Chương 255: Bỏ này ra không có vật khác.

Thế hệ trước của Thái Huyền Thánh tông nghe đến đó, cũng cảm thấy không rét mà run. Mấy người liếc nhìn nhau, câm như hến, không dám mở miệng. Cận Đông Lưu lại không rõ ngọn ngành, nghi hoặc hỏi:– Sư tôn, người nói kẻ đó là ai?– Hắn là đại đệ tử của ta, cũng có tư chất như Tịch Ứng Tình, nhưng tiếc thay dã tâm quá lớn, còn động lòng với ngôi vị chưởng giáo, phụ lòng kỳ vọng của ta dành cho hắn.Thái Hoàng lão tổ thản nhiên nói:– Năm đó hắn bất hạnh bỏ mình, giờ nghĩ lại có lẽ là hắn đã phát giác ta có tâm phòng bị, nên giả chết thoát thân. Bí mật này chỉ có cao tầng của Thái Huyền Thánh tông biết rõ, Cận Đông Lưu hoàn toàn không hay biết gì.

– Nếu như người này thật sự là hắn, ta sẽ cho hắn chết thêm một lần nữa.Thái Hoàng lão tổ khẽ nói:– Còn có Quy sư đệ, lần này mấy tiểu quỷ của Huyền Thiên Thánh tông tiến vào Huyền Đô Thất Bảo lâm, nếu như tiếp tục sống sót, tương lai có thể sẽ trở thành họa lớn trong lòng, ngươi phải xử lý chuyện của bọn chúng cho thỏa đáng. Nhất là tiểu quỷ kia, ta không hy vọng hắn trở thành Tịch Ứng Tình kế tiếp, ngươi hiểu chưa?Quy Thiên Sầu khom người đồng ý. Thái Hoàng từng công khai nói muốn hắn diện bích suy nghĩ ngàn năm, đương nhiên sẽ không thật sự để hắn đi diện bích. Quy Thiên Sầu bề ngoài thì diện bích suy nghĩ, thực chất lại rất thích hợp để âm thầm xử lý một số hoạt động không thể lộ ra ánh sáng. Trong các danh môn đại phái, thường xuyên có những tồn tại như vậy, vì tông môn mà mai danh ẩn tích, thậm chí hai tay dính đầy máu tươi.

Trong Huyền Thiên Thánh tông, Tịch Ứng Tình ngồi trên bảo tọa tông chủ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lan can, lẳng lặng nghe Phong Mãn Lâu kể rõ những tao ngộ trong Huyền Đô Thất Bảo lâm. Đột nhiên, hắn khẽ cười nói:– Giang Nam Giang Tử Xuyên, quả là một nhân vật. Lúc trước ta đã khinh thường hắn. Bất quá hắn bái nhập môn hạ của Lạc sư thúc ngươi, ngược lại là đã bái đúng sư tôn rồi. Nếu hắn bái ta làm thầy, có lẽ sẽ làm trễ nải tiền đồ của hắn.Phong Mãn Lâu cười nói:– Giang sư đệ quả thực có phong thái của Lạc sư thúc, hơn nữa tâm tư càng thêm kín đáo, khiến người ta bội phục.Tịch Ứng Tình khẽ nói:– Hắn bộc lộ tài năng, chưa hẳn là chuyện tốt. Lần này có thể nói là cừu địch khắp thiên hạ, tu vi lại thấp, đi ra ngoài e rằng sẽ gặp nguy hiểm.

– Giang sư đệ là đệ tử của Lạc sư thúc, còn ai dám động đến hắn sao? Phong Mãn Lâu nghi hoặc nói.Trong mắt Tịch Ứng Tình lóe lên một đạo hàn quang:– Không sợ Lạc Hoa Âm, không sợ Huyền Thiên Thánh tông, những kẻ như vậy số lượng không ít. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Cả ngươi nữa, Mãn Lâu, gần đây nếu rời núi phải cẩn thận một chút. Thái Hoàng xuất quan, nếu không làm dậy một trận gió tanh mưa máu, thì làm sao xứng đáng được đây...

– Hy vọng ta cùng Vãn Tình kết hôn, có thể kéo dài thêm một thời gian ngắn.Những lời này hắn cũng không nói ra miệng. Khi Huyền Đô Thất Bảo lâm sắp giáng lâm thế giới này, hắn đã dự liệu được Thái Hoàng sắp xuất quan. Mà Thái Hoàng xuất quan, với thiên tư của người này, nhất định là thương thế đã hoàn toàn hồi phục, hơn nữa tu vi tiến triển thần tốc. Thái Hoàng dã tâm bừng bừng, ôm mộng Vấn Đỉnh thiên hạ, nhất định sẽ nghĩ cách chiếm đoạt tất cả đại giáo phái, biến Thái Huyền Thánh tông thành một quái vật khổng lồ. Tu vi và thực lực của hắn không ai có thể địch nổi, vừa động thủ sẽ là thế sét đánh lôi đình. Hiện nay, các đại giáo đang rời rạc, chỉ sợ sau khi tiêu diệt vài đại phái thì những người tài giỏi này mới đoàn kết lại, cùng đối kháng Thái Hoàng.Nhưng Tịch Ứng Tình không hy vọng Huyền Thiên Thánh tông là phái đầu tiên bị tiêu diệt. Bởi vậy hắn đã mưu định từ trước, ngay khi Thái Hoàng lộ diện liền đề cập chuyện đám hỏi hai phái, mình cưới Thái Huyền Thánh nữ. Điều này ngoài việc giải quyết chuyện tình cảm cá nhân, còn là để tranh thủ thời gian cho chính mình, lùi lại một trận chiến cùng Thái Hoàng. Chỉ là thù hận giữa Huyền Thiên Thánh tông và Thái Huyền Thánh tông khiến các sư thúc, sư đệ cùng rất nhiều đệ tử của hắn đều không thể lý giải, hắn cũng không cách nào nói ra miệng, chỉ có thể một mình chôn giấu nỗi đau khổ dưới đáy lòng.

– Thái Hoàng, lần này rốt cuộc ta đã thăm dò được thiên tư của ngươi rồi. Cùng cảnh giới chiến một trận, ta mạnh hơn ngươi nhiều!Tịch Ứng Tình ngưng mắt nhìn ngón tay mình, chỉ thấy đầu ngón tay hắn tinh khiết, hoa văn làn da đã biến thành đạo vân. Bên trong đạo vân có một loại quy tắc kỳ lạ lưu chuyển vận động, khiến thân thể hắn đã không thể được coi là huyết nhục chi thân theo đúng nghĩa.– Bất quá ngươi cho ta thời gian quá ngắn. Nếu như có thể cho ta thêm trăm năm nữa...Ngữ khí của hắn tràn đầy tự tin cực mạnh, đồng thời lại có chút đắng chát cùng bất đắc dĩ, hắn lẳng lặng nói:– Hy vọng Cốc chủ Bách Dục Thí Thần Cốc có thể khiến ngươi đau đầu một thời gian, kìm hãm bước chân của ngươi...

Phong Mãn Lâu nghe đến đó, trong lòng có chút buồn bực: "Chưởng giáo cùng Thái Hoàng từng đấu một chỉ, vẫn là bị thua, vì sao hắn lại nói mình mạnh hơn Thái Hoàng nhiều?" Hắn biết rõ, Tịch Ứng Tình từ trước đến nay sẽ không nói lời vô căn cứ, đã nói như vậy thì nhất định là như thế. Chỉ là hắn cũng không rõ, Tịch Ứng Tình rốt cuộc từ đâu mà có được kết luận này.

Trên Lĩnh Tụ Phong, Giang Nam không lập tức bế quan tu luyện. Thần Thứu Yêu Vương chở Giang Lâm và Mộ Yên Nhi là những người đầu tiên tìm đến thăm hỏi, sau đó là La Thanh, Uông Phong và những người khác đến chúc mừng hắn từ Huyền Đô Thất Bảo lâm trở về. Vân Bằng cũng đến Lĩnh Tụ Phong, tự nhiên hình thành một nhóm nhỏ.

– Giang sư đệ, Lâm sư muội đã tu thành thần thông, mở ra Tử Phủ liền một bước nhảy vọt thành thần thông nhị trọng, so với ngươi cũng không hề kém cỏi đâu.Mộ Yên Nhi cười nói:– Ta tuy không thể đi vào Thất Bảo lâm, nhưng mấy ngày nay khổ công tu hành, cũng đã tăng lên tới thần thông thất trọng.Giang Nam tinh tế xem xét Giang Lâm, chỉ thấy căn cơ của Giang Lâm cực kỳ hùng hậu. Mặc dù chưa đạt đến trình độ tử khí tám trăm dặm, Hồng Mông bất tích, nhưng cũng không phải chuyện đùa. Không gian Tử Phủ của nàng tung hoành hơn bảy trăm dặm. Trong số đông đảo chư phái khắp thiên hạ, tư chất của nàng đã đạt đến tuyệt đỉnh. Dù hơi kém hơn Giang Nam và Lệnh Hồ Dung, nhưng cũng không hề thua kém các thiên tài như Âu Dương Vũ. Hiển nhiên, trong ba tháng này, Giang Lâm đã hạ khổ công tu luyện, tu vi tiến triển nhanh chóng. Căn cơ của nàng đã rất sâu, lại có ca ca Giang Nam ở bên, thành tựu tương lai cũng sẽ không thua kém Âu Dương Vũ.Mà Thần Thứu Yêu Vương cũng có tiến bộ vượt bậc, tu luyện tới thần thông lục trọng, ẩn ẩn có xu thế đột phá thần thông thất trọng.

Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN