Chương 195: Đạo Đài Bát Cảnh (2)

Thế nhưng ba người này đang giao chiến quyết liệt, cũng không rảnh bận tâm đến hắn. Trung niên nam tử kia bảo hắn mau rời đi, chắc hẳn là muốn dọa hắn lùi bước. Ngay sau đó, ánh mắt Giang Nam rơi vào giữa đạo đài, chỉ thấy hư không trên Đạo Đài tràn ngập những đạo hoa văn kỳ lạ, tạo thành vô số dị tượng. Giữa vô vàn dị tượng, lơ lửng một đại đỉnh dài mười hai trượng, rộng một trượng sáu. Đại đỉnh mang phong cách cổ xưa, vách đỉnh điêu Long vẽ Phượng, tản ra một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ!

- Pháp bảo!

Ánh mắt hắn sáng rực, hô hấp có chút dồn dập.

Ba vị Đạo Đài cảnh cường giả trên Đạo Đài tuy đều có pháp bảo trong tay, nhưng so với Long Phượng Văn Đỉnh này, pháp bảo của bọn họ quả thực một trời một vực, hoàn toàn không thể sánh bằng! Giang Nam cũng có một kiện pháp bảo là Bát Trận Kim Phượng Thiên Vương Chùy, song đó chỉ là một pháp bảo bình thường, được cất giữ trong Tử Phủ của Thần Thứu Yêu Vương, không thể nào sánh được với Long Phượng Văn Đỉnh này.

- Tiểu bối, đây thật là pháp bảo, trước kia ngươi chưa từng thấy qua sao?

Trung niên nam tử kia cười ha hả:

- Hiện tại được mở rộng kiến thức rồi chứ? Sao ngươi không tiến lên kiểm tra thử? Yên tâm, bọn ta vẫn chưa phân định thắng bại, vô lực ngăn cản ngươi.

- Giao Trường Sinh, ngươi quả không hổ danh là người của Ma môn, luôn muốn lừa người tiến lên chịu chết.

Một nữ tử dung mạo xinh đẹp khác phất tay áo tung ra một đạo Thần Thông, bức lui hai người còn lại. Nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc, mỉm cười quyến rũ với Giang Nam, khẽ nói:

- Tiểu huynh đệ à, đạo văn quanh Long Phượng Văn Đỉnh này, đừng nói là ngươi, ngay cả cường giả Đạo Đài cảnh chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng sẽ bị cắt nát. Chi bằng ngươi đến bên cạnh tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ truyền thụ cho ngươi pháp môn thu lấy pháp bảo này.

Nàng thần thái xinh đẹp, giữa hàng mày phảng phất chứa đựng xuân sắc, lời nói nhỏ nhẹ khiến tâm thần Giang Nam rung động, suýt nữa đã muốn nhấc chân bước tới.

- Muốn khống chế ta?

Mi tâm Giang Nam đột nhiên hiện ra một đạo thần niệm chi luân, ong ong chuyển động, nhất thời thần trí hắn trở nên thanh minh. Nữ tử xinh đẹp kia khẽ cau mày, cười ha hả:

- Lại có thể thoát khỏi Mị Mị Ma Âm của ta, tiểu quỷ này cũng có chút Thần Thông đấy chứ.

Cô gái này mặc dù nhìn như nhu nhược, nhưng hai vị Đạo Đài cảnh cường giả kia đối với nàng kiêng kỵ rất sâu, hiển nhiên cũng không phải là một người dễ trêu.

- Những dị tượng này, là dấu vết của Thần Thông, Thần Thông tạo thành đạo văn ư?

Giang Nam không để ý tới những người này nữa, mà quay sang nhìn những đạo hoa văn kỳ lạ kia, chỉ thấy các hoa văn câu liên với nhau, hóa thành một cây long trụ dài trăm trượng, bên ngoài long trụ là một vầng đại nhật tròn xoe! Khắp long trụ là Long Lân, bên dưới Long Lân là xương cốt, phảng phất một cột sống người. Nhưng số lượng xương sống lưng lại khác biệt rất lớn: cột sống người có hai mươi bốn đốt, còn long trụ này lại có một trăm lẻ tám đốt!

Ngoài gốc long trụ này, trên Đạo Đài còn có những dị tượng kỳ lạ khác: Long Thủ nhân thân Ma Thần, Yêu Thần thân điểu, Cửu Đầu Đại Xà, Bát Trảo Yêu Ma Quỷ Quái, Cổ Thần Thiên Túc Thiên Dực. Tổng cộng có bảy dị tượng, nhưng hoa văn tạo thành chúng lại khác với hoa văn long trụ kia, trông đơn giản hơn nhiều. Những hoa văn này biến thành Ác Long, Ma Thần, Yêu Thần, Đại Xà, Yêu Ma Quỷ Quái, Cổ Thần, tản mát ra khí tức ngập trời, vờn quanh Long Phượng Văn Đỉnh.

- Đây là những Thần Thông hoàn chỉnh, bảy bức dị tượng cộng thêm long trụ xương sống, đại biểu cho tám loại Thần Thông, tám loại Thần Thông này hóa thành một Đạo Đài!

Trong lòng Giang Nam chợt bừng tỉnh, những dị tượng trên Đạo Đài kia có vài phần tương tự với đồ án Ma Chung khi hắn mới bắt đầu tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh. Tuy nhiên, đồ án Ma Chung của hắn chỉ là ý cảnh do các loại tâm pháp sinh ra, còn những dị tượng này lại là Thần Thông được tu luyện tới Đạo Đài cảnh, lĩnh ngộ ra đạo văn, có sự khác biệt về bản chất. Khi tu sĩ tu luyện đạt tới Đạo Đài cảnh, Thần Thông sẽ viên mãn, hóa thành Đạo Đài, trên đó sẽ lưu lại dấu vết Thần Thông dị tượng, ghi khắc tinh túy bên trong.

Giang Nam tinh tế cảm ứng dị tượng trên Đạo Đài, hé mắt, trong lòng có chút kinh hãi. Đồ án trên Đạo Đài này chính là một môn tâm pháp, nhưng cấp bậc của những tâm pháp này lại cao đến kinh người. Trong tám loại tâm pháp này, thậm chí có tới bảy môn là công pháp Thần Phủ cấp, hơn nữa tuyệt đối là tinh phẩm trong số các công pháp Thần Phủ, có thể sánh ngang với Đại Ngũ Hành Kiếm Khí!

- Đô Thiên Thần Chiếu Kinh!

Giang Nam không chớp mắt nhìn thẳng vào long trụ xương sống biến thành một trăm lẻ tám đốt. Thần Quang trong mắt chớp động, Huyền Thai điên cuồng thôi diễn công pháp ẩn chứa bên trong. Cuối cùng, hắn đã tìm ra quỹ tích của những đạo văn này, khám phá được ảo diệu bên trong, không khỏi lẩm bẩm:

- Lần này ta đã tìm được bảo vật rồi...

Ngoài Đô Thiên Thần Chiếu Kinh, còn có bảy môn công pháp Thần Phủ cấp khác, nhưng giờ phút này Giang Nam chỉ đặt tất cả tâm thần mình vào Đô Thiên Thần Chiếu Kinh.

Chữ "Đô Thiên" trong Đô Thiên Thần Chiếu Kinh có ý nghĩa như mặt trời ban trưa, Thái Dương treo cao, Liệt Dương chói chang, tỏa ra nhiệt lực vô cùng. Và Đô Thiên Thần Chiếu Kinh chính là pháp môn để Thái Dương đạt đến vị trí Đô Thiên, thần uy như rồng, Đô Thiên chiếu rọi. Đây là một môn kinh điển tu luyện thân thể, nhưng lại khác biệt với những pháp môn thân thể mà Giang Nam từng chứng kiến trước đây. Đô Thiên Thần Chiếu Kinh sẽ biến bản thân thành một vầng Thái Dương, tẩm bổ xương sống, khiến xương sống Hóa Long! Xương sống người có hai mươi bốn đốt, vốn là nguồn gốc của lực lượng, nhưng Đô Thiên Thần Chiếu Kinh lại tu luyện tới tận một trăm lẻ tám khớp xương, tương đương với số khớp xương độc nhất vô nhị của Chân Long. Khi tu luyện tới cảnh giới cao thâm, một trăm lẻ tám khớp xương này thậm chí có thể hóa thành một đại long, không ngừng cung cấp cho thân thể lực lượng và uy năng vô song!

- Ma Chung Bá Thể Thần Thông, cuối cùng cũng có thể đại thành.

Giang Nam lẳng lặng đứng đó. Cách đó không xa, ba vị cường giả Đạo Đài cảnh vẫn đang đánh nhau sống chết. Thiếu niên đứng im hồi lâu, tinh tế tính toán đạo văn của Đô Thiên Thần Chiếu Kinh trên Đạo Đài này, những đạo văn này chính là Đại Đạo được hình thành khi Đô Thiên Thần Chiếu Kinh tu luyện tới Linh Đài Cảnh, trong đó ẩn chứa tâm pháp của cảnh giới Linh Đài. Nếu là người khác, đối với những đạo văn này căn bản sẽ không hiểu gì. Nhưng hắn có pháp môn cao thâm như Ma Ngục Huyền Thai Kinh, nên việc tìm kiếm tâm pháp ẩn chứa trong đạo văn đối với hắn mà nói cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Sau một lúc lâu, Giang Nam cuối cùng đã thôi diễn hoàn chỉnh công pháp của Đô Thiên Thần Chiếu Kinh ở cảnh giới Đạo Đài, một cách tự nhiên dung nhập môn công pháp này vào Ma Chung Bá Thể Thần Thông.

Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN