Chương 231: Đút tổ ong vò vẽ (1)

Cáp Lan Sinh tức giận nói: "Tiểu huynh đệ, khẩu vị của ngươi nặng quá! Ta chỉ ăn chút huyết thực, sống trâu sống ngựa, thỉnh thoảng may mắn săn được Long Phượng... hàng ngon, lúc đó mới nhai nuốt từ từ. Ăn thịt người thì ta chưa làm được. Nhưng ta vẫn chưa thể khẳng định ngươi có phải người trong Ma Đạo của ta hay không. Cũng may trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm người sống không thiếu, ta sẽ bắt một hai người, ngươi ăn thử cho ta xem."

Sắc mặt Giang Nam sa sầm, vội vàng cười nói: "Tiền bối cần gì phải phiền phức như vậy? Ta cũng không hay ăn..."

Cáp Lan Sinh vận chuyển pháp lực, Đại Thiên Lâu Thuyền rung chuyển rồi bay đi, không còn chịu sự khống chế của Giang Nam. Hắn cũng không đoạt lấy quyền khống chế Đại Thiên Lâu Thuyền, mà là dùng pháp lực của bản thân, mang theo Đại Thiên Lâu Thuyền cùng Giang Nam bay đi, ngây ngô cười nói: "Không phiền phức đâu. Tam ca nói, không thể bỏ qua bất kỳ người tốt nào, nhưng cũng không thể oan uổng bất kỳ người xấu nào. Tam ca của ta là Thiên Cơ Tú Sĩ, lời hắn nói, từ trước đến nay đều rất có lý..."

Chẳng bao lâu sau, lâu thuyền nhanh chóng bay xa mấy ngàn dặm. Trong mắt Cáp Lan Sinh hung quang lóe lên, khắp nơi tìm kiếm, lẩm bẩm nói: "Kỳ quái, người đi đâu hết rồi..."

Giang Nam cũng đang nhìn quanh khắp nơi, tìm kiếm cơ hội đào tẩu. Cáp Lan Sinh này tuyệt đối là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, tùy thời có thể trở mặt giết người, ở đây mà ở lâu thêm chút nữa cũng sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

"Giang sư đệ, Giang sư đệ!" Phía dưới, từ một ngọn núi lớn đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc. Giang Nam nhìn xuống dưới, sắc mặt lập tức sa sầm, chỉ thấy Vân Bằng hưng phấn đứng trên đỉnh núi vẫy tay gọi hắn, rồi bay về phía này.

"Giang sư đệ, quả nhiên là ngươi!" Vân Bằng phi thân đáp xuống lâu thuyền, đánh giá khắp nơi, tấm tắc khen ngợi, cười nói: "Thuyền lớn thật! Sư đệ ngươi phát tài rồi à? Mắt ngươi sao vậy, sao cứ nháy liên tục thế?"

Vẻ mặt Cáp Lan Sinh hiện rõ hung khí, nhìn thẳng Vân Bằng và Giang Nam, cười lạnh nói: "Tiểu tử, lần này người sống tự mình dâng tới cửa, hơn nữa còn là thằng nhãi Huyền Thiên Thánh Tông. Hiện tại ngươi có thể ăn hắn. Nếu ngươi không ăn hắn, lão tử sẽ bóp chết ngươi!"

Giang Nam không còn nháy mắt với Vân Bằng nữa, ngắc ngứ nói: "Cáp tiền bối, thật không dám giấu giếm, vị sư huynh này là bạn tốt của ta, không ăn được."

Cáp Lan Sinh trong mắt sát cơ dâng trào, đang định bóp chết tiểu tử này thì Giang Nam vội vàng nói: "Khoan đã, ta có chuyện muốn nói."

"Vị Vân sư huynh này cũng là người cùng chung chí hướng với ta. Hắn cũng không phải Nhân Tộc, mà là Yêu Tộc. Ta đã bàn bạc kỹ lưỡng với hắn, cùng nhau trà trộn vào Huyền Thiên Thánh Tông, để trong ứng ngoài hợp, tiêu diệt không còn một mống đám ngưu tử tự xưng Chính Đạo kia!"

Vân Bằng vẻ mặt buồn bực, vẫn chưa kịp phản ứng, thầm nghĩ: "Giang sư đệ đây là nói mê sảng gì vậy..."

Cáp Lan Sinh cười ha ha, quanh thân ma khí cuồn cuộn bốc lên, thản nhiên nói: "Tùy tiện gặp phải một người liền là bằng hữu của ngươi sao? Hơn nữa hai ngươi lại cùng nhau trà trộn vào Huyền Thiên Thánh Tông, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Ngươi rõ ràng là lừa gạt lão tử! Lão tử sẽ bóp chết cả hai ngươi!"

"Vị tiền bối này, khoan động thủ! Ta thật sự là Yêu Tộc!" Vân Bằng giật mình kinh hãi, cũng nhận ra điều không ổn, vội vàng thi triển Đại Bằng Minh Vương Kinh, quanh thân yêu khí cuồn cuộn bốc lên, biến hóa thành Đại Bằng Minh Vương, kêu lên: "Tiền bối nhìn xem!"

"Ồ, ngươi thật sự là Yêu Tộc, xem ra là ta trách lầm ngươi." Cáp Lan Sinh cũng nhìn ra huyết mạch của hắn đích xác là huyết mạch Yêu Tộc thật, liền dừng tay, có chút ngượng ngùng, quay sang Giang Nam nói lời xin lỗi: "Là ta trách lầm ngươi."

Vân Bằng toát mồ hôi lạnh. Mới vừa rồi hung nhân này sát khí dâng trào, khí thế cơ hồ đóng băng hắn tại chỗ, khiến hắn không sao nhúc nhích nổi, trong lòng than khổ nói: "Ta sao mà xui xẻo đến vậy, tự mình dâng đầu tới cửa..."

"Khụ khụ, Vân sư huynh, vị này là Bách Dục Thí Thần Cốc Lục Ma Cáp Lan Sinh, Cáp tiền bối." Giang Nam liếc hắn một cái đầy ẩn ý, ý vị thâm trường nói: "Cáp tiền bối chính là thế ngoại cao nhân, chân thành nhiệt tình, nhiệt tình vì đại nghĩa, ghét thiện như thù. Hai người chúng ta cũng là những hậu bối mới nhập Ma Đạo, rất cần Cáp tiền bối chỉ điểm thêm."

"Bách Dục Thí Thần Cốc Lục Ma Cáp Lan Sinh?" Vân Bằng không khỏi rùng mình, con ngươi đảo lia lịa, vẻ mặt đau khổ nói: "Ngưỡng mộ đại danh tiền bối đã lâu, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền. Tiền bối, ta còn có việc, xin đi trước một bước..."

"Khoan." Cáp Lan Sinh hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Nịnh nọt ta vô ích. Ta lại hỏi ngươi, ngươi ăn được người không?"

Giang Nam vội vàng nháy mắt với Vân Bằng. Vân Bằng hiểu lầm ý, gật đầu nói: "Ăn được."

"Ngươi thích ăn sống hay chín?" Cáp Lan Sinh tiếp tục truy hỏi. Vân Bằng thật thà nói: "Bẩm tiền bối, ta thích ăn thịt kho tàu."

"Ngươi cũng khẩu vị nặng, chẳng trách lại chung phe với tiểu tử này." Cáp Lan Sinh lắc đầu nói: "Nhưng ta không tin các ngươi. Chi bằng bắt một hai người, cho các ngươi ăn ngay trước mặt lão tử. Lúc đó lão tử mới bỏ qua cho các ngươi."

Trong lòng Vân Bằng không ngừng than khổ, nhưng lại không dám rời đi, chỉ đành cùng Giang Nam đứng chung một chỗ.

"Sư huynh, mấy ngày nay thu hoạch thế nào rồi?" Giang Nam cười nói.

Vân Bằng thật sự bội phục hắn, dưới tình huống này mà hắn vẫn còn có thể cười được, nói: "Huyền Đô Thất Bảo Lâm không hổ là một bảo địa. Mấy ngày nay ta có thu hoạch lớn, thu được rất nhiều Linh Tuyền, bảo mỏ, còn tìm được mấy môn Thần Phủ cấp công pháp, tu thành Thần Thông Ngũ Trọng, chẳng qua là chưa tìm được pháp môn Thiên Cung cấp. Ta còn từng gặp một pháp bảo hóa thành Phượng Hoàng bay đi, vô cùng lợi hại, đáng tiếc với thực lực của ta thì e rằng không thể thu phục được loại bảo vật đó."

Hai người tùy ý nói chuyện một lát, Vân Bằng liếc nhìn Cáp Lan Sinh một cái, mắt lóe hung quang, thấp giọng nói: "Sư đệ, hai người chúng ta liên thủ, đột nhiên ra tay mãnh liệt, ngươi nói có cơ hội giết chết lão tiểu tử đó không?"

Giang Nam lắc đầu nói: "Thạch Long Đạo Nhân trên tay hắn, chưa qua nổi một chiêu đã bị đánh bại."

Vân Bằng cũng hít vào một ngụm khí lạnh. Danh tiếng Thạch Long Đạo Nhân hắn đã sớm nghe qua, chính là cường giả hàng đầu Thái Huyền Thánh Tông, mặc dù không bằng Thiên Cung cấp đại cao thủ như Quy Thiên Sầu kia, nhưng không phải chuyện đùa.

"Đồng cảnh giới mà chưa tới một chiêu đã giết chết Thạch Long Đạo Nhân, người này e rằng không chỉ tu luyện một loại Thiên Cung cấp Kinh Điển!" Hắn hoàn toàn từ bỏ ý niệm đánh lén Cáp Lan Sinh trong đầu. Cáp Lan Sinh vẫn đứng ở mũi thuyền, thần thức cuồng quét khắp nơi, đột nhiên cười ha ha, thò tay xuống dưới chộp một cái. Một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp bị hắn sống sờ sờ bắt ra từ trong núi rừng, phong ấn tu vi, trực tiếp ném vào trước mặt Giang Nam và Vân Bằng.

Đề xuất Voz: Tán Gái Ở Nhà
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN