Chương 228: Điên cuồng cướp sạch (1)
- Quân Mộng Ưu?
Giang Nam hít một hơi thật sâu, tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía. Năm đó, khi hắn mới bái nhập Huyền Thiên Thánh Tông không lâu, đã từng chứng kiến Quân Mộng Ưu giao đấu với Âu Dương Vũ. Tình cảnh hai người giao thủ vẫn còn rõ mồn một trước mắt, tạo cho hắn chấn động lớn và thúc đẩy hắn bước lên con đường cường giả. Hôm nay lần nữa gặp lại Quân Mộng Ưu, chiến ý trong lòng hắn hừng hực, rất muốn cùng vị Ma Đạo cường giả trẻ tuổi này đại chiến một trận, xem thử sự chênh lệch giữa hai người!
- Quân Mộng Ưu, chắc ngươi cũng đã phát hiện động phủ này, vậy hãy để ta trước hết cách không đấu một trận! Bảo Bình Ấn!
Thần thức của Giang Nam hóa thành bảo bình, móc ngược xuống, trong bảo bình tức thời truyền ra dẫn lực cực mạnh, hướng pho tượng Tinh Nguyệt Cự Nhân kia hút đi. Tinh Nguyệt Cự Nhân thân hình bay lên, một quyền “oanh” một tiếng vang thật lớn, nện vào bảo bình, rốt cục tránh thoát dẫn lực của bảo bình. Trong động phủ nhất thời nổi lên một luồng cuồng phong, hung hăng đánh ra khắp nơi!
Tinh Nguyệt Thần Thể Ma Điển quả nhiên có chỗ độc đáo trong việc tinh luyện thần niệm, thần niệm của Quân Mộng Ưu lại có thể đỡ Bảo Bình Ấn của Giang Nam.
Trong mi tâm Giang Nam, Huyền Thai Kim Nhân lập tức bắt lấy thần niệm ba động của pho tượng Tinh Nguyệt Cự Nhân này, nắm chặt thần niệm pháp môn của Tinh Nguyệt Thần Thể Ma Điển, lúc này thôi diễn môn công pháp này.
- Quân Mộng Ưu quả nhiên đủ mạnh, ta vận dụng sáu đạo Thần Thức Chi Luân cũng không cách nào phá thần niệm của hắn. Người này không hổ là đệ tử chưởng giáo của Tinh Nguyệt Ma Tông, có chỗ độc đáo của riêng mình.
Mi tâm của Giang Nam hiện ra một đạo Thần Thức Chi Luân, bảy đạo Thần Thức Chi Luân đánh sâu vào, hóa thành nhất thức Đại Kim Cương Luân Ấn. Trong tòa động phủ này, thần thức của hắn lập tức hóa thành một đại Kim Cương Luân, chiều rộng hơn bốn mươi trượng, như một Đại Ma Bàn “ong ong” chuyển động, chỉ một trận quấy, liền đem Tinh Nguyệt Cự Nhân do thần niệm của Quân Mộng Ưu biến thành quấy đến nát bấy!
- Nguyên lai là cao thủ Phật Môn Kim Cương Pháp Thiện Tông, tinh thần ý niệm của ngươi tu thành thần thức, hẳn là cường giả Linh Đài Cảnh?
Bên tai Giang Nam đột nhiên truyền đến một tiếng kêu đau đớn của Quân Mộng Ưu, nhưng ngay sau đó thanh âm của người này truyền đến, cũng là thần niệm thần thức của hai người va chạm, tâm tư của Quân Mộng Ưu theo thần niệm ba động truyền tới trong đầu của hắn. Về phần Quân Mộng Ưu suy đoán hắn là đệ tử Kim Cương Pháp Thiện Tông, thì khiến Giang Nam một trận ngạc nhiên. Bất quá, Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh đích xác là Phật môn công pháp, cũng khó trách Quân Mộng Ưu hiểu lầm.
- Chẳng lẽ ngươi là đệ tử chưởng giáo Kim Cương Pháp Thiện Tông Thích Nhược Long?
Quân Mộng Ưu suy nghĩ theo thần niệm truyền đến, cười to nói:
- Ta mới là Thần Thông tứ trọng, không phải là đối thủ của ngươi. Thích Nhược Long, bảo bối trong động phủ này liền tặng cho ngươi, ngày khác ta tu luyện tới Linh Đài Cảnh, sẽ tới tìm ngươi một quyết thư hùng!
Thanh âm của hắn biến mất không thấy gì nữa, cũng là Quân Mộng Ưu tự giác không phải đối thủ của Giang Nam, nên không có lộ diện, mà lập tức viễn độn bỏ đi.
- Kim Cương Pháp Thiện Tông Thích Nhược Long, ngươi ỷ vào cảnh giới so với ta cao hơn, lại xuất thủ cướp đoạt động phủ của ta, ta nhớ kỹ ngươi!
Nơi xa, thân hình một thiếu niên chớp động, tốc độ cực nhanh, chính là Quân Mộng Ưu, thầm nghĩ:
- Ta bây giờ còn không phải là đối thủ của ngươi, bất quá ta rất nhanh sẽ tu thành Thần Thông thứ năm! Đợi ta tu thành Linh Đài, giết ngươi liền dễ dàng!
Hắn lại không biết, người cùng hắn so đấu thần thức cũng không phải là Thích Nhược Long, mà là Giang Nam, nếu không hắn tuyệt sẽ không bị Giang Nam hù sợ chạy mất, mà là giết tới cùng Giang Nam đánh một trận.
- Đáng tiếc, không thể cùng cao thủ trẻ tuổi như Quân Mộng Ưu đánh một trận, phân ra thắng bại. Quân Mộng Ưu này tu vi quả nhiên tăng trưởng thần tốc, thực đã tu luyện tới Thần Thông tứ trọng, đến gần Thần Thông ngũ trọng, là một kình địch.
Giang Nam vẫn còn có chút tiếc hận, năm ngón tay lộ ra, nhất thời năm đạo kiếm khí phóng lên cao, thật sâu đâm vào trong núi, Đại Ngũ Hành Kiếm Trận khuấy phá, đem sơn thể xuyên thủng, đánh ra một cái lối đi.
- Nếu có thể cùng hắn đánh một trận, ta sẽ cho hắn biết hắn là thư, ta mới là hùng!
Giang Nam cất bước đi vào, Đại Ngũ Hành Kiếm Khí giống như mũi khoan khổng lồ khuấy về phía trước, phá khai sơn thể. Cũng không lâu lắm hắn liền tới trước tòa động phủ này, sải bước đi vào.
- Quân Mộng Ưu Tinh Nguyệt Thần Thể, ta thèm thuồng đã lâu. Cùng hắn đánh một trận mà nói, ta tất nhiên có thể thôi diễn ra môn kinh điển này! Bất quá, nhận được pháp môn Tinh Nguyệt Thần Thể rèn luyện tinh thần coi như là một thu hoạch không nhỏ, có thể cùng Minh Vương Thần Ấn xác minh lẫn nhau, giúp ta nhanh hơn thôi diễn ra loại Thần Thông thứ tư.
Trong động phủ, Giang Nam quét mắt khắp nơi, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười:
- Tiền vốn đi Nam Hải Thịnh Yến hủ bại đã có...
Bên trong Linh Trì của động phủ này, Linh Dịch có khoảng đến mười vạn cân, cộng thêm một đạo Linh Tuyền. Hôm nay thân gia của Giang Nam so sánh với nhân vật trưởng lão cấp của Huyền Thiên Thánh Tông còn muốn giàu có!
- Di? Mấy cây cột này, phảng phất là Thái Viêm Kim Tinh chế tạo thành, lãng phí, thật là lãng phí!
Giang Nam vận chuyển Ma Chung Bá Thể Thần Thông, sinh sôi rút lên một cây đồng trụ, ngay sau đó nhét vào trong Tử Phủ. Mấy hơi thở sau, tất cả đồng trụ trong động phủ này liền tới bên trong Tử Phủ hắn.
- Vạn năm ôn ngọc làm mặt đất, cũng phải lấy đi, tránh cho phí của trời. Cái bồ đoàn này không tồi... Ha hả, còn có mấy bình linh đan... ân? Dược lực bị hủy sạch sẽ, bình cũng không phải tệ, lấy đi! Lư hương thật nặng, lấy về nghiên cứu! Đầu Thanh Long phun ra Linh Tuyền cũng là tài liệu thượng đẳng chế tạo thành, không thể lãng phí...
Cũng không lâu lắm, động phủ tráng lệ này liền trở nên hoàn toàn thay đổi, một mảnh bừa bãi. Tất cả những gì có thể mang đi hết thảy đều được chuyển vào trong Tử Phủ của Giang Nam. Hắn còn không hài lòng, sưu tầm khắp nơi, lẩm bẩm nói:
- Tiền bối, ngươi tọa hóa lâu như vậy, chẳng lẽ không có để lại bảo vật gì?
“Oanh!”
Một gian thạch thất bị hắn oanh mở, ánh mắt của Giang Nam quét tới, không khỏi trái tim “bang bang” nhảy loạn. Chỉ thấy một chiếc lâu thuyền cổ kính hiện ra ở trước mắt hắn. Chiếc lâu thuyền này không tính là rộng rãi như thế nào, dài chỉ có hơn trượng, cao không tới một trượng. Trên boong thuyền tầng tầng cao lầu chồng chất, môn hộ thật sâu, mũi thuyền cũng là một đầu rồng, trong miệng ngậm lấy một cái chuông. Cột buồm treo mấy đèn Lưu Ly bát giác, ánh đèn dằng dặc, nhìn thật kỹ, là Giao Long Long Châu luyện chế mà thành. Lâu thuyền lấy Đại Thiên Độn Pháp luyện chế mà thành, là một loại Thần Thông tốc độ cực nhanh.
Đề xuất Voz: Đại Việt Truyền Kỳ