Chương 204: Lại thêm một thùng. (2)
Hắn biết thực lực và thủ đoạn của Lạc Hoa Âm cực kỳ cường đại, vì vậy vừa ra tay liền lập tức vận chuyển Huyền Môn Kim Thân thánh điển, pháp hiện Thiên Văn, Thần Thoại Cự Nhân. Thế nhưng, hắn vẫn bị một chưởng của Lạc Hoa Âm đánh cho Kim Thân tan nát, lại trọng thương, trong lòng hắn đối với Lạc Hoa Âm càng thêm kiêng kỵ.
- Lạc sư muội, tất cả chúng ta đều là người trong đồng đạo, cần gì phải đả đả sát sát?
Trong lòng Mạnh Lạc Xuyên có chút run sợ nhìn Lạc Hoa Âm, một ngụm kim huyết dâng lên cổ họng, hắn lại cưỡng chế nuốt ngược trở vào, ồm ồm nói:
- Đây là Cận sư điệt của ta, cũng chính là đệ tử của Thái Hoàng lão tổ. Nếu Cận sư điệt có mệnh hệ gì, e rằng Huyền Thiên Thánh Tông ngươi cùng Thái Huyền Thánh Tông ta nhất định sẽ khai chiến. Huống hồ, ngươi là tiền bối, lại là cường giả Thần Phủ bát trọng, hà tất phải gây sự với tiểu bối, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ làm thanh danh của ngươi không tốt sao?
Trong lòng Lạc Hoa Âm biết Thái Huyền Thánh Tông tất nhiên sẽ không tùy ý nàng đánh chết đệ tử đắc ý của Thái Hoàng lão tổ, lại cười nói:
- Vị Cận sư điệt này muốn đánh bại ta, tiểu muội bất đắc dĩ mới phải ra tay, không ngờ hắn lại như tượng đất, suýt chút nữa đã bị ta đánh nát.
Nàng giả lả nói:
- Cận sư điệt, ngươi không sao chứ?
Sắc mặt Cận Đông Lưu vô cùng âm trầm, hắn lau đi vết máu nơi khóe miệng, đột nhiên quỳ sụp xuống đất, một tay chỉ trời, cất cao giọng nói:
- Cận Đông Lưu ta hôm nay ở đây thề rằng, trong vòng trăm năm, ta nhất định sẽ báo mối nhục hôm nay, xin trả gấp mười lần. Nếu không, thần hồn câu diệt, trọn đời không được siêu sinh!
Sắc mặt Mạnh Lạc Xuyên biến hóa, Cận Đông Lưu phát thề độc rõ ràng là muốn trả thù Lạc Hoa Âm vì mối nhục hôm nay. Thế nhưng Lạc Hoa Âm mạnh mẽ đến nhường nào, hơn nữa, làm việc từ trước đến nay không theo lẽ thường, hoành hành ương ngạnh. Nếu chọc giận nàng, e rằng nữ nhân này sẽ bất chấp tất cả, trực tiếp đem hắn băm vằm!
Cận Đông Lưu phát thề độc xong, đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Lạc Hoa Âm, mặt mày méo mó, lạnh lùng nói:
- Lạc sư thúc, ta đã phát thề độc, trong vòng trăm năm, ta nhất định sẽ gấp mười lần trả lại mối nhục hôm nay. Trong trăm năm, ta tất sẽ tu thành Thiên Cung, trở thành Chưởng Giáo Thái Huyền Thánh Tông. Nếu ngươi sợ, bây giờ cứ việc giết ta!
Lạc Hoa Âm đánh giá hắn từ trên xuống dưới, để lộ nụ cười mười phần thú vị, nói với Giang Nam:
- Tử Xuyên, làm sao bây giờ? Có người dám khiêu khích vi sư, ngươi nói hiện tại vi sư có nên ra tay, diệt trừ hiểm họa ngay từ trong trứng nước hay không?
Giang Nam đứng bên cạnh nàng, thản nhiên nói:
- Sư tôn, Cận sư huynh dù sao cũng là sư điệt của người, thấp hơn người một bối phận. Nếu người xuất thủ, chẳng phải là rối loạn bối phận, để Thái Huyền Thánh Tông có cớ dèm pha sao? Vậy thì...
Giang Nam khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói:
- Trận đối đầu này ta thay sư tôn tiếp nhận, không cần trăm năm, năm mươi năm sau, ta sẽ dẫm hắn dưới chân.
Lạc Hoa Âm đôi mắt đẹp chớp động, đặt lên người hắn, đột nhiên cười nói:
- Tốt, rất tốt, quả không hổ là đệ tử của ta. Mạnh sư huynh, vốn dĩ với tính tình của ta, Cận sư điệt dám trước mặt ta nói ra lời này, ta tuyệt sẽ không tha mạng hắn. Thế nhưng nếu đệ tử của ta đã lên tiếng, vậy các ngươi có thể cút.
Mắt Cận Đông Lưu lộ rõ sát cơ, liếc Giang Nam và Lạc Hoa Âm một cái, xoay người rời đi. Mạnh Lạc Xuyên thở dài, cũng không dám nán lại lâu, dẫn những đệ tử Thái Huyền Thánh Tông khác đuổi theo hắn.
- Sư thúc không cần nói thêm nữa, Lạc Hoa Âm cướp bảo khố của ta, lại sỉ nhục ta. Tương lai, ta nhất định phải đích thân chém giết nàng!
Cận Đông Lưu vẻ mặt vô cùng âm trầm, lạnh giọng nói:
- Ta kể từ khi xuất đạo đến nay, đây vẫn là lần đầu tiên bị sỉ nhục. Mối thù này không báo, thề không làm người!
Mạnh Lạc Xuyên thở dài nói:
- Cận sư điệt, ngươi thiên phú cao đến đáng sợ, thành tựu tương lai tất nhiên sẽ vượt trên Lạc Hoa Âm. Thế nhưng trăm năm thời gian vẫn là quá ngắn. Lạc Hoa Âm đã tu luyện tới Thần Phủ bát trọng, sắp tu thành Thiên Cung. Trong trăm năm, không biết nàng có thể đánh thông được mấy trọng Thiên Cung, e rằng phần thắng của ngươi không lớn...
- Sư thúc yên tâm, ta cũng không phải là khoe khoang khoác lác, mà là đã có tính toán từ trước.
Cận Đông Lưu cười lạnh nói:
- Lạc Hoa Âm không có thần cấp công pháp, nhưng ta lại có. Nàng tu thành Thiên Cung, tu vi ắt sẽ trì hoãn chậm lại, mà ta lại không có hạn chế này, tu vi như cũ sẽ đột nhiên tăng mạnh. Sau trăm năm, tu vi cảnh giới của ta tất nhiên sẽ vượt qua nàng, chém giết nàng dễ như trở bàn tay!
Ánh mắt Mạnh Lạc Xuyên sáng lên, trong lòng biết Cận Đông Lưu cũng không hề nói mạnh miệng. Cận Đông Lưu chính là quan môn đệ tử của Thái Hoàng Lão Tổ, tu luyện công pháp cao nhất của Thái Huyền Thánh Tông, là Thái Huyền Tâm Kinh! Thái Huyền Tâm Kinh bao hàm toàn diện, chính là thần cấp công pháp, vượt xa kinh điển cấp Thiên Cung. Không chỉ có như thế, Cận Đông Lưu gặp gỡ liên tục, kỳ ngộ không ngừng, số mệnh hưng thịnh. Mạnh Lạc Xuyên từng nghe hắn tiến vào Chiến Thần Mộ, nhận được Chiến Thần truyền thừa là Đấu Pháp Thần Điển, cũng là một môn kinh điển không thua kém Thái Huyền Tâm Kinh! Có hai đại kinh điển này, so sánh với Lạc Hoa Âm, hắn thật sự có thể trong vòng trăm năm liền vượt xa nàng, chém giết nàng!
- Người thiếu niên vừa rồi, hẳn là đệ tử của Lạc Hoa Âm, cũng muốn cùng ngươi đánh một trận.
Mạnh Lạc Xuyên đột nhiên nhớ tới Giang Nam, cười nói:
- Người này khẩu khí thật không nhỏ, lại dám nói năm mươi năm sau sẽ dẫm ngươi dưới chân.
- Tên tiểu tử kia, ta từng gặp qua hắn. Lúc ấy ta chỉ thả ra một chút khí thế, liền ép hắn đến đứt lìa hai chân. Nếu không phải Huyền Thiên Thánh Tông Hàn Phương ra tay, hắn đã sớm chết rồi.
Cận Đông Lưu cũng nhớ tới Giang Nam, chẳng thèm để ý nói:
- Hắn bất quá chỉ là một con kiến hôi, muốn trong vòng năm mươi năm thắng được ta, quả thực là kẻ si nói mộng. Thế nhưng trong mi tâm hắn cất giấu một dị bảo, lại có thể ngay cả thần trí hóa thân của ta cũng luyện hóa. Đáng tiếc bây giờ ta vẫn chưa phải đối thủ của Lạc Hoa Âm, nếu không, ta nhất định sẽ cắt đại não của tiểu tử này ra, xem trong mi tâm của hắn rốt cuộc là bảo vật gì.
Mạnh Lạc Xuyên cũng không đem Giang Nam để trong lòng, nói:
- Chẳng bao lâu nữa, Huyền Đô Thất Bảo Lâm mở ra, thiên hạ quần hùng tranh bá. Đây là thời cơ tốt của ngươi. Các cường giả như Tịch Ứng Tình, Lạc Hoa Âm, cũng từng ở trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm đạt được chỗ tốt rất lớn, điện định đạo cơ. Với số mệnh của ngươi, thế tất sẽ đạt được chỗ tốt lớn hơn nữa! Còn có, ta vài ngày trước nhận được tin tức, Thái Hoàng Lão Tổ sắp xuất quan.
- Sư phụ của ta muốn xuất quan?
Cận Đông Lưu trong lòng cả kinh, nhưng ngay sau đó lại mừng rỡ. Tồn tại mạnh nhất đương thời, rốt cuộc thương thế đã khỏi hẳn, một lần nữa hùng bá thế gian!
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)