Chương 2541: Đường đã đứt. (2)
Giang Nam tiếp tục tìm kiếm, tiến về phía trước nhưng mãi không tìm được người quen kia.
Sau đó, Giang Nam nhìn thấy dấu vết chiến đấu của Đế và Tôn. Trên dòng thời gian phía trước, vô số vết nứt xuất hiện, đó là dấu vết của cuộc đại chiến do những tồn tại siêu cường để lại. Pháp lực của họ cường đại đến mức quán thông tiền sử, làm chấn động sự ổn định của dòng thời gian. Đây chính là dấu vết giao tranh của Đế và Tôn.
Giang Nam nhìn về phía trước, những khe rãnh khổng lồ xé toạc thời không tiền sử cổ xưa, lan rộng đến tận thời đại Nguyên Đạo. Điều này gần như không thể xảy ra, nhưng lại là sự thật hiển hiện. Đứng trong dòng thời gian, người ta không thể can thiệp vào các thời đại, chỉ có thể như một người ngoài cuộc chứng kiến sự phát triển của chúng. Thế nhưng, Đế và Tôn lại có thể từ dòng thời gian mà giao chiến đến tận thời đại Nguyên Đạo, dư âm công kích xuyên phá vào trong đó. Thủ đoạn kinh thiên động địa như vậy quả thực vượt ngoài sức tưởng tượng. Giang Nam cẩn thận đánh giá, trong lòng vô cùng kinh hãi. Thực lực của Đế và Tôn đã vượt xa sự tưởng tượng của một cường giả như hắn, khiến hắn phải ngước nhìn với sự kính phục.
Giang Nam cẩn thận tiến tới, né tránh những vết nứt thời không. Các vết nứt này vô cùng nguy hiểm, nếu rơi vào trong đó sẽ bị loạn lưu thời gian cuốn đi, hoàn toàn biến mất, không còn xuất hiện ở bất cứ thời đại nào, mãi mãi chìm vào dòng chảy hỗn loạn mà không tìm thấy đường về.
— Có vẻ Đế và Tôn đã thực sự giao chiến, nếu không thì chẳng ra tay dữ dội đến mức này. — Giang Nam và Thần Tang nương nương tiến tới, xem xét những vết nứt thời gian, phát hiện chút manh mối.
Tuy Đế và Tôn khiến dư âm công kích xuyên phá vào thời đại Nguyên Đạo, nhưng thời đại này tự động sinh ra một tầng thời không bao bọc đòn công kích lại. Bởi vậy, dù họ chiến đấu vô cùng mãnh liệt, vẫn không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho sinh linh sống trong đó. Dù sức chiến đấu của Đế và Tôn mạnh mẽ đến vậy, nhưng cũng không thể thay đổi được những sự thật đã xảy ra.
Không lâu sau, Giang Nam nhìn thấy Đạo Tràng Đế Tôn. Trong vũ trụ của thời đại Nguyên Đạo, một không gian kỳ lạ lơ lửng, không ngừng hút Nguyên Thủy Chi Khí từ thời đại Nguyên Đạo. Bên trong không gian đó, hai thi thể khổng lồ trôi nổi, một là Hồng Mông Thanh Liên, một là Tiên Đế. Tiên Đế và Tiên Tôn đã lĩnh ngộ đạo lý khiến Tiên Đạo vĩnh viễn bất diệt tại đây. Hai người nhìn nhau mỉm cười, chủ động tan rã đại đạo, để lại nhục thân và ba ngàn Tiên Đạo chưa hoàn thành. Nguyên thần của họ bay vào tầng hư không thứ bảy, hóa thành hai đạo cung. Nguyên thần trong hai đạo cung có cảm ứng kỳ diệu với nhục thân Tiên Đế, Tiên Tôn, nên mới đánh thông đường hầm kết nối với nơi này. Nhục thân Tiên Đế, Tiên Tôn trở thành Đạo Tràng Đế Tôn. Chỉ có nhục thân ở đẳng cấp như hai người họ mới khiến thời đại Nguyên Đạo không bài trừ Đạo Tràng, mới có thể hút Nguyên Thủy Chi Khí từ thời đại Nguyên Đạo, mới dẫn dắt đại đạo của thời đại Nguyên Đạo tẩm bổ, thấm nhuần ba ngàn đại đạo. Đạo Tràng kia vô cùng thần thánh, chưa đến gần đã mơ hồ có đạo âm khiến người ta tỉnh ngộ từ xa vọng đến.
Giang Nam đứng bên ngoài Đạo Tràng Đế Tôn quan sát. Con đường phía trước đã đứt đoạn. Đế và Tôn tạo Đạo Tràng tại đây chứ không phải trong Hỗn Độn Hồng Mông, nơi khởi nguồn của thời đại Nguyên Đạo, có lẽ đây chính là cực hạn của họ. Con đường đứt ngang, Giang Nam không thể tiếp tục dọc theo dòng thời gian để đến khởi nguồn của thời đại Nguyên Đạo, chứng kiến quá trình sinh ra của thời đại vĩ đại này. Giang Nam đã đi ngược dòng thời gian mà Đế và Tôn khai sáng hơn hai vạn năm. Hiện giờ Đạo Tràng Đế Tôn ngay trước mặt. Giang Nam nhìn Đạo Tràng Đế Tôn, mục đích không còn xa vời. Nơi đó có bóng người thấp thoáng, chắc hẳn là các cường giả đã tiến vào Đạo Tràng, đang tranh giành ba ngàn đại đạo và Nguyên Thủy Chi Khí. Đây là cơ duyên siêu khổng lồ, ba ngàn đại đạo hay Nguyên Thủy Chi Khí đều là thần vật, thánh vật vô cùng lợi hại, giúp tu vi và sức chiến đấu của họ tăng tiến vượt bậc.
Hơn hai vạn năm trôi qua mà tranh đấu chưa ngừng, Giang Nam vẫn còn cơ hội. Giang Nam đứng im không nhúc nhích, giây lát sau hắn bật cười, xoay người trở về đường cũ.
— Nguyên Thủy Chi Khí còn có chút sức hấp dẫn với ta, chứ ba ngàn Tiên Đạo thì không là gì. Tiên Đạo cứ để tiên nhân tranh giành đi.
Giang Nam vừa xoay người chợt thấy Đạo Tràng Đế Tôn tan vỡ sụp đổ, Đạo Tràng kia không chịu nổi sự nghiền ép của thời đại Nguyên Đạo, bắt đầu tan rã. Các bóng người phóng lên cao, hốt hoảng chạy ra khỏi Đạo Tràng Đế Tôn, dọc theo đường cũ quay về. Có người thấy Giang Nam trong dòng thời gian:
— Huyền Thiên Giáo Chủ?
Người đó cười phá lên:
— Huyền Thiên, bây giờ ngươi mới đến sao? Vô số kho báu của Đế và Tôn, Nguyên Thủy Chi Khí, các Tiên Đạo đều đã bị phân chia hết rồi, giờ này ngươi mới tới đây? Ha ha ha ha ha ha!
Là giọng của Quỷ Nhung Đạo Quân. Cự Linh Đạo Quân cũng xuất hiện trong dòng thời gian, cười to bảo:
— Tiểu quỷ Huyền Thiên, ngươi không biết bây giờ ta cường đại đến mức nào đâu, ta bóp chết ngươi như bóp một con kiến!
Càn Nguyên Tiên Đế lao ra khỏi Đạo Tràng, nhíu mày nói:
— Thái Sư, sao người lâu vậy mới đến? Hơn hai vạn năm, Thái Sư đã đi đâu?
Càn Nguyên Tiên Đế tiếc cho Giang Nam:
— Thực lực mọi người tiến bộ nhiều, e rằng nhân kiếp của Thái Sư...
Hồng Đạo Nhân, Quân Đạo Nhân lao ra khỏi Đạo Tràng Đế Tôn, vội chạy đến bảo vệ Giang Nam. Cả hai khí thế siêu cường đại, tiến bộ gấp mấy lần. Huyền Đô Thiên Quân lao tới nói:
— Tuy Đạo Tràng còn chút Tiên Đạo chưa bị luyện hóa hấp thu, nhưng bây giờ Đạo Tràng đã sụp đổ, e rằng Giáo Chủ không có duyên phận.
Giang Nam mỉm cười hờ hững, thi thể Đế và Tôn biến thành Đạo Tràng đã bị thời đại Nguyên Đạo nuốt hết. Dòng thời gian sụp đổ, mọi người không kịp nghĩ nhiều, vội bay nhanh như tia chớp ra ngoài.
— Huyền Thiên, khi đến Tiên Giới là lúc nhân kiếp của ngươi bùng nổ!
Có người cười to bảo:
— Ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là tuyệt vọng!
Hồng Đạo Nhân tức giận quát:
— Ai dám đụng vào phụ thân của ta?
Hồng Đạo Nhân tức giận, mấy cường giả có thù với Giang Nam tim rớt cái bịch. Hồng Đạo Nhân tỏa sáng trong Đạo Tràng Đế Tôn, lấy được vài Tiên Đạo quan trọng nhất trong ba ngàn đại đạo, thực lực tăng vọt, có vốn liếng đối đầu với bọn họ. Đặc biệt là Hồng Đạo Nhân khống chế Bàn Cổ Thập Nhị Thiên Luân, chí bảo Tiên Đạo chỉ đứng sau Đinh Thiên Nguyên Thung, lại được đạo dịch Tiên Thiên Ngũ Sắc Liên, có vài Nguyên Thủy Chi Khí trong Đạo Tràng bù đắp lại yếu kém tu vi cảnh giới, tiến vào Thiên Quân. Hồng Đạo Nhân là một đại cao thủ trong thời đại Tiên Đạo.
Quân Đạo Nhân tiến lên che trước mặt Giang Nam, lạnh nhạt nói:
— Các vị đạo hữu, phụ nợ thì tử trả, ăn hiếp phụ thân của ta có gì hay?
Giang Nam không biết nên nói cái gì, trong bụng hơi vui vẻ. Bỉ Ngạn nương nương, Càn Khôn lão tổ tiến lên đứng hai bên Giang Nam, hộ tống hắn nhanh chóng thụt lùi. Càn Khôn lão tổ cười to bảo:
— Các vị đạo hữu, đường hầm đang sụp, đây không phải nơi đánh nhau. Chờ đến Tiên Giới phân thắng thua đi!
Đám người Kế Đô Ma Tổ, La Hầu La cũng lao tới che chở Giang Nam rút ra sau. Kế Đô Ma Tổ thản nhiên nói:
— Các vị đạo hữu, chúng ta tranh chấp trong Đạo Tràng đã lâu, các ngươi nên biết thủ đoạn của Kế Đô ta không phải hư danh. Muốn đụng vào Giáo Chủ của đại giáo ta cần qua ải chúng ta!
Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta