Chương 202: Cường giả tỷ thí (2)

Đột nhiên, ba người tách ra. Phong Mãn Lâu khẽ rên, sắc mặt tái nhợt, quay người bỏ đi.

Thần Tiềm áo bay phất phới, tay áo khẽ vung, chỉ thấy ống tay áo hắn đột nhiên bành trướng, hóa thành một hắc động khổng lồ, bao trùm phương viên mấy dặm, hô một tiếng hút Cận Đông Lưu vào!

Thình thịch!

Cận Đông Lưu vừa lọt vào trong tay áo, ống tay áo ấy đột nhiên nổ tung, ngay cả một cánh tay của Thần Tiềm cũng bị nổ nát bấy.

- Thái Huyền Thánh Tông đại sư huynh, danh bất hư truyền, Thần mỗ xin lãnh giáo!

Thần Tiềm nhổ một ngụm máu, hóa thành một đạo ô quang đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.

- Gà đất chó kiểng.

Cận Đông Lưu khẽ mỉm cười, không thèm để ý đến hai kẻ vừa bỏ đi, nhẹ giọng nói:

- Hiện tại, còn có người phương nào muốn cùng ta tranh đoạt bảo khố trong Thần Phủ này không?

Hắn giống như một tôn thiên thần, cao cao tại thượng, mắt nhìn xuống chúng sinh phía dưới. Thanh âm oanh ùng ùng, chấn động không gian đan điền của Thiên cung cường giả, thanh âm lăn qua lăn lại như lôi minh, chấn đến mức ngực mọi người khó chịu, cơ hồ thở không nổi.

Bên cạnh Cận Đông Lưu, đột nhiên xuất hiện mấy vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông. Mặc dù không cường đại bằng Cận Đông Lưu, nhưng cũng không phải chuyện đùa, đều là cường giả Đạo Đài Cảnh giới. Một người cao giọng nói:

- Thân thể Thiên cung cường giả này đã thuộc về đại sư huynh của ta, những người khác hết thảy lui tán. Nếu không, đừng trách Thái Huyền Thánh Tông chúng ta vô tình!

Giờ phút này, trong không gian đan điền của Thiên cung cường giả, đã có không ít cường giả các đại môn phái tề tựu, thậm chí không thiếu các Thần Phủ cảnh thế hệ trước, nhưng không một ai dám can đảm ra mặt. Ngay cả Phong Mãn Lâu cùng Thần Tiềm hai đại cường giả trẻ tuổi liên thủ cũng không phải là đối thủ của Cận Đông Lưu. Mặc dù bọn họ là thế hệ trước, nhưng xét về thực lực, bọn họ so với Phong Mãn Lâu cùng Thần Tiềm còn muốn thua kém một chút, đối đầu trực diện với Cận Đông Lưu chắc chắn sẽ không phải là đối thủ của hắn.

- Thái Huyền Thánh Tông muốn độc bá bảo khố này sao?

Một vị lão giả thật sự không nhịn được, cao giọng nói:

- Bảo khố này là vật vô chủ, Cận Đông Lưu, ngươi muốn nuốt một mình, không khỏi có chút thế đại lấn người đi?

- Cận mỗ chính là kẻ thế đại lấn người đấy!

Cận Đông Lưu thản nhiên nói:

- Ngươi là Mặc sư thúc của Thanh Vân Tông? Ta nhận ra ngươi, không muốn đả thương ngươi, ngươi mau thối lui, tránh cho mất thể diện. Hôm nay bảo khố này là của Cận mỗ. Nếu Mặc sư thúc không rời đi, vậy thì đừng trách tiểu chất vô lễ.

Vị lão giả kia giận tím mặt, khí cực mà cười nói:

- Cận Đông Lưu, ngươi quá cuồng vọng rồi! Thân là đệ tử chánh đạo, lại dám...

- Lắm mồm!

Cận Đông Lưu một chưởng đè xuống, bàn tay to giống như thanh thiên, cơ hồ lấp đầy không gian đan điền này. Uy lực mạnh mẽ, không thể tưởng tượng nổi.

Vị lão giả kia giận dữ, tế lên pháp bảo tân tân khổ khổ luyện chế mà thành, chỉ thấy một đạo cầu vồng ngang trời. Pháp bảo này là Kim Long giản luyện từ Kim Long, dài đến hơn mười dặm, rung rung đắc ý, uy năng vô cùng! Đây là một Thần Phủ chi bảo, uy lực cực mạnh, thậm chí còn vượt xa một vài Thần Phủ chi bảo mà Giang Nam từng ở ngọn núi thanh tú kia chứng kiến!

- Lão gia hỏa không thức thời, lại còn dám phản kháng ta!

Cận Đông Lưu hừ lạnh một tiếng, bàn tay rơi xuống, giáng vào trên Kim Long giản kia. Kim Long gào thét, đột nhiên từng khúc gãy lìa, vỡ vụn thành vô số mảnh!

- Mặc sư thúc, ta cho ngươi mặt mũi, là tự ngươi không biết điều. Hiện tại ngươi muốn đi, vậy thì cứ từ hậu môn của vị Thiên cung cường giả này mà đi ra đi!

Lão giả kia hộc máu, sắc mặt trắng bệch. Bàn tay to của Cận Đông Lưu đè xuống, đem cả người hắn phách đến trong vực sâu!

Mấy vị đệ tử của Thái Huyền Thánh Tông cười ha hả, mắt nhìn xuống lão giả kia, cười nói:

- Không sai, từ trong hậu môn mà leo ra đi!

Lão giả kia hung hăng trợn mắt nhìn Cận Đông Lưu một cái, trong miệng không ngừng hộc máu, cũng không dám lần nữa đối chọi với hắn, tựa hồ trong nháy mắt già thêm mấy trăm năm. Hắn im lặng không lên tiếng hạ xuống trong vực sâu không đáy, từ phía dưới tôn Thiên cung cường giả này bay ra.

- Thái Huyền Thánh Tông thật sự là bá đạo, nếu chúng ta không đi, chỉ sợ hết thảy phải chết ở chỗ này...

Trong không gian đan điền, mọi người im lặng đứng đó, rối rít đứng dậy bay đi.

- Chúc mừng đại sư huynh độc chiếm bảo khố này!

Mấy vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông liên tục khen tặng, cười nói:

- Đại sư huynh vận may vào đầu, đạt được bảo khố này, ngày sau tất tiến bộ thần tốc, chớ quên những huynh đệ chúng ta này!

- Đợi lão tổ tu thành Thiên Thần phi thăng thượng giới, đại sư huynh tất nhiên trở thành chí tôn, suất lĩnh Thái Huyền Thánh Tông chúng ta nhất thống thiên hạ!

Cận Đông Lưu khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

- Không nên khinh thường thiên hạ anh hùng. Vi huynh mặc dù có chút bản lĩnh...

Oanh!

Không gian đan điền đột nhiên kịch liệt chấn động, thiên địa lay động. Sắc mặt Cận Đông Lưu khẽ biến, cười lạnh nói:

- Kẻ nào, dám can đảm cướp đoạt báu vật của ta?

Không gian đan điền chấn động không ngừng, phảng phất Thiên cung cường giả này bất chợt sống lại.

- Có người cố gắng đem tôn Cự Nhân này lấy đi!

Cận Đông Lưu nhất thời tỉnh ngộ, hừ lạnh một tiếng, ống tay áo phất một cái, thân hình đã biến mất không thấy gì nữa.

Lúc này Giang Nam đã rời đan điền của Thiên cung cường giả, từ trong miệng bay ra, đi ra bên ngoài. Đột nhiên hắn liền thấy một tay ngọc thon thon từ trên trời giáng xuống, năm ngón tay phảng phất như năm tòa kiếm sơn, nhẹ nhàng đâm sâu vào lòng đất, hô một tiếng liền nhổ bức tượng vạn trượng này từ dưới đất lên!

- Sư tôn?

Giang Nam ngẩng đầu, chỉ thấy giữa không trung trên một đóa bạch vân, một nữ nhân thân thể hơi có vẻ đẫy đà đang nhẹ nhàng nhổ bức tượng đá lên, cười khanh khách nói:

- Bảo bối tốt, vẫn là khiêng về nhà từ từ nghiên cứu...

Thiên Cung cường giả này thân cao vạn trượng, khổng lồ vô cùng. Mặc dù đã hóa đá, nhưng thân thể cực mạnh, mật độ to đến kinh người. Đánh xuống một mẩu huyết nhục hóa đá nhỏ bằng móng tay, chỉ sợ liền có ngàn cân nặng! Cự Nhân trầm trọng như thế, còn bị chôn ở trong núi sâu, vậy mà lại bị Lạc Hoa Âm một tay liền nhẹ nhàng nhổ lên từ dưới đất. Nữ nhân này quả thực mạnh mẽ đến tình cảnh kinh khủng!

- Tử Xuyên, ngươi cũng ở đây?

Lạc Hoa Âm một tay cầm người đá vạn trượng lên, đôi mắt đẹp chuyển động, rơi vào trên người Giang Nam, có chút kinh ngạc nói:

- Ngươi tu thành Thần Thông rồi? Làm sao nóng lòng như vậy? Mau cho ta nhìn xem, ngươi có phải căn cơ bất ổn hay không!

Trong lòng Giang Nam cảm động, biết nàng lo lắng cho tu vi tiến cảnh của mình quá nhanh, căn cơ không ổn. Lúc này một bước bước ra, bước đạp ngàn trượng, trong mấy bước liền đến trên bầu trời, cùng Lạc Hoa Âm mặt đối mặt, cười nói:

- Sư tôn, thạch nhân này ngay từ lúc hơn mười ngày trước đã khai quật, làm sao hôm nay người mới đến?

Đề xuất Võng Hiệp: Anh Hùng Xạ Điêu
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN