Chương 216: Bách Dục Thí Thần Cốc (2)

Ngay cả trấn giáo chi bảo cũng có thể đánh nát, không hổ là Chưởng giáo Chí Tôn của danh môn đại phái! Mấy Đại Ma Đầu của Bách Dục Thí Thần Cốc gào thét nhảy vào trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm, chỉ nghe một người cười lớn nói:

– Bất quá, một kiện trấn giáo chi bảo đổi lấy cơ hội tiến vào Huyền Đô Thất Bảo Lâm, thương vụ này vẫn đáng giá.

– Ra tay ngăn chặn sự truy sát của nhiều trấn giáo chi bảo, là Đại ma của Bách Dục Thí Thần Cốc ư?

Có người sắc mặt kịch biến, thất thanh nói:

– Nghe nói trong số Lục Ma của Thí Thần Cốc, Đại ma thần thông kinh thiên, đã là Thiên Cung cường giả, cao thủ gần thần!

Bách Dục Thí Thần Cốc chính là Ma Quật nổi danh lẫy lừng, nơi tụ tập những ma đầu hung hãn, tàn ác nhất thiên hạ. Giang Nam từng nghe nói về Ma Quật này, nơi có sáu Đại Ma Đầu, mỗi tên đều khét tiếng gần xa. Một người trong số đó là kẻ bị Phật môn ruồng bỏ, Vô Tướng Đại Thiện sư, lão ma đầu mà Huyền Thiên Thánh Tông đặt mức treo thưởng nhiệm vụ cao nhất!

Nhưng Vô Tướng Đại Thiện sư trong số sáu ma cũng không phải là kẻ có thực lực cao nhất, hắn trong Thí Thần Cốc chỉ xếp thứ tư. Các ma đầu của Thí Thần Cốc dựa vào thực lực để xếp hạng, Vô Tướng Đại Thiện sư chỉ có thể xếp thứ tư, có thể tưởng tượng được thực lực của những ma đầu xếp trên hắn khủng khiếp đến mức nào. Trong sáu người này, kẻ mạnh nhất chính là Đại ma, chỉ là người này lai lịch khó lường, không ai từng nhìn thấy chân diện mục của kẻ này. Rất nhiều môn phái từng vây quét sáu Đại Ma Đầu này, nghe nói thậm chí cường giả Chí Tôn cấp Chưởng giáo cũng đã xuất động, nhưng đáng tiếc chưa bao giờ thành công.

Trong Thái Huyền Thánh Tông, đột nhiên một đạo kim quang phóng lên trời, hóa thành một lưỡi Viên Nguyệt Loan Đao dài vạn trượng, gào thét chém vào bên trong môn hộ của Thất Bảo Lâm, chỉ nghe từ trong ánh đao vọng ra một thanh âm vang dội nói:

– Chư vị chưởng giáo, mấy Đại Ma Đầu này hoành hành nhiều năm, lâu nay chưa từng có ai có thể chế phục chúng, lần này lại phá hoại đại sự của chúng ta, ta đi vào Thất Bảo Lâm diệt trừ tất cả bọn chúng!

– Đó là Thần Đao Quy Thiên Sầu của Thái Huyền Thánh Tông, một Thiên Cung cường giả ghét ác như thù!

– Quy Thiên Sầu chính là một trong những tồn tại mạnh nhất Thái Huyền Thánh Tông, tu vi gần bằng Thái Hoàng lão tổ, tuyệt đối là cường giả Chí Tôn cấp Chưởng giáo! Có hắn ra tay, ma đầu của Bách Dục Thí Thần Cốc chắc chắn có đi mà không có về!

Giang Nam khẽ nhíu mày, thực lực của Quy Thiên Sầu quả thực cường đại đến đáng sợ, tốc độ của người này cực nhanh. Hắn chỉ kịp thấy một vệt đao quang xẹt qua, Quy Thiên Sầu cũng đã tiến vào trong Thất Bảo Lâm, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải trố mắt.

– Tùy tiện xuất hiện một người đã là Thiên Cung cường giả, nhân vật Chí Tôn cấp Chưởng giáo, nội tình của Thái Huyền Thánh Tông quả thật quá khủng bố. Huyền Thiên Thánh Tông của ta thật sự có thể sánh bằng môn phái như vậy sao?

Hắn thầm nghĩ trong lòng, liếc nhìn Lạc Hoa Âm bên cạnh, khẽ thở dài một tiếng. Nguyện vọng lớn nhất của sư tôn nàng là tiêu diệt Thái Huyền Thánh Tông, vì ân sư của nàng báo thù, nhưng Thái Huyền Thánh Tông thực sự quá cường đại, e rằng tâm nguyện của Lạc Hoa Âm khó lòng thực hiện được.

Quy Thiên Sầu cùng mấy ma đầu của Bách Dục Thí Thần Cốc nhảy vào trong môn hộ, chỉ nghe một giọng nói già nua vang lên:

– Chư vị, các ngươi còn không mau vào đi? Chúng ta sắp không thể kiên trì nổi nữa rồi!

Duy trì môn hộ của Huyền Đô Thất Bảo Lâm luôn mở, cần không ngừng thúc giục trấn giáo chi bảo của các đại môn phái, sự tiêu hao cực kỳ lớn. Mặc dù là những Chưởng giáo Chí Tôn này, cũng cảm thấy có chút chống đỡ không xuể.

– Đi!

Từng đạo thân ảnh nhảy vào trong môn hộ của Huyền Đô Thất Bảo Lâm, biến mất không thấy gì nữa.

Giang Nam cất bước tiến vào trong môn hộ, đột nhiên chỉ nghe một tiếng nổ lớn "Oanh", Huyền Đô Thất Bảo Lâm bỗng nhiên chấn động, thế mà lại đè ép các trấn giáo chi bảo của các phái, dịch chuyển xuống dưới mấy trăm trượng. Giọng nói già nua kia cao giọng quát:

– Những người còn lại không thể vào nữa, chúng ta không kiên trì nổi rồi, chỉ có thể toàn lực định trụ Thất Bảo Lâm, vô lực mở lại môn hộ lần nữa!

Cánh cửa môn hộ cuối cùng "Ầm ầm" khép lại, vẫn còn vài ba người bị kẹt lại bên ngoài, không cách nào tiến vào trong đó.

Trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm, Giang Nam vừa mới rơi xuống đất, đột nhiên chỉ thấy từng đạo cầu vồng bay vút lên trời, tản ra bốn phương tám hướng. Những cường giả vừa tiến vào Huyền Đô Thất Bảo Lâm này hầu như không ai dừng lại ở lối vào, mà đều cố ý tránh mặt những người khác. Giang Nam cũng đã tiến vào trong Thất Bảo Lâm, lập tức vận chuyển Đại Bằng Minh Vương pháp thân, bão táp mà đi.

– Đại sư huynh, tiểu tử kia cũng đã vào được, hay là chúng ta tiêu diệt hắn!

Giang Nam vừa mới giương cánh bay xa, chỉ thấy Cận Đông Lưu dẫn theo đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thái Huyền Thánh Tông xuất hiện trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm. Thái Huyền Thánh Tông có khoảng hai trăm danh ngạch, hai trăm vị cường giả Thần Thông, Đạo Đài, Thần Phủ tề tựu xuất hiện, thực lực vượt xa bất kỳ môn phái nào khác. Trong đó lại có vài chục người là cường giả cảnh giới Thất Bảo Đài, đều ở trạng thái đỉnh phong. Thế lực này, đủ sức dễ dàng tiêu diệt đệ tử của bất kỳ môn phái nào!

Có người chú ý tới Giang Nam đang giương cánh bay đi, lập tức cười lạnh nói:

– Tiểu tử kia lần trước đã quá mức hung hăng càn quấy, còn dám nói năm mươi năm sau sẽ dẫm nát Đại sư huynh dưới chân. Chưa cần đến năm mươi năm, giờ đây chúng ta sẽ chém giết hắn!

Cận Đông Lưu mỉm cười, thản nhiên nói:

– Một con sâu cái kiến mà thôi, không cần bận tâm. Đối thủ của ta là Lạc Hoa Âm! Bất quá ta là kẻ nhất định sẽ trở thành Chưởng giáo Chí Tôn, bị một con sâu cái kiến khiêu khích uy hiếp, quả thực có chút mất đi thân phận của ta. Trần Càng sư đệ, ngươi dẫn hai vị sư đệ qua đó, giết hắn đi, coi đó là hình phạt vì đã khiêu khích tôn nghiêm của ta. Ngươi là Linh Đài cảnh cường giả, lại có pháp bảo trong tay, giết hắn dễ như trở bàn tay!

Vị Trần sư đệ kia lên tiếng đáp lời, lúc này cùng hai vị đệ tử của Thái Huyền Thánh Tông phóng vút lên trời, truy sát theo hướng Giang Nam đã rời đi.

– Lạc Hoa Âm, phong thủy luân chuyển, lần này ta ngược lại muốn xem, ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay không!

Cận Đông Lưu hừ lạnh một tiếng, tay áo chấn động, phá không mà đi. Giọng nói vọng lại:

– Tất cả đệ tử Thái Huyền Thánh Tông nghe lệnh, dọn bãi cho ta! Bất kể chính, ma, yêu, tất cả đều chém giết, không sót một tên nào!

– Vâng!

Đông đảo đệ tử Thái Huyền Thánh Tông đằng đằng sát khí, cùng kêu lên đáp ứng.

Giang Nam phi hành ngàn dặm, thu cánh lại, hạ xuống, hướng mọi nơi nhìn lại. Lòng hắn chấn động sâu sắc, nơi đây căn bản không giống Thất Bảo Đạo Đài của một vị cường giả, ngược lại giống như một thế giới rộng lớn vô biên! Những cây cối khổng lồ, những ngọn núi cao vút mây xanh, sừng sững như rừng, những tấm bia đá cổ kính, những kiến trúc và cung điện thần bí, tất cả tạo thành một cảnh quan hoàn toàn khác biệt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Niệm Phàm Trần (Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN