Chương 159: Đến điềm hung ác. (2)

Giang Nam mỉm cười nói: - Hoàng Hiên sư huynh, không bằng ngươi cũng nên đánh ta một trận, cho mọi người cùng vui vẻ, thế nào?

Hoàng Hiên hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: - Sư đệ, ngươi đây là muốn tự mình chuốc lấy khổ, vậy thì trách không được vi huynh. Sư đệ, ngươi muốn thua mấy chiêu? Ta có thể thành toàn ngươi.

Giang Nam giơ ngón tay giữa lên.

- Một chiêu sao? Hoàng Hiên cười ha ha, chiến ý dạt dào, nhanh chóng bước tới chỗ hắn: - Một chiêu đánh bại ngươi hơi khó, bất quá ta chính là kẻ ưa thích những việc có tính khiêu chiến!

Cách đó không xa, Hàn Phương nghe được lời này của Giang Nam, khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: - Lâm nhi, ca ca của ngươi e là có chút không ổn. Ta xem tư chất của ca ca ngươi cũng vô cùng tốt, không hề kém cạnh ngươi. Bất quá hắn nhập môn quá muộn, căn cơ trước đó không vững, hơn nữa Hoàng Hiên năm đó cũng là nhân vật kiệt xuất đã đả thông tám cửa ải đầu tiên của Vũ Thánh Các, nếu không há có thể được Hiểu Nguyệt sư huynh thu làm đại đệ tử?

Mộ Yên Nhi cười nói: - Tuy nói Hiểu Nguyệt sư bá thường xuyên thích rình coi nữ đệ tử trong núi thay quần áo tắm rửa, nhưng trình độ dạy dỗ đệ tử của hắn lại không kém. Hoàng Hiên sư huynh bái nhập sư môn hơn hai mươi năm, đã tu thành Thần Thông lục trọng, căn cơ thâm hậu. Mặc dù là ta, nhất thời cũng phải tốn chút công sức. Bất quá sư tôn, nếu cùng cảnh giới tranh chấp, mọi người ở đồng nhất trình độ, nói không chừng Giang sư đệ cũng có thể thắng.

Hàn Phương lắc đầu cười nói: - Người cảnh giới càng cao, khi chiến đấu với người cảnh giới thấp hơn, tựa như nhìn vân tay trên lòng bàn tay, nhất thanh nhị sở. Hoàng Hiên tuy phong ấn tu vi, nhưng cảnh giới cùng tầm mắt vẫn còn đó, bởi vậy một trận chiến này, khả năng ca ca của Lâm nhi thua là rất lớn.

- Sư tôn, muốn đánh cuộc một lần không? Giang Lâm nói với vẻ giận dỗi.

Mộ Yên Nhi rùng mình một cái, sắc mặt cổ quái, thầm nghĩ: - Lâm sư muội quả nhiên bị ca ca của nàng làm hư hỏng rồi, biết rõ Giang sư đệ tất thắng, thế mà cứ đòi cùng sư tôn đánh bạc, rõ ràng là muốn chiếm tiện nghi của sư tôn.

Hàn Phương "a" lên một tiếng, trở nên hào hứng cười nói: - Tiểu nha đầu, ngươi muốn thế nào?

- Sư tôn, chúng ta đều là người một nhà, tự nhiên không thể đánh bạc lớn như Lạc sư bá. Giang Lâm cười hì hì nói: - Vậy thế này đi, nếu ta thắng, sư tôn liền tuyên bố một sư môn nhiệm vụ, chỉ có ta mới có thể nhận, ban thưởng mấy trăm điểm công lao là đủ rồi.

- Tiền đặt cược này quả thật không lớn. Hàn Phương cười nói: - Ngươi nếu thua, vi sư sẽ phạt ngươi vào Khổ Ngục Nhai tĩnh tu nửa năm.

Trong lúc nói chuyện, trên sân Giang Nam và Hoàng Hiên đã bắt đầu động thủ. Hoàng Hiên cách Giang Nam tầm hơn mười trượng liền thúc dục Thần Luân, Thần Quang chuyển động, võ đạo biến hóa khôn lường. Từ xa, một chưởng đánh tới, chưởng lực cuồn cuộn, hóa thành cát vàng đầy trời, tựa như một đại sa mạc cuồn cuộn mà đến, rực rỡ kim quang. Bên trong đại sa mạc, Lôi Đình sinh ra, điện quang như những con rắn văng khắp nơi!

- Giang sư đệ, môn công pháp này của ta gọi là Lôi Trạch Đại Mạc Thần Thông, chính là một môn Thần Thông cấp tuyệt học. Ngươi vừa rồi giơ ngón tay đó lên, ta sẽ một chiêu đánh bại ngươi! Hoàng Hiên cười ha ha, chưởng lực giống như bài sơn đảo hải, lao thẳng tới, trong nháy mắt liền bao phủ Giang Nam!

Thủ đoạn của cường giả Thần Luân, quả thật muôn hình vạn trạng. Mặc dù không có uy lực kinh người như Thần Thông, nhưng cũng phi phàm!

- Tốt! Hiểu Nguyệt đạo nhân nhịn không được vỗ tay tán thưởng, cười to nói: - Không hổ là đệ tử của ta!

Giang Nam giơ ngón tay giữa lên, điểm ra phía trước. Đầu ngón tay đột nhiên có Hỏa Nguyên Lực bộc phát, hóa thành một tòa kiếm sơn sừng sững đứng đó, hỏa lực tràn ngập, kiếm quang rung động. Lôi Trạch Đại Mạc của Hoàng Hiên lập tức bị lửa cháy bừng bừng thiêu rụi hoàn toàn, hóa thành một mảnh hỏa diễm đại sa mạc. Hỏa lực càng hùng hồn hơn, ngược lại trấn áp Hoàng Hiên mà tới!

- Hoàng Hiên sư huynh, ta vừa rồi giơ ngón tay giữa lên, không phải nói một chiêu, mà là nói đấu với ngươi, một ngón tay là đủ rồi. Giang Nam mỉm cười. Kiếm khí dài đến sáu bảy trượng. Hắn ở Ngoại Cương cảnh đã có thể khiến kiếm khí dài tới bảy tám trượng, mà giờ khắc này tu thành Thần Luân, tu vi tiến nhanh, phạm vi công kích của kiếm khí cũng càng rộng.

- Đại Ngũ Hành Kiếm Khí! Rất nhiều trưởng lão đồng loạt kinh hô. Bọn hắn cơ hồ mỗi người đều từng nếm mùi thất bại nặng nề trước loại kiếm khí này của Lạc Hoa Âm. Hôm nay rõ ràng chứng kiến Giang Nam thi triển ra loại kiếm khí này, thậm chí đã luyện đến tiểu Thần Thông cảnh, trong lòng há có thể không sợ hãi?

Sắc mặt Hoàng Hiên kịch biến, vội vàng nộ quát một tiếng, quanh thân cương khí tuôn ra, hóa thành một tấm khiên đen kịt như sắt. Trên đó phác họa Huyền Vũ, Hùng Bi, Trư Lâm... cùng những dị thú khác, hắn gầm lên nói: - Thiết Bích Sơn Thần Thuẫn! Thiết Bích Sơn Thần Thuẫn cũng là một môn Thần Thông. Những dị thú trên mặt khiên cơ hồ muốn sống lại, gào thét. Trung Nhạc Kiếm Khí của Giang Nam đâm tới, Thiết Bích Sơn Thần Thuẫn "bành" một tiếng nổ tung. Hoàng Hiên chỉ cảm thấy kiếm khí tràn trề, kiếm sơn ập tới trước mặt, e rằng có thể cắt nát mình ngay tại chỗ, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Không ngờ, tòa kiếm sơn này đột nhiên thu liễm kiếm khí, cũng không ra tay độc ác, mà nhẹ nhàng đánh bật, phảng phất như một tòa núi lớn đánh tới. "Rắc rắc rắc rắc", ngực của Hoàng Hiên truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn, hắn kêu thảm một tiếng, bị bắn ra chừng trăm trượng!

Giang Nam thu hồi kiếm khí, thản nhiên nói: - Hoàng sư huynh, ngươi ngay cả một ngón tay chi lực của ta cũng không chịu nổi. May mà ta thu tay lại nhanh, nếu không chẳng phải là tàn sát đồng môn rồi sao? Chư vị sư thúc sư bá, các ngươi là tiền bối của đệ tử, cũng là cao nhân. Hôm nay vây khốn Lãnh Tụ phong của ta, đơn giản là muốn tìm ta gây phiền phức. Vậy xin thứ cho đệ tử hung hăng càn quấy một lần này...

Ánh mắt của Giang Nam đảo qua trên thân bọn người Hiểu Nguyệt đạo nhân, Lam Sơn đạo nhân. Đột nhiên mi tâm Thần Luân chợt động, một chiếc Hắc Chung xuất hiện, "đương đương" chấn minh, vang vọng dãy núi. "Ù ù ù", từng cánh tay dài hẹp theo dưới nách hắn chui ra, tổng cộng tám tay. Hắn năm ngón tay xòe rộng ra, trọn vẹn bốn mươi đạo kiếm khí phá không bay lên, từng cái dài đến mười sáu mười bảy trượng, hóa thành tám tòa Đại Ngũ Hành Kiếm Trận, vô cùng đồ sộ!

- Chư vị sư thúc sư bá, đệ tử ở chỗ này, xin hướng chư vị sư thúc sư bá cùng môn hạ đệ tử của các ngươi từng người khiêu chiến! Trong giọng nói của Giang Nam mang theo một loại kiêu ngạo phát ra từ đáy lòng, khí thế bức người: - Nếu chư vị sư thúc sư bá cảm thấy môn hạ đệ tử của các ngươi không thể thắng được đệ tử khi cùng cảnh giới, cũng có thể tự mình ra trận, đệ tử sẽ tiếp chiêu từng người một!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN