Chương 238: Cuộc chiến đoạt đỉnh (1)
- Đại ca, đám lão Tam đều không đến.Bên cạnh hắn, một tráng hán tay cầm đại búa trầm giọng nói:- Đám gia hỏa này rốt cuộc muốn giở trò gì?
- Bọn hắn muốn xem ta ra tay, muốn biết ta rốt cuộc là ai.Nam tử mặt quỷ cười khẽ nói:- Xem ra, ngay cả ta là kẻ đứng đầu Lục Ma, bọn chúng cũng không thể yên tâm. Nếu bọn chúng liên thủ với ta, thì lo gì mấy danh môn đại phái này? Nhưng tiếc thay, chúng ta tuy có lý niệm cộng đồng, muốn kéo thần Phật Tiên Ma xuống thần đàn, nhưng bọn chúng lại hết lần này đến lần khác vướng mắc về chân diện mục của ta. Lần này Thất Bảo đạo đài khai quật, Tiên đỉnh xuất thế, Thái Hoàng lão tổ cũng sẽ không thể kìm nén được, vậy mà mấy vị huynh đệ lại còn vì chuyện nhỏ nhặt này mà đối nghịch với ta, thật khiến trái tim ta băng giá.
- Thái Hoàng lão tổ cũng tới?Đại Hán cầm búa kinh hãi trong lòng, thất thanh nói. Thái Hoàng lão tổ, đương thời đệ nhất cường giả, kẻ gần thần nhất. Ngay cả Nhị ma hung thần ác sát của Bách Dục Thí Thần Cốc nghe tên hắn, cũng không khỏi nảy sinh tâm lý sợ hãi.
- Thái Hoàng lão tổ đương nhiên đã tới rồi.Nam tử mặt quỷ thân hình thoắt cái lướt qua, mỉm cười nói:- Tâm tư của hắn ta hiểu rõ nhất. Dã tâm của hắn quá lớn, lòng dạ quá sâu. Cận Đông Lưu hay Thái Huyền Thánh Tông, đều là bàn đạp để hắn leo lên Thần vị, mọi thứ hắn có thể lợi dụng, đều sẽ trở thành quân cờ của hắn. Tiên đỉnh xuất thế, hắn nhất định sẽ ra tay. Đại đỉnh này tồn tại ở thế gian không biết bao nhiêu vạn năm, một mực không ai có thể thu lấy, rốt cuộc sẽ rơi vào tay ai?
Đại Hán cầm búa lộ ra vẻ khâm phục, cười nói:- Trong thiên hạ đương thời, số người cùng cảnh giới có thể quyết đấu với Thái Hoàng lão tổ không quá năm người, mà đại ca là một trong số đó!
Nam tử mặt quỷ cười khẽ nói:- Thái Hoàng, ngươi hùng cứ danh xưng đệ nhất nhân thiên hạ đã năm ngàn năm, thủy chung chưa từng có kẻ nào kéo ngươi xuống thần đàn, vậy hãy để ta hoàn thành hành động vĩ đại này đi!
Oanh... Hư không chấn động! Một lão giả tóc trắng xóa bay vút lên trời, trong cơ thể đột nhiên lao ra một con đại xà. Đại xà ấy dài đến hơn mười dặm, há cái miệng lớn Thôn Thiên rộng chừng trên dưới một trăm mẫu, nuốt chửng về phía Tạo Hóa tiên đỉnh!
Rốt cuộc có kẻ không thể kìm nén, ý đồ đoạt lấy tòa tiên đỉnh này!
Lão già tóc bạc này chính là cường giả từ Dị giới, từng Chu Du Chư Thiên, nay ẩn mình tại Huyền Đô Thất Bảo lâm. Người này từ Dị giới tiến vào Thất Bảo lâm, ẩn mình tu luyện không ngừng, tu vi thủy chung bị áp chế ở cảnh giới Thất Bảo Đài. Hai ngàn năm áp chế tu vi, khiến cho hắn ở cảnh giới Thất Bảo Đài tích lũy tu vi vô cùng thâm hậu, vừa ra tay liền vô cùng khủng bố, gây chấn động cho Giang Nam gấp mấy lần so với khi Cáp Lan Sinh xuất thủ!
Hắn lần này ra tay, lập tức như ngòi nổ châm cháy thùng thuốc súng, từng cường giả rốt cuộc không thể kìm nén, nhao nhao xuất thủ. Bầu trời như đột nhiên nổ tung, các loại thần thông, pháp bảo bay múa cuồn cuộn. Một con Đại Bằng cánh chim che trời, vỗ cánh lao tới, một đôi thiết trảo vồ xuống, nghiền nát con đại xà kia. Con Đại Bằng này đang định chộp lấy Tạo Hóa tiên đỉnh, đột nhiên một ngụm đại đỉnh từ phía dưới bay vút lên trời, trong đỉnh Bảo Quang phun trào, bay lên một mảnh ánh sáng mang điềm lành, bao phủ Đại Bằng, thu vào trong đỉnh lập tức luyện hóa.
Tòa đại đỉnh này vốn là một kiện trọng khí, trọng bảo cấp bậc Thần phủ, không ngờ vừa mới thu Đại Bằng thì gặp một bàn tay kim quang rực rỡ vươn ra. Trong năm ngón tay lôi quang như thác nước trút xuống, vô số Thiên Lôi ầm ầm chấn động, khiến đại đỉnh chấn động không ngừng quay cuồng, từ trên cao rơi thẳng xuống.
Một Đại Phật kim quang rực rỡ bay lên, trên mặt từ bi mỉm cười, vươn tay chộp lấy Tạo Hóa tiên đỉnh kia. Phật âm đại phát, khắp trời đều là đạo vân. Đạo vân hóa thành từng nữ tử dung mạo diễm lệ, dải lụa tung bay, vây quanh Đại Phật bay múa. Vị Đại Phật này hóa ra cũng là một kiện bảo vật, chính là sau khi cường giả Phật môn viên tịch, Kim Thân được luyện thành pháp bảo, khi tế lên liền có dị tượng bay vút khắp trời.
Đại Phật vừa bắt được Tạo Hóa tiên đỉnh, liền thấy vô số thần thông cùng pháp bảo oanh kích tới. Vị Đại Phật này lập tức trở nên tan nát tơi bời, vô số Phi Thiên quanh thân đều bị đánh nát, trên người bị đánh thủng không biết bao nhiêu lỗ lớn, uy năng mất sạch, không thể tiếp cận Tạo Hóa tiên đỉnh nữa.
Sau khi pháp bảo và thần thông oanh kích qua đi, liền thấy từng đạo bóng người xông lên không trung, bay về phía tòa Thất Bảo đạo đài này. Trên đường lẫn nhau tranh đấu chém giết, các loại pháp bảo thần thông thi triển ra, cảnh tượng dị thường thảm khốc. Thỉnh thoảng có bóng người từ trên cao rơi xuống, có kẻ đầu lìa khỏi xác, có kẻ bị đánh thành bùn nhão, thậm chí có kẻ bị đánh bại ngay tại chỗ, Tử Phủ không ngừng phun trào bảo vật ra ngoài.
Giang Nam thấy hả hê thỏa mãn, cường giả cấp độ này, không phải hắn có thể chống lại, nhưng việc quan sát các cường giả này chiến đấu lại rất có ích lợi cho hắn. Mặc dù có một số người ra tay quá nhanh, khiến hắn không cách nào nắm bắt được ảo diệu vận hành công pháp của đối phương, nhưng hắn vẫn nắm bắt được không ít công pháp.
Đông! Một Ma Thần sải bước tiến ra, khắp người Tinh Quang quấn quanh, tựa như Tinh Hà lướt thân, sau đầu là một vòng minh nguyệt, sáng trong rạng rỡ, tay cầm một thanh Ma Đao dài ngàn trượng, chính là thủ tịch đại đệ tử Thần Tiềm của Tinh Nguyệt Thần Tông. Tinh Nguyệt Thần Thể của hắn cao hơn Pháp Thiên của Cáp Lan Sinh không biết bao nhiêu lần, hơn nữa còn là cường giả đạt đến viên mãn cảnh Thất Bảo Đài. Rất nhiều trưởng lão, đệ tử của Tinh Nguyệt Ma Tông nhao nhao đứng trên vai hắn, tựa như một Ma Thần suất lĩnh tất cả Ma Vương lớn nhỏ chinh chiến, thẳng tiến về Tạo Hóa tiên đỉnh!
Từ trên vai Thần Tiềm, vô số ma khí vỡ bờ phun trào. Những trưởng lão đệ tử kia đồng loạt xuất thủ, hợp lực tế lên một kiện pháp bảo, một sợi xiềng xích vừa to vừa thô, gặp người liền khóa, trói chặt đối phương. Lập tức Ma Đao trong tay Thần Tiềm nhấc lên chém xuống, đầu người rơi lăn lóc.
- Một tay áo toái Càn Khôn!Ống tay áo hắn khẽ cuốn, hóa thành một lỗ đen lớn vài dặm, hô một tiếng liền thu bốn năm người vào trong tay áo. Tay áo khẽ rung, liền thấy xương vụn cùng huyết nhục từ trong tay áo rơi ra.
- Vì vinh quang của Yêu Thần Tông!Từng tiếng gầm rít truyền đến, chỉ thấy khắp trời thải quang sáng lạn. Một con Khổng Tước ngũ sắc triển khai hai cánh, vỗ cánh bay tới. Con Khổng Tước này vô cùng khổng lồ, cánh giương ra hơn mười dặm, chỉ một cái vỗ cánh đã bay xa mấy trăm dặm. Phía trên hai cánh của Khổng Tước, rất nhiều yêu thú cực lớn đứng sừng sững, có Độc Long vờn quanh, có Đằng Xà ngàn cánh, có Long Quy phục xuống, có Kỳ Lân đạp lửa. Còn trên đầu Khổng Tước ngũ sắc, thiếu nữ dung mạo tú lệ kia cởi chân trần đứng đó, tay áo đón gió bay phất phới.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế