Chương 2641: Bằng hữu tốt nhất (1)
Giờ phút này, Thiên Tôn Công Dã Càn không còn vẻ tiêu sái bất cần như trước, ánh mắt lướt qua các Đạo Quân, giọng khàn khàn nặng nề:– Các vị đạo hữu, có ai nguyện ý ở lại chăng?
Trong không gian tĩnh lặng, Thái La Đạo Quân đột nhiên cất tiếng cười lớn, phá vỡ sự im ắng:– Ta nguyện ở lại, để chứng kiến hạo kiếp này! Bước vào Đạo Quân điện là gánh vác trọng trách truy cầu tận cùng Đại Đạo, phục sinh chúng sinh, tái hiện Nguyên Đạo. Trọng trách ấy ta không gánh nổi, chi bằng chọn việc nhẹ nhàng hơn một chút. Lại có thể khai sáng Cấm Khu, vậy hãy để ta đảm nhiệm. Còn ai nguyện ý đồng hành cùng ta chăng?
Thần Dị Đạo Quân bước ra khỏi đám người, cười nói:– Trọng trách đương nhiên phải do Thiên Đế, Thiên Tôn gánh vác. Ta cũng xin chọn việc nhẹ nhàng. Dù chết trong Cấm Khu, Thần Hồn bất diệt, vẫn còn cơ hội phục sinh. Thiên Cù lão quái, chư vị thì sao?
Thiên Cù Đạo Quân bước ra, cười nói:– Nếu hai lão già các ngươi đã chọn ở lại, lẽ nào ta lại ngoại lệ?
– Ta nữa!– Ta sống đã lâu, vạn sự đều đã trải, duy chỉ Tịch Diệt Kiếp là chưa từng chứng kiến. Ta nguyện ở lại để chiêm ngưỡng cảnh tượng đồ sộ ấy. Chư vị đừng ai tranh giành với ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!– Tư chất ta ngu dốt, tự xét không thể đạt đến tận cùng Đại Đạo, vậy chuyện sống sót truy cầu Đại Đạo hãy giao lại cho những người trẻ tuổi.
Các Đạo Quân lần lượt bước ra. Không lâu sau, hơn hai trăm Đạo Quân tự nguyện buông bỏ cơ hội, còn lại hơn bảy mươi Đạo Quân là những người trẻ tuổi có tư chất xuất chúng, tiềm lực vô hạn.
Giang Nam lắc đầu, chọn ra hai mươi vị cường giả nhất trong số các Đạo Quân đã buông bỏ. Chàng nói:– Nếu không có chư vị phụ tá, Đạo Quân điện khó lòng đến được tận cùng thời gian và không gian. Xin mấy vị đạo hữu hãy đồng hành cùng chúng ta.
Chỉ còn lại ba suất danh ngạch. Công Dã Càn đột nhiên kêu lên:– Nguyên Thanh!
Một nữ Đạo Quân lặng lẽ bước ra, đứng trong số Đạo Quân tự nguyện ở lại, ánh mắt phức tạp nhìn Công Dã Càn. Công Dã Càn khàn giọng nói:– Nguyên Thanh, nàng cũng vào Đạo Quân điện đi.
Nguyên Thanh Đạo Mẫu đứng im không nhúc nhích. Công Dã Càn sốt ruột bước tới, nắm lấy tay Nguyên Thanh Đạo Mẫu, kéo nàng vào Đạo Quân điện.
– Bệ hạ, ba suất danh ngạch còn lại không cần chọn nữa.Thái La Đạo Quân trầm giọng nói:– Bệ hạ nên dành lại mấy suất danh ngạch cho Đế Hậu nương nương và các tử tự của người.
Giang Nam nhìn Quỳnh Hoa nương nương cùng những nữ nhân đã gả cho chàng. Hậu cung đông đúc, những cuộc tình mây mưa để lại bao nợ tình. Giang Nam chân thành tha thiết yêu thương mỗi một nữ nhân, không thể phân định ai sâu sắc hơn ai. Nhưng giờ đây, chỉ còn một suất danh ngạch cho gia quyến, Giang Nam buộc phải lựa chọn. Hậu duệ của chàng là một gia tộc khổng lồ, tất cả đều đang dõi nhìn chàng.
Ánh mắt Giang Nam lướt qua các khuôn mặt quen thuộc, chàng nghe thấy giọng mình lạnh lùng cất lên:– Phi tử, tử tôn hậu bối của ta, ai có tư chất Đạo Quân mới được vào Đạo Quân điện, những người khác xin hãy ở lại.
Giang Nam giơ tay, lướt qua từng khuôn mặt của những nữ nhân chàng yêu thương. Chàng chỉ vào Thiên Phi, rồi ngón tay lướt qua Quỳnh Hoa nương nương, tạm dừng một giây. Cuối cùng, chàng vẫn không thể quyết định, gương mặt vô cảm di chuyển ngón tay lướt qua các nhi nữ. Mỗi khi ngón tay lướt qua một khuôn mặt, trái tim Giang Nam lại đau nhói thêm. Mái tóc chàng dần hoa râm, ngón tay di chuyển như có thời gian xẹt qua, khiến chàng bất giác già nua. Cuối cùng, Giang Nam chọn ra một hậu duệ có tư chất Đạo Quân.
– Cứ vậy đi.Giang Nam nghe bản thân nói:– Chúng ta nên lên đường.
Quỳnh Hoa nương nương run giọng hỏi:– Bệ hạ không mang theo nữ nhi của mình sao?
Quỳnh Hoa nương nương kéo Giang Ái Quỳnh ra khỏi đám người. Ánh mắt Giang Nam lạnh lùng, lắc đầu.– Bệ hạ, hãy mang nàng theo!Quỳnh Hoa nương nương run giọng nói:– Mang nàng theo, nàng là nữ nhi của chúng ta! Đưa danh ngạch của ta cho nàng đi. Phải rồi, để Ái Quỳnh thay ta, còn ta ở lại. Sau này bệ hạ thấy Ái Quỳnh sẽ nhớ đến ta.
Đạo Quân điện sắp khởi hành. Quỳnh Hoa nương nương đứng ngoài thần điện, mỉm cười nhìn Giang Ái Quỳnh theo Giang Nam đi vào trong.
Một vị Đạo Quân khi sắp vào Đạo Quân điện, thấy mảnh đất trước đại điện có một mầm Thần Tang Thụ đung đưa, khom người đào cái cây và đất lên, ngửi mùi đất, rồi ôm cây vào trong Đạo Quân điện.
Két! Cửa Đạo Quân điện khép lại, thần điện bay lên, hướng tới chính giữa Nguyên Đạo vũ trụ. Thái Khư Thiên cũng di chuyển theo, nhiều Đạo Quân thúc đẩy bay tới trung tâm Nguyên Đạo vũ trụ. Nơi đó, Đạo Quân điện ầm ầm xuyên qua thời không, gánh lấy hy vọng cuối cùng của thời đại Nguyên Đạo, bay hướng tương lai, bay tới tận cùng thời gian và không gian không có Tịch Diệt Kiếp.
Thời gian trôi qua, tương lai mịt mờ không biết, nên Đạo Quân điện không thể tạm dừng ở vị trí nào. Đạo Quân điện chỉ dừng lại ở tận cùng thời gian và không gian. Bởi vì nơi đó thời gian và không gian đứng lại, chỉ còn trận Tịch Diệt Kiếp cuối cùng, không còn là mờ mịt không biết nên Đạo Quân điện mới dừng lại được.
Đạo Quân điện xông vào thời gian tương lai. Ngay khi đó, những người trong thần điện cảm ứng được đại kiếp nạn hủy diệt bộc phát. Thời đại Nguyên Đạo chính thức hủy diệt.
Rốt cuộc, Đạo Quân điện bay tới tận cùng thời gian và không gian, hơi ngừng lại, đáp xuống trận Tịch Diệt Kiếp cuối cùng. Mọi người mở cửa ra, nhìn con đường Đạo Quân điện đã đi qua. Thời đại Nguyên Đạo gần trong gang tấc, thời gian xảy ra trước Đạo Quân điện đã trở thành sự thật định mệnh, sự thật không thể thay đổi.
Phía trước thần điện, thời đại Nguyên Đạo đang hủy diệt. Người thân, thê tử, tử tôn đời đời của bọn họ, chiến hữu, đạo hữu đều chết trong đại kiếp nạn, bọn họ thì bất lực. Mọi thứ trong thời đại Nguyên Đạo bị hủy diệt. Các Đạo Quân còn sống sót đoàn kết với nhau, tại nơi Đạo Quân điện rời đi, dùng Đại Đạo bản thân biến thành Cấm Khu liên miên một dải, định che chở sinh linh ít ỏi còn sống sót.
Bọn họ thất bại. Các sinh linh trong Cấm Khu lần lượt chết đi, không ai sống nổi. Các Đạo Quân cũng chết, một số Đạo Quân cường đại giấu Thần Hồn ở nơi sâu nhất Cấm Khu. Giang Nam, Công Dã Càn, các Đạo Quân hợp sức vận chuyển Đạo Quân điện hình thành lực trường kỳ lạ bảo vệ Thần Hồn của bọn họ, để Thần Hồn bất diệt. Cấm Khu đó không còn người sống sót, Tịch Diệt Thiên Hỏa bốc cháy bên ngoài. Nơi này trở thành Vô Nhân Cấm Khu.
Vô Nhân Khu hình thành từ đó. Một Đạo Quân nhỏ giọng nói:– Mẫu thân…
Trong Đạo Quân điện, không biết là ai nhỏ giọng nói:– Tận cùng Đại Đạo… Chúng ta phải tu luyện đến tận cùng Đại Đạo! Chỉ có tận cùng Đại Đạo mới có thể xoay chuyển thời gian, mặc kệ Tịch Diệt Kiếp, cứu bọn họ ra trước khi Tịch Diệt Kiếp đến!
Tồn tại tận cùng Đại Đạo có thể xoay chuyển thời gian được không, có thể can thiệp sự thật đã xảy ra hay không thì không ai biết. Nhưng lời đó làm dấy lên hy vọng trong lòng mọi người.
Thời gian chậm rãi trôi, dòng chảy thời gian vẫn xuôi tới trước. Tịch Diệt Thiên Hỏa bộc phát, dựng dục ra một thời đại khác, thời đại Nguyên Khởi. Trong Đạo Quân điện, có Đạo Quân chìm đắm truy cầu tận cùng Đại Đạo nên tọa hóa giữa đường, biến thành Tiên Thiên Linh Bảo.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta thật là nhân vật phản diện a