Chương 171: Lý do giết người (1)

Trần Đạo Tử cũng đã khoác lên mình bộ quan phục, để Nguyệt Hiên hoàng đế vẫn ngồi trên ngai rồng như cũ, cùng mọi người mai phục. Tiêu Trường Ca không nhịn được hỏi: "Sư huynh, khi nào ta mới có thể rời Huyền Thiên Thánh Tông để trở về tông môn?"

"Tiêu huynh đệ cứ yên tâm, ngươi ở trong Huyền Thiên Thánh Tông địa vị càng cao, tông môn sẽ càng coi trọng ngươi, phần thưởng cũng sẽ không khiến ngươi thất vọng! Tương lai, đợi đến khi Thái Hoàng lão tổ xuất quan, thôn tính Huyền Thiên Thánh Tông, ngươi chính là đại công thần, ngay cả ta cũng phải xưng ngươi một tiếng sư huynh!" Trần Đạo Tử khẽ mỉm cười, đột nhiên sắc mặt khẽ biến, thấp giọng quát: "Có người đến! Chà... Tại sao lại là ba người? Tiêu sư đệ, xem ra tình báo của ngươi có sai sót!"

Tiêu Trường Ca có chút không biết phải làm sao, lúng túng đáp: "Trên Hồn Thiên Vạn Tượng la bàn, chỉ có hai người nhận nhiệm vụ này, tại sao lại có người thứ ba xuất hiện..." Nguyệt Hiên hoàng đế cũng có chút bối rối, hắn đây là dùng tính mạng và thân gia làm tiền đặt cược, đặt cược vào Thái Huyền Thánh Tông. Nếu Huyền Thiên Thánh Tông biết hắn ăn cây táo, rào cây sung, nhất định sẽ phải chết thảm vô cùng!

Trần Đạo Tử vẻ mặt âm trầm, suy nghĩ rồi nói: "Tới ba người, chẳng lẽ tin tức đã bị lộ ra, nên Huyền Thiên Thánh Tông phái cao thủ đến đây? Bất kể nhiều thế nào, các ngươi cứ chờ xem. Nếu là người có tu vi cực cao, chúng ta liền không động thủ, mà là trì hoãn thời gian chờ đại sư huynh đến. Nếu là người không đáng ngại, ta nói giết, liền giết hết bọn họ! Hết thảy hậu quả, đại sư huynh tới tự nhiên sẽ mình hắn gánh chịu!"

Đám người Tiêu Trường Ca nghe đến từ ngữ "đại sư huynh" này, không khỏi yên lòng. Hiển nhiên, đại sư huynh Thái Huyền Thánh Tông trong lòng bọn họ, quả thực chính là một Định Hải Thần Châm.

Giang Nam cùng Giang Lâm, Mộ Yên Nhi ba người đi tới hoàng thành Nhạc Thanh quốc. Khinh La Vân Sa dần dần hạ xuống, ba người chạm đất. Chiếc Khinh La Vân Sa này liền được Mộ Yên Nhi thu vào Tử Phủ mi tâm của mình.

"Xin hỏi ba vị Tiên Sư, có phải là sứ giả của Huyền Thiên Thánh Tông không?" Một đệ tử của Thái Huyền Thánh Tông mặc quan phục, vội vàng tiến lên nghênh đón, cung kính nói: "Hoàng thượng của chúng ta đã chờ đợi các vị Tiên Sư từ lâu, xin mời!"

Mộ Yên Nhi liếc mắt nhìn hắn một cái, phát hiện hắn đã tu thành Thần Thông, khẽ cau mày. Nàng không lập tức theo hắn tiến vào hoàng cung, nhẹ giọng nói: "Nguyệt Hiên hoàng đế phái tới một vị Thần Thông cường giả để nghênh đón chúng ta, xem ra nội tình của Nhạc Thanh quốc cũng không hề nhỏ."

Vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông kia vẫn giữ thái độ cung kính, vội vàng cười nói: "Nhạc Thanh quốc chúng ta tuy nhỏ, nhưng vẫn có thể tìm được vài vị Thần Thông cường giả. Tiểu thần ở trong triều làm quan. Nếu đổi những người khác đến nghênh tiếp, e rằng sẽ tỏ vẻ không tôn trọng các vị Tiên Sư."

Mộ Yên Nhi nhẹ nhàng gật đầu, không để trong lòng. Giống như Kiến Vũ quốc, Nhạc Thanh quốc, những người tu thành Thần Thông cũng không ít, phần lớn là những tán tu không trải qua bồi dưỡng có hệ thống, nên thực lực không mạnh.

"Các hạ cũng còn rất trẻ." Giang Nam đột nhiên cười nói: "Ngươi còn trẻ như vậy đã tu thành Thần Thông, có thể thấy được tư chất cực kỳ kinh người. Vì sao không bái nhập Huyền Thiên Thánh Tông của ta?"

Vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông kia toát mồ hôi lạnh, cười nói: "Tiểu thần do bảo dưỡng tốt nên nhìn như trẻ tuổi, nhưng tuổi thật cũng đã không còn nhỏ nữa."

Giang Nam trở nên hứng thú, kéo tay hắn, cười nói: "Không ngờ ngươi còn hiểu được những thứ này, ta và ngươi nói chuyện kỹ hơn một chút. Sư phụ ta là nữ tử, đối với phương pháp bảo dưỡng để giữ được sự trẻ trung rất có hứng thú."

Mộ Yên Nhi cùng Giang Lâm ngạc nhiên. Các nàng vốn cho là chỉ có nữ nhân mới quan tâm đến việc bảo dưỡng dung nhan, lại không ngờ Giang Nam cũng tỏ ra hứng thú. "Tứ ca là muốn lấy lòng sư tôn của hắn sao?" Trong lòng Giang Lâm thầm nghĩ.

Vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông kia cố gắng thoát khỏi tay hắn, nhưng thủy chung không thể thoát ra, miễn cưỡng cười nói: "Chư vị, chúng ta vẫn nên nhanh vào điện thôi. Hoàng thượng đã chờ đợi có chút sốt ruột rồi."

"Sốt ruột chờ đợi?" Sắc mặt Giang Nam đột nhiên lạnh xuống, lạnh nhạt nói: "Nếu chờ sốt ruột, Nguyệt Hiên hoàng đế còn không mau ra đây quỳ xuống nghênh tiếp? Chẳng lẽ còn muốn chúng ta đi vào bái kiến hắn sao?"

Mộ Yên Nhi cùng Giang Lâm chỉ cảm thấy hành động lần này của Giang Nam có chút không ổn thỏa. Đối phương dù sao cũng là quân chủ, yêu cầu đối phương quỳ lạy nghênh đón tại đây, thật sự là quá đáng. Bất quá, các nàng biết Giang Nam từ trước đến nay đều có chủ ý của mình, nên chỉ đành nhẫn nại không hỏi, yên lặng xem xét tình thế.

Trong đại điện Hoàng cung, không gian trầm mặc chốc lát. Nguyệt Hiên hoàng đế nơm nớp lo sợ, ném ánh mắt dò hỏi về phía đám người Trần Đạo Tử. Trần Đạo Tử khẽ gật đầu. Lúc này, Nguyệt Hiên hoàng đế đứng dậy, cười lớn nói: "Tiên Sư nói đúng, là tiểu vương lỗ mãng. Tiểu vương sẽ suất lĩnh văn võ bá quan ra nghênh tiếp, kính xin Tiên Sư thứ lỗi." Dứt lời, hắn đi về phía ngoài cung.

Trần Đạo Tử ném một ánh mắt ra hiệu cho mọi người. Đám người vội vàng xen lẫn vào hàng ngũ văn võ bá quan, cung kính theo sát phía sau Nguyệt Hiên hoàng đế. Đợi khi ra ngoài điện, Trần Đạo Tử vội vàng hướng đám người Giang Nam nhìn lại, trong lòng không khỏi hoàn toàn yên tâm: "Thì ra người thứ ba chỉ là một Thần Luân cường giả, chưa luyện thành Thần Thông. Người như thế, có đến một trăm người cũng không đáng để lo." Những người khác cũng đều yên lòng. Bọn họ cũng nhìn ra được tu vi của Giang Nam không cao, người duy nhất đáng đề phòng chính là Mộ Yên Nhi. Vì vậy, mọi sự chú ý hầu như đều tập trung vào Mộ Yên Nhi, âm thầm vận khởi Thần Thông, chỉ đợi Trần Đạo Tử ra lệnh một tiếng, liền đánh chết Mộ Yên Nhi tại chỗ!

Giang Nam quét nhìn về phía văn võ bá quan, mắt khẽ nheo lại. Với nhãn lực sắc bén của hắn, lập tức nhận ra đám người Trần Đạo Tử trong đám văn võ bá quan này, thầm nghĩ: "Chỉ là một tiểu triều đình, tại sao lại có nhiều Thần Thông cường giả đến vậy?"

Mộ Yên Nhi cũng nhìn ra điều không đúng, trong lòng cả kinh, đang định lên tiếng chất vấn, đột nhiên chỉ nghe Giang Nam thản nhiên nói: "Nguyệt Hiên hoàng đế, còn không quỳ xuống nghênh đón?"

Nguyệt Hiên hoàng đế chần chừ một chút, ánh mắt quét về phía Trần Đạo Tử, tưởng còn muốn hỏi ý kiến của hắn. Trần Đạo Tử nhìn thấy Nguyệt Hiên hoàng đế nhìn về phía mình, bỗng nhiên nhận ra không ổn, thầm trách hắn hồ đồ.

"Mộ sư tỷ, còn nhận ra ngu đệ không?" Đột nhiên, một người từ trong bảo điện đi ra, thản nhiên đi về phía đám người Giang Nam cùng Mộ Yên Nhi, chính là Tiêu Trường Ca. Mộ Yên Nhi mừng rỡ cười nói: "Giang sư đệ, vị này là Tiêu Trường Ca, đệ tử của Cổ sư bá, là một người rất tốt. Tiêu sư đệ, không ngờ lại gặp được ngươi ở đây."

Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN