng Lạc Hoa Âm cười lạnh, nhưng trên mặt nàng không hề biểu lộ, chỉ mỉm cười nói.
Đại Hán râu quai nón, Hiểu Nguyệt đạo nhân kia cười lạnh một tiếng, lật tay lấy ra một tấm vải rách. Hắn nhẹ nhàng vung lên, tấm vải rách lập tức bay lên trời, hóa thành một vật lớn bằng mấy chục mẫu, tựa như một mảnh mây xanh, rồi nói:
– Lạc sư tỷ, lần trước ngươi đã cướp đi vạn thanh phi kiếm bên trong Vạn Kiếm Đồ của ta. Hôm nay ta sẽ đánh bạc với ngươi, nếu đệ tử của ngươi bại dưới tay đệ tử của ta, hãy đưa vạn thanh phi kiếm kia cho ta. Còn nếu đệ tử của ngươi thắng, ngươi có thể gom đủ một bộ Vạn Kiếm Đồ này, bố thành Vạn Kiếm Đại Trận!
– Đánh bạc!
Lạc Hoa Âm tâm niệm vừa động, đột nhiên bên trong Thúy Vân Cung ‘Reng, reng, reng’ rung động, vô số đạo phi kiếm bay vút lên trời. Chúng rậm rạp chằng chịt, ước chừng vạn thanh, kiểu dáng rực rỡ muôn màu, khiến người ta hoa mắt không kịp nhìn, xa xa đối lập với Vạn Kiếm Đồ.
– Sư tỷ, ta và ngươi đánh bạc Linh Lung Hộ Thần Kim Lũ Y!
Thư sinh trẻ tuổi mở quạt xếp ra, chỉ thấy trên thiết phiến này vẽ chín đầu Kim Long đang đùa giỡn trong biển lửa, rồi nói:
– Năm đó ta và ngươi luận bàn, bị ngươi đánh ngã xuống đất, ngươi không phân trần liền cởi Linh Lung Hộ Thần Kim Lũ Y mà ta đã vất vả luyện chế đi mất. Hôm nay ta sẽ dùng Phong Hỏa Cửu Long Phiến mà ta đã luyện chế trong mấy năm gần đây để đánh bạc với ngươi! Ta cũng chỉ cử ra một đệ tử. Nếu đệ tử của ngươi thắng, cây Phong Hỏa Cửu Long Phiến này của ta sẽ thuộc về ngươi. Còn nếu ngươi thua, hãy trả lại Linh Lung Hộ Thần Kim Lũ Y của ta!
Hắn ném chiếc quạt này lên không trung, nó lập tức hóa thành chín đầu Kim Long, chạy nhảy trong biển lửa, uy lực kinh người.
– Đánh bạc!
Lạc Hoa Âm cắn răng, tâm niệm vừa động, bên trong mi tâm một kiện Kim Lũ Y bay ra. Chiếc Kim Lũ Y này chính là trọng bảo dùng để bảo hộ thần niệm, thần thức trong Tử Phủ, có tác dụng rất lớn đối với nàng, khiến nàng chỉ cảm thấy trong lòng như nhỏ máu.
Đang!
Một chiếc Đồng Lô khổng lồ cao vài chục trượng đột nhiên bay lên không trung, vách lò có tám đại môn hộ, rõ ràng là một lò luyện đan bát quái. Một vị trưởng lão Thánh Tông cười lạnh nói:
– Lạc sư muội, lúc trước ngươi cướp sạch Luyện Đan Phòng của lão phu, dẫm nát lão phu dưới lòng bàn chân, còn ngay trước mặt ta mà cướp sạch linh đan của ta không còn một hạt. Hôm nay ta sẽ đánh bạc với ngươi chiếc Bát Quái Đan Đỉnh này. Nếu đệ tử của ngươi bại bởi đệ tử của ta, ngươi hãy vào trong lò của ta để ta luyện ba ngày ba đêm. Còn nếu ta thua, bảo bối này của ta sẽ thuộc về ngươi!
Lam Sơn đạo nhân đột nhiên tiến lên, thản nhiên nói:
– Sư tỷ, ngươi khinh người quá đáng. Ta sẽ đánh bạc một thân công lao của ngươi, nếu ngươi thua, ta sẽ biến điểm công lao của ngươi thành số 0. Còn nếu ta thua, ta sẽ đem tất cả điểm công lao của ta cho ngươi!
– Lạc sư tỷ, nơi này ta có hai khối Tinh Lệ Thần Kim, đánh bạc với ngươi hai khối Hoang Thần Thiết lần trước ngươi đã đoạt của ta!
– Những sư thúc sư bá này, chỉ sợ phải khóc không ra nước mắt rồi.
Mộ Yên Nhi và Giang Lâm thấy cảnh tượng này kinh hồn bạt vía, liếc nhìn nhau, đều không quá coi trọng những món tiền đặt cược của bọn Lam Sơn đạo nhân. Các nàng đã từng thấy Giang Nam ra tay, Bá Đạo vô cùng, ngay cả xà yêu cấp Thần Thông cũng bị hắn sinh sinh cắt nát. Đầu xà yêu kia thậm chí còn tế lên một kiện Bảo Khí, cũng bị Giang Nam tại chỗ chém thành mảnh vỡ!
Đó vẫn là chuyện xảy ra khi Giang Nam còn ở Ngoại Cương đỉnh phong. Lúc ở cảnh giới Ngoại Cương viên mãn, Giang Nam thậm chí còn chém giết cả đại cao thủ Thần Thông tứ trọng như Chu Dục. Mặc dù là đánh lén, nhưng việc đánh lén có thể giết chết cường giả Thần Thông tứ trọng, bản thân điều này đã nói rõ thực lực của Giang Nam không thể dùng cảnh giới để cân nhắc!
Nếu đệ tử của bọn Lam Sơn đạo nhân dùng cảnh giới để áp chế Giang Nam, coi như bỏ qua, Giang Nam dù sao cũng chỉ vừa tu thành Thần Luân. Nhưng nếu giao chiến cùng cảnh giới, e rằng Giang Nam sẽ quét ngang toàn bộ núi, chỉ có đệ tử môn hạ của Chưởng Giáo Chí Tôn Tịch Ứng Tình mới có thể áp chế hắn một bậc!
Hàn Phương của Càn Nguyên Cung đang muốn tiến lên, cũng muốn đánh bạc với Lạc Hoa Âm. Đột nhiên, Giang Lâm giật giật vạt áo của nàng. Hàn Phương cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy tiểu đệ tử của mình ngẩng mặt lên nhìn mình, vẻ mặt rất thương cảm. Nàng thầm than một tiếng trong lòng, rồi cười nói:
– Nể mặt Lâm nhi, vi sư tha nàng một lần, sẽ không so đo với nàng nữa.
– Sư tôn, con sợ người thua quá thảm đó.
Giang Lâm thầm oán trong lòng.
– Lạc Hoa Âm, ta muốn đánh bạc một chân với ngươi!
Đột nhiên, một lão giả vừa béo vừa lùn, mặt mũi tràn đầy râu quai nón phẫn nộ quát:
– Ngươi năm đó đã chém mất của ta một chân. Nếu như không phải Chưởng Giáo sư huynh dùng Vô Thượng Huyền Công giúp ta, cái chân này của ta đã phế đi rồi! Ngươi có dám đánh bạc với ta hay không?
Bọn Lam Sơn đạo nhân, Hiểu Nguyệt đạo nhân nhao nhao lắc đầu nói:
– Thương Lạc sư huynh, đánh bạc một ít vật ngoài thân thì thôi, hà cớ gì phải đánh bạc cả chân, làm tổn thương hòa khí của nhau? Ngươi có chút quá đáng rồi, vẫn nên thu hồi tiền đặt cược này đi thôi!
Giang Nam cũng không khỏi bật cười, đối với vị Thương Lạc sư bá này kính trọng thêm vài phần. Hắn thấp giọng cười nói:
– Đánh bạc cả chân, vậy mà cũng có kiểu đặt cược như vậy sao? Sư tôn năm đó rốt cuộc đã làm chuyện gì khiến người người oán trách, mà mối cừu hận lại sâu đến mức này chứ?
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Có Thể Giác Ngộ Vô Hạn