Chương 252: Thái Dương chiến xa (2)
Trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm còn có vô số bảo vật, nhiều đệ tử, trưởng lão, thái thượng trưởng lão của Huyền Thiên Thánh Tông đều gặt hái được không ít. Không ít người thu được không chỉ một kiện pháp bảo, uy lực cực kỳ cường đại, cho dù không bằng Thái Dương Chiến Xa cùng hai đầu Kim Ô, nhưng so với Thiên Long Bát Âm Chung của Giang Nam cũng không hề kém cạnh.
Lại có tin tức lan truyền tới, đại ma của Bách Dục Thí Thần Cốc dẫn dắt quần ma tiến đánh Mặt Trăng, đã thu được Nguyệt Quế Thần Thụ. Còn Cận Đông Lưu, dưới sự trợ giúp của nhiều cường giả Thái Huyền Thánh Tông, đã thu hồi ngọn núi hình đại ấn kia, lại có thêm vô số pháp bảo, thậm chí nhảy vào bên trong đại uyên, hàng phục hai đầu thần thú.
Thần Tiềm lao vào tinh không, thể ngộ Tinh Nguyệt chi pháp ở tầng thứ cao hơn. Hơn một tháng sau, hắn mình đầy thương tích, chật vật trở về, song trên người lại có Bảo Quang trùng thiên, hẳn là cũng thu được đại thu hoạch.
Đây là thịnh sự 2000 năm có một, rất nhiều người đều thu hoạch đầy túi, kẻ kém nhất cũng có thể thu được một hai đạo linh tuyền. Có thể nghĩ, những người này khi rời khỏi Huyền Đô Thất Bảo Lâm, tất cả các đại giáo phái thế tất sẽ nghênh đón một thời kỳ phát triển vượt bậc, tạo nên vô số nhân vật tiền đồ xán lạn!
Rắc... Bầu trời đột nhiên vỡ ra, tựa như một cánh cửa từ hư không mở ra, hiện ra thế giới bên ngoài.
– Ba tháng đã tới kỳ hạn rồi sao? Có người kinh hãi kêu lên.
– Nhanh như vậy đã qua ba tháng rồi ư, chẳng lẽ giờ phút này phải rời khỏi Huyền Đô Thất Bảo Lâm rồi sao? Cũng có kẻ quyến luyến không muốn rời, do dự nói.
Cũng có người động lòng nói:
– Nơi này bảo vật nhiều không kể xiết, những bảo vật đã bị lấy đi chỉ như chín trâu mất một sợi lông, thà ở lại đây tìm bảo vật, đợi trăm năm sau Thất Bảo Lâm lần nữa mở ra, chúng ta lại từ đây đi ra ngoài!
Trong mắt Cận Đông Lưu tinh quang chợt lóe, triệu tập các đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, trầm giọng nói:
– Những kẻ lựa chọn ở lại đây đều là hạng người tài trí bình thường, vì vài món pháp bảo cùng tâm pháp mà trì hoãn trăm năm, tu vi không thể tiến bộ chút nào, trái lại sẽ bỏ lỡ vô số kỳ ngộ. Chúng ta đi!
Giang Nam cùng các đệ tử Huyền Thiên Thánh Tông cũng vội vã bay về phía cánh cửa giữa không trung, tránh việc cánh cửa đóng lại, bị nhốt tại nơi này.
Ma khí cuồn cuộn, sáu Đại Ma Đầu vọt thẳng tới, gào thét lao ra khỏi cánh cửa. Bên trong cánh cửa, chỉ nghe một tiếng cười lớn vọng ra:
– Các vị chưởng giáo, lúc chúng ta tiến đến các ngươi ngăn không được chúng ta, chúng ta muốn đi, các ngươi cũng đừng hòng giữ chân chúng ta!
Bên ngoài cánh cửa, đột nhiên truyền đến một luồng chấn động kịch liệt, vô cùng mênh mông, thậm chí còn kịch liệt, khủng bố hơn cả lúc Thái Hoàng cùng nam tử mặt quỷ giao chiến. Một luồng dư âm xuyên thấu vào bên trong cánh cửa, mấy người vừa mới đến gần cánh cửa, thân hình lập tức BÙM BÙM nổ tung, huyết nhục văng tung tóe!
Đây không phải cường giả Thất Bảo Đài cảnh giao chiến, mà là cường giả cấp chưởng giáo đang liều mạng chém giết! Hiển nhiên chưởng giáo các đại môn phái sớm có chuẩn bị, muốn nhân lúc sáu ma của Bách Dục Thí Thần Cốc rời khỏi Huyền Đô Thất Bảo Lâm, một mẻ hốt gọn đám Đại Ma Đầu này!
Luồng ba động này không kéo dài bao lâu liền tiêu tán mất. Mọi người vội vã bay vọt ra ngoài, rời khỏi Huyền Đô Thất Bảo Lâm. Giang Nam hướng mọi nơi nhìn lại, chỉ thấy chiến đấu vẫn còn tiếp diễn, nhưng nam tử mặt quỷ cùng năm Đại Ma Đầu khác đã bay vút đến nơi xa, một cây thần thụ hào quang vạn trượng, vạn đạo ánh sáng tỏa ra quét khắp nơi, khiến từng tòa đỉnh núi BÙM BÙM nổ tung, thế không thể đỡ!
Bọn người Cận Đông Lưu cũng nhao nhao lao ra khỏi Thất Bảo Lâm. Ánh mắt Quy Thiên Sầu quét về phía Huyền Thiên Thánh Tông, chỉ thấy Tịch Ứng Tình đang thúc giục trấn giáo chi bảo của Huyền Thiên Thánh Tông từ xa oanh kích mấy tên ma đầu.
Trong mắt Quy Thiên Sầu hàn quang chợt lóe lên, một bảo ấn hình ngọn núi bay ra, một khắc sau đã tới đỉnh đầu Tịch Ứng Tình, ẦM ẦM trấn áp! Chiêu này của Quy Thiên Sầu thực sự là một cú đánh lén hiểm độc, lợi dụng lúc Tịch Ứng Tình đang định trụ Huyền Đô Thất Bảo Lâm, lại phải phân thần đối phó mấy đại ma đầu của Bách Dục Thí Thần Cốc, hắn liền tế ra Đại Hoang Sơn Ấn thu được từ Huyền Đô Thất Bảo Lâm, toàn lực thi triển!
Uy lực của mặt đại ấn này, gần sánh ngang với các bảo vật như Thái Dương Chiến Xa, Nguyệt Quế Thụ, quả là một pháp bảo dị thường cường đại. Hơn nữa, sau khi Quy Thiên Sầu ra khỏi Thất Bảo Lâm, tu vi đã khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, đạt đến Thiên Cung cảnh, có thể tranh phong cùng các nhân vật chưởng giáo Chí Tôn cấp. Dưới một kích này, tựa hồ hắn không hề có ý thăm dò xem Tịch Ứng Tình có phải chân thân hay không, mà là muốn một kích trấn giết hắn!
Tịch Ứng Tình thúc giục trấn giáo chi bảo, định trụ Huyền Đô Thất Bảo Lâm đã ba tháng lâu, tu vi bản thân cũng đã tiêu hao gần hết, hơn nữa lại phải nhất tâm nhị dụng, đối phó với đám người nam tử mặt quỷ. Trong lúc ứng phó không kịp, liền bị mặt đại ấn này áp sát đỉnh đầu.
Lúc này Giang Nam cũng mới vừa đi ra Huyền Đô Thất Bảo Lâm, thấy vậy, trong lòng rùng mình:
– Quy Thiên Sầu làm sao đột nhiên hướng chưởng giáo thánh tông ta xuất thủ? Chẳng lẽ, hắn nghi ngờ Tịch chưởng giáo chính là Cốc chủ của Bách Dục Thí Thần Cốc? Đúng là có khả năng này!
Hắn cực kỳ thông minh, trong chớp mắt liền nghĩ đến nơi mấu chốt. Thực lực của Đại Ma Bách Dục Thí Thần Cốc mạnh mẽ đáng sợ, ở cùng cảnh giới có thể giao chiến ngang ngửa với Thái Hoàng lão tổ, không thể nào là kẻ vô danh tiểu tốt. Hắn mang theo mặt quỷ, tất nhiên là lo lắng bị người nhận ra chân dung thật của mình. Mà ở thế gian này, nhân vật thành danh đã lâu, có thể ở cùng cảnh giới mà giao chiến ngang ngửa với Thái Hoàng lão tổ, e rằng chỉ có Tịch Ứng Tình, vị được xưng là người có hy vọng nhất trở thành thần nhân! Vì vậy, mục tiêu nghi ngờ đầu tiên của Thái Huyền Thánh Tông, chính là Tịch Ứng Tình.
Lạc Hoa Âm cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, trong mắt hàn quang chợt lóe lên, đang định ra tay chém giết Quy Thiên Sầu, đột nhiên dừng bước lại, KHANH KHÁCH cười nhẹ nói:
– Sư huynh, ta có trăm năm chưa từng gặp qua ngươi xuất thủ, cũng tốt, để ta xem Đại Ma rốt cuộc có phải là ngươi hay không. . .
Nàng hiển nhiên cũng đã nghĩ tới điểm này, không có ý định ngăn trở Quy Thiên Sầu, mà là muốn xem Tịch Ứng Tình ứng đối như thế nào.
– Vị bằng hữu kia đang nói đùa với Tịch mỗ sao?
Sắc mặt Tịch Ứng Tình vẫn không đổi, ngẩng đầu lên, đôi mắt Quang Minh phát sáng, tựa hồ có thể khám phá hư không, đột nhiên một chưởng nhẹ nhàng đón lấy.
OÀNH!
Một chưởng này của hắn va chạm với Đại Hoang Sơn Ấn, bầu trời bao la phía trên Huyền Thiên Thánh Tông, tựa như một khối vẫn thạch lao vào mặt hồ đóng băng, hư không RẦM RẦM nứt vụn. Tóc mai của Tịch Ứng Tình khẽ bay trong gió, hắn vẫn thúc giục trấn giáo chi bảo để định trụ Huyền Đô Thất Bảo Lâm, giúp những người tiến vào Thất Bảo Lâm có thể thong dong rời đi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Chiến Hồn